Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…
Chương 99
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Trong lúc đó THẢO QUYẾT MINH khóc lóc tức giận đi thẳng ra bên ngoài , cô cứ đi… Cứ đi như người vô thức không quan tâm đến bất cứ điều gì hết…Trên đường Trong buổi sáng u buồn , có một cô gái ( thật ra nhìn giống một cô bé học cấp 3 thôi) vừa đi như chạy vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi trông vô cùng lẻ loi cô độc.Cơ thể yếu đuối mỏng manh khiến cô chao đảo như sắp ngã đến nơi…Cho đến khi bụng đau quặn thắt , hai chân dã dời , mềm nhũn , thì cô mới dừng lại mệt mỏi đứng gập người lại ôm bụng…Ngơ ngác nhìn xung quanh , cảnh vật nơi đây rất lạ , hình như nơi này cô chưa đến bao giờ…Nỗi hoang mang sợ hãi dâng đầy lý trí…Bị Lạc Rồi! Giờ phải sao đây!??Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh người đó… Nhưng lại khẽ lắc đầu xua đi…Đáng ghét ! Đồ bội bạc! Đừng mơ cô sẽ gọi hay cầu xin người đó!Hức hức cô đã làm gì sai mà nỡ đối xử với cô như vậy… Hay đó là bản chất của đàn ông…Họ chỉ lợi dụng những vợ đang mang bầu mà ra ngoài tìm người khác…Thà nào khi biết cô có thai anh ta lại vui như vậy… Tất cả chỉ là dối trá mà thôi…Mệt mỏi qúa!Định ôm bụng ngồi bệt xuống đất , nhưng khi nhìn xung quanh cô thấy có cái ghế đá gần đấy , cô lê từng bước chân mệt mỏi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.Dù sao cô cũng không nỡ làm tổn thương đến bé con chút nào.Giận anh , nhưng không thể giận cả bé con được , nó là vô tội mà…Nhưng mà tại bé con mà cô bị anh bỏ rơi … Như vậy có đáng không, nhiều lúc giận anh cũng muốn giáng tất cả bực bội lên bụng mình…Nhưng những lúc đó cô không đủ can đảm để làm vậy…Bởi vì cô rất sợ… Không hiểu sao mỗi lần giận qúa cô theo vô thức đánh vào bụng mình , nhưng sau đó bụng cô lại đau nhiều hơn…Những lúc như vậy cô chỉ biết một mình ôm bụng khóc mà không biết phải làm sao… Hai người họ đều tập trung vào bắt nạt cô , làm đau cô…Càng nghĩ càng thấy giận , càng căm ghét tất cả… Nhưng như thế cũng chẳng giúp được gì.Sau lần xin lỗi , giải thích tên chồng đáng ghét đó lại tiếp tục tái phạm.Cái bụng thì luôn luôn đau , kể từ khi có nó chưa bao giờ cô thấy mình được khỏe mạnh bình thường .Lúc nào cũng đau đớn chìm trong mệt mỏi , đói mà không thể ăn được, chỉ biết ngủ để quên đi cảm giác đau đớn trong người.Ngồi một mình cô đơn trong không gian u tịch Quyết Minh thấy nhớ nhà vô cùng , nói chính xác hơn là cô nhớ chiếc giường đệm êm của mình… Giờ đây cô mệt mỏi lắm rồi cơ thể yếu đuối gào thét được nghỉ ngơi … Cô muốn được trở về ngôi nhà ấm áp của mình nằm ngủ…không muốn một mình ở nơi cô đơn tĩnh lặng thế này…Nhưng liệu ngôi nhà đó có còn ấm áp để cô nương tựa dựa giẫm nữa không…Đang không biết phải như thế nào , thì từ xa có tiếng gọi lớn “HEY” khiến cô giật mình quay lại…Mắt cô trợn tròn đầy ngạc nhiên xen lẫn lo lắng sợ hãi khi thấy 5 tên đàn ông cao to đang đi về phía mình.- Người đẹp ! Sao lại ngồi một mình nơi đây cô đơn thế này??“RUN RẨY”- Ô lala ! sao lại khóc thế này ?Có chuyện gì buồn thì tâm sự với bọn anh đi cưng! Hahahamột tên nói rồi cố ý đưa tay chạm vào mặt cô , Quyết Minh tức giận vội gạt tay hắn ra- BỎ RA !!!Nói xong cô quay mặt đi hướng khác không thèm nhìn bọn chúng , lúc này tâm trạng cô đang rất tồi tệ , cô thật không muốn bị hãm tài ám qủe quấy rối chút nào.Thấy cô như vậy bọn chúng chỉ nhếch môi cười ra chiều thích thú… Rồi Tiếp tục buông lời trêu trọc…- Người đẹp sao nóng tính thế?Ngồi buồn một mình ở đây nóng nảy thế này … Chắc là bị thằng nào đó đá rồi đúng không ?Hay đi chơi với bọn anh đi!