Tôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công…

Chương 73

Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân KýTác giả: Đại Thúc Vô LươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngTôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công… Ăn xong bữa sáng ở thời tiền sử mà nói là vô cùng phong phú, đàn ông lớn, đàn ông choai choai lăn hết đi săn thú. Tôn Chí Tân miễn cưỡng ghé vào trên tấm da gấu dùng cây tăm trong bộ dao Thụy Sĩ xỉa răng, trong lòng cảm thấy sinh hoạt tiền sử thật tốt. Nếu trên người một thân hoa phục, thêm quạt giấy phe phẩy, mình chắc cũng có thể giả mạo một tên ăn chơi trác táng.đàn ông nhỏ Buku thành thật chịu khó đi rửa bát, nga, còn phải nhắc thêm, bởi vì Tiger kết nhóm ăn cơm, đồng chí Esuike chiếu cố mặt mũi tộc trưởng gió biển, đem một cái nồi tư tàng nhiều năm tặng cho Tiger . Tiger lấy nồi đến làm gì ? hắn cũng không nấu cơm, chẳng lẽ dùng để rửa chân ? đương nhiên ở nơi này của Tôn Chí Tân, một cái nồi như thế cũng tương đương tài sản cả nhà. Gi ờ đây đồng chí Buku rửa nồi phải rửa hai cái, đây là thù vinh mà toàn doanh địa không nhà nào có! hai cái nồi nấu a……. Nhà này thật giàu mà!!Buku làm xong trở về, thấy Tôn Chí Tân giống như heo cái, ăn no thỏa mãn nằm kêu hừ hừ, bộ dáng mười phần thú vị. Buku liền hỏi:“Zimmer, hôm nay chúng ta làm gì ?”Tôn Chí Tân con mắt chuyển hai vòng, trở mình đứng lên, nói:“Đi, ăn cơm dã ngoại, tìm niêm thổ !”“Ăn cơm dã ngoại ? ăn cơm dã ngoại là cái gì ?” Buku tò mò hỏi.Tôn Chí Tân ở trong não tìm từ thích hợp với người tiền sử để miêu tả, nói:“Chính là mang theo đồ ăn đi dã ngoại.”“Chơi vui ko?” Buku rất là động tâm.“Đương nhiên vui !” Tôn Chí Tân nói:“vừa chơi vừa còn có một nhiệm vụ, chính là đi ven sông tìm xem có niêm thổ hay không.”“Niêm thổ lại là cái gì ?”“Niêm thổ là…… Ai nha, ngươi rốt cuộc có đi hay không ?”“Đi ! đương nhiên đi ! Zimmer ngươi đừng bỏ ta lại.” Buku sốt ruột , nói:“Ta trước đi kiếm củi, hôm nay còn chưa làm xong. Đợi làm xong ta liền đi theo ngươi. Hôm nay ta không săn thú , chuyên tâm kiếm củi, ngươi nhất định phải đợi ta.”Tiểu tử kia thật đáng yêu, vĩnh viễn sẽ không quên công tác kiếm củi‘Vĩ đại’ của mình. Tôn Chí Tân đem hắn kéo lại hôn một cái, nói:“ chạy nhanh đi, thích dẫn theo bạn thì có thể gọi đến, nhớ mang theo ống thổi tên, chúng ta lúc dã ngoại gặp cái gì thì bắn hạ. Bay trên trời, bơi trong nước, chạy dưới đất, đều bắt tất!”Nghe khẩu khí cuồng chiến của Tôn Chí Tân, Buku cười, lại sợ Tôn Chí Tân bỏ mình lại, chạy nhanh nói:“ giờ Ta phải đi, gọi bọn Bone, Zimmer nói phải giữ lời, chờ ta.”“Yên tâm, Zimmer nhất định chờ ngươi, chờ ngươi kiếm củi, bây giờ Zimmer ở trong nhà làm đồ ăn .”Tiểu tử kia thế mới như hắc khuyển ra khỏi lều, nhanh như chớp không thấy ảnh.Ăn cơm dã ngoại tất nhiên là trang bị rất nhiều dụng cụ , tỷ như bọc cơm, giỏ cơm vân vân, cùng với quan trọng nhất là — cơm.không có bọc cơm, da gấu có thể thay thế, cũng không biết da gấu Naaru trịnh trọng đưa tới thấy mình dùng làm việc này có nổi bão không ? tối hôm qua làm đủ trò …… Tôn Chí Tân giờ lại càng không e ngại hắn, cái gọi là phu phu đánh nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, cùng lắm nhịn đau cho hắn ở t rên một lần là được, xong liền huề nhau. Hơn nữa hai người đều là đàn ông khổng võ hữu lực, thường thường đánh một hồi, coi như là tình thú nam tử đồng tính luyến ái phải không ? Tôn Chí Tân lập tức bị chính ý nghĩ của hắn dọa sợ, nổi hết cả da gà da vịt.giỏ Cơm? có sọt liễu. trí tuệ con người là vô hạn , không có thì có thể tìm thứ thay thế, có khi lại là chuyện tốt, mấu chốt là dùng tâm tình như thế nào để đối mặt với mọi việc.

