Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…

Chương 97

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… SAU khi giằng co ,đấu tranh … Cuối cùng cô vẫn chịu thua uất ức cùng anh đi đến bến bệnh viện ( mà thật ra bị anh vất vào trong xe thì đúng hơn)Lúc này cô đang nằm ngoan ngoãn trên giường ,để viện trưởng di di cái gì đó trên bụng mình,rồi cố gắng trợn thật to mắt để nhìn cái thứ động động trên màn hình , mà vị viện trưởng nói đó là con cô.Sau một hồi nhìn đau cả mắt , cô chán nản thất vọng quay sang anh- Anh à! Đó là con mình ư?- Ừ ! Em có thích không?- Sao nhìn cứ như quái nhân vậy??*thất vọng , thất vọng*- Hả?? Em …- Nhìn chẳng thấy chân tay mặt mũi gì cả.Người thì tròn xoe như cục thịt vậy??- Ngốc ! Con vẫn còn nhỏ mà!Vài tháng nữa con lớn lên thì em sẽ thấy rõ!- Lại còn lớn lên nữa á??- Ừm. Đương nhiên.- Lớn như thế nào??- Lớn như trẻ sơ sinh đó!- Như vậy thì làm sao mà bụng em chứa nổi??- Yên tâm đi!Chứa được hết không sao đâu!- Đến lúc đó bụng em sẽ như thế nào nhỉ???Quyết Minh vừa nói xong thì có một người mang thai tháng thứ 8 đi qua.Thấy vậy Bối Phong liền nói- Em nhìn thấy người phụ nữ bụng to kia không?- Gật gật- Lúc đó bụng em cũng y như thế đấy!!- Hả???Hai mắt cô tròn to hoảng sợ , khuôn mặt tái mét khi nhìn thấy hình ảnh trước mặt mình.- Sau này phải như thế thật sau??- Ừ!- Hức hức. Không muốn như vậy đâu!Vác cái trống nặng thế làm sao em chịu được.- Đừng sợ!Đã có anh ở đây!Anh hứa ! Đến lúc đó em muốn đi đâu anh sẽ bế em đi!Em muốn ăn gì hay làm gì đã có người làm giúp!Đến lúc đó em chỉ ngồi cần một chỗ nghĩ ngơi thôi!Nghe anh nói vậy cô bắt đầu nằm mắt lim dim mơ mộng tưởng tượng…Đến lúc đó cô sẽ như một bà hoàng ngồi trên ghế lớn chỉ tay 5 ngón , bắt anh phải hầu hạ , làm theo ý mình hahaha… Chỉ đó điều… Hic. Đi đâu cũng phải vác theo qủa mít thật là cực…- Cứ ngồi yên một chỗ cũng không tốt đâu !Cần phải đi lại nhẹ nhàng để chậu hông mở ra…( Viện trưởng thấy hai vợ chồng mơ mộng , bèn lên tiếng nhắc nhở)Bối Phong nghe vậy thì khẽ mỉm cười nhìn Quyết Minh- Đương nhiên lúc đó !Tôi sẽ mời giáo viên về dạy cô ấy một số bài tập của Phụ nữ mang thai… Giúp điều hòa khí huyết trong cơ thể , sau này việc sinh con cũng dễ hơn.- Vâng!Chủ tịch thật chu đáo!Quyết Minh nghe hai người nói chuyện mà mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.Đang định hỏi chuyện… Thì Bối Phong đã lên tiếng trước vì anh thấy viện trưởng đã siêu âm xong… Cũng cần phải hỏi tình hình sức khỏe của bé con thế nào nữa chứ!- Thai nhi thế nào rồi hả bác??- Vẫn yếu lắm!Phu nhân lên nằm viện theo dõi thì tốt hơn.- Không ! Tôi không nằm viện đâu( Bà mẹ bất đắc dĩ phản đối)- Em bình tĩnh đi nào Quyết Minh , phải biết giữ gìn sức khỏe chứ!Con đang rất yếu đó!- Nhưng em không muốn nằm viện đâu!- Được rồi!Không muốn cũng được!Nói xong anh quay sang Viện Trưởng- Bác hãy điều cho tôi một bác sĩ giỏi nhất vấn đề này… Để theo dõi chăm sóc tại nhà cho cô ấy!- Vâng!- Yeahhh!Trong một phút cao hứng , sung sướng ngất trời.Quyết Minh đã giơ cao tay biểu lộ sự sung sướng của mình.Đến khi vô tình nhìn thấy có hai người khác đang nhăn mặt nhìn mình…Thì cô mới tỉu ngỉu hạ tay xuống , vội cúi đầu không dám nhìn họ nữa.Nhưng trong lòng vẫn đang mỉm cười vì… Sắp được về nhà rồi.Nhưng cô bỗng nhíu mày khi nhớ ra… Tý nữa về đâu… Nhà anh hay nhà bố mẹ!” A! SAO MÌNH KHÔNG CÓ NHÀ VẬY TRỜI”Đang suy nghĩ vẩn vơ , bỗng điện thoại anh đổ chuông khiến cô giật nẩy mình…Rồi ngơ ngác nhìn anh đi ra ngoài nghe điện thoại” Có gì mà phải bí mật thế không biết”Anh ra ngoài , còn mình cô ngồi trống trải.Cô ghét anh mắt săm soi , đánh giá của vị viện trưởng kia.Bây giờ cô muốn về nhà , mà sao anh lâu thế… Cô không muốn ngồi trong đây một chút nào cả…Nghĩ vậy Quyết Minh liền quay sang nói với viện trưởng.- Xong hết rồi thì cháu về đây!- Vậy phu nhân không chờ chủ tịch quay lại à?- Cháu ra ngoài tìm anh ấy cũng được!- Vậy phu nhân đi cẩn thận đó nhé!Có cần tôi dìu đi không?- Dạ thôi không cần đâu ạ!Cháu tự đi được!Chào bác.QUYẾT MINH với ra khỏi phòng nhìn ngang liếc dọc mà không thấy anh đâu.Cô quyết định đi thẳng về phía trước để tìm anh…Bạch Bối Phong vừa nghe điện xong liền vội vàng quay lại chỗ cô.Đang đi thì vô tình nhìn thấy cô y tá bị chẹo chân ngã trước mặt mình…Tiện tay anh đỡ luôn eo cô ta … Nếu nhìn từ xa thì cứ như 2 người đang ôm nhau.