Đảm bảo đi với bọn anh em sẽ được lên thiên đường vì sung sướng đó!- Tránh ra ! Để tôi yên !- Người đẹp tức giận qúa là sẽ mau già đó … Không tốt , không tốt…Chúng ta đi thôi nào!Nói xong hắn cầm lấy tay Quyết Minh định kéo đi , cô vội hất tay hắn ra rồi bỏ chạy…- Định chạy à?CHÚNG MÀY BẮT NÓ LẠI ĐI!Cả ngày buồn chán mới kiếm được con mồi ngon , làm gì có chuyện để thoát dễ dàng như vậy được…Nói xong bọn chúng chạy mấy bước là bao vây được Quyết Minh.Cô sợ hãi tim đập thình thịch hốt hoảng nhìn bọn chúng rồi lắp bắp hỏi- Mây… Mấy người… Đinh … Định làm gì??- Bọn anh chỉ muốn rủ em đi chơi thôi mà! Hahaha- KHÔNG ! Tôi không muốn thả tôi ra!- Nếu em ngoan ngoãn nghe lời cùng bọn anh vui vẻ , thì xong xuôi bọn anh sẽ thả em ra!- Không !- “Chát” Chúng mày mang nó đi!!!
Trong lúc đó THẢO QUYẾT MINH khóc lóc tức giận đi thẳng ra bên ngoài , cô cứ đi… Cứ đi như người vô thức không quan tâm đến bất cứ điều gì hết…
Trên đường Trong buổi sáng u buồn , có một cô gái ( thật ra nhìn giống một cô bé học cấp 3 thôi) vừa đi như chạy vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi trông vô cùng lẻ loi cô độc.
Cơ thể yếu đuối mỏng manh khiến cô chao đảo như sắp ngã đến nơi…
Cho đến khi bụng đau quặn thắt , hai chân dã dời , mềm nhũn , thì cô mới dừng lại mệt mỏi đứng gập người lại ôm bụng…
Ngơ ngác nhìn xung quanh , cảnh vật nơi đây rất lạ , hình như nơi này cô chưa đến bao giờ…
Nỗi hoang mang sợ hãi dâng đầy lý trí…
Bị Lạc Rồi! Giờ phải sao đây!??
Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh người đó… Nhưng lại khẽ lắc đầu xua đi…
Đáng ghét ! Đồ bội bạc! Đừng mơ cô sẽ gọi hay cầu xin người đó!
Hức hức cô đã làm gì sai mà nỡ đối xử với cô như vậy… Hay đó là bản chất của đàn ông…
Họ chỉ lợi dụng những vợ đang mang bầu mà ra ngoài tìm người khác…
Thà nào khi biết cô có thai anh ta lại vui như vậy… Tất cả chỉ là dối trá mà thôi…
Mệt mỏi qúa!
Định ôm bụng ngồi bệt xuống đất , nhưng khi nhìn xung quanh cô thấy có cái ghế đá gần đấy , cô lê từng bước chân mệt mỏi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.
Dù sao cô cũng không nỡ làm tổn thương đến bé con chút nào.
Giận anh , nhưng không thể giận cả bé con được , nó là vô tội mà…
Nhưng mà tại bé con mà cô bị anh bỏ rơi … Như vậy có đáng không, nhiều lúc giận anh cũng muốn giáng tất cả bực bội lên bụng mình…
Nhưng những lúc đó cô không đủ can đảm để làm vậy…
Bởi vì cô rất sợ… Không hiểu sao mỗi lần giận qúa cô theo vô thức đánh vào bụng mình , nhưng sau đó bụng cô lại đau nhiều hơn…
Những lúc như vậy cô chỉ biết một mình ôm bụng khóc mà không biết phải làm sao… Hai người họ đều tập trung vào bắt nạt cô , làm đau cô…
Càng nghĩ càng thấy giận , càng căm ghét tất cả… Nhưng như thế cũng chẳng giúp được gì.
Sau lần xin lỗi , giải thích tên chồng đáng ghét đó lại tiếp tục tái phạm.
Cái bụng thì luôn luôn đau , kể từ khi có nó chưa bao giờ cô thấy mình được khỏe mạnh bình thường .
Lúc nào cũng đau đớn chìm trong mệt mỏi , đói mà không thể ăn được, chỉ biết ngủ để quên đi cảm giác đau đớn trong người.
