Nhân vật chính của chúng ta là Tô Tiểu Tiểu, một cô gái thuộc tầng lớp trí thức. Cô có một công việc ổn định, một người bạn trai. Ngày lại ngày, cuộc sống bình lặng cứ thế trôi đi Bỗng một hôm… Hết giờ làm việc, Tiểu Tiểu vẫn như mọi khi, hẹn hò với bạn trai, thân mật một hồi, cùng nhau thề non hẹn biển những chuyện tương lai xa gần. Sau đó cô về nhà, đắp mặt nạ dưỡng da, cuối cùng trèo lên giường đi ngủ.. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang giẫm lên người lão Sếp già, chống nạnh cười ha ha “Hứ, ngày thường ông áp bức tôi, giờ tôi giẫm chết ông, giẫm chết ông!!!” Tiểu Tiểu mơ màng tỉnh lại, lăn qua lăn lại trên chiếc giường quen thuộc một lát rồi chuẩn bị dậy rửa mặt đi làm. Cô đột nhiên phát hiện một chuyện rất khác thường… Từ trước đến nay Tiểu Tiểu đều ngủ khỏa thân, vì cô nghe nói ngủ khỏa thân rất có lợi cho sức khỏe. Vậy mà hôm nay, cô lại mơ hồ thấy..nằng nặng, sức nặng do nhiều lớp y phục đè lên người. Chuyện gì đã xảy ra vậy…chẳng lẽ cô mắc bệnh mộng du, đang đêm tự đi xuống…

