Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…
Chương 104
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 104BẠCH BỐI PHONG mang khuôn mặt lạnh lùng sát khí , bước từng bước dài mạnh mẽ về phía căn phòng ” Máu”Trong lòng anh lúc này đang tràn ngập , hận thù và chết chóc.Anh sẽ bắt bọn chúng phải trả giá gấp trăm nghìn lần.Nợ máu phải trả bằng máu.“RẦM”Mở toang cánh cửa cẩm thạch , được làm y như một bức tường , nếu người ngoài bước vào sẽ không thể nào biết được đó là cánh cửa…- Ông Chủ!- Ưm.Người mang đến chưa?- Dạ ! Rồi ạ!- Mang chúng vào đây??- Dạ ! Mang chúng vào.Ngay lập tức 6 tên con trai được đưa vào.Bọn chúng đều bị đánh đến thân thể bầm dập , đi đến đâu là máu chảy theo đó , trông biến dạng vô cùng…Vừa nhìn thấy anh , cả bọn run rẩy sợ hãi , mặt tái mét đầy hoảng loạn…- Xin anh hãy tha cho chúng tôi.Chúng tôi biết lỗi rồi!Cầu xin anh tha thứ…- Vậy… lúc cô ấy cầu xin các người … Các người có tha không?- Chúng tôi…Nhưng chúng tôi vẫn chưa làm gì cô ấy cả… Chỉ…- Chỉ cưỡng ép , đánh đập thôi đúng không?- xin người hãy tha cho chúng tôi…( Mấy con người run rẩy sợ hãi , đập đầu xuống đất van xin anh tha thứ.Dù sao tính mạng vẫn quan trọng hơn lòng tự trọng sĩ diện của đàn ông.Họ biết họ đã gây họa lớn , giờ chỉ mong sao người đó giảm nhẹ tội thôi)nhưng có vẻ Bạch Bối Phong không những không dịu đi cơn tức giận.Mà anh còn muốn như bốc hỏa hơn , mắt anh như ngàn con dao đâm sâu vào họ- Vậy lúc đó các ngươi có tha cho cô ấy không?Còn đứa con vô tội của ta nữa?Họ có tội tình gì mà Các ngươi làm vậy hả???- Ơ ! Nhưng chúng tôi có hại con ngài đâu.Lúc đó chỉ có mình cô ấy ở đó thôi mà?*rùng mình , lạnh sống lưng*- Thế tên khốn nào đã đá bụng cô ấy , để cô ấy bị băng huyết , dẫn đến sảy thai…Tất cả đều là các ngươi…Theo các ngươi ta nên trả thù thế nào cho con ta đây?Nợ máu phải trả bằng máu.Có lẽ các ngươi không thể trả hết được , nên người nhà các ngươi cũng cần phải trả thay…- Không ! Đừng mà!Đừng…- Mang chúng vào đây!Rất nhanh sau đó , người của anh đưa vào khá nhiều người , qùy xuống xếp hàng trước mặt anh…Bọn họ từ trẻ nhỏ , cho đến thanh niên phụ nữ , người trung niên …Bạch Bối Phong nhìn một lượt rồi nhàn nhạt nói- Mang hết Nam giới đi cắt lưỡi rồi vất xuống Hầm khai thác Vàng đi!- Vâng!Tiếng anh vừa dứt là sự ồn ào chống trả quyết liệt của những người đàn ông.Chẳng ai muốn cắt lưỡi cả , chứ đừng nói là phải sống trong nhà tù rồi khai thác vàng cho anh… Khai thác vàng ngang với xây Vạn lý trường thành, chết là điều không thể tránh khỏi , chẳng qua là chết sớm hay chết muộn mà thôi.Nhưng biết làm sao bây giờ , khi người của anh đã hoàn toàn khống chế họ..Bọn họ được đưa đi xong.Bạch Bối Phong lại liếc nhìn xuống đám phụ nữ và trẻ nhỏ phía dưới… Rồi lạnh giọng tàn độc- Các ngươi muốn cưỡng h**p người khác lắm đúng không?- Không! Xin ông hãy tha cho chúng tôi.- Không sao?Mà hình như các ngươi đều chưa có vợ con thì phải , nhưng cũng may vẫn còn mẹ và chị em gái nên ta đành mượn tạm vậy?Đã thích cưỡng h**p như vậy… Ta sẽ cho các người toại nguyện…- Ông muốn làm gì?- Cho các ngươi vui vẻ với đám kia…Anh nói rồi quét mắt nhìn về phía phụ nữ trẻ nhỏ đang ôm nhau run rẩy , sợ hãi phát khóc kia?- Không ! Chúng tôi không muốn!