Ngồi một mình cô đơn trong không gian u tịch Quyết Minh thấy nhớ nhà vô cùng , nói chính xác hơn là cô nhớ chiếc giường đệm êm của mình… Giờ đây cô mệt mỏi lắm rồi cơ thể yếu đuối gào thét được nghỉ ngơi … Cô muốn được trở về ngôi nhà ấm áp của mình nằm ngủ…
không muốn một mình ở nơi cô đơn tĩnh lặng thế này…
Nhưng liệu ngôi nhà đó có còn ấm áp để cô nương tựa dựa giẫm nữa không…
Đang không biết phải như thế nào , thì từ xa có tiếng gọi lớn “HEY” khiến cô giật mình quay lại…
Mắt cô trợn tròn đầy ngạc nhiên xen lẫn lo lắng sợ hãi khi thấy 5 tên đàn ông cao to đang đi về phía mình.
- Người đẹp ! Sao lại ngồi một mình nơi đây cô đơn thế này??
“RUN RẨY”
- Ô lala ! sao lại khóc thế này ?
Có chuyện gì buồn thì tâm sự với bọn anh đi cưng! Hahaha
một tên nói rồi cố ý đưa tay chạm vào mặt cô , Quyết Minh tức giận vội gạt tay hắn ra
- BỎ RA !!!
Nói xong cô quay mặt đi hướng khác không thèm nhìn bọn chúng , lúc này tâm trạng cô đang rất tồi tệ , cô thật không muốn bị hãm tài ám qủe quấy rối chút nào.
Thấy cô như vậy bọn chúng chỉ nhếch môi cười ra chiều thích thú… Rồi Tiếp tục buông lời trêu trọc…
- Người đẹp sao nóng tính thế?
Ngồi buồn một mình ở đây nóng nảy thế này … Chắc là bị thằng nào đó đá rồi đúng không ?
Hay đi chơi với bọn anh đi!
Đảm bảo đi với bọn anh em sẽ được lên thiên đường vì sung sướng đó!
- Tránh ra ! Để tôi yên !
- Người đẹp tức giận qúa là sẽ mau già đó … Không tốt , không tốt…
Chúng ta đi thôi nào!
Nói xong hắn cầm lấy tay Quyết Minh định kéo đi , cô vội hất tay hắn ra rồi bỏ chạy…
- Định chạy à?
CHÚNG MÀY BẮT NÓ LẠI ĐI!
Cả ngày buồn chán mới kiếm được con mồi ngon , làm gì có chuyện để thoát dễ dàng như vậy được…
Nói xong bọn chúng chạy mấy bước là bao vây được Quyết Minh.
Cô sợ hãi tim đập thình thịch hốt hoảng nhìn bọn chúng rồi lắp bắp hỏi
- Mây… Mấy người… Đinh … Định làm gì??
- Bọn anh chỉ muốn rủ em đi chơi thôi mà! Hahaha
- KHÔNG ! Tôi không muốn thả tôi ra!
- Nếu em ngoan ngoãn nghe lời cùng bọn anh vui vẻ , thì xong xuôi bọn anh sẽ thả em ra!
- Không !
- “Chát” Chúng mày mang nó đi!!!
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Trong lúc đó THẢO QUYẾT MINH khóc lóc tức giận đi thẳng ra bên ngoài , cô cứ đi… Cứ đi như người vô thức không quan tâm đến bất cứ điều gì hết…Trên đường Trong buổi sáng u buồn , có một cô gái ( thật ra nhìn giống một cô bé học cấp 3 thôi) vừa đi như chạy vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi trông vô cùng lẻ loi cô độc.Cơ thể yếu đuối mỏng manh khiến cô chao đảo như sắp ngã đến nơi…Cho đến khi bụng đau quặn thắt , hai chân dã dời , mềm nhũn , thì cô mới dừng lại mệt mỏi đứng gập người lại ôm bụng…Ngơ ngác nhìn xung quanh , cảnh vật nơi đây rất lạ , hình như nơi này cô chưa đến bao giờ…Nỗi hoang mang sợ hãi dâng đầy lý trí…Bị Lạc Rồi! Giờ phải sao đây!??Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh người đó… Nhưng lại khẽ lắc đầu xua đi…Đáng ghét ! Đồ bội bạc! Đừng mơ cô sẽ gọi hay cầu xin người đó!Hức hức cô đã làm gì sai mà nỡ đối xử với cô như vậy… Hay đó là bản chất của đàn ông…Họ chỉ lợi dụng những vợ đang mang bầu mà ra ngoài tìm người khác…Thà nào khi biết cô có thai anh ta lại vui như vậy… Tất cả chỉ là dối trá mà thôi…Mệt mỏi qúa!