Tác giả:

Đêm trăng tháng mười , tại thành phố M , thời tiết khá lạnh Vì là ban đêm nên ngoài đường người người qua lại đông đúc. Ban đêm tại Pub lại càng thêm náo nhiệt Tại tựu điểm Jayz , bên trong phòng 5120 không ngừng truyền đến những hơi thở gấp , không sai , chính là đêm nay , vì tâm tình Nam Cung Ảnh không tốt nên anh đã đem Nghiên Huệ cùng đến Jayz tuỳ thích lấy một căn phòng , “ Ảnh ! Anh thật đáng ghét nha … nhẹ nhàng với người ta một chút không được hay sao?” Nghiên Huệ cầm ly rượu đỏ , đôi mắt quyến rũ , đôi môi không ngừng khiêu khích nhìn về hướng anh . “ Tiểu Yêu Tinh , đêm nay anh sẽ thoả mãn em “ Bàn tay to lớn của Nam Cung Ảnh không ngừng đùa giỡn với b* ng*c đầy đặn căng tròn đang sừng sững kia của Nghiên Huệ , miệng cô không ngừng phát ra những hơi thở gấp gáp “ Vâng ! Ảnh , em muốn , em muốn , làm ơn cho em !” Nghiên Huệ không ngừng dẫy dụa , chủ động vòng đôi tay ôm cổ của Cung Ảnh , dâng đôi môi mọng đỏ . “ Mạt Hàn ! Bữa ăn của phòng 5121 “ Người quản lí hướng về phía…

