Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…

Chương 89

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Nghĩ đến đó BẠCH BỐI PHONG liền vội vàng ra xe phi thẳng về bệnh viện.Trong lòng liền cầu trời khấn phật rằng vợ yêu đừng tỉnh sớm qúa , đợi anh trở về rồi hãy tỉnh.Anh không sợ cô giận … vì dỗ dành cô rất dễ , anh chỉ sợ không có ai ở đó cô sẽ buồn rồi suy nghĩ linh tinh … Sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe hai mẹ con , bé con của anh lại đang yếu nữa…Mong sao bọn đàn em biết được mà vào chăm sóc cô.Không hiểu sao lòng anh cứ lo lo chuyện gì đó , chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi.Vừa tới cổng bệnh viện , bước chân anh vội vàng đi vào trong , đến phòng chăm sóc đặc biệt thì thấy mấy tên đàn em đang đứng ngáp ngắn ngáp dài- Mấy cậu đang làm gì! Còn ra dáng mafia nữa không?Trông chẳng khác gì như mấy thằng nghiện vậy???Bọn họ nghe thấy giọng nói lạnh lùng quen thuộc , thì sợ đến tái mặt , vội đứng khép nép , ngay ngắn vào tường.Cũng may là anh đến thì họ vừa về kịp .Họ vừa trở về cách đây 5′ , ăn uống lo say , căng cơ bụng trùng cơ mắt .Đang đứng ngáp uể oải , bình thường ăn xong còn được đi đánh nhau , đằng này phải đứng một chỗ bảo vệ người mình không muốn… Như vậy không chán mới lạ!Lại còn bị Anh Hai bắt tại trận nữa , cũng may là còn về kịp , nếu không thì hết đời.Cả bọn run rẩy không dám nhìn anh vì lo ngại .Anh nhìn một lượt cảnh cáo .Nếu không phải vì vợ yêu đang ở bên trong thì anh sẽ lột ra bọn này.Dám chểnh mảng , quy tắc cơ bản cũng không có , đúng là chán sống mà.- Nếu lần sau tôi mà gặp cảnh này nữa …thì đừng trách tôi độc ác.Nói xong anh mở cửa bước vào phòng bệnh.Để lại mấy người thở phào nhẹ nhõm vì thoát chết!Vừa vào trong khuôn mặt lạnh lùng đã biến mất , thay vào đó là khuôn mặt quan tâm lo lắng nhưng cũng khấp khởi vui mừng.Anh hồi hộp đi vội đến bên giường , càng đến gần thì càng nhíu mày … Đi đến nơi thì toàn chăn chứ không thấy người đâu.” vợ đã tỉnh rồi à?Người còn yếu như vậy sao không nằm nghỉ đi. Lại đi đâu rồi? Hay là..”Nghĩ vậy anh vội đi vào nhà vệ sinh tìm kiếm nhưng vẫn không thấy cô đâu,cố gắng trấn tĩnh , anh nhìn một loạt quanh phòng thật chậm xem cô có giận anh mà trốn ở đâu không?… Nhưng vẫn không thấy???Trong lòng bắt đầu lo lắng , anh nhíu mày không ngừng … Cô không có ở đây?- Cái bọn chết tiệt này!Anh tức giận lạnh lùng mở toang cánh cửa , khiến bọn bên ngoài giật mình .Họ quay lại đập ngay vào mắt là khuôn mặt hắc ám của anh…Ánh mắt anh đốt cháy ra lửa … Bọn họ run rẩy , lo lắng , sợ hãi khép nép nhìn anh…Anh lạnh lùng nhìn tất cả một lượt rồi nghiến răng- Chị Hai đâu???- Dạ… Dạ…Tự nhiên Anh Hai lại hỏi Chị Hai đâu . Đó là vợ của Anh Hai mà Anh Hai còn không biết , hỏi họ sao mà họ biết được.Thấy mấy tên vô trách nhiệm này lắp bắp , không đáng mặt mafia anh lại càng điên hơn- TÔI HỎI! CHỊ HAI ĐÂU RỒI?- Dạ…chị…chị… Chị Hai đang ở… Trong phòng đó ạ?- Ở CÁI ĐẦU CHÚNG MÀY ĐÓ!Ở TRONG ĐÓ LÀM GÌ CÓ AI!- SAO…SAO LẠI NHƯ VẬY ĐƯỢC?Để bọn em vào kiểm tra.Nói xong bọn họ chạy ùa vào trong phòng , lật tung cả phòng bệnh lên tìm kiếm , mọi ngóc ngách , gầm giường , xó tủ , quần áo bên trong đủ được vất hết ra để kiểm tra… Bọn họ lùng sục khắp căn phòng 100m, mong sao tìm ra người , nếu không lần này tội nặng là cái chắc.Anh thấy bọn kia điên cuồng tìm kiếm thì khẽ thở dài , nhưng vẫn mong sao họ có thể tìm thấy!Cố gắng trấn tĩnh sự lo lắng , sợ hãi đang dần tăng lên … Anh rút điện thoại ra gọi cho cô với hy vọng cô sẽ bắt máy…Nghe tiếng tút dài , lòng anh não nề , tim như ngừng đập , chán nản , thất vọng anh định tắt máy… Kịp lúc có tiếng bắt máy anh hồi hộp căng thẳng chờ bên kia trả lời …Đợi 1 lát thì một giọng nói trong trẻo pha chút giận hờn vang lên- Giận rồi! Không thèm nói chuyện nữa đâu! Ghét!…tút…tút…Tiếng tút dài lại tiếp tục vang lên.Tuy lo lắng nhưng anh cũng thở phào nhẹ nhõm …Cô trả lời như vậy tuy là giận anh .Nhưng có vẻ vẫn khỏe mạnh , bé con tạm thời vẫn ổn.Và đặc biệt cô vẫn bình yên.May là cô không sao , nếu chẳng may cô có mệnh hệ gì , hay bị ai đó bắt cóc chắc anh sẽ điên mất.Bây giờ anh chỉ cần tìm cô rồi dỗ dành , xin lỗi không được nữa thì dùng biện pháp mạnh là được.” Em to gan lắm!Dám mang con tôi đi lung tung”NHìn bọn đàn em- RA NGOÀI TÌM CHỊ HAI VỀ ĐÂY ! ĐỒ VÔ DỤNG!TRONG VÒNG NGÀY HÔM NAY KHÔNG TÌM THẤY NGƯỜI!CÁC CẬU CHẾT VỚI TÔI!!