SAU khi giằng co ,đấu tranh … Cuối cùng cô vẫn chịu thua uất ức cùng anh đi đến bến bệnh viện ( mà thật ra bị anh vất vào trong xe thì đúng hơn)

Lúc này cô đang nằm ngoan ngoãn trên giường ,để viện trưởng di di cái gì đó trên bụng mình,

rồi cố gắng trợn thật to mắt để nhìn cái thứ động động trên màn hình , mà vị viện trưởng nói đó là con cô.

Sau một hồi nhìn đau cả mắt , cô chán nản thất vọng quay sang anh

- Anh à! Đó là con mình ư?

- Ừ ! Em có thích không?

- Sao nhìn cứ như quái nhân vậy??

*thất vọng , thất vọng*

- Hả?? Em …

- Nhìn chẳng thấy chân tay mặt mũi gì cả.

Người thì tròn xoe như cục thịt vậy??

- Ngốc ! Con vẫn còn nhỏ mà!

Vài tháng nữa con lớn lên thì em sẽ thấy rõ!

- Lại còn lớn lên nữa á??

- Ừm. Đương nhiên.

- Lớn như thế nào??

- Lớn như trẻ sơ sinh đó!

- Như vậy thì làm sao mà bụng em chứa nổi??

- Yên tâm đi!

Chứa được hết không sao đâu!

