Hiện đại “Này! Kevin, cuối tuần chúng ta định ra biển chơi, ngươi đi không?” Lí Lâm ngồi vào chỗ bên cạnh KEVIN. “Đi bờ biển a, được, dù sao cuối tuần ta không có việc gì làm.” Kevin là người Anh quốc diện mạo dễ nhìn, là thiên tài vật lí học, từ nhỏ hắn đã rất sùng bái văn hóa Trung Quốc, năm ấy 18 tuổi lấy được bằng tiến sĩ vật lí liền một mình đến Trung Quốc nghiên cứu văn hóa nơi đây, hiện tại đang ở đại học Bắc Kinh học tiếng Trung. Tuy rằng hắn đến Trung Quốc chưa được hai năm, trình độ tiếng Trung coi như không tốt hơn, nhưng trời sinh hắn nhiệt tình sáng dạ nên nhanh chóng cùng học sinh trong trường trở thành bạn tốt , tuy rằng là thiên tài vật lí, chính là thái độ kiêu căng một chút cũng không có, nhận được sự hoan nghênh của các đồng môn, cho nên nếu có tụ tập đi đâu mọi người nhất định sẽ không quên gọi hắn. Lí lâm thấy KEVIN đáp ứng sảng khoái như thế, thế là cao hứng nói: “Thật tốt quá, đúng là anh em mà, ngươi chịu đi mọi người nhất định sẽ vui lắm đấy.” “Thật sao? Ta…
Chương 4
Phượng TầnTác giả: Như Băng Như ThủyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHiện đại “Này! Kevin, cuối tuần chúng ta định ra biển chơi, ngươi đi không?” Lí Lâm ngồi vào chỗ bên cạnh KEVIN. “Đi bờ biển a, được, dù sao cuối tuần ta không có việc gì làm.” Kevin là người Anh quốc diện mạo dễ nhìn, là thiên tài vật lí học, từ nhỏ hắn đã rất sùng bái văn hóa Trung Quốc, năm ấy 18 tuổi lấy được bằng tiến sĩ vật lí liền một mình đến Trung Quốc nghiên cứu văn hóa nơi đây, hiện tại đang ở đại học Bắc Kinh học tiếng Trung. Tuy rằng hắn đến Trung Quốc chưa được hai năm, trình độ tiếng Trung coi như không tốt hơn, nhưng trời sinh hắn nhiệt tình sáng dạ nên nhanh chóng cùng học sinh trong trường trở thành bạn tốt , tuy rằng là thiên tài vật lí, chính là thái độ kiêu căng một chút cũng không có, nhận được sự hoan nghênh của các đồng môn, cho nên nếu có tụ tập đi đâu mọi người nhất định sẽ không quên gọi hắn. Lí lâm thấy KEVIN đáp ứng sảng khoái như thế, thế là cao hứng nói: “Thật tốt quá, đúng là anh em mà, ngươi chịu đi mọi người nhất định sẽ vui lắm đấy.” “Thật sao? Ta… Du thuyền chạy ra giữa biển, nhìn nhìn cảnh bích hải lam thiên, Kevin dựa người vào lan can phía đuôi du thuyền, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi gió biển thổi tới.Lí lâm đi đến phía sau Kevin, vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Này, Kevin, sao lại một mình đứng ngẩn người ở đây vậy.”“Ta không phải ngẩn người, ta chính là hưởng thụ hương vị biển.”Câu trả lời của Kevin khiến Lí Lâm bất hỏi không suy nghĩ: “Hương vị biển? Biển có hương vị gì a, chẳng phải nước biển đều mặn sao, đừng để ý đến hương vị gì nữa , tất cả mọi người đều ở phía trước thưởng ngoạn, còn thiếu ngươi , mau tới đi.” Nói xong, không để ý tới Kevin có muốn đi hay không, liên kéo hắn đi về phía trước.“Này, ngươi như vậy không được, ngươi rõ ràng vừa mới xuất hồng tâm 8 cơ mà, không được đổi!”“Không cần so đo như thế chứ? Trò chơi thôi mà.”“Trò chơi thì cũng có qui tắc của trò chơi, mọi người nói xem có đúng không?”“Đúng đúng, mau quay về hồng tâm 8 của ngươi đi!”“Ha ha. . . . . . !”Ngay lúc bọn họ đều rất hưng phấn, một người chỉ tay về phương xa “Các ngươi xem kìa!” ánh mắt của mọi người đều hướng theo tay hắn, một con sóng lớn cao như núi hướng du thuyền bọn họ mà lao đến, “Không hay rồi, là sóng thần!”“Làm sao giờ, cho dù hiện tại hướng thuyền quay trở lại cũng không kịp nữa a!”“Ô. . . . . . Ta không muốn chết. . . . . .”“Sớm biết thì sẽ không ra đây. . . . . .”“Cứu mạng a. . . . . . Cứu mạng a. . . . . .”Tất cả mọi người khóc lóc thảm thiết, cơn sóng thần vô tình vẫn cứ lao đến, du thuyền bị đánh nghiêng , tất cả mọi người rơi xuống biển, trong giờ khác này, Kevin nhớ tới cha mẹ ở Anh Quốc xa xôi, vĩnh biệt cha mẹ yêu quý, huynh đệ tỉ muội…
Du thuyền chạy ra giữa biển, nhìn nhìn cảnh bích hải lam thiên, Kevin dựa người vào lan can phía đuôi du thuyền, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi gió biển thổi tới.
Lí lâm đi đến phía sau Kevin, vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Này, Kevin, sao lại một mình đứng ngẩn người ở đây vậy.”
“Ta không phải ngẩn người, ta chính là hưởng thụ hương vị biển.”
