Tác giả:

“Tiểu Vân, con muốn đi cùng mẹ không?” Tôi yên lặng không đáp. Ngẩng đầu nhìn chăm chú người đàn bà thướt tha trước mắt này một lúc, ánh mắt lại chuyển sang người đàn ông cao to bên cạnh bà. Từ trái tim truyền đến cơn đau đớn mơ hồ, tôi lạnh nhạt lắc đầu. Nếu theo bà ấy, tôi sẽ phải gọi người đàn ông này là ba. Ông ta có thể chấp nhận đứa con của chồng trước này hay sao? Tôi là một người rất cố chấp, chuyện gì đã khẳng định rồi sẽ không bao giờ thay đổi. Ngược lại, tôi cũng rất lạnh nhạt, trừ cha mẹ mình ra, những người khác đối với tôi đều là người xa lạ. “Người đàn bà lẳng lơ này, cô muốn đi thì cút đi, tôi sẽ không để con trai tôi theo cô đâu!” “Tiểu Vân bị bệnh tim, nó theo tôi sang Canada thì có thể được chữa bệnh bằng những thiết bị tiên tiến nhất, chẳng phải tốt hơn ở với ông à?” “Tòa án đã phán quyết con trai ở với tôi, việc này không cần cô lo!” “Anh… anh… anh là đồ ngu xuẩn cứng đầu…” Nhìn hai người cứ cãi nhau mãi, tôi chợt cảm thấy may mắn vì bọn họ đã ly hôn, nhưng tại…

Chương 14: Vĩ thanh

Khi Lãnh Khốc Gặp Lạnh LùngTác giả: ViêmTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Ngược“Tiểu Vân, con muốn đi cùng mẹ không?” Tôi yên lặng không đáp. Ngẩng đầu nhìn chăm chú người đàn bà thướt tha trước mắt này một lúc, ánh mắt lại chuyển sang người đàn ông cao to bên cạnh bà. Từ trái tim truyền đến cơn đau đớn mơ hồ, tôi lạnh nhạt lắc đầu. Nếu theo bà ấy, tôi sẽ phải gọi người đàn ông này là ba. Ông ta có thể chấp nhận đứa con của chồng trước này hay sao? Tôi là một người rất cố chấp, chuyện gì đã khẳng định rồi sẽ không bao giờ thay đổi. Ngược lại, tôi cũng rất lạnh nhạt, trừ cha mẹ mình ra, những người khác đối với tôi đều là người xa lạ. “Người đàn bà lẳng lơ này, cô muốn đi thì cút đi, tôi sẽ không để con trai tôi theo cô đâu!” “Tiểu Vân bị bệnh tim, nó theo tôi sang Canada thì có thể được chữa bệnh bằng những thiết bị tiên tiến nhất, chẳng phải tốt hơn ở với ông à?” “Tòa án đã phán quyết con trai ở với tôi, việc này không cần cô lo!” “Anh… anh… anh là đồ ngu xuẩn cứng đầu…” Nhìn hai người cứ cãi nhau mãi, tôi chợt cảm thấy may mắn vì bọn họ đã ly hôn, nhưng tại… Biên tập: Nami-chanTrời xanh mây trắng, là một ngày trong sáng rực rỡ.Hạ Vũ Vân cùng Trịnh Nguy đang ngồi trên chuyến bay tới Hà Lan tham dự hôn lễ của Lăng Phi Dương.“Em có muốn một hôn lễ không?”“Không hứng thú.” Cậu nhắm mắt dưỡng thần.“Khó trách, Lăng Phi Dương vẫn luôn nói em không có tình thú.” Trịnh Nguy lắc đầu.“Cái gì?”“Không có.”Hạ Vũ Vân nhíu nhíu mày, đột nhiên nhớ tới một chuyện, “Có một vấn đề em tò mò đã lâu.”“Hử?”“Anh thật sự từng bị Lăng Phi Dương đè qua sao?” Cậu cười đến quỷ dị.Sắc mặt Trịnh Nguy hơi biến đổi, quay đầu ra phía ngoài cửa sổ.“Sao lại không nói gì?”Lặng yên trong chốc lát, Trịnh Nguy đột nhiên lộ ra một vẻ mặt rất gian tà, “Muốn thì anh cũng có thể nói cho em biết, chỉ cần nói em yêu anh.”Mặc dù bọn họ đã chính thức làm người yêu của nhau nhưng Hạ Vũ Vân chỉ từng nói qua một câu thích hắn, trước sau chưa hề nói với hắn một câu “Em yêu anh”.  Trịnh Nguy không biết cậu cứ kiên trì như thế làm gì, cho dù đã dùng đủ loại biện pháp, nhưng cuối cùng vẫn không dụ dỗ được cậu nói một lần.“Vậy thì quên đi, em cũng không cảm thấy quá hứng thú.” Khóe miệng Hạ Vũ Vân hơi hơi co giật, lại bỏ qua chủ đề này.Trịnh Nguy cúi đầu nở nụ cười, đột nhiên phát giác Hạ Vũ Vân không phải là một con rùa bình thường.Kỳ thật chỉ là một câu thích cũng chẳng có ảnh hưởng gì.Bởi vìThích, chính là đã bắt đầu yêu.Yêu, chính là đã thích thật nhiều.Chính văn hoàn.

Biên tập: Nami-chan

Trời xanh mây trắng, là một ngày trong sáng rực rỡ.

Hạ Vũ Vân cùng Trịnh Nguy đang ngồi trên chuyến bay tới Hà Lan tham dự hôn lễ của Lăng Phi Dương.

“Em có muốn một hôn lễ không?”