Chương 102: Tha lỗi cho em , vì còn yêu anh

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là AnhTác giả: Y Nhược TíchTruyện Ngôn TìnhĐêm trăng tháng mười , tại thành phố M , thời tiết khá lạnh Vì là ban đêm nên ngoài đường người người qua lại đông đúc. Ban đêm tại Pub lại càng thêm náo nhiệt Tại tựu điểm Jayz , bên trong phòng 5120 không ngừng truyền đến những hơi thở gấp , không sai , chính là đêm nay , vì tâm tình Nam Cung Ảnh không tốt nên anh đã đem Nghiên Huệ cùng đến Jayz tuỳ thích lấy một căn phòng , “ Ảnh ! Anh thật đáng ghét nha … nhẹ nhàng với người ta một chút không được hay sao?” Nghiên Huệ cầm ly rượu đỏ , đôi mắt quyến rũ , đôi môi không ngừng khiêu khích nhìn về hướng anh . “ Tiểu Yêu Tinh , đêm nay anh sẽ thoả mãn em “ Bàn tay to lớn của Nam Cung Ảnh không ngừng đùa giỡn với b* ng*c đầy đặn căng tròn đang sừng sững kia của Nghiên Huệ , miệng cô không ngừng phát ra những hơi thở gấp gáp “ Vâng ! Ảnh , em muốn , em muốn , làm ơn cho em !” Nghiên Huệ không ngừng dẫy dụa , chủ động vòng đôi tay ôm cổ của Cung Ảnh , dâng đôi môi mọng đỏ . “ Mạt Hàn ! Bữa ăn của phòng 5121 “ Người quản lí hướng về phía… trong một con hẻm nhỏ , Dạ Như thở hổn hển.."Tiểu muội muội " Bỗng nhiên , phía sau có âm thanh truyền tới , âm thanh nghe rất kinh tỏm , Dạ Như theo bản năng xoay người , thấy một khuôn mặt tỏm lợm hé ra"Ngươi là ai?" Dạ Như lùi về phía sau , tiếp theo định chạy nhưng cổ tay đã bị giữ chặt lạiTrong lòng cả kinh , chẵng lẽ chính mình lại gặp sắc lang trong truyền thuyết?Kao , như vậy không hay ho đâu phải không?"Buông ra , đồ chết tiệt" Dạ Như ngọ nguậy cổ tay"ôi , tiểu muội muội bình tĩnh nào , anh đây đã cô đơn rất lâu rồi , ngoan đến đây với anh" Nói xong , người đàn ông hung hăng đẫy Dạ Như té xuống đất , kéo cô vào đằng sau cái thùng nên bên ngoài nhìn vào không thể thấy được . Ngõ này thật là tốt , cô nên làm gì bây giờ?Người đàn ông làm bộ rờ rờ vào người Dạ NHư " Ôi , tiểu muội muội , làn da của em thật là đẹp nha" Hắn dùng cánh tay ghê tỏm lướt qua gò má của Dạ Như , hai tay đè cô trên mặt đất lạnh giá .." Ghê tỏm , đừng đụng vào tôi" Dạ Như giãy dụa , chỉ nghe " Xoạt " một cái , một bên áo của cô đã bị xé ra , lộ ra làn da trắng noãn ..định giãy dụa chạy đi nhưng cái chính là người đàn ông gắt gao đè cô xuống không cho cô nhúc nhích , cô cảm giác thật buồn nôn , nghĩ muốn phun ra ngoài"Tiểu muội muội ~ ân a..~ hãy thoả mãn anh đi"Nói xong , hai tay của hắn cởi dây quần"Shit ! Con mẹ nó , mày không muốn sống nữa rồi"Âu Dươnng Dật vừa chạy qua ngõ nhỏ , nhìn tình hình bên trong thấy quần áo bị xé nằm trên mặt đất , hắn biết đó là Dạ NhưHắn tiến đến , trực tiếp đấm vào mặt của người đàn ông" Được , dám đánh bố mày à" Người đàn ông đứng lên định đánh trả , lúc này Âu Dương Dật như một con sư tử hung ác , liền tiến đến đánh bầm dập mặt mũi cuaả người đàn ông , đánh cho đến khi hắn bất tĩnhDạ Như núp ở một góc , cả người run rẩy , miệng không ngừng lẩm bẩm " Không cần , đừng đụng tôi , đừng đụng vào người tôi"Âu Dương Dật ngồi xổm xuống , nhìn thấy áo của cô bị xé rách , có chút đau lòng , vội vàng cỡ áo ra khoát lên người của Dạ Như"A , Ngươi không cần , không cần đừng đụng vào tôi" Dạ Như lui lui thân mình , cho đến khi đụng vào cái thùng"Dạ Như , là anh , là Âu Dương Dật , em nhìn đi" hắn đau lòng một phen liền tiến đến ôm cô vào lòng , mặc cô cho không ngừng giãy dụa " Ôi , đại khốn khiếp này , sao anh không đến sớm hơn?""Thật xin lỗi , xin lỗi""ô .. Ô... Anh có biết thiếu chút nữa thì ..." Lời nói còn chưa dứt , Âu Dương Dật liền cúi đầu , hôn lên môi của Dạ Như , sau đó lẩm bẩm nói " Sẽ không ... sẽ không... vĩnh viễn sẽ không..."Hắn gắt gao ôm cô vào lòng , giờ phút này tựa như hai năm về trướcỞ trên đường , trời đã khuya" Hôm nay , cám ơn anh" Dạ Như ngẩng đầu nhìn sang Âu Dương Dật"Không có gì""Em về đến nhà rồi , anh cũng trở về đi" Dạ NHư cởi áo khoác , nhẹ nhàng đem trả lại cho Âu Dương DậtÂu Dương Dật không nói gì , tiếp nhận lại áo khoácDạ NHư cảm thấy xấu hổ , đêm hôm nay mà hắn đã hôn cô đến hai lần ! Thật rất xấu hổ ! Hiện tại quan hệ của bọn họ là cái gì?Nhìn theo bóng dáng Dạ Như lên lầu , từ đầu đến cuối hắn chỉ đứng đó ,nhưng không phát hiện ra Dạ Như đang đứng ở trước cửa sổ trên lầu , cô không có mở đèn , nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ở dưới , trng đầu lại đấu tranh.."Âu Dương Dật , thật xin lỗi , hãy cho thứ cho em vì còn yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau được" Dạ Như thì thào nói , trong lòng đau xót , cô quay đầu đi cẩn thận kéo rèm cửa sổ lại

trong một con hẻm nhỏ , Dạ Như thở hổn hển..

