Tác giả:

Một khách sạn năm sao. Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe. Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh. Sau 1 tiếng kêu nhỏ, nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: "Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?" "Cô cần phải nói: Thưa bà" . Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. "Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?" Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, không có chút nhẫn nại nào. "Cho tôi một phòng đôi tốt nhất" . Lâm Tử Hàn giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng…

Chương 65: Thầm mến

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng TàiTác giả: Thiên CầmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMột khách sạn năm sao. Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe. Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh. Sau 1 tiếng kêu nhỏ, nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: "Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?" "Cô cần phải nói: Thưa bà" . Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. "Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?" Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, không có chút nhẫn nại nào. "Cho tôi một phòng đôi tốt nhất" . Lâm Tử Hàn giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng… Vương Văn Khiết mới từ ngoài cửa tiến đến, thì thấy Lâm Tử Hàn lén lén lút lút đi ra từ trong phòng của mình, một mặt len lén đưa tay vào trong cái túi nào đó cất đi một mặt đi ra ngoài cửa lớn."Đứng lại!"Lâm Tử Hàn kinh ngạc, ngẩng đầu lên liền thấy Vương Văn Khiết đang ở cách đó năm mét vòng tay qua ngực liếc nhìn mình. Sau khi chửi bới dưới đáy lòng một tiếng, vội giấu vật cầm trong tay ra phía sau."Lén lút trộm vật gì của chị vậy?"Vương Văn Khiết mỉa mai mà nói ra."Không, không có gì". Lâm Tử Hàn nịnh nọt cười làm lành."Không có gì em còn trốn trốn tránh tránh? Lấy ra đây!"Tiếng giả vờ giận vang lên.Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đưa tay từ phía sau ra, giơ chứng minh thư của Vương Văn Khiết ra, cân nhắc mà nói:"Em chỉ muốn mượn dùng chứng minh thư của chị một chút để đi làm một cái phiếu mua sắm, không có ý gì khác".Bạn đang đọc truyện được lấy tạiTruyện FULLchấm cơm."Chỉ như vậy?"Vương Văn Khiết nghi ngờ mà đánh giá cô."Nếu không chị cảm thấy em có thể làm gì?""Chứng minh thư của em đâu?""Để ở công ty?""…""Chủ tử, em có thể đi không?"Lại là một tiếng nịnh nọt cười làm lành.Vương Văn Khiết cũng không nghi ngờ nữa, hất tay:"Đi thôi". Nói xong đã đi vào trong phòng.Ngoài sân, Tô Lâm Lâm lắc lắc dáng người xinh đẹp đi đến, đánh giá hoa hồng trong sân, cười trêu ghẹo nói:"Ái chà, Tử Hàn, hoa hồng này lớn lên thật tốt"."Vậy sao? Có muốn mình tặng cậu một bó không?"Lâm Tử Hàn ha ha cười nói."Cậu tặng?"Tô Lâm Lâm đong đưa ngón tay:"Không cần!""Chỉ cần Đỗ Vân Phi tặng thôi?"Lâm Tử Hàn cười trêu chọc nói. Tô Lâm Lâm giận dữ mà trừng mắt liếc cô, nói:"Văn Khiết đâu?""Ở trong phòng đó. Tìm chị ấy để làm chi?""Mượn xe của chị ấy chơi trợ giúp bay". Tô Lâm Lâm ha ha cười nói."Cậu ở trên trời còn bay không đủ? Còn muốn bay trên mặt đất?"Tô Lâm Lâm gắt cô một cái:"Cảm giác này có thể như nhau sao?""Cậu nếu muốn bay mang mình theo một đoạn đường". Lâm Tử Hàn nói, cô đang chuẩn bị đi ra ngoài khu vực nội thành."Tử Hàn, em muốn đi đâu? Anh đưa em đi?"Ngoài sân đột nhiên vang lên giọng nói của Đỗ Vân Phi, hai cô gái sửng sốt, anh ấy ở ngoài cửa từ lúc nào?"Cũng tiện thể đưa em đi một đoạn đường thôi". Có thể ở cùng một chỗ với anh, Tô Lâm Lâm cũng không còn muốn chơi trò trợ giúp bay của mình nữa.Đỗ Vân Phi mỉm cười gật đầu:"Cũng được, cùng lên xe thôi".Lâm Tử Hàn biết rõ Tô Lâm Lâm thích Đỗ Vân Phi, không muốn cản trở chuyện tốt của cô ấy, hướng Đỗ Vân Phi xua tay nói:"Em ngày hôm nay không ra ngoài".Tô Lâm Lâm hạ giọng cười nói bên tai cô:"Đứa trẻ ngoan, cảm ơn". Nói xong bước nhanh đến xe của Đỗ Vân Phi, trong lòng một mảnh ấm áp dào dạt.Đỗ Vân Phi biết rõ ý nghĩ của Lâm Tử Hàn, trong lòng có chút trống trơn, liếc mắt nhìn Tô Lâm Lâm xinh đẹp, cười khổ chạy xe rời khỏi trước cửa nhà Lâm Tử Hàn.