Chương 453: Ngươi không hiểu Đoan Mộc Lang Hoàn

Hoàng Hậu Trẫm Hãm Ngươi Về Nhà ĂnTác giả: Mãn Thụ Đào HoaTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhân vật chính của chúng ta là Tô Tiểu Tiểu, một cô gái thuộc tầng lớp trí thức. Cô có một công việc ổn định, một người bạn trai. Ngày lại ngày, cuộc sống bình lặng cứ thế trôi đi Bỗng một hôm… Hết giờ làm việc, Tiểu Tiểu vẫn như mọi khi, hẹn hò với bạn trai, thân mật một hồi, cùng nhau thề non hẹn biển những chuyện tương lai xa gần. Sau đó cô về nhà, đắp mặt nạ dưỡng da, cuối cùng trèo lên giường đi ngủ.. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang giẫm lên người lão Sếp già, chống nạnh cười ha ha “Hứ, ngày thường ông áp bức tôi, giờ tôi giẫm chết ông, giẫm chết ông!!!” Tiểu Tiểu mơ màng tỉnh lại, lăn qua lăn lại trên chiếc giường quen thuộc một lát rồi chuẩn bị dậy rửa mặt đi làm. Cô đột nhiên phát hiện một chuyện rất khác thường… Từ trước đến nay Tiểu Tiểu đều ngủ khỏa thân, vì cô nghe nói ngủ khỏa thân rất có lợi cho sức khỏe. Vậy mà hôm nay, cô lại mơ hồ thấy..nằng nặng, sức nặng do nhiều lớp y phục đè lên người. Chuyện gì đã xảy ra vậy…chẳng lẽ cô mắc bệnh mộng du, đang đêm tự đi xuống… Dừng một chút, Tô Tiểu Tiểu tiếp tục nói.“Về phần Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi chưa bao giờ từng quý trọng qua. Thời điểm Đoan Mộc Lang Hoàn năm đầu tiên vào cung, ngươi vắng vẻ nàng, ngươi làm cho nàng trở thành người bị người trong thiên hạ bắt nạt. Lúc sau, lại mạc danh kỳ diệu (bỗng nhiên) mà nói thích nàng, sủng ái nàng, vậy ngươi có từng hỏi qua cảm giác của nàng không? Ngươi nếu thật sự thích Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi vì sao còn muốn đối xử với nàng như thế? Nói cho cùng, chú trọng của ngươi cũng chỉ là hời hợt thôi. Còn nữa, chuyện Đoan Mộc gia tạo phản, ngươi có từng thương lượng qua với Đoan Mộc Lang Hoàn không? Ngươi hại chết cả nhà nàng, nàng liệu có thể nào thích ngươi đây?”Thần sắc của Thượng Quan Mặc nháy mắt tái nhợt đi một chút.Tô Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, không ngừng cố gắng.“Là Thanh khi ta thất vọng nhất, đã không ghét bỏ ta, cứu ta ra khỏi bể khổ. Hắn đối với ta ôn nhu săn sóc cẩn thận, thê tử của hắn chỉ biết có một người là ta. Cho dù hắn không có quyền lực cao nhất, thì có sao? Chỉ cần hắn có một tấm lòng hoàn chỉnh yêu ta đến chết, hết thảy đều đủ rồi! Những điều này, ngươi làm được sao? Thượng Quan Mặc!”Thượng Quan Mặc mím môi cánh hoa.Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vô lực nói: “Trẫm có thể cho Lang Hoàn danh hiệu tôn quý nhất trong thiên hạ.”Tô Tiểu Tiểu cảm thấy nàng và Thượng Quan Mặc thật sự là có sự khác nhau.Nàng buông tiếng thở dài.“Thượng Quan Mặc, ngươi không hiểu Đoan Mộc Lang Hoàn, vì thế, ngươi liền lại càng không hiểu được ta.”Tô Tiểu Tiểu nhìn vào Thượng Quan Mặc.“Kéo dài như vậy, đối với ngươi không tốt mà đối với ta cũng chẳng hay. Ta cũng không hy vọng chuyện tình xảy ra với Đoan Mộc Lang Hoàn lại xảy ra trên người ta, ta sống ở trong Bình Thành rất tốt rất tốt, hạnh phúc đến mức ta sắp bay lên được. Mà ở trong hoàng cung, mỗi ngày đều lục đục với nhau, phải đề phòng phi tử này, lại muốn phòng bị thái hậu, thật sự mệt chết đi mệt chết đi. Thượng Quan Mặc, ta van cầu ngươi, buông tha cho Đoan Mộc Lang Hoàn, cũng buông tha ta đi. Đoan Mộc Lang Hoàn đã chết rồi!”Thượng Quan Mặc trừng mắt nhìn nàng.“Đoan Mộc Lang Hoàn, trẫm đời này vĩnh viễn cũng không sẽ buông nàng ra!”Tô Tiểu Tiểu thở dài.Hiện tại lại quay về chỗ cũ.Lúc trước thấy sắc mặt hắn buông lỏng, cứ tưởng là có chuyển biến tốt.Hiện tại thì hay rồi hay rồi, tính khí bướng bỉnh này. . . . . .Này xấu tính! ! !Lại đem hết thảy khôi phục về chỗ cũ! ! ! ! ! !Tô Tiểu Tiểu cực kì bất đắc dĩ.“Ta mặc kệ ngươi, ta phải nghỉ ngơi.”

Dừng một chút, Tô Tiểu Tiểu tiếp tục nói.

“Về phần Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi chưa bao giờ từng quý trọng qua. Thời điểm Đoan Mộc Lang Hoàn năm đầu tiên vào cung, ngươi vắng vẻ nàng, ngươi làm cho nàng trở thành người bị người trong thiên hạ bắt nạt. Lúc sau, lại mạc danh kỳ diệu (bỗng nhiên) mà nói thích nàng, sủng ái nàng, vậy ngươi có từng hỏi qua cảm giác của nàng không? Ngươi nếu thật sự thích Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi vì sao còn muốn đối xử với nàng như thế? Nói cho cùng, chú trọng của ngươi cũng chỉ là hời hợt thôi. Còn nữa, chuyện Đoan Mộc gia tạo phản, ngươi có từng thương lượng qua với Đoan Mộc Lang Hoàn không? Ngươi hại chết cả nhà nàng, nàng liệu có thể nào thích ngươi đây?”

Thần sắc của Thượng Quan Mặc nháy mắt tái nhợt đi một chút.

Tô Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, không ngừng cố gắng.