Câu trả lời của Kevin khiến Lí Lâm bất hỏi không suy nghĩ: “Hương vị biển? Biển có hương vị gì a, chẳng phải nước biển đều mặn sao, đừng để ý đến hương vị gì nữa , tất cả mọi người đều ở phía trước thưởng ngoạn, còn thiếu ngươi , mau tới đi.” Nói xong, không để ý tới Kevin có muốn đi hay không, liên kéo hắn đi về phía trước.
“Này, ngươi như vậy không được, ngươi rõ ràng vừa mới xuất hồng tâm 8 cơ mà, không được đổi!”
“Không cần so đo như thế chứ? Trò chơi thôi mà.”
“Trò chơi thì cũng có qui tắc của trò chơi, mọi người nói xem có đúng không?”
“Đúng đúng, mau quay về hồng tâm 8 của ngươi đi!”
“Ha ha. . . . . . !”
Ngay lúc bọn họ đều rất hưng phấn, một người chỉ tay về phương xa “Các ngươi xem kìa!” ánh mắt của mọi người đều hướng theo tay hắn, một con sóng lớn cao như núi hướng du thuyền bọn họ mà lao đến, “Không hay rồi, là sóng thần!”
“Làm sao giờ, cho dù hiện tại hướng thuyền quay trở lại cũng không kịp nữa a!”
“Ô. . . . . . Ta không muốn chết. . . . . .”
“Sớm biết thì sẽ không ra đây. . . . . .”
“Cứu mạng a. . . . . . Cứu mạng a. . . . . .”
Tất cả mọi người khóc lóc thảm thiết, cơn sóng thần vô tình vẫn cứ lao đến, du thuyền bị đánh nghiêng , tất cả mọi người rơi xuống biển, trong giờ khác này, Kevin nhớ tới cha mẹ ở Anh Quốc xa xôi, vĩnh biệt cha mẹ yêu quý, huynh đệ tỉ muội…
Phượng TầnTác giả: Như Băng Như ThủyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngHiện đại “Này! Kevin, cuối tuần chúng ta định ra biển chơi, ngươi đi không?” Lí Lâm ngồi vào chỗ bên cạnh KEVIN. “Đi bờ biển a, được, dù sao cuối tuần ta không có việc gì làm.” Kevin là người Anh quốc diện mạo dễ nhìn, là thiên tài vật lí học, từ nhỏ hắn đã rất sùng bái văn hóa Trung Quốc, năm ấy 18 tuổi lấy được bằng tiến sĩ vật lí liền một mình đến Trung Quốc nghiên cứu văn hóa nơi đây, hiện tại đang ở đại học Bắc Kinh học tiếng Trung. Tuy rằng hắn đến Trung Quốc chưa được hai năm, trình độ tiếng Trung coi như không tốt hơn, nhưng trời sinh hắn nhiệt tình sáng dạ nên nhanh chóng cùng học sinh trong trường trở thành bạn tốt , tuy rằng là thiên tài vật lí, chính là thái độ kiêu căng một chút cũng không có, nhận được sự hoan nghênh của các đồng môn, cho nên nếu có tụ tập đi đâu mọi người nhất định sẽ không quên gọi hắn. Lí lâm thấy KEVIN đáp ứng sảng khoái như thế, thế là cao hứng nói: “Thật tốt quá, đúng là anh em mà, ngươi chịu đi mọi người nhất định sẽ vui lắm đấy.” “Thật sao? Ta… Du thuyền chạy ra giữa biển, nhìn nhìn cảnh bích hải lam thiên, Kevin dựa người vào lan can phía đuôi du thuyền, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi gió biển thổi tới.Lí lâm đi đến phía sau Kevin, vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Này, Kevin, sao lại một mình đứng ngẩn người ở đây vậy.”“Ta không phải ngẩn người, ta chính là hưởng thụ hương vị biển.”Câu trả lời của Kevin khiến Lí Lâm bất hỏi không suy nghĩ: “Hương vị biển? Biển có hương vị gì a, chẳng phải nước biển đều mặn sao, đừng để ý đến hương vị gì nữa , tất cả mọi người đều ở phía trước thưởng ngoạn, còn thiếu ngươi , mau tới đi.” Nói xong, không để ý tới Kevin có muốn đi hay không, liên kéo hắn đi về phía trước.“Này, ngươi như vậy không được, ngươi rõ ràng vừa mới xuất hồng tâm 8 cơ mà, không được đổi!”“Không cần so đo như thế chứ? Trò chơi thôi mà.”“Trò chơi thì cũng có qui tắc của trò chơi, mọi người nói xem có đúng không?”“Đúng đúng, mau quay về hồng tâm 8 của ngươi đi!”“Ha ha. . . . . . !”Ngay lúc bọn họ đều rất hưng phấn, một người chỉ tay về phương xa “Các ngươi xem kìa!” ánh mắt của mọi người đều hướng theo tay hắn, một con sóng lớn cao như núi hướng du thuyền bọn họ mà lao đến, “Không hay rồi, là sóng thần!”“Làm sao giờ, cho dù hiện tại hướng thuyền quay trở lại cũng không kịp nữa a!”“Ô. . . . . . Ta không muốn chết. . . . . .”“Sớm biết thì sẽ không ra đây. . . . . .”“Cứu mạng a. . . . . . Cứu mạng a. . . . . .”Tất cả mọi người khóc lóc thảm thiết, cơn sóng thần vô tình vẫn cứ lao đến, du thuyền bị đánh nghiêng , tất cả mọi người rơi xuống biển, trong giờ khác này, Kevin nhớ tới cha mẹ ở Anh Quốc xa xôi, vĩnh biệt cha mẹ yêu quý, huynh đệ tỉ muội…