“Không hứng thú.” Cậu nhắm mắt dưỡng thần.

“Khó trách, Lăng Phi Dương vẫn luôn nói em không có tình thú.” Trịnh Nguy lắc đầu.

“Cái gì?”

“Không có.”

Hạ Vũ Vân nhíu nhíu mày, đột nhiên nhớ tới một chuyện, “Có một vấn đề em tò mò đã lâu.”

“Hử?”

“Anh thật sự từng bị Lăng Phi Dương đè qua sao?” Cậu cười đến quỷ dị.

Sắc mặt Trịnh Nguy hơi biến đổi, quay đầu ra phía ngoài cửa sổ.

“Sao lại không nói gì?”

Lặng yên trong chốc lát, Trịnh Nguy đột nhiên lộ ra một vẻ mặt rất gian tà, “Muốn thì anh cũng có thể nói cho em biết, chỉ cần nói em yêu anh.”

Mặc dù bọn họ đã chính thức làm người yêu của nhau nhưng Hạ Vũ Vân chỉ từng nói qua một câu thích hắn, trước sau chưa hề nói với hắn một câu “Em yêu anh”.  Trịnh Nguy không biết cậu cứ kiên trì như thế làm gì, cho dù đã dùng đủ loại biện pháp, nhưng cuối cùng vẫn không dụ dỗ được cậu nói một lần.

“Vậy thì quên đi, em cũng không cảm thấy quá hứng thú.” Khóe miệng Hạ Vũ Vân hơi hơi co giật, lại bỏ qua chủ đề này.

Trịnh Nguy cúi đầu nở nụ cười, đột nhiên phát giác Hạ Vũ Vân không phải là một con rùa bình thường.

Kỳ thật chỉ là một câu thích cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

Bởi vì

Thích, chính là đã bắt đầu yêu.

Yêu, chính là đã thích thật nhiều.

Chính văn hoàn.

Khi Lãnh Khốc Gặp Lạnh LùngTác giả: ViêmTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Ngược“Tiểu Vân, con muốn đi cùng mẹ không?” Tôi yên lặng không đáp. Ngẩng đầu nhìn chăm chú người đàn bà thướt tha trước mắt này một lúc, ánh mắt lại chuyển sang người đàn ông cao to bên cạnh bà. Từ trái tim truyền đến cơn đau đớn mơ hồ, tôi lạnh nhạt lắc đầu. Nếu theo bà ấy, tôi sẽ phải gọi người đàn ông này là ba. Ông ta có thể chấp nhận đứa con của chồng trước này hay sao? Tôi là một người rất cố chấp, chuyện gì đã khẳng định rồi sẽ không bao giờ thay đổi. Ngược lại, tôi cũng rất lạnh nhạt, trừ cha mẹ mình ra, những người khác đối với tôi đều là người xa lạ. “Người đàn bà lẳng lơ này, cô muốn đi thì cút đi, tôi sẽ không để con trai tôi theo cô đâu!” “Tiểu Vân bị bệnh tim, nó theo tôi sang Canada thì có thể được chữa bệnh bằng những thiết bị tiên tiến nhất, chẳng phải tốt hơn ở với ông à?” “Tòa án đã phán quyết con trai ở với tôi, việc này không cần cô lo!” “Anh… anh… anh là đồ ngu xuẩn cứng đầu…” Nhìn hai người cứ cãi nhau mãi, tôi chợt cảm thấy may mắn vì bọn họ đã ly hôn, nhưng tại… Biên tập: Nami-chanTrời xanh mây trắng, là một ngày trong sáng rực rỡ.Hạ Vũ Vân cùng Trịnh Nguy đang ngồi trên chuyến bay tới Hà Lan tham dự hôn lễ của Lăng Phi Dương.“Em có muốn một hôn lễ không?”“Không hứng thú.” Cậu nhắm mắt dưỡng thần.“Khó trách, Lăng Phi Dương vẫn luôn nói em không có tình thú.” Trịnh Nguy lắc đầu.“Cái gì?”“Không có.”Hạ Vũ Vân nhíu nhíu mày, đột nhiên nhớ tới một chuyện, “Có một vấn đề em tò mò đã lâu.”“Hử?”“Anh thật sự từng bị Lăng Phi Dương đè qua sao?” Cậu cười đến quỷ dị.Sắc mặt Trịnh Nguy hơi biến đổi, quay đầu ra phía ngoài cửa sổ.“Sao lại không nói gì?”Lặng yên trong chốc lát, Trịnh Nguy đột nhiên lộ ra một vẻ mặt rất gian tà, “Muốn thì anh cũng có thể nói cho em biết, chỉ cần nói em yêu anh.”Mặc dù bọn họ đã chính thức làm người yêu của nhau nhưng Hạ Vũ Vân chỉ từng nói qua một câu thích hắn, trước sau chưa hề nói với hắn một câu “Em yêu anh”.  Trịnh Nguy không biết cậu cứ kiên trì như thế làm gì, cho dù đã dùng đủ loại biện pháp, nhưng cuối cùng vẫn không dụ dỗ được cậu nói một lần.“Vậy thì quên đi, em cũng không cảm thấy quá hứng thú.” Khóe miệng Hạ Vũ Vân hơi hơi co giật, lại bỏ qua chủ đề này.Trịnh Nguy cúi đầu nở nụ cười, đột nhiên phát giác Hạ Vũ Vân không phải là một con rùa bình thường.Kỳ thật chỉ là một câu thích cũng chẳng có ảnh hưởng gì.Bởi vìThích, chính là đã bắt đầu yêu.Yêu, chính là đã thích thật nhiều.Chính văn hoàn.

Chương 14: Vĩ thanh