Định ôm bụng ngồi bệt xuống đất , nhưng khi nhìn xung quanh cô thấy có cái ghế đá gần đấy , cô lê từng bước chân mệt mỏi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.Dù sao cô cũng không nỡ làm tổn thương đến bé con chút nào.Giận anh , nhưng không thể giận cả bé con được , nó là vô tội mà…Nhưng mà tại bé con mà cô bị anh bỏ rơi … Như vậy có đáng không, nhiều lúc giận anh cũng muốn giáng tất cả bực bội lên bụng mình…Nhưng những lúc đó cô không đủ can đảm để làm vậy…Bởi vì cô rất sợ… Không hiểu sao mỗi lần giận qúa cô theo vô thức đánh vào bụng mình , nhưng sau đó bụng cô lại đau nhiều hơn…Những lúc như vậy cô chỉ biết một mình ôm bụng khóc mà không biết phải làm sao… Hai người họ đều tập trung vào bắt nạt cô , làm đau cô…Càng nghĩ càng thấy giận , càng căm ghét tất cả… Nhưng như thế cũng chẳng giúp được gì.Sau lần xin lỗi , giải thích tên chồng đáng ghét đó lại tiếp tục tái phạm.Cái bụng thì luôn luôn đau , kể từ khi có nó chưa bao giờ cô thấy mình được khỏe mạnh bình thường .Lúc nào cũng đau đớn chìm trong mệt mỏi , đói mà không thể ăn được, chỉ biết ngủ để quên đi cảm giác đau đớn trong người.Ngồi một mình cô đơn trong không gian u tịch Quyết Minh thấy nhớ nhà vô cùng , nói chính xác hơn là cô nhớ chiếc giường đệm êm của mình… Giờ đây cô mệt mỏi lắm rồi cơ thể yếu đuối gào thét được nghỉ ngơi … Cô muốn được trở về ngôi nhà ấm áp của mình nằm ngủ…không muốn một mình ở nơi cô đơn tĩnh lặng thế này…Nhưng liệu ngôi nhà đó có còn ấm áp để cô nương tựa dựa giẫm nữa không…Đang không biết phải như thế nào , thì từ xa có tiếng gọi lớn “HEY” khiến cô giật mình quay lại…Mắt cô trợn tròn đầy ngạc nhiên xen lẫn lo lắng sợ hãi khi thấy 5 tên đàn ông cao to đang đi về phía mình.- Người đẹp ! Sao lại ngồi một mình nơi đây cô đơn thế này??“RUN RẨY”- Ô lala ! sao lại khóc thế này ?Có chuyện gì buồn thì tâm sự với bọn anh đi cưng! Hahahamột tên nói rồi cố ý đưa tay chạm vào mặt cô , Quyết Minh tức giận vội gạt tay hắn ra- BỎ RA !!!Nói xong cô quay mặt đi hướng khác không thèm nhìn bọn chúng , lúc này tâm trạng cô đang rất tồi tệ , cô thật không muốn bị hãm tài ám qủe quấy rối chút nào.Thấy cô như vậy bọn chúng chỉ nhếch môi cười ra chiều thích thú… Rồi Tiếp tục buông lời trêu trọc…- Người đẹp sao nóng tính thế?Ngồi buồn một mình ở đây nóng nảy thế này … Chắc là bị thằng nào đó đá rồi đúng không ?Hay đi chơi với bọn anh đi!Đảm bảo đi với bọn anh em sẽ được lên thiên đường vì sung sướng đó!- Tránh ra ! Để tôi yên !- Người đẹp tức giận qúa là sẽ mau già đó … Không tốt , không tốt…Chúng ta đi thôi nào!Nói xong hắn cầm lấy tay Quyết Minh định kéo đi , cô vội hất tay hắn ra rồi bỏ chạy…- Định chạy à?CHÚNG MÀY BẮT NÓ LẠI ĐI!Cả ngày buồn chán mới kiếm được con mồi ngon , làm gì có chuyện để thoát dễ dàng như vậy được…Nói xong bọn chúng chạy mấy bước là bao vây được Quyết Minh.Cô sợ hãi tim đập thình thịch hốt hoảng nhìn bọn chúng rồi lắp bắp hỏi- Mây… Mấy người… Đinh … Định làm gì??- Bọn anh chỉ muốn rủ em đi chơi thôi mà! Hahaha- KHÔNG ! Tôi không muốn thả tôi ra!- Nếu em ngoan ngoãn nghe lời cùng bọn anh vui vẻ , thì xong xuôi bọn anh sẽ thả em ra!- Không !- “Chát” Chúng mày mang nó đi!!!