Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…

Chương 116

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 116BỐI PHONG còn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của bản thân .Thì lưng anh bị tay ai đó chọc chọc vào , khiến anh bất ngờ thoát ra khỏi niềm hạnh phúc giản đơn mà quay lại với thực tế… Cô vợ nhõng nhẽo của anh làm gì có chuyện để anh yên thân sớm thế.- Anh!*nũng nịu*- Gì em?- Anh thương em không?(mắt chớp chớp)- Thương!- Em buồn anh có buồn không?*phụng phịu*- Buồn ! Rất buồn!(nghi ngờ)- Thật không?(hí hửng)- Thật!Anh gật đầu nhíu mày nhìn cô .Không hiểu cô định làm trò gì nữa.Cái đầu nhỏ bé kia đang có âm mưu gì đây.Định dùng mỹ nhân kế với anh ư?Biết là vậy sao anh vẫn muốn đổ nhỉ?Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.Bối Phong Khẽ mỉm cười với suy nghĩ của mình , anh nhẹ nhàng ngắm nhìn cô vợ đáng yêu đang trầm tư của mình trong lòng cảm thấy rộn ràng vô cùng… Lại tò mò muốn biết thật ra ý định của cô là gì??Quyết Minh thấy Bối Phong ngẩn ngơ nhìn mình ra chiều đắc ý lắm.Không do dự cô vào mục đích chính luôn- Anh ơi! Em ở đây buồn lắm!- uh!- Em cũng khỏe nhiều rồi!- Uh!(nhíu mày)- Anh cho em về nha anh!- Hửm!(khó chịu)- Em muốn xuất viện!Em muốn về nhà!Ở đây buồn lắm!Em cũng khỏe nhiều rồi!Anh cho em về nhà nha anh!Nha nha nha!Vừa nói cô vừa lay lay tay anh , cố gắng nũng nịu để tảng băng mặt tỉnh bơ kia hồi tâm chuyển ý cho cô về nhà.Tuy về nhà cũng buồn , nhưng ở đây còn chán hơn , ngủ lại không ngon nữa , anh thì cứ vắng mặt liên tục để cô phải nhìn mấy tảng băng mà anh phái đến nản vô cùng.Suy đi tính lại về nhà vẫn thích hơn.

Chương 116

BỐI PHONG còn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của bản thân .

Thì lưng anh bị tay ai đó chọc chọc vào , khiến anh bất ngờ thoát ra khỏi niềm hạnh phúc giản đơn mà quay lại với thực tế… Cô vợ nhõng nhẽo của anh làm gì có chuyện để anh yên thân sớm thế.

- Anh!

*nũng nịu*

- Gì em?

- Anh thương em không?

(mắt chớp chớp)

- Thương!

- Em buồn anh có buồn không?

*phụng phịu*

- Buồn ! Rất buồn!

(nghi ngờ)

- Thật không?

(hí hửng)

- Thật!

Anh gật đầu nhíu mày nhìn cô .

Không hiểu cô định làm trò gì nữa.

Cái đầu nhỏ bé kia đang có âm mưu gì đây.

Định dùng mỹ nhân kế với anh ư?

Biết là vậy sao anh vẫn muốn đổ nhỉ?

Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.

Bối Phong Khẽ mỉm cười với suy nghĩ của mình , anh nhẹ nhàng ngắm nhìn cô vợ đáng yêu đang trầm tư của mình trong lòng cảm thấy rộn ràng vô cùng… Lại tò mò muốn biết thật ra ý định của cô là gì??

Quyết Minh thấy Bối Phong ngẩn ngơ nhìn mình ra chiều đắc ý lắm.

Không do dự cô vào mục đích chính luôn

- Anh ơi! Em ở đây buồn lắm!

- uh!

- Em cũng khỏe nhiều rồi!

- Uh!

(nhíu mày)

- Anh cho em về nha anh!

- Hửm!

(khó chịu)

- Em muốn xuất viện!

Em muốn về nhà!

Ở đây buồn lắm!

Em cũng khỏe nhiều rồi!

Anh cho em về nhà nha anh!

Nha nha nha!

Vừa nói cô vừa lay lay tay anh , cố gắng nũng nịu để tảng băng mặt tỉnh bơ kia hồi tâm chuyển ý cho cô về nhà.

Tuy về nhà cũng buồn , nhưng ở đây còn chán hơn , ngủ lại không ngon nữa , anh thì cứ vắng mặt liên tục để cô phải nhìn mấy tảng băng mà anh phái đến nản vô cùng.

Suy đi tính lại về nhà vẫn thích hơn.

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 116BỐI PHONG còn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của bản thân .Thì lưng anh bị tay ai đó chọc chọc vào , khiến anh bất ngờ thoát ra khỏi niềm hạnh phúc giản đơn mà quay lại với thực tế… Cô vợ nhõng nhẽo của anh làm gì có chuyện để anh yên thân sớm thế.- Anh!*nũng nịu*- Gì em?- Anh thương em không?(mắt chớp chớp)- Thương!- Em buồn anh có buồn không?*phụng phịu*- Buồn ! Rất buồn!(nghi ngờ)- Thật không?(hí hửng)- Thật!Anh gật đầu nhíu mày nhìn cô .Không hiểu cô định làm trò gì nữa.Cái đầu nhỏ bé kia đang có âm mưu gì đây.Định dùng mỹ nhân kế với anh ư?Biết là vậy sao anh vẫn muốn đổ nhỉ?Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.Bối Phong Khẽ mỉm cười với suy nghĩ của mình , anh nhẹ nhàng ngắm nhìn cô vợ đáng yêu đang trầm tư của mình trong lòng cảm thấy rộn ràng vô cùng… Lại tò mò muốn biết thật ra ý định của cô là gì??Quyết Minh thấy Bối Phong ngẩn ngơ nhìn mình ra chiều đắc ý lắm.Không do dự cô vào mục đích chính luôn- Anh ơi! Em ở đây buồn lắm!- uh!- Em cũng khỏe nhiều rồi!- Uh!(nhíu mày)- Anh cho em về nha anh!- Hửm!(khó chịu)- Em muốn xuất viện!Em muốn về nhà!Ở đây buồn lắm!Em cũng khỏe nhiều rồi!Anh cho em về nhà nha anh!Nha nha nha!Vừa nói cô vừa lay lay tay anh , cố gắng nũng nịu để tảng băng mặt tỉnh bơ kia hồi tâm chuyển ý cho cô về nhà.Tuy về nhà cũng buồn , nhưng ở đây còn chán hơn , ngủ lại không ngon nữa , anh thì cứ vắng mặt liên tục để cô phải nhìn mấy tảng băng mà anh phái đến nản vô cùng.Suy đi tính lại về nhà vẫn thích hơn.

Chương 116