“Là Thanh khi ta thất vọng nhất, đã không ghét bỏ ta, cứu ta ra khỏi bể khổ. Hắn đối với ta ôn nhu săn sóc cẩn thận, thê tử của hắn chỉ biết có một người là ta. Cho dù hắn không có quyền lực cao nhất, thì có sao? Chỉ cần hắn có một tấm lòng hoàn chỉnh yêu ta đến chết, hết thảy đều đủ rồi! Những điều này, ngươi làm được sao? Thượng Quan Mặc!”

Thượng Quan Mặc mím môi cánh hoa.

Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vô lực nói: “Trẫm có thể cho Lang Hoàn danh hiệu tôn quý nhất trong thiên hạ.”

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy nàng và Thượng Quan Mặc thật sự là có sự khác nhau.

Nàng buông tiếng thở dài.

“Thượng Quan Mặc, ngươi không hiểu Đoan Mộc Lang Hoàn, vì thế, ngươi liền lại càng không hiểu được ta.”

Tô Tiểu Tiểu nhìn vào Thượng Quan Mặc.

“Kéo dài như vậy, đối với ngươi không tốt mà đối với ta cũng chẳng hay. Ta cũng không hy vọng chuyện tình xảy ra với Đoan Mộc Lang Hoàn lại xảy ra trên người ta, ta sống ở trong Bình Thành rất tốt rất tốt, hạnh phúc đến mức ta sắp bay lên được. Mà ở trong hoàng cung, mỗi ngày đều lục đục với nhau, phải đề phòng phi tử này, lại muốn phòng bị thái hậu, thật sự mệt chết đi mệt chết đi. Thượng Quan Mặc, ta van cầu ngươi, buông tha cho Đoan Mộc Lang Hoàn, cũng buông tha ta đi. Đoan Mộc Lang Hoàn đã chết rồi!”

Thượng Quan Mặc trừng mắt nhìn nàng.

“Đoan Mộc Lang Hoàn, trẫm đời này vĩnh viễn cũng không sẽ buông nàng ra!”

Tô Tiểu Tiểu thở dài.

Hiện tại lại quay về chỗ cũ.

Lúc trước thấy sắc mặt hắn buông lỏng, cứ tưởng là có chuyển biến tốt.

Hiện tại thì hay rồi hay rồi, tính khí bướng bỉnh này. . . . . .

Này xấu tính! ! !

Lại đem hết thảy khôi phục về chỗ cũ! ! ! ! ! !

Tô Tiểu Tiểu cực kì bất đắc dĩ.

“Ta mặc kệ ngươi, ta phải nghỉ ngơi.”