"Tiểu muội muội " Bỗng nhiên , phía sau có âm thanh truyền tới , âm thanh nghe rất kinh tỏm , Dạ Như theo bản năng xoay người , thấy một khuôn mặt tỏm lợm hé ra

"Ngươi là ai?" Dạ Như lùi về phía sau , tiếp theo định chạy nhưng cổ tay đã bị giữ chặt lại

Trong lòng cả kinh , chẵng lẽ chính mình lại gặp sắc lang trong truyền thuyết?

Kao , như vậy không hay ho đâu phải không?

"Buông ra , đồ chết tiệt" Dạ Như ngọ nguậy cổ tay

"ôi , tiểu muội muội bình tĩnh nào , anh đây đã cô đơn rất lâu rồi , ngoan đến đây với anh" Nói xong , người đàn ông hung hăng đẫy Dạ Như té xuống đất , kéo cô vào đằng sau cái thùng nên bên ngoài nhìn vào không thể thấy được . Ngõ này thật là tốt , cô nên làm gì bây giờ?

Người đàn ông làm bộ rờ rờ vào người Dạ NHư " Ôi , tiểu muội muội , làn da của em thật là đẹp nha" Hắn dùng cánh tay ghê tỏm lướt qua gò má của Dạ Như , hai tay đè cô trên mặt đất lạnh giá ..

" Ghê tỏm , đừng đụng vào tôi" Dạ Như giãy dụa , chỉ nghe " Xoạt " một cái , một bên áo của cô đã bị xé ra , lộ ra làn da trắng noãn ..định giãy dụa chạy đi nhưng cái chính là người đàn ông gắt gao đè cô xuống không cho cô nhúc nhích , cô cảm giác thật buồn nôn , nghĩ muốn phun ra ngoài

"Tiểu muội muội ~ ân a..~ hãy thoả mãn anh đi"

Nói xong , hai tay của hắn cởi dây quần

"Shit ! Con mẹ nó , mày không muốn sống nữa rồi"

Âu Dươnng Dật vừa chạy qua ngõ nhỏ , nhìn tình hình bên trong thấy quần áo bị xé nằm trên mặt đất , hắn biết đó là Dạ Như

Hắn tiến đến , trực tiếp đấm vào mặt của người đàn ông

" Được , dám đánh bố mày à" Người đàn ông đứng lên định đánh trả , lúc này Âu Dương Dật như một con sư tử hung ác , liền tiến đến đánh bầm dập mặt mũi cuaả người đàn ông , đánh cho đến khi hắn bất tĩnh

Dạ Như núp ở một góc , cả người run rẩy , miệng không ngừng lẩm bẩm " Không cần , đừng đụng tôi , đừng đụng vào người tôi"

Âu Dương Dật ngồi xổm xuống , nhìn thấy áo của cô bị xé rách , có chút đau lòng , vội vàng cỡ áo ra khoát lên người của Dạ Như

"A , Ngươi không cần , không cần đừng đụng vào tôi" Dạ Như lui lui thân mình , cho đến khi đụng vào cái thùng

"Dạ Như , là anh , là Âu Dương Dật , em nhìn đi" hắn đau lòng một phen liền tiến đến ôm cô vào lòng , mặc cô cho không ngừng giãy dụa " Ôi , đại khốn khiếp này , sao anh không đến sớm hơn?"

"Thật xin lỗi , xin lỗi"

"ô .. Ô... Anh có biết thiếu chút nữa thì ..." Lời nói còn chưa dứt , Âu Dương Dật liền cúi đầu , hôn lên môi của Dạ Như , sau đó lẩm bẩm nói " Sẽ không ... sẽ không... vĩnh viễn sẽ không..."