- Đừng nói vậy ! Cảm giác sẽ rất tuyệt đó.MANG CHÚNG ĐI!- Dạ! Vậy… Giải quyết bọn chúng thế nào ạ…- Cho mấy thằng đó uống loại mới nhập về đó, để xem bọn chúng có chịu nổi không?Rồi nhét tất cả vào một phòng cho chúng thoải mái chọn lựa.- Vâng.- Không đừng mà…AAAAA CỨU TÔI VỚI.Tiếng la hét cầu cứu van xin của các cô gái , và sự chống cự của mấy tên đó , khiến căn phòng trở lên nhốn nháo hẳn lên… Nhưng điều đó cũng chẳng làm được gì cả.Bằng chứng là căn phòng đã im lặng sau 5 phút ồn ào .Cánh cửa phòng bên được mở ra nhanh chóng và đưa bọn họ vào cái sai trái nhất của cuộc đời.Màn hình 3D siêu mỏng nhanh chóng mở lên , ghi rõ hình ảnh bên trong căn phòng.- Cho thuốc tăng liều nên đi.Ta muốn bọn chúng phải tận mắt chứng kiến người nhà mình bị hành hạ.Nhưng cuối cùng chính bản thân bọn chúng cũng tự mình chà đạp nên họ… Tra tấn giày vò họ cho đến chết.Bảo Phòng Phong chuẩn bị hình thức tra tấn vòng 2 đi.Cái thuốc đó chỉ biến chúng thành dã thú , đã có h*m m**n xem chúng khống chế bản năng mình thế nào.Dù sao diệt cỏ cũng cần phải diệt tận gốc.
Chương 104
BẠCH BỐI PHONG mang khuôn mặt lạnh lùng sát khí , bước từng bước dài mạnh mẽ về phía căn phòng ” Máu”
Trong lòng anh lúc này đang tràn ngập , hận thù và chết chóc.
Anh sẽ bắt bọn chúng phải trả giá gấp trăm nghìn lần.
Nợ máu phải trả bằng máu.
“RẦM”
Mở toang cánh cửa cẩm thạch , được làm y như một bức tường , nếu người ngoài bước vào sẽ không thể nào biết được đó là cánh cửa…
- Ông Chủ!
- Ưm.
Người mang đến chưa?
- Dạ ! Rồi ạ!
- Mang chúng vào đây??
- Dạ ! Mang chúng vào.
Ngay lập tức 6 tên con trai được đưa vào.
Bọn chúng đều bị đánh đến thân thể bầm dập , đi đến đâu là máu chảy theo đó , trông biến dạng vô cùng…
Vừa nhìn thấy anh , cả bọn run rẩy sợ hãi , mặt tái mét đầy hoảng loạn…
- Xin anh hãy tha cho chúng tôi.
Chúng tôi biết lỗi rồi!
Cầu xin anh tha thứ…
- Vậy… lúc cô ấy cầu xin các người … Các người có tha không?
- Chúng tôi…
Nhưng chúng tôi vẫn chưa làm gì cô ấy cả… Chỉ…
- Chỉ cưỡng ép , đánh đập thôi đúng không?
- xin người hãy tha cho chúng tôi…
( Mấy con người run rẩy sợ hãi , đập đầu xuống đất van xin anh tha thứ.
Dù sao tính mạng vẫn quan trọng hơn lòng tự trọng sĩ diện của đàn ông.
Họ biết họ đã gây họa lớn , giờ chỉ mong sao người đó giảm nhẹ tội thôi)
nhưng có vẻ Bạch Bối Phong không những không dịu đi cơn tức giận.
Mà anh còn muốn như bốc hỏa hơn , mắt anh như ngàn con dao đâm sâu vào họ
- Vậy lúc đó các ngươi có tha cho cô ấy không?
Còn đứa con vô tội của ta nữa?
Họ có tội tình gì mà Các ngươi làm vậy hả???
- Ơ ! Nhưng chúng tôi có hại con ngài đâu.
Lúc đó chỉ có mình cô ấy ở đó thôi mà?
*rùng mình , lạnh sống lưng*
- Thế tên khốn nào đã đá bụng cô ấy , để cô ấy bị băng huyết , dẫn đến sảy thai…
Tất cả đều là các ngươi…
Theo các ngươi ta nên trả thù thế nào cho con ta đây?
Nợ máu phải trả bằng máu.
Có lẽ các ngươi không thể trả hết được , nên người nhà các ngươi cũng cần phải trả thay…
- Không ! Đừng mà!
Đừng…
- Mang chúng vào đây!
Rất nhanh sau đó , người của anh đưa vào khá nhiều người , qùy xuống xếp hàng trước mặt anh…
Bọn họ từ trẻ nhỏ , cho đến thanh niên phụ nữ , người trung niên …
Bạch Bối Phong nhìn một lượt rồi nhàn nhạt nói
- Mang hết Nam giới đi cắt lưỡi rồi vất xuống Hầm khai thác Vàng đi!