Ăn xong bữa sáng ở thời tiền sử mà nói là vô cùng phong phú, đàn ông lớn, đàn ông choai choai lăn hết đi săn thú. Tôn Chí Tân miễn cưỡng ghé vào trên tấm da gấu dùng cây tăm trong bộ dao Thụy Sĩ xỉa răng, trong lòng cảm thấy sinh hoạt tiền sử thật tốt. Nếu trên người một thân hoa phục, thêm quạt giấy phe phẩy, mình chắc cũng có thể giả mạo một tên ăn chơi trác táng.

đàn ông nhỏ Buku thành thật chịu khó đi rửa bát, nga, còn phải nhắc thêm, bởi vì Tiger kết nhóm ăn cơm, đồng chí Esuike chiếu cố mặt mũi tộc trưởng gió biển, đem một cái nồi tư tàng nhiều năm tặng cho Tiger . Tiger lấy nồi đến làm gì ? hắn cũng không nấu cơm, chẳng lẽ dùng để rửa chân ? đương nhiên ở nơi này của Tôn Chí Tân, một cái nồi như thế cũng tương đương tài sản cả nhà. Gi ờ đây đồng chí Buku rửa nồi phải rửa hai cái, đây là thù vinh mà toàn doanh địa không nhà nào có! hai cái nồi nấu a……. Nhà này thật giàu mà!!

Buku làm xong trở về, thấy Tôn Chí Tân giống như heo cái, ăn no thỏa mãn nằm kêu hừ hừ, bộ dáng mười phần thú vị. Buku liền hỏi:“Zimmer, hôm nay chúng ta làm gì ?”

Tôn Chí Tân con mắt chuyển hai vòng, trở mình đứng lên, nói:“Đi, ăn cơm dã ngoại, tìm niêm thổ !”

“Ăn cơm dã ngoại ? ăn cơm dã ngoại là cái gì ?” Buku tò mò hỏi.

Tôn Chí Tân ở trong não tìm từ thích hợp với người tiền sử để miêu tả, nói:“Chính là mang theo đồ ăn đi dã ngoại.”

“Chơi vui ko?” Buku rất là động tâm.

“Đương nhiên vui !” Tôn Chí Tân nói:“vừa chơi vừa còn có một nhiệm vụ, chính là đi ven sông tìm xem có niêm thổ hay không.”

“Niêm thổ lại là cái gì ?”

“Niêm thổ là…… Ai nha, ngươi rốt cuộc có đi hay không ?”

“Đi ! đương nhiên đi ! Zimmer ngươi đừng bỏ ta lại.” Buku sốt ruột , nói:“Ta trước đi kiếm củi, hôm nay còn chưa làm xong. Đợi làm xong ta liền đi theo ngươi. Hôm nay ta không săn thú , chuyên tâm kiếm củi, ngươi nhất định phải đợi ta.”

Tiểu tử kia thật đáng yêu, vĩnh viễn sẽ không quên công tác kiếm củi‘Vĩ đại’ của mình. Tôn Chí Tân đem hắn kéo lại hôn một cái, nói:“ chạy nhanh đi, thích dẫn theo bạn thì có thể gọi đến, nhớ mang theo ống thổi tên, chúng ta lúc dã ngoại gặp cái gì thì bắn hạ. Bay trên trời, bơi trong nước, chạy dưới đất, đều bắt tất!”

Nghe khẩu khí cuồng chiến của Tôn Chí Tân, Buku cười, lại sợ Tôn Chí Tân bỏ mình lại, chạy nhanh nói:“ giờ Ta phải đi, gọi bọn Bone, Zimmer nói phải giữ lời, chờ ta.”

“Yên tâm, Zimmer nhất định chờ ngươi, chờ ngươi kiếm củi, bây giờ Zimmer ở trong nhà làm đồ ăn .”

Tiểu tử kia thế mới như hắc khuyển ra khỏi lều, nhanh như chớp không thấy ảnh.

Ăn cơm dã ngoại tất nhiên là trang bị rất nhiều dụng cụ , tỷ như bọc cơm, giỏ cơm vân vân, cùng với quan trọng nhất là — cơm.

không có bọc cơm, da gấu có thể thay thế, cũng không biết da gấu Naaru trịnh trọng đưa tới thấy mình dùng làm việc này có nổi bão không ? tối hôm qua làm đủ trò …… Tôn Chí Tân giờ lại càng không e ngại hắn, cái gọi là phu phu đánh nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, cùng lắm nhịn đau cho hắn ở t rên một lần là được, xong liền huề nhau. Hơn nữa hai người đều là đàn ông khổng võ hữu lực, thường thường đánh một hồi, coi như là tình thú nam tử đồng tính luyến ái phải không ? Tôn Chí Tân lập tức bị chính ý nghĩ của hắn dọa sợ, nổi hết cả da gà da vịt.

giỏ Cơm? có sọt liễu. trí tuệ con người là vô hạn , không có thì có thể tìm thứ thay thế, có khi lại là chuyện tốt, mấu chốt là dùng tâm tình như thế nào để đối mặt với mọi việc.

Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân KýTác giả: Đại Thúc Vô LươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngTôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công… Ăn xong bữa sáng ở thời tiền sử mà nói là vô cùng phong phú, đàn ông lớn, đàn ông choai choai lăn hết đi săn thú. Tôn Chí Tân miễn cưỡng ghé vào trên tấm da gấu dùng cây tăm trong bộ dao Thụy Sĩ xỉa răng, trong lòng cảm thấy sinh hoạt tiền sử thật tốt. Nếu trên người một thân hoa phục, thêm quạt giấy phe phẩy, mình chắc cũng có thể giả mạo một tên ăn chơi trác táng.đàn ông nhỏ Buku thành thật chịu khó đi rửa bát, nga, còn phải nhắc thêm, bởi vì Tiger kết nhóm ăn cơm, đồng chí Esuike chiếu cố mặt mũi tộc trưởng gió biển, đem một cái nồi tư tàng nhiều năm tặng cho Tiger . Tiger lấy nồi đến làm gì ? hắn cũng không nấu cơm, chẳng lẽ dùng để rửa chân ? đương nhiên ở nơi này của Tôn Chí Tân, một cái nồi như thế cũng tương đương tài sản cả nhà. Gi ờ đây đồng chí Buku rửa nồi phải rửa hai cái, đây là thù vinh mà toàn doanh địa không nhà nào có! hai cái nồi nấu a……. Nhà này thật giàu mà!!Buku làm xong trở về, thấy Tôn Chí Tân giống như heo cái, ăn no thỏa mãn nằm kêu hừ hừ, bộ dáng mười phần thú vị. Buku liền hỏi:“Zimmer, hôm nay chúng ta làm gì ?”Tôn Chí Tân con mắt chuyển hai vòng, trở mình đứng lên, nói:“Đi, ăn cơm dã ngoại, tìm niêm thổ !”“Ăn cơm dã ngoại ? ăn cơm dã ngoại là cái gì ?” Buku tò mò hỏi.Tôn Chí Tân ở trong não tìm từ thích hợp với người tiền sử để miêu tả, nói:“Chính là mang theo đồ ăn đi dã ngoại.”“Chơi vui ko?” Buku rất là động tâm.“Đương nhiên vui !” Tôn Chí Tân nói:“vừa chơi vừa còn có một nhiệm vụ, chính là đi ven sông tìm xem có niêm thổ hay không.”“Niêm thổ lại là cái gì ?”“Niêm thổ là…… Ai nha, ngươi rốt cuộc có đi hay không ?”“Đi ! đương nhiên đi ! Zimmer ngươi đừng bỏ ta lại.” Buku sốt ruột , nói:“Ta trước đi kiếm củi, hôm nay còn chưa làm xong. Đợi làm xong ta liền đi theo ngươi. Hôm nay ta không săn thú , chuyên tâm kiếm củi, ngươi nhất định phải đợi ta.”Tiểu tử kia thật đáng yêu, vĩnh viễn sẽ không quên công tác kiếm củi‘Vĩ đại’ của mình. Tôn Chí Tân đem hắn kéo lại hôn một cái, nói:“ chạy nhanh đi, thích dẫn theo bạn thì có thể gọi đến, nhớ mang theo ống thổi tên, chúng ta lúc dã ngoại gặp cái gì thì bắn hạ. Bay trên trời, bơi trong nước, chạy dưới đất, đều bắt tất!”Nghe khẩu khí cuồng chiến của Tôn Chí Tân, Buku cười, lại sợ Tôn Chí Tân bỏ mình lại, chạy nhanh nói:“ giờ Ta phải đi, gọi bọn Bone, Zimmer nói phải giữ lời, chờ ta.”“Yên tâm, Zimmer nhất định chờ ngươi, chờ ngươi kiếm củi, bây giờ Zimmer ở trong nhà làm đồ ăn .”Tiểu tử kia thế mới như hắc khuyển ra khỏi lều, nhanh như chớp không thấy ảnh.Ăn cơm dã ngoại tất nhiên là trang bị rất nhiều dụng cụ , tỷ như bọc cơm, giỏ cơm vân vân, cùng với quan trọng nhất là — cơm.không có bọc cơm, da gấu có thể thay thế, cũng không biết da gấu Naaru trịnh trọng đưa tới thấy mình dùng làm việc này có nổi bão không ? tối hôm qua làm đủ trò …… Tôn Chí Tân giờ lại càng không e ngại hắn, cái gọi là phu phu đánh nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, cùng lắm nhịn đau cho hắn ở t rên một lần là được, xong liền huề nhau. Hơn nữa hai người đều là đàn ông khổng võ hữu lực, thường thường đánh một hồi, coi như là tình thú nam tử đồng tính luyến ái phải không ? Tôn Chí Tân lập tức bị chính ý nghĩ của hắn dọa sợ, nổi hết cả da gà da vịt.giỏ Cơm? có sọt liễu. trí tuệ con người là vô hạn , không có thì có thể tìm thứ thay thế, có khi lại là chuyện tốt, mấu chốt là dùng tâm tình như thế nào để đối mặt với mọi việc.

Chương 73