- Đến lúc đó bụng em sẽ như thế nào nhỉ???

Quyết Minh vừa nói xong thì có một người mang thai tháng thứ 8 đi qua.

Thấy vậy Bối Phong liền nói

- Em nhìn thấy người phụ nữ bụng to kia không?

- Gật gật

- Lúc đó bụng em cũng y như thế đấy!!

- Hả???

Hai mắt cô tròn to hoảng sợ , khuôn mặt tái mét khi nhìn thấy hình ảnh trước mặt mình.

- Sau này phải như thế thật sau??

- Ừ!

- Hức hức. Không muốn như vậy đâu!

Vác cái trống nặng thế làm sao em chịu được.

- Đừng sợ!

Đã có anh ở đây!

Anh hứa ! Đến lúc đó em muốn đi đâu anh sẽ bế em đi!

Em muốn ăn gì hay làm gì đã có người làm giúp!

Đến lúc đó em chỉ ngồi cần một chỗ nghĩ ngơi thôi!

Nghe anh nói vậy cô bắt đầu nằm mắt lim dim mơ mộng tưởng tượng…

Đến lúc đó cô sẽ như một bà hoàng ngồi trên ghế lớn chỉ tay 5 ngón , bắt anh phải hầu hạ , làm theo ý mình hahaha… Chỉ đó điều… Hic. Đi đâu cũng phải vác theo qủa mít thật là cực…

- Cứ ngồi yên một chỗ cũng không tốt đâu !

Cần phải đi lại nhẹ nhàng để chậu hông mở ra…

( Viện trưởng thấy hai vợ chồng mơ mộng , bèn lên tiếng nhắc nhở)

Bối Phong nghe vậy thì khẽ mỉm cười nhìn Quyết Minh

- Đương nhiên lúc đó !

Tôi sẽ mời giáo viên về dạy cô ấy một số bài tập của Phụ nữ mang thai… Giúp điều hòa khí huyết trong cơ thể , sau này việc sinh con cũng dễ hơn.

- Vâng!

Chủ tịch thật chu đáo!

Quyết Minh nghe hai người nói chuyện mà mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.

Đang định hỏi chuyện… Thì Bối Phong đã lên tiếng trước vì anh thấy viện trưởng đã siêu âm xong… Cũng cần phải hỏi tình hình sức khỏe của bé con thế nào nữa chứ!

- Thai nhi thế nào rồi hả bác??

- Vẫn yếu lắm!

Phu nhân lên nằm viện theo dõi thì tốt hơn.

- Không ! Tôi không nằm viện đâu

( Bà mẹ bất đắc dĩ phản đối)

- Em bình tĩnh đi nào Quyết Minh , phải biết giữ gìn sức khỏe chứ!

Con đang rất yếu đó!

- Nhưng em không muốn nằm viện đâu!

- Được rồi!

Không muốn cũng được!

Nói xong anh quay sang Viện Trưởng

- Bác hãy điều cho tôi một bác sĩ giỏi nhất vấn đề này… Để theo dõi chăm sóc tại nhà cho cô ấy!

- Vâng!

- Yeahhh!

Trong một phút cao hứng , sung sướng ngất trời.

Quyết Minh đã giơ cao tay biểu lộ sự sung sướng của mình.

Đến khi vô tình nhìn thấy có hai người khác đang nhăn mặt nhìn mình…

Thì cô mới tỉu ngỉu hạ tay xuống , vội cúi đầu không dám nhìn họ nữa.

Nhưng trong lòng vẫn đang mỉm cười vì… Sắp được về nhà rồi.

Nhưng cô bỗng nhíu mày khi nhớ ra… Tý nữa về đâu… Nhà anh hay nhà bố mẹ!

” A! SAO MÌNH KHÔNG CÓ NHÀ VẬY TRỜI”

Đang suy nghĩ vẩn vơ , bỗng điện thoại anh đổ chuông khiến cô giật nẩy mình…

Rồi ngơ ngác nhìn anh đi ra ngoài nghe điện thoại

” Có gì mà phải bí mật thế không biết”

Anh ra ngoài , còn mình cô ngồi trống trải.

