Phòng khám bệnh bệnh viện nội khoa. Đối diện trước mặt bác sĩ là người phụ nữ trên 40 tuổi. Bà hai tay ôm lấy bụng của mình, sắc mặt tái nhợt. Người phụ nữ này tên là Đậu Ngọc Nga. Tuy rằng trên mặt co rúm vì đau đớn, cũng không che dấu được vẻ đẹp của bà ta. Cử chỉ cùng lời nói của bà lộ ra sự thanh cao cùng quý phái. Nhìn sự tiều tụy của bà, liền liên tưởng đến gia cảnh khó khăn. Bên cạnh bà là cô gái tầm 18 tuổi. Thiếu nữ chẳng những dáng người thon thả, lớn lên thuộc loại thanh tú xinh đẹp. Xem họ cách nhau tầm 20 năm, nhất định là mẹ con. "Bác sĩ, mẹ cháu cần phải thay thận gấp sao?" Đậu Mật Đường ánh mắt xuất hiện lo lắng cùng bất an."Nếu đổi thận, thì cần khoảng bao nhiêu tiền?" "Tình hình của mẹ cháu trước mắt phải đổi thận! Về phần viện phí, cũng phụ thuộc vào phương pháp trị liệu!" Bác sĩ nhìn hai mẹ con, nhẹ nhàng lí giải: "Phí đổi thận chủ yếu bao gồm 4 khoản: tiền thận, tiền giải phẫu, tiền thuốc men, và tiền kiểm tra sức khỏe, trong đó tiền thuốc men cũng chia thành 3…
Chương 10: Trúng tuyển
Mẹ, Chúng Con Muốn ChaTác giả: Đan Thanh MộngTruyện Ngôn TìnhPhòng khám bệnh bệnh viện nội khoa. Đối diện trước mặt bác sĩ là người phụ nữ trên 40 tuổi. Bà hai tay ôm lấy bụng của mình, sắc mặt tái nhợt. Người phụ nữ này tên là Đậu Ngọc Nga. Tuy rằng trên mặt co rúm vì đau đớn, cũng không che dấu được vẻ đẹp của bà ta. Cử chỉ cùng lời nói của bà lộ ra sự thanh cao cùng quý phái. Nhìn sự tiều tụy của bà, liền liên tưởng đến gia cảnh khó khăn. Bên cạnh bà là cô gái tầm 18 tuổi. Thiếu nữ chẳng những dáng người thon thả, lớn lên thuộc loại thanh tú xinh đẹp. Xem họ cách nhau tầm 20 năm, nhất định là mẹ con. "Bác sĩ, mẹ cháu cần phải thay thận gấp sao?" Đậu Mật Đường ánh mắt xuất hiện lo lắng cùng bất an."Nếu đổi thận, thì cần khoảng bao nhiêu tiền?" "Tình hình của mẹ cháu trước mắt phải đổi thận! Về phần viện phí, cũng phụ thuộc vào phương pháp trị liệu!" Bác sĩ nhìn hai mẹ con, nhẹ nhàng lí giải: "Phí đổi thận chủ yếu bao gồm 4 khoản: tiền thận, tiền giải phẫu, tiền thuốc men, và tiền kiểm tra sức khỏe, trong