Vương Văn Khiết mới từ ngoài cửa tiến đến, thì thấy Lâm Tử Hàn lén lén lút lút đi ra từ trong phòng của mình, một mặt len lén đưa tay vào trong cái túi nào đó cất đi một mặt đi ra ngoài cửa lớn.

"Đứng lại!"

Lâm Tử Hàn kinh ngạc, ngẩng đầu lên liền thấy Vương Văn Khiết đang ở cách đó năm mét vòng tay qua ngực liếc nhìn mình. Sau khi chửi bới dưới đáy lòng một tiếng, vội giấu vật cầm trong tay ra phía sau.

"Lén lút trộm vật gì của chị vậy?"

Vương Văn Khiết mỉa mai mà nói ra.

"Không, không có gì"

. Lâm Tử Hàn nịnh nọt cười làm lành.

"Không có gì em còn trốn trốn tránh tránh? Lấy ra đây!"

Tiếng giả vờ giận vang lên.

Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đưa tay từ phía sau ra, giơ chứng minh thư của Vương Văn Khiết ra, cân nhắc mà nói:

"Em chỉ muốn mượn dùng chứng minh thư của chị một chút để đi làm một cái phiếu mua sắm, không có ý gì khác"

.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại

Truyện FULL

chấm cơm.

"Chỉ như vậy?"

Vương Văn Khiết nghi ngờ mà đánh giá cô.

"Nếu không chị cảm thấy em có thể làm gì?"

"Chứng minh thư của em đâu?"

"Để ở công ty?"

"…"

"Chủ tử, em có thể đi không?"

Lại là một tiếng nịnh nọt cười làm lành.

Vương Văn Khiết cũng không nghi ngờ nữa, hất tay:

"Đi thôi"

. Nói xong đã đi vào trong phòng.

Ngoài sân, Tô Lâm Lâm lắc lắc dáng người xinh đẹp đi đến, đánh giá hoa hồng trong sân, cười trêu ghẹo nói:

"Ái chà, Tử Hàn, hoa hồng này lớn lên thật tốt"

.

"Vậy sao? Có muốn mình tặng cậu một bó không?"

Lâm Tử Hàn ha ha cười nói.

"Cậu tặng?"

Tô Lâm Lâm đong đưa ngón tay:

"Không cần!"

"Chỉ cần Đỗ Vân Phi tặng thôi?"

Lâm Tử Hàn cười trêu chọc nói. Tô Lâm Lâm giận dữ mà trừng mắt liếc cô, nói:

"Văn Khiết đâu?"

"Ở trong phòng đó. Tìm chị ấy để làm chi?"

"Mượn xe của chị ấy chơi trợ giúp bay"

. Tô Lâm Lâm ha ha cười nói.

"Cậu ở trên trời còn bay không đủ? Còn muốn bay trên mặt đất?"

Tô Lâm Lâm gắt cô một cái:

"Cảm giác này có thể như nhau sao?"

"Cậu nếu muốn bay mang mình theo một đoạn đường"

. Lâm Tử Hàn nói, cô đang chuẩn bị đi ra ngoài khu vực nội thành.

"Tử Hàn, em muốn đi đâu? Anh đưa em đi?"

Ngoài sân đột nhiên vang lên giọng nói của Đỗ Vân Phi, hai cô gái sửng sốt, anh ấy ở ngoài cửa từ lúc nào?

"Cũng tiện thể đưa em đi một đoạn đường thôi"

. Có thể ở cùng một chỗ với anh, Tô Lâm Lâm cũng không còn muốn chơi trò trợ giúp bay của mình nữa.

Đỗ Vân Phi mỉm cười gật đầu:

"Cũng được, cùng lên xe thôi"

.

Lâm Tử Hàn biết rõ Tô Lâm Lâm thích Đỗ Vân Phi, không muốn cản trở chuyện tốt của cô ấy, hướng Đỗ Vân Phi xua tay nói:

"Em ngày hôm nay không ra ngoài"

.

Tô Lâm Lâm hạ giọng cười nói bên tai cô:

"Đứa trẻ ngoan, cảm ơn"

. Nói xong bước nhanh đến xe của Đỗ Vân Phi, trong lòng một mảnh ấm áp dào dạt.