Hắn gắt gao ôm cô vào lòng , giờ phút này tựa như hai năm về trước

Ở trên đường , trời đã khuya

" Hôm nay , cám ơn anh" Dạ Như ngẩng đầu nhìn sang Âu Dương Dật

"Không có gì"

"Em về đến nhà rồi , anh cũng trở về đi" Dạ NHư cởi áo khoác , nhẹ nhàng đem trả lại cho Âu Dương Dật

Âu Dương Dật không nói gì , tiếp nhận lại áo khoác

Dạ NHư cảm thấy xấu hổ , đêm hôm nay mà hắn đã hôn cô đến hai lần ! Thật rất xấu hổ ! Hiện tại quan hệ của bọn họ là cái gì?

Nhìn theo bóng dáng Dạ Như lên lầu , từ đầu đến cuối hắn chỉ đứng đó ,nhưng không phát hiện ra Dạ Như đang đứng ở trước cửa sổ trên lầu , cô không có mở đèn , nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ở dưới , trng đầu lại đấu tranh..

"Âu Dương Dật , thật xin lỗi , hãy cho thứ cho em vì còn yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau được" Dạ Như thì thào nói , trong lòng đau xót , cô quay đầu đi cẩn thận kéo rèm cửa sổ lại

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là AnhTác giả: Y Nhược TíchTruyện Ngôn TìnhĐêm trăng tháng mười , tại thành phố M , thời tiết khá lạnh Vì là ban đêm nên ngoài đường người người qua lại đông đúc. Ban đêm tại Pub lại càng thêm náo nhiệt Tại tựu điểm Jayz , bên trong phòng 5120 không ngừng truyền đến những hơi thở gấp , không sai , chính là đêm nay , vì tâm tình Nam Cung Ảnh không tốt nên anh đã đem Nghiên Huệ cùng đến Jayz tuỳ thích lấy một căn phòng , “ Ảnh ! Anh thật đáng ghét nha … nhẹ nhàng với người ta một chút không được hay sao?” Nghiên Huệ cầm ly rượu đỏ , đôi mắt quyến rũ , đôi môi không ngừng khiêu khích nhìn về hướng anh . “ Tiểu Yêu Tinh , đêm nay anh sẽ thoả mãn em “ Bàn tay to lớn của Nam Cung Ảnh không ngừng đùa giỡn với b* ng*c đầy đặn căng tròn đang sừng sững kia của Nghiên Huệ , miệng cô không ngừng phát ra những hơi thở gấp gáp “ Vâng ! Ảnh , em muốn , em muốn , làm ơn cho em !” Nghiên Huệ không ngừng dẫy dụa , chủ động vòng đôi tay ôm cổ của Cung Ảnh , dâng đôi môi mọng đỏ . “ Mạt Hàn ! Bữa ăn của phòng 5121 “ Người quản lí hướng về phía… trong một con hẻm nhỏ , Dạ Như thở hổn hển.."Tiểu muội muội " Bỗng nhiên , phía sau có âm thanh truyền tới , âm thanh nghe rất kinh tỏm , Dạ Như theo bản năng xoay người , thấy một khuôn mặt tỏm lợm hé ra"Ngươi là ai?" Dạ Như lùi về phía sau , tiếp theo định chạy nhưng cổ tay đã bị giữ chặt lạiTrong lòng cả kinh , chẵng lẽ chính mình lại gặp sắc lang trong truyền thuyết?Kao , như vậy không hay ho đâu phải không?"Buông ra , đồ chết tiệt" Dạ Như ngọ nguậy cổ tay"ôi , tiểu muội muội bình tĩnh nào , anh đây đã cô đơn rất lâu rồi , ngoan đến đây với anh" Nói xong , người đàn ông hung hăng đẫy Dạ Như té xuống đất , kéo cô vào đằng sau cái thùng nên bên ngoài nhìn vào không thể thấy được . Ngõ này thật là tốt , cô nên làm gì bây giờ?Người đàn ông làm bộ rờ rờ vào người Dạ NHư " Ôi , tiểu muội muội , làn da của em thật là đẹp nha" Hắn dùng cánh tay ghê tỏm lướt qua gò má của Dạ Như , hai tay đè cô trên mặt đất lạnh giá .." Ghê tỏm , đừng đụng vào tôi" Dạ Như giãy dụa , chỉ nghe " Xoạt " một cái , một bên áo của cô đã bị xé ra , lộ ra làn da trắng noãn ..định giãy dụa chạy đi nhưng cái chính là người đàn ông gắt gao đè cô xuống không cho cô nhúc nhích , cô cảm giác thật buồn nôn , nghĩ muốn phun ra ngoài"Tiểu muội muội ~ ân a..~ hãy thoả mãn anh đi"Nói xong , hai tay của hắn cởi dây quần"Shit ! Con mẹ nó , mày không muốn sống nữa rồi"Âu Dươnng Dật vừa chạy qua ngõ nhỏ , nhìn tình hình bên trong thấy quần áo bị xé nằm trên mặt đất , hắn biết đó là Dạ NhưHắn tiến đến , trực tiếp đấm vào mặt của người đàn ông" Được , dám đánh bố mày à" Người đàn ông đứng lên định đánh trả , lúc này Âu Dương Dật như một con sư tử hung ác , liền tiến đến đánh bầm dập mặt mũi cuaả người đàn ông , đánh cho đến khi hắn bất tĩnhDạ Như núp ở một góc , cả người run rẩy , miệng không ngừng lẩm bẩm " Không cần , đừng đụng tôi , đừng đụng vào người tôi"Âu Dương Dật ngồi xổm xuống , nhìn thấy áo của cô bị xé rách , có chút đau lòng , vội vàng cỡ áo ra khoát lên người của Dạ Như"A , Ngươi không cần , không cần đừng đụng vào tôi" Dạ Như lui lui thân mình , cho đến khi đụng vào cái thùng"Dạ Như , là anh , là Âu Dương Dật , em nhìn đi" hắn đau lòng một phen liền tiến đến ôm cô vào lòng , mặc cô cho không ngừng giãy dụa " Ôi , đại khốn khiếp này , sao anh không đến sớm hơn?""Thật xin lỗi , xin lỗi""ô .. Ô... Anh có biết thiếu chút nữa thì ..." Lời nói còn chưa dứt , Âu Dương Dật liền cúi đầu , hôn lên môi của Dạ Như , sau đó lẩm bẩm nói " Sẽ không ... sẽ không... vĩnh viễn sẽ không..."Hắn gắt gao ôm cô vào lòng , giờ phút này tựa như hai năm về trướcỞ trên đường , trời đã khuya" Hôm nay , cám ơn anh" Dạ Như ngẩng đầu nhìn sang Âu Dương Dật"Không có gì""Em về đến nhà rồi , anh cũng trở về đi" Dạ NHư cởi áo khoác , nhẹ nhàng đem trả lại cho Âu Dương DậtÂu Dương Dật không nói gì , tiếp nhận lại áo khoácDạ NHư cảm thấy xấu hổ , đêm hôm nay mà hắn đã hôn cô đến hai lần ! Thật rất xấu hổ ! Hiện tại quan hệ của bọn họ là cái gì?Nhìn theo bóng dáng Dạ Như lên lầu , từ đầu đến cuối hắn chỉ đứng đó ,nhưng không phát hiện ra Dạ Như đang đứng ở trước cửa sổ trên lầu , cô không có mở đèn , nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ở dưới , trng đầu lại đấu tranh.."Âu Dương Dật , thật xin lỗi , hãy cho thứ cho em vì còn yêu anh nhưng chúng ta không thể ở bên nhau được" Dạ Như thì thào nói , trong lòng đau xót , cô quay đầu đi cẩn thận kéo rèm cửa sổ lại

Chương 102: Tha lỗi cho em , vì còn yêu anh