Hoàng Hậu Trẫm Hãm Ngươi Về Nhà ĂnTác giả: Mãn Thụ Đào HoaTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhân vật chính của chúng ta là Tô Tiểu Tiểu, một cô gái thuộc tầng lớp trí thức. Cô có một công việc ổn định, một người bạn trai. Ngày lại ngày, cuộc sống bình lặng cứ thế trôi đi Bỗng một hôm… Hết giờ làm việc, Tiểu Tiểu vẫn như mọi khi, hẹn hò với bạn trai, thân mật một hồi, cùng nhau thề non hẹn biển những chuyện tương lai xa gần. Sau đó cô về nhà, đắp mặt nạ dưỡng da, cuối cùng trèo lên giường đi ngủ.. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang giẫm lên người lão Sếp già, chống nạnh cười ha ha “Hứ, ngày thường ông áp bức tôi, giờ tôi giẫm chết ông, giẫm chết ông!!!” Tiểu Tiểu mơ màng tỉnh lại, lăn qua lăn lại trên chiếc giường quen thuộc một lát rồi chuẩn bị dậy rửa mặt đi làm. Cô đột nhiên phát hiện một chuyện rất khác thường… Từ trước đến nay Tiểu Tiểu đều ngủ khỏa thân, vì cô nghe nói ngủ khỏa thân rất có lợi cho sức khỏe. Vậy mà hôm nay, cô lại mơ hồ thấy..nằng nặng, sức nặng do nhiều lớp y phục đè lên người. Chuyện gì đã xảy ra vậy…chẳng lẽ cô mắc bệnh mộng du, đang đêm tự đi xuống… Dừng một chút, Tô Tiểu Tiểu tiếp tục nói.“Về phần Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi chưa bao giờ từng quý trọng qua. Thời điểm Đoan Mộc Lang Hoàn năm đầu tiên vào cung, ngươi vắng vẻ nàng, ngươi làm cho nàng trở thành người bị người trong thiên hạ bắt nạt. Lúc sau, lại mạc danh kỳ diệu (bỗng nhiên) mà nói thích nàng, sủng ái nàng, vậy ngươi có từng hỏi qua cảm giác của nàng không? Ngươi nếu thật sự thích Đoan Mộc Lang Hoàn, ngươi vì sao còn muốn đối xử với nàng như thế? Nói cho cùng, chú trọng của ngươi cũng chỉ là hời hợt thôi. Còn nữa, chuyện Đoan Mộc gia tạo phản, ngươi có từng thương lượng qua với Đoan Mộc Lang Hoàn không? Ngươi hại chết cả nhà nàng, nàng liệu có thể nào thích ngươi đây?”Thần sắc của Thượng Quan Mặc nháy mắt tái nhợt đi một chút.Tô Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, không ngừng cố gắng.“Là Thanh khi ta thất vọng nhất, đã không ghét bỏ ta, cứu ta ra khỏi bể khổ. Hắn đối với ta ôn nhu săn sóc cẩn thận, thê tử của hắn chỉ biết có một người là ta. Cho dù hắn không có quyền lực cao nhất, thì có sao? Chỉ cần hắn có một tấm lòng hoàn chỉnh yêu ta đến chết, hết thảy đều đủ rồi! Những điều này, ngươi làm được sao? Thượng Quan Mặc!”Thượng Quan Mặc mím môi cánh hoa.Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vô lực nói: “Trẫm có thể cho Lang Hoàn danh hiệu tôn quý nhất trong thiên hạ.”Tô Tiểu Tiểu cảm thấy nàng và Thượng Quan Mặc thật sự là có sự khác nhau.Nàng buông tiếng thở dài.“Thượng Quan Mặc, ngươi không hiểu Đoan Mộc Lang Hoàn, vì thế, ngươi liền lại càng không hiểu được ta.”Tô Tiểu Tiểu nhìn vào Thượng Quan Mặc.“Kéo dài như vậy, đối với ngươi không tốt mà đối với ta cũng chẳng hay. Ta cũng không hy vọng chuyện tình xảy ra với Đoan Mộc Lang Hoàn lại xảy ra trên người ta, ta sống ở trong Bình Thành rất tốt rất tốt, hạnh phúc đến mức ta sắp bay lên được. Mà ở trong hoàng cung, mỗi ngày đều lục đục với nhau, phải đề phòng phi tử này, lại muốn phòng bị thái hậu, thật sự mệt chết đi mệt chết đi. Thượng Quan Mặc, ta van cầu ngươi, buông tha cho Đoan Mộc Lang Hoàn, cũng buông tha ta đi. Đoan Mộc Lang Hoàn đã chết rồi!”Thượng Quan Mặc trừng mắt nhìn nàng.“Đoan Mộc Lang Hoàn, trẫm đời này vĩnh viễn cũng không sẽ buông nàng ra!”Tô Tiểu Tiểu thở dài.Hiện tại lại quay về chỗ cũ.Lúc trước thấy sắc mặt hắn buông lỏng, cứ tưởng là có chuyển biến tốt.Hiện tại thì hay rồi hay rồi, tính khí bướng bỉnh này. . . . . .Này xấu tính! ! !Lại đem hết thảy khôi phục về chỗ cũ! ! ! ! ! !Tô Tiểu Tiểu cực kì bất đắc dĩ.“Ta mặc kệ ngươi, ta phải nghỉ ngơi.”

Chương 453: Ngươi không hiểu Đoan Mộc Lang Hoàn