Cô ghét anh mắt săm soi , đánh giá của vị viện trưởng kia.

Bây giờ cô muốn về nhà , mà sao anh lâu thế… Cô không muốn ngồi trong đây một chút nào cả…

Nghĩ vậy Quyết Minh liền quay sang nói với viện trưởng.

- Xong hết rồi thì cháu về đây!

- Vậy phu nhân không chờ chủ tịch quay lại à?

- Cháu ra ngoài tìm anh ấy cũng được!

- Vậy phu nhân đi cẩn thận đó nhé!

Có cần tôi dìu đi không?

- Dạ thôi không cần đâu ạ!

Cháu tự đi được!

Chào bác.

QUYẾT MINH với ra khỏi phòng nhìn ngang liếc dọc mà không thấy anh đâu.

Cô quyết định đi thẳng về phía trước để tìm anh…

Bạch Bối Phong vừa nghe điện xong liền vội vàng quay lại chỗ cô.

Đang đi thì vô tình nhìn thấy cô y tá bị chẹo chân ngã trước mặt mình…Tiện tay anh đỡ luôn eo cô ta … Nếu nhìn từ xa thì cứ như 2 người đang ôm nhau.

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… SAU khi giằng co ,đấu tranh … Cuối cùng cô vẫn chịu thua uất ức cùng anh đi đến bến bệnh viện ( mà thật ra bị anh vất vào trong xe thì đúng hơn)Lúc này cô đang nằm ngoan ngoãn trên giường ,để viện trưởng di di cái gì đó trên bụng mình,rồi cố gắng trợn thật to mắt để nhìn cái thứ động động trên màn hình , mà vị viện trưởng nói đó là con cô.Sau một hồi nhìn đau cả mắt , cô chán nản thất vọng quay sang anh- Anh à! Đó là con mình ư?- Ừ ! Em có thích không?- Sao nhìn cứ như quái nhân vậy??*thất vọng , thất vọng*- Hả?? Em …- Nhìn chẳng thấy chân tay mặt mũi gì cả.Người thì tròn xoe như cục thịt vậy??- Ngốc ! Con vẫn còn nhỏ mà!Vài tháng nữa con lớn lên thì em sẽ thấy rõ!- Lại còn lớn lên nữa á??- Ừm. Đương nhiên.- Lớn như thế nào??- Lớn như trẻ sơ sinh đó!- Như vậy thì làm sao mà bụng em chứa nổi??- Yên tâm đi!Chứa được hết không sao đâu!- Đến lúc đó bụng em sẽ như thế nào nhỉ???Quyết Minh vừa nói xong thì có một người mang thai tháng thứ 8 đi qua.Thấy vậy Bối Phong liền nói- Em nhìn thấy người phụ nữ bụng to kia không?- Gật gật- Lúc đó bụng em cũng y như thế đấy!!- Hả???Hai mắt cô tròn to hoảng sợ , khuôn mặt tái mét khi nhìn thấy hình ảnh trước mặt mình.- Sau này phải như thế thật sau??- Ừ!- Hức hức. Không muốn như vậy đâu!Vác cái trống nặng thế làm sao em chịu được.- Đừng sợ!Đã có anh ở đây!Anh hứa ! Đến lúc đó em muốn đi đâu anh sẽ bế em đi!Em muốn ăn gì hay làm gì đã có người làm giúp!