Đỗ Vân Phi biết rõ ý nghĩ của Lâm Tử Hàn, trong lòng có chút trống trơn, liếc mắt nhìn Tô Lâm Lâm xinh đẹp, cười khổ chạy xe rời khỏi trước cửa nhà Lâm Tử Hàn.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng TàiTác giả: Thiên CầmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMột khách sạn năm sao. Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe. Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh. Sau 1 tiếng kêu nhỏ, nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: "Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?" "Cô cần phải nói: Thưa bà" . Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. "Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?" Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, không có chút nhẫn nại nào. "Cho tôi một phòng đôi tốt nhất" . Lâm Tử Hàn giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng… Vương Văn Khiết mới từ ngoài cửa tiến đến, thì thấy Lâm Tử Hàn lén lén lút lút đi ra từ trong phòng của mình, một mặt len lén đưa tay vào trong cái túi nào đó cất đi một mặt đi ra ngoài cửa lớn."Đứng lại!"Lâm Tử Hàn kinh ngạc, ngẩng đầu lên liền thấy Vương Văn Khiết đang ở cách đó năm mét vòng tay qua ngực liếc nhìn mình. Sau khi chửi bới dưới đáy lòng một tiếng, vội giấu vật cầm trong tay ra phía sau."Lén lút trộm vật gì của chị vậy?"Vương Văn Khiết mỉa mai mà nói ra."Không, không có gì". Lâm Tử Hàn nịnh nọt cười làm lành."Không có gì em còn trốn trốn tránh tránh? Lấy ra đây!"Tiếng giả vờ giận vang lên.Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đưa tay từ phía sau ra, giơ chứng minh thư của Vương Văn Khiết ra, cân nhắc mà nói:"Em chỉ muốn mượn dùng chứng minh thư của chị một chút để đi làm một cái phiếu mua sắm, không có ý gì khác".Bạn đang đọc truyện được lấy tạiTruyện FULLchấm cơm."Chỉ như vậy?"Vương Văn Khiết nghi ngờ mà đánh giá cô."Nếu không chị cảm thấy em có thể làm gì?""Chứng minh thư của em đâu?""Để ở công ty?""…""Chủ tử, em có thể đi không?"Lại là một tiếng nịnh nọt cười làm lành.Vương Văn Khiết cũng không nghi ngờ nữa, hất tay:"Đi thôi". Nói xong đã đi vào trong phòng.Ngoài sân, Tô Lâm Lâm lắc lắc dáng người xinh đẹp đi đến, đánh giá hoa hồng trong sân, cười trêu ghẹo nói:"Ái chà, Tử Hàn, hoa hồng này lớn lên thật tốt"."Vậy sao? Có muốn mình tặng cậu một bó không?"Lâm Tử Hàn ha ha cười nói."Cậu tặng?"Tô Lâm Lâm đong đưa ngón tay:"Không cần!""Chỉ cần Đỗ Vân Phi tặng thôi?"Lâm Tử Hàn cười trêu chọc nói. Tô Lâm Lâm giận dữ mà trừng mắt liếc cô, nói:"Văn Khiết đâu?""Ở trong phòng đó. Tìm chị ấy để làm chi?""Mượn xe của chị ấy chơi trợ giúp bay". Tô Lâm Lâm ha ha cười nói."Cậu ở trên trời còn bay không đủ? Còn muốn bay trên mặt đất?"Tô Lâm Lâm gắt cô một cái:"Cảm giác này có thể như nhau sao?""Cậu nếu muốn bay mang mình theo một đoạn đường". Lâm Tử Hàn nói, cô đang chuẩn bị đi ra ngoài khu vực nội thành."Tử Hàn, em muốn đi đâu? Anh đưa em đi?"Ngoài sân đột nhiên vang lên giọng nói của Đỗ Vân Phi, hai cô gái sửng sốt, anh ấy ở ngoài cửa từ lúc nào?"Cũng tiện thể đưa em đi một đoạn đường thôi". Có thể ở cùng một chỗ với anh, Tô Lâm Lâm cũng không còn muốn chơi trò trợ giúp bay của mình nữa.Đỗ Vân Phi mỉm cười gật đầu:"Cũng được, cùng lên xe thôi".Lâm Tử Hàn biết rõ Tô Lâm Lâm thích Đỗ Vân Phi, không muốn cản trở chuyện tốt của cô ấy, hướng Đỗ Vân Phi xua tay nói:"Em ngày hôm nay không ra ngoài".Tô Lâm Lâm hạ giọng cười nói bên tai cô:"Đứa trẻ ngoan, cảm ơn". Nói xong bước nhanh đến xe của Đỗ Vân Phi, trong lòng một mảnh ấm áp dào dạt.Đỗ Vân Phi biết rõ ý nghĩ của Lâm Tử Hàn, trong lòng có chút trống trơn, liếc mắt nhìn Tô Lâm Lâm xinh đẹp, cười khổ chạy xe rời khỏi trước cửa nhà Lâm Tử Hàn.

Chương 65: Thầm mến