- Vâng!
Tiếng anh vừa dứt là sự ồn ào chống trả quyết liệt của những người đàn ông.
Chẳng ai muốn cắt lưỡi cả , chứ đừng nói là phải sống trong nhà tù rồi khai thác vàng cho anh… Khai thác vàng ngang với xây Vạn lý trường thành, chết là điều không thể tránh khỏi , chẳng qua là chết sớm hay chết muộn mà thôi.
Nhưng biết làm sao bây giờ , khi người của anh đã hoàn toàn khống chế họ..
Bọn họ được đưa đi xong.
Bạch Bối Phong lại liếc nhìn xuống đám phụ nữ và trẻ nhỏ phía dưới… Rồi lạnh giọng tàn độc
- Các ngươi muốn cưỡng h**p người khác lắm đúng không?
- Không! Xin ông hãy tha cho chúng tôi.
- Không sao?
Mà hình như các ngươi đều chưa có vợ con thì phải , nhưng cũng may vẫn còn mẹ và chị em gái nên ta đành mượn tạm vậy?
Đã thích cưỡng h**p như vậy… Ta sẽ cho các người toại nguyện…
- Ông muốn làm gì?
- Cho các ngươi vui vẻ với đám kia…
Anh nói rồi quét mắt nhìn về phía phụ nữ trẻ nhỏ đang ôm nhau run rẩy , sợ hãi phát khóc kia?
- Không ! Chúng tôi không muốn!
- Đừng nói vậy ! Cảm giác sẽ rất tuyệt đó.
MANG CHÚNG ĐI!
- Dạ! Vậy… Giải quyết bọn chúng thế nào ạ…
- Cho mấy thằng đó uống loại mới nhập về đó, để xem bọn chúng có chịu nổi không?
Rồi nhét tất cả vào một phòng cho chúng thoải mái chọn lựa.
- Vâng.
- Không đừng mà…
AAAAA CỨU TÔI VỚI.
Tiếng la hét cầu cứu van xin của các cô gái , và sự chống cự của mấy tên đó , khiến căn phòng trở lên nhốn nháo hẳn lên… Nhưng điều đó cũng chẳng làm được gì cả.
Bằng chứng là căn phòng đã im lặng sau 5 phút ồn ào .
Cánh cửa phòng bên được mở ra nhanh chóng và đưa bọn họ vào cái sai trái nhất của cuộc đời.
Màn hình 3D siêu mỏng nhanh chóng mở lên , ghi rõ hình ảnh bên trong căn phòng.
- Cho thuốc tăng liều nên đi.
Ta muốn bọn chúng phải tận mắt chứng kiến người nhà mình bị hành hạ.
Nhưng cuối cùng chính bản thân bọn chúng cũng tự mình chà đạp nên họ… Tra tấn giày vò họ cho đến chết.
Bảo Phòng Phong chuẩn bị hình thức tra tấn vòng 2 đi.
Cái thuốc đó chỉ biến chúng thành dã thú , đã có h*m m**n xem chúng khống chế bản năng mình thế nào.
Dù sao diệt cỏ cũng cần phải diệt tận gốc.
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 104BẠCH BỐI PHONG mang khuôn mặt lạnh lùng sát khí , bước từng bước dài mạnh mẽ về phía căn phòng ” Máu”Trong lòng anh lúc này đang tràn ngập , hận thù và chết chóc.Anh sẽ bắt bọn chúng phải trả giá gấp trăm nghìn lần.Nợ máu phải trả bằng máu.“RẦM”Mở toang cánh cửa cẩm thạch , được làm y như một bức tường , nếu người ngoài bước vào sẽ không thể nào biết được đó là cánh cửa…- Ông Chủ!- Ưm.Người mang đến chưa?- Dạ ! Rồi ạ!- Mang chúng vào đây??- Dạ ! Mang chúng vào.Ngay lập tức 6 tên con trai được đưa vào.Bọn chúng đều bị đánh đến thân thể bầm dập , đi đến đâu là máu chảy theo đó , trông biến dạng vô cùng…Vừa nhìn thấy anh , cả bọn run rẩy sợ hãi , mặt tái mét đầy hoảng loạn…- Xin anh hãy tha cho chúng tôi.Chúng tôi biết lỗi rồi!Cầu xin anh tha thứ…- Vậy… lúc cô ấy cầu xin các người … Các người có tha không?- Chúng tôi…Nhưng chúng tôi vẫn chưa làm gì cô ấy cả… Chỉ…- Chỉ cưỡng ép , đánh đập thôi đúng không?