Tôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công…

Chương 111

Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân KýTác giả: Đại Thúc Vô LươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngTôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công… Đo xong cho hai người, lại di đo Auge — đo cho hắn sẽ không hương diễm như vậy, đứa trẻ chết tiệt vẻ mặt vặn vẹo, lúc Tôn Chí Tân đo cho hắn nghiêm trọng hoài nghi mình có phải đang quấy nhiễu t*nh d*c hắn hay không. biểu tình muốn chết của Auge làm cho hắn có loại cảm giác này.Đi !tiểu thí hài tí tuổi đầu ngây ngô, ai muốn quấy rối ngươi ? dù trâu già gặm cỏ non, ăn cũng là Buku, gia còn chê ngươi già không già non không non vị trí xấu hổ, một chút không hợp khẩu vị. Thử hỏi, ngươi có thể so với cha ngươi sao ? ngươi có thể so với Tiger sao ? tiểu thí oa ! vẻ mặt ẩn nhẫn biểu tình làm cho ai xem ? thật là không đáng yêu ! lúc ấy cổ họng vừa bị thương, Auge còn biểu hiện một bộ biểu tình trời sập giữ chặt tay mình, khiến Tôn Chí Tân đau lòng hắn không thôi. Kết quả không quá vài ngày đứa trẻ chết tiệt lại trở về bộ dáng ngạo kiều không coi ai ra gì, làm Tôn Chí Tân muốn đánh hắn. Thật không hiểu, trên có cha như Naaru, dưới có em trai như Buku, một mảnh rừng trúc tốt cư nhiên sinh ra hắn một cây măng hỏng……Bất quá cho dù là muốn đánh hắn, quần áo cho Auge cũng vẫn phải may , dù sao đều là con của mình, để hắn bị đông lạnh chính là không được. Tôn Chí Tân lấy số đo của mọi người xong chính thức tiến vàoquá trình may y phục.Thời tiết càng ngày càng lạnh , có đôi khi sáng sớm tối muộn muộn nhiệt độ thấp đến nỗi khiến Tôn Chí Tân run rẩy không ngừng, đứng ở trong lều làm sao cũng không muốn đi, lúc cần lại không dậy nổi tinh thần, nghĩ đến thân thể đã cảm giác được tính trơ mùa đông.Mấy ngày hôm trước cùng Naaru và Tiger đem mọi chuyện nói rõ, quan hệ ba người trở về tình trạng trước kia. Đương nhiên cũng có khác một chút,1vs1 biến thành 2vs1, cùng Naaru và Tiger tuy rằng cũng không phải cam tâm tình nguyện, nhưng bởi vì quan niệm tiền sử cũng không có gánh nặng tâm lý gì khác, Tôn Chí Tân ít nhiều vẫn có chút xấu hổ. Nhìn lên thấy hai người, đặc biệt khi hai người đồng thời xuất hiện vẫn không được tự nhiên. Cái loại cảm giác này giống như là mối tình đầu ngây ngô, đối với người mình thích vừa muốn gặp lại sợ nhìn thấy, tâm tình mâu thuẫn thật không dễ hình dung.Nghe Naaru nói, trong khoảng thời gian này trước kia là điên cuồng cuối cùng đầu đông, cho nên hoạt động săn thú của toàn bộ đám thợ săn trong doanh địa cũng tiến nhập giai đoạn đầu đông . Bao gồm cả Tiger, đám thợ săn xuất phát sớm hơn, trở về càng muộn, thời gian bình thường ở trong doanh địa rất khó thấy bọn họ. Bọn họ thậm chí còn co buổi tối không trở về, điều này khiến Tôn Chí Tân không thể không lo lắng ở trong doanh địa chờ đợi đám thợ săn trở về. Giờ hắn rốt cục hiểu được tâm tình thê tử đưa đàn ông nhà mình lên chiến trường, chỉ sợ bọn họ vừa đi không trở lại, chết trận sa trường.

Đo xong cho hai người, lại di đo Auge — đo cho hắn sẽ không hương diễm như vậy, đứa trẻ chết tiệt vẻ mặt vặn vẹo, lúc Tôn Chí Tân đo cho hắn nghiêm trọng hoài nghi mình có phải đang quấy nhiễu t*nh d*c hắn hay không. biểu tình muốn chết của Auge làm cho hắn có loại cảm giác này.