Nghĩ đến đó BẠCH BỐI PHONG liền vội vàng ra xe phi thẳng về bệnh viện.

Trong lòng liền cầu trời khấn phật rằng vợ yêu đừng tỉnh sớm qúa , đợi anh trở về rồi hãy tỉnh.

Anh không sợ cô giận … vì dỗ dành cô rất dễ , anh chỉ sợ không có ai ở đó cô sẽ buồn rồi suy nghĩ linh tinh … Sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe hai mẹ con , bé con của anh lại đang yếu nữa…

Mong sao bọn đàn em biết được mà vào chăm sóc cô.

Không hiểu sao lòng anh cứ lo lo chuyện gì đó , chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi.

Vừa tới cổng bệnh viện , bước chân anh vội vàng đi vào trong , đến phòng chăm sóc đặc biệt thì thấy mấy tên đàn em đang đứng ngáp ngắn ngáp dài

- Mấy cậu đang làm gì! Còn ra dáng mafia nữa không?

Trông chẳng khác gì như mấy thằng nghiện vậy???

Bọn họ nghe thấy giọng nói lạnh lùng quen thuộc , thì sợ đến tái mặt , vội đứng khép nép , ngay ngắn vào tường.

Cũng may là anh đến thì họ vừa về kịp .

Họ vừa trở về cách đây 5′ , ăn uống lo say , căng cơ bụng trùng cơ mắt .

Đang đứng ngáp uể oải , bình thường ăn xong còn được đi đánh nhau , đằng này phải đứng một chỗ bảo vệ người mình không muốn… Như vậy không chán mới lạ!

Lại còn bị Anh Hai bắt tại trận nữa , cũng may là còn về kịp , nếu không thì hết đời.

Cả bọn run rẩy không dám nhìn anh vì lo ngại .

Anh nhìn một lượt cảnh cáo .

Nếu không phải vì vợ yêu đang ở bên trong thì anh sẽ lột ra bọn này.

Dám chểnh mảng , quy tắc cơ bản cũng không có , đúng là chán sống mà.

- Nếu lần sau tôi mà gặp cảnh này nữa …thì đừng trách tôi độc ác.

Nói xong anh mở cửa bước vào phòng bệnh.

Để lại mấy người thở phào nhẹ nhõm vì thoát chết!

Vừa vào trong khuôn mặt lạnh lùng đã biến mất , thay vào đó là khuôn mặt quan tâm lo lắng nhưng cũng khấp khởi vui mừng.

Anh hồi hộp đi vội đến bên giường , càng đến gần thì càng nhíu mày … Đi đến nơi thì toàn chăn chứ không thấy người đâu.

” vợ đã tỉnh rồi à?

Người còn yếu như vậy sao không nằm nghỉ đi. Lại đi đâu rồi? Hay là..”

Nghĩ vậy anh vội đi vào nhà vệ sinh tìm kiếm nhưng vẫn không thấy cô đâu,

cố gắng trấn tĩnh , anh nhìn một loạt quanh phòng thật chậm xem cô có giận anh mà trốn ở đâu không?… Nhưng vẫn không thấy???

Trong lòng bắt đầu lo lắng , anh nhíu mày không ngừng … Cô không có ở đây?

- Cái bọn chết tiệt này!

Anh tức giận lạnh lùng mở toang cánh cửa , khiến bọn bên ngoài giật mình .

Họ quay lại đập ngay vào mắt là khuôn mặt hắc ám của anh…

Ánh mắt anh đốt cháy ra lửa … Bọn họ run rẩy , lo lắng , sợ hãi khép nép nhìn anh…

Anh lạnh lùng nhìn tất cả một lượt rồi nghiến răng

- Chị Hai đâu???

- Dạ… Dạ…

Tự nhiên Anh Hai lại hỏi Chị Hai đâu . Đó là vợ của Anh Hai mà Anh Hai còn không biết , hỏi họ sao mà họ biết được.

Thấy mấy tên vô trách nhiệm này lắp bắp , không đáng mặt mafia anh lại càng điên hơn

- TÔI HỎI! CHỊ HAI ĐÂU RỒI?

- Dạ…chị…chị… Chị Hai đang ở… Trong phòng đó ạ?

- Ở CÁI ĐẦU CHÚNG MÀY ĐÓ!

Ở TRONG ĐÓ LÀM GÌ CÓ AI!

- SAO…SAO LẠI NHƯ VẬY ĐƯỢC?

Để bọn em vào kiểm tra.

Nói xong bọn họ chạy ùa vào trong phòng , lật tung cả phòng bệnh lên tìm kiếm , mọi ngóc ngách , gầm giường , xó tủ , quần áo bên trong đủ được vất hết ra để kiểm tra… Bọn họ lùng sục khắp căn phòng 100m, mong sao tìm ra người , nếu không lần này tội nặng là cái chắc.

Anh thấy bọn kia điên cuồng tìm kiếm thì khẽ thở dài , nhưng vẫn mong sao họ có thể tìm thấy!

Cố gắng trấn tĩnh sự lo lắng , sợ hãi đang dần tăng lên … Anh rút điện thoại ra gọi cho cô với hy vọng cô sẽ bắt máy…

Nghe tiếng tút dài , lòng anh não nề , tim như ngừng đập , chán nản , thất vọng anh định tắt máy… Kịp lúc có tiếng bắt máy anh hồi hộp căng thẳng chờ bên kia trả lời …

Đợi 1 lát thì một giọng nói trong trẻo pha chút giận hờn vang lên

- Giận rồi! Không thèm nói chuyện nữa đâu! Ghét!…tút…tút…

Tiếng tút dài lại tiếp tục vang lên.

Tuy lo lắng nhưng anh cũng thở phào nhẹ nhõm …

Cô trả lời như vậy tuy là giận anh .

Nhưng có vẻ vẫn khỏe mạnh , bé con tạm thời vẫn ổn.

Và đặc biệt cô vẫn bình yên.

May là cô không sao , nếu chẳng may cô có mệnh hệ gì , hay bị ai đó bắt cóc chắc anh sẽ điên mất.

Bây giờ anh chỉ cần tìm cô rồi dỗ dành , xin lỗi không được nữa thì dùng biện pháp mạnh là được.

” Em to gan lắm!

Dám mang con tôi đi lung tung”

NHìn bọn đàn em

- RA NGOÀI TÌM CHỊ HAI VỀ ĐÂY ! ĐỒ VÔ DỤNG!

TRONG VÒNG NGÀY HÔM NAY KHÔNG TÌM THẤY NGƯỜI!

CÁC CẬU CHẾT VỚI TÔI!!

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Nghĩ đến đó BẠCH BỐI PHONG liền vội vàng ra xe phi thẳng về bệnh viện.Trong lòng liền cầu trời khấn phật rằng vợ yêu đừng tỉnh sớm qúa , đợi anh trở về rồi hãy tỉnh.Anh không sợ cô giận … vì dỗ dành cô rất dễ , anh chỉ sợ không có ai ở đó cô sẽ buồn rồi suy nghĩ linh tinh … Sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe hai mẹ con , bé con của anh lại đang yếu nữa…Mong sao bọn đàn em biết được mà vào chăm sóc cô.Không hiểu sao lòng anh cứ lo lo chuyện gì đó , chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi.Vừa tới cổng bệnh viện , bước chân anh vội vàng đi vào trong , đến phòng chăm sóc đặc biệt thì thấy mấy tên đàn em đang đứng ngáp ngắn ngáp dài- Mấy cậu đang làm gì! Còn ra dáng mafia nữa không?Trông chẳng khác gì như mấy thằng nghiện vậy???Bọn họ nghe thấy giọng nói lạnh lùng quen thuộc , thì sợ đến tái mặt , vội đứng khép nép , ngay ngắn vào tường.Cũng may là anh đến thì họ vừa về kịp .Họ vừa trở về cách đây 5′ , ăn uống lo say , căng cơ bụng trùng cơ mắt .Đang đứng ngáp uể oải , bình thường ăn xong còn được đi đánh nhau , đằng này phải đứng một chỗ bảo vệ người mình không muốn… Như vậy không chán mới lạ!Lại còn bị Anh Hai bắt tại trận nữa , cũng may là còn về kịp , nếu không thì hết đời.Cả bọn run rẩy không dám nhìn anh vì lo ngại .Anh nhìn một lượt cảnh cáo .Nếu không phải vì vợ yêu đang ở bên trong thì anh sẽ lột ra bọn này.Dám chểnh mảng , quy tắc cơ bản cũng không có , đúng là chán sống mà.- Nếu lần sau tôi mà gặp cảnh này nữa …thì đừng trách tôi độc ác.Nói xong anh mở cửa bước vào phòng bệnh.Để lại mấy người thở phào nhẹ nhõm vì thoát chết!Vừa vào trong khuôn mặt lạnh lùng đã biến mất , thay vào đó là khuôn mặt quan tâm lo lắng nhưng cũng khấp khởi vui mừng.Anh hồi hộp đi vội đến bên giường , càng đến gần thì càng nhíu mày … Đi đến nơi thì toàn chăn chứ không thấy người đâu.” vợ đã tỉnh rồi à?Người còn yếu như vậy sao không nằm nghỉ đi. Lại đi đâu rồi? Hay là..”Nghĩ vậy anh vội đi vào nhà vệ sinh tìm kiếm nhưng vẫn không thấy cô đâu,cố gắng trấn tĩnh , anh nhìn một loạt quanh phòng thật chậm xem cô có giận anh mà trốn ở đâu không?… Nhưng vẫn không thấy???Trong lòng bắt đầu lo lắng , anh nhíu mày không ngừng … Cô không có ở đây?- Cái bọn chết tiệt này!Anh tức giận lạnh lùng mở toang cánh cửa , khiến bọn bên ngoài giật mình .Họ quay lại đập ngay vào mắt là khuôn mặt hắc ám của anh…Ánh mắt anh đốt cháy ra lửa … Bọn họ run rẩy , lo lắng , sợ hãi khép nép nhìn anh…Anh lạnh lùng nhìn tất cả một lượt rồi nghiến răng- Chị Hai đâu???- Dạ… Dạ…Tự nhiên Anh Hai lại hỏi Chị Hai đâu . Đó là vợ của Anh Hai mà Anh Hai còn không biết , hỏi họ sao mà họ biết được.Thấy mấy tên vô trách nhiệm này lắp bắp , không đáng mặt mafia anh lại càng điên hơn- TÔI HỎI! CHỊ HAI ĐÂU RỒI?- Dạ…chị…chị… Chị Hai đang ở… Trong phòng đó ạ?- Ở CÁI ĐẦU CHÚNG MÀY ĐÓ!Ở TRONG ĐÓ LÀM GÌ CÓ AI!- SAO…SAO LẠI NHƯ VẬY ĐƯỢC?Để bọn em vào kiểm tra.Nói xong bọn họ chạy ùa vào trong phòng , lật tung cả phòng bệnh lên tìm kiếm , mọi ngóc ngách , gầm giường , xó tủ , quần áo bên trong đủ được vất hết ra để kiểm tra… Bọn họ lùng sục khắp căn phòng 100m, mong sao tìm ra người , nếu không lần này tội nặng là cái chắc.Anh thấy bọn kia điên cuồng tìm kiếm thì khẽ thở dài , nhưng vẫn mong sao họ có thể tìm thấy!Cố gắng trấn tĩnh sự lo lắng , sợ hãi đang dần tăng lên … Anh rút điện thoại ra gọi cho cô với hy vọng cô sẽ bắt máy…Nghe tiếng tút dài , lòng anh não nề , tim như ngừng đập , chán nản , thất vọng anh định tắt máy… Kịp lúc có tiếng bắt máy anh hồi hộp căng thẳng chờ bên kia trả lời …Đợi 1 lát thì một giọng nói trong trẻo pha chút giận hờn vang lên- Giận rồi! Không thèm nói chuyện nữa đâu! Ghét!…tút…tút…Tiếng tút dài lại tiếp tục vang lên.Tuy lo lắng nhưng anh cũng thở phào nhẹ nhõm …Cô trả lời như vậy tuy là giận anh .Nhưng có vẻ vẫn khỏe mạnh , bé con tạm thời vẫn ổn.Và đặc biệt cô vẫn bình yên.May là cô không sao , nếu chẳng may cô có mệnh hệ gì , hay bị ai đó bắt cóc chắc anh sẽ điên mất.Bây giờ anh chỉ cần tìm cô rồi dỗ dành , xin lỗi không được nữa thì dùng biện pháp mạnh là được.” Em to gan lắm!Dám mang con tôi đi lung tung”NHìn bọn đàn em- RA NGOÀI TÌM CHỊ HAI VỀ ĐÂY ! ĐỒ VÔ DỤNG!TRONG VÒNG NGÀY HÔM NAY KHÔNG TÌM THẤY NGƯỜI!CÁC CẬU CHẾT VỚI TÔI!!

Chương 89