- xin người hãy tha cho chúng tôi…( Mấy con người run rẩy sợ hãi , đập đầu xuống đất van xin anh tha thứ.Dù sao tính mạng vẫn quan trọng hơn lòng tự trọng sĩ diện của đàn ông.Họ biết họ đã gây họa lớn , giờ chỉ mong sao người đó giảm nhẹ tội thôi)nhưng có vẻ Bạch Bối Phong không những không dịu đi cơn tức giận.Mà anh còn muốn như bốc hỏa hơn , mắt anh như ngàn con dao đâm sâu vào họ- Vậy lúc đó các ngươi có tha cho cô ấy không?Còn đứa con vô tội của ta nữa?Họ có tội tình gì mà Các ngươi làm vậy hả???- Ơ ! Nhưng chúng tôi có hại con ngài đâu.Lúc đó chỉ có mình cô ấy ở đó thôi mà?*rùng mình , lạnh sống lưng*- Thế tên khốn nào đã đá bụng cô ấy , để cô ấy bị băng huyết , dẫn đến sảy thai…Tất cả đều là các ngươi…Theo các ngươi ta nên trả thù thế nào cho con ta đây?Nợ máu phải trả bằng máu.Có lẽ các ngươi không thể trả hết được , nên người nhà các ngươi cũng cần phải trả thay…- Không ! Đừng mà!Đừng…- Mang chúng vào đây!Rất nhanh sau đó , người của anh đưa vào khá nhiều người , qùy xuống xếp hàng trước mặt anh…Bọn họ từ trẻ nhỏ , cho đến thanh niên phụ nữ , người trung niên …Bạch Bối Phong nhìn một lượt rồi nhàn nhạt nói- Mang hết Nam giới đi cắt lưỡi rồi vất xuống Hầm khai thác Vàng đi!- Vâng!Tiếng anh vừa dứt là sự ồn ào chống trả quyết liệt của những người đàn ông.Chẳng ai muốn cắt lưỡi cả , chứ đừng nói là phải sống trong nhà tù rồi khai thác vàng cho anh… Khai thác vàng ngang với xây Vạn lý trường thành, chết là điều không thể tránh khỏi , chẳng qua là chết sớm hay chết muộn mà thôi.Nhưng biết làm sao bây giờ , khi người của anh đã hoàn toàn khống chế họ..Bọn họ được đưa đi xong.Bạch Bối Phong lại liếc nhìn xuống đám phụ nữ và trẻ nhỏ phía dưới… Rồi lạnh giọng tàn độc- Các ngươi muốn cưỡng h**p người khác lắm đúng không?- Không! Xin ông hãy tha cho chúng tôi.- Không sao?Mà hình như các ngươi đều chưa có vợ con thì phải , nhưng cũng may vẫn còn mẹ và chị em gái nên ta đành mượn tạm vậy?Đã thích cưỡng h**p như vậy… Ta sẽ cho các người toại nguyện…- Ông muốn làm gì?- Cho các ngươi vui vẻ với đám kia…Anh nói rồi quét mắt nhìn về phía phụ nữ trẻ nhỏ đang ôm nhau run rẩy , sợ hãi phát khóc kia?- Không ! Chúng tôi không muốn!- Đừng nói vậy ! Cảm giác sẽ rất tuyệt đó.MANG CHÚNG ĐI!- Dạ! Vậy… Giải quyết bọn chúng thế nào ạ…- Cho mấy thằng đó uống loại mới nhập về đó, để xem bọn chúng có chịu nổi không?Rồi nhét tất cả vào một phòng cho chúng thoải mái chọn lựa.- Vâng.- Không đừng mà…AAAAA CỨU TÔI VỚI.Tiếng la hét cầu cứu van xin của các cô gái , và sự chống cự của mấy tên đó , khiến căn phòng trở lên nhốn nháo hẳn lên… Nhưng điều đó cũng chẳng làm được gì cả.Bằng chứng là căn phòng đã im lặng sau 5 phút ồn ào .Cánh cửa phòng bên được mở ra nhanh chóng và đưa bọn họ vào cái sai trái nhất của cuộc đời.Màn hình 3D siêu mỏng nhanh chóng mở lên , ghi rõ hình ảnh bên trong căn phòng.- Cho thuốc tăng liều nên đi.Ta muốn bọn chúng phải tận mắt chứng kiến người nhà mình bị hành hạ.Nhưng cuối cùng chính bản thân bọn chúng cũng tự mình chà đạp nên họ… Tra tấn giày vò họ cho đến chết.Bảo Phòng Phong chuẩn bị hình thức tra tấn vòng 2 đi.Cái thuốc đó chỉ biến chúng thành dã thú , đã có h*m m**n xem chúng khống chế bản năng mình thế nào.Dù sao diệt cỏ cũng cần phải diệt tận gốc.