Đi !

tiểu thí hài tí tuổi đầu ngây ngô, ai muốn quấy rối ngươi ? dù trâu già gặm cỏ non, ăn cũng là Buku, gia còn chê ngươi già không già non không non vị trí xấu hổ, một chút không hợp khẩu vị. Thử hỏi, ngươi có thể so với cha ngươi sao ? ngươi có thể so với Tiger sao ? tiểu thí oa ! vẻ mặt ẩn nhẫn biểu tình làm cho ai xem ? thật là không đáng yêu ! lúc ấy cổ họng vừa bị thương, Auge còn biểu hiện một bộ biểu tình trời sập giữ chặt tay mình, khiến Tôn Chí Tân đau lòng hắn không thôi. Kết quả không quá vài ngày đứa trẻ chết tiệt lại trở về bộ dáng ngạo kiều không coi ai ra gì, làm Tôn Chí Tân muốn đánh hắn. Thật không hiểu, trên có cha như Naaru, dưới có em trai như Buku, một mảnh rừng trúc tốt cư nhiên sinh ra hắn một cây măng hỏng……

Bất quá cho dù là muốn đánh hắn, quần áo cho Auge cũng vẫn phải may , dù sao đều là con của mình, để hắn bị đông lạnh chính là không được. Tôn Chí Tân lấy số đo của mọi người xong chính thức tiến vàoquá trình may y phục.

Thời tiết càng ngày càng lạnh , có đôi khi sáng sớm tối muộn muộn nhiệt độ thấp đến nỗi khiến Tôn Chí Tân run rẩy không ngừng, đứng ở trong lều làm sao cũng không muốn đi, lúc cần lại không dậy nổi tinh thần, nghĩ đến thân thể đã cảm giác được tính trơ mùa đông.

Mấy ngày hôm trước cùng Naaru và Tiger đem mọi chuyện nói rõ, quan hệ ba người trở về tình trạng trước kia. Đương nhiên cũng có khác một chút,1vs1 biến thành 2vs1, cùng Naaru và Tiger tuy rằng cũng không phải cam tâm tình nguyện, nhưng bởi vì quan niệm tiền sử cũng không có gánh nặng tâm lý gì khác, Tôn Chí Tân ít nhiều vẫn có chút xấu hổ. Nhìn lên thấy hai người, đặc biệt khi hai người đồng thời xuất hiện vẫn không được tự nhiên. Cái loại cảm giác này giống như là mối tình đầu ngây ngô, đối với người mình thích vừa muốn gặp lại sợ nhìn thấy, tâm tình mâu thuẫn thật không dễ hình dung.

Nghe Naaru nói, trong khoảng thời gian này trước kia là điên cuồng cuối cùng đầu đông, cho nên hoạt động săn thú của toàn bộ đám thợ săn trong doanh địa cũng tiến nhập giai đoạn đầu đông . Bao gồm cả Tiger, đám thợ săn xuất phát sớm hơn, trở về càng muộn, thời gian bình thường ở trong doanh địa rất khó thấy bọn họ. Bọn họ thậm chí còn co buổi tối không trở về, điều này khiến Tôn Chí Tân không thể không lo lắng ở trong doanh địa chờ đợi đám thợ săn trở về. Giờ hắn rốt cục hiểu được tâm tình thê tử đưa đàn ông nhà mình lên chiến trường, chỉ sợ bọn họ vừa đi không trở lại, chết trận sa trường.

Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân KýTác giả: Đại Thúc Vô LươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngTôn Chí Tân đã ở bên dòng sông nhỏ này ngồi rất lâu, hình như cũng được một giờ đồng hồ rồi, tư thế giống như bức tượng Người Suy Tưởng vậy. Có điều mông hắn không lộ, bên hông có vây một mảnh da thú, đồ leo núi căn bản không biết đã đi đâu mất, nửa che nửa hở, so với lộ cũng chẳng khác chi. Thân không động, mắt chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ đeo tay, kết luận là mình đã thủ ở đây chính xác bốn mươi tám phút. Có bốn mươi tám phút mà hắn đã tê chân ê mông. Còn vị Người Suy Tưởng kia ngồi đặt cọc tử 1888 đến 2011, cũng không biết ngồi những hơn hai trăm có lẻ năm thì suy được cái gì. Cái đồng hồ trên cổ tay này là loại đồng hồ leo núi Casio đời mới, là Tôn Chí Tân nhịn ăn, nhịn uống, cày bẩy cả năm, cắn răng cắn lợi mà mua. Một là đây là hàng tốt, công năng dã ngoại đẩy đủ; Hai là loại dân chuyên đi phượt như hắn chịu không được dụ dỗ của nó, thắt lưng buộc bụng một năm rốt cuộc ói máu mà rước về. Con này là hàng đảm bảo nguyên hãng, dòng prg-500t-7dr, không chỉ xem giờ còn có cả tỷ công… Đo xong cho hai người, lại di đo Auge — đo cho hắn sẽ không hương diễm như vậy, đứa trẻ chết tiệt vẻ mặt vặn vẹo, lúc Tôn Chí Tân đo cho hắn nghiêm trọng hoài nghi mình có phải đang quấy nhiễu t*nh d*c hắn hay không. biểu tình muốn chết của Auge làm cho hắn có loại cảm giác này.Đi !tiểu thí hài tí tuổi đầu ngây ngô, ai muốn quấy rối ngươi ? dù trâu già gặm cỏ non, ăn cũng là Buku, gia còn chê ngươi già không già non không non vị trí xấu hổ, một chút không hợp khẩu vị. Thử hỏi, ngươi có thể so với cha ngươi sao ? ngươi có thể so với Tiger sao ? tiểu thí oa ! vẻ mặt ẩn nhẫn biểu tình làm cho ai xem ? thật là không đáng yêu ! lúc ấy cổ họng vừa bị thương, Auge còn biểu hiện một bộ biểu tình trời sập giữ chặt tay mình, khiến Tôn Chí Tân đau lòng hắn không thôi. Kết quả không quá vài ngày đứa trẻ chết tiệt lại trở về bộ dáng ngạo kiều không coi ai ra gì, làm Tôn Chí Tân muốn đánh hắn. Thật không hiểu, trên có cha như Naaru, dưới có em trai như Buku, một mảnh rừng trúc tốt cư nhiên sinh ra hắn một cây măng hỏng……Bất quá cho dù là muốn đánh hắn, quần áo cho Auge cũng vẫn phải may , dù sao đều là con của mình, để hắn bị đông lạnh chính là không được. Tôn Chí Tân lấy số đo của mọi người xong chính thức tiến vàoquá trình may y phục.Thời tiết càng ngày càng lạnh , có đôi khi sáng sớm tối muộn muộn nhiệt độ thấp đến nỗi khiến Tôn Chí Tân run rẩy không ngừng, đứng ở trong lều làm sao cũng không muốn đi, lúc cần lại không dậy nổi tinh thần, nghĩ đến thân thể đã cảm giác được tính trơ mùa đông.Mấy ngày hôm trước cùng Naaru và Tiger đem mọi chuyện nói rõ, quan hệ ba người trở về tình trạng trước kia. Đương nhiên cũng có khác một chút,1vs1 biến thành 2vs1, cùng Naaru và Tiger tuy rằng cũng không phải cam tâm tình nguyện, nhưng bởi vì quan niệm tiền sử cũng không có gánh nặng tâm lý gì khác, Tôn Chí Tân ít nhiều vẫn có chút xấu hổ. Nhìn lên thấy hai người, đặc biệt khi hai người đồng thời xuất hiện vẫn không được tự nhiên. Cái loại cảm giác này giống như là mối tình đầu ngây ngô, đối với người mình thích vừa muốn gặp lại sợ nhìn thấy, tâm tình mâu thuẫn thật không dễ hình dung.Nghe Naaru nói, trong khoảng thời gian này trước kia là điên cuồng cuối cùng đầu đông, cho nên hoạt động săn thú của toàn bộ đám thợ săn trong doanh địa cũng tiến nhập giai đoạn đầu đông . Bao gồm cả Tiger, đám thợ săn xuất phát sớm hơn, trở về càng muộn, thời gian bình thường ở trong doanh địa rất khó thấy bọn họ. Bọn họ thậm chí còn co buổi tối không trở về, điều này khiến Tôn Chí Tân không thể không lo lắng ở trong doanh địa chờ đợi đám thợ săn trở về. Giờ hắn rốt cục hiểu được tâm tình thê tử đưa đàn ông nhà mình lên chiến trường, chỉ sợ bọn họ vừa đi không trở lại, chết trận sa trường.

Chương 111