Đến lúc đó em chỉ ngồi cần một chỗ nghĩ ngơi thôi!Nghe anh nói vậy cô bắt đầu nằm mắt lim dim mơ mộng tưởng tượng…Đến lúc đó cô sẽ như một bà hoàng ngồi trên ghế lớn chỉ tay 5 ngón , bắt anh phải hầu hạ , làm theo ý mình hahaha… Chỉ đó điều… Hic. Đi đâu cũng phải vác theo qủa mít thật là cực…- Cứ ngồi yên một chỗ cũng không tốt đâu !Cần phải đi lại nhẹ nhàng để chậu hông mở ra…( Viện trưởng thấy hai vợ chồng mơ mộng , bèn lên tiếng nhắc nhở)Bối Phong nghe vậy thì khẽ mỉm cười nhìn Quyết Minh- Đương nhiên lúc đó !Tôi sẽ mời giáo viên về dạy cô ấy một số bài tập của Phụ nữ mang thai… Giúp điều hòa khí huyết trong cơ thể , sau này việc sinh con cũng dễ hơn.- Vâng!Chủ tịch thật chu đáo!Quyết Minh nghe hai người nói chuyện mà mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.Đang định hỏi chuyện… Thì Bối Phong đã lên tiếng trước vì anh thấy viện trưởng đã siêu âm xong… Cũng cần phải hỏi tình hình sức khỏe của bé con thế nào nữa chứ!- Thai nhi thế nào rồi hả bác??- Vẫn yếu lắm!Phu nhân lên nằm viện theo dõi thì tốt hơn.- Không ! Tôi không nằm viện đâu( Bà mẹ bất đắc dĩ phản đối)- Em bình tĩnh đi nào Quyết Minh , phải biết giữ gìn sức khỏe chứ!Con đang rất yếu đó!- Nhưng em không muốn nằm viện đâu!- Được rồi!Không muốn cũng được!Nói xong anh quay sang Viện Trưởng- Bác hãy điều cho tôi một bác sĩ giỏi nhất vấn đề này… Để theo dõi chăm sóc tại nhà cho cô ấy!- Vâng!- Yeahhh!Trong một phút cao hứng , sung sướng ngất trời.Quyết Minh đã giơ cao tay biểu lộ sự sung sướng của mình.Đến khi vô tình nhìn thấy có hai người khác đang nhăn mặt nhìn mình…Thì cô mới tỉu ngỉu hạ tay xuống , vội cúi đầu không dám nhìn họ nữa.Nhưng trong lòng vẫn đang mỉm cười vì… Sắp được về nhà rồi.Nhưng cô bỗng nhíu mày khi nhớ ra… Tý nữa về đâu… Nhà anh hay nhà bố mẹ!” A! SAO MÌNH KHÔNG CÓ NHÀ VẬY TRỜI”Đang suy nghĩ vẩn vơ , bỗng điện thoại anh đổ chuông khiến cô giật nẩy mình…Rồi ngơ ngác nhìn anh đi ra ngoài nghe điện thoại” Có gì mà phải bí mật thế không biết”Anh ra ngoài , còn mình cô ngồi trống trải.Cô ghét anh mắt săm soi , đánh giá của vị viện trưởng kia.Bây giờ cô muốn về nhà , mà sao anh lâu thế… Cô không muốn ngồi trong đây một chút nào cả…Nghĩ vậy Quyết Minh liền quay sang nói với viện trưởng.- Xong hết rồi thì cháu về đây!- Vậy phu nhân không chờ chủ tịch quay lại à?- Cháu ra ngoài tìm anh ấy cũng được!- Vậy phu nhân đi cẩn thận đó nhé!Có cần tôi dìu đi không?- Dạ thôi không cần đâu ạ!Cháu tự đi được!Chào bác.QUYẾT MINH với ra khỏi phòng nhìn ngang liếc dọc mà không thấy anh đâu.Cô quyết định đi thẳng về phía trước để tìm anh…Bạch Bối Phong vừa nghe điện xong liền vội vàng quay lại chỗ cô.Đang đi thì vô tình nhìn thấy cô y tá bị chẹo chân ngã trước mặt mình…Tiện tay anh đỡ luôn eo cô ta … Nếu nhìn từ xa thì cứ như 2 người đang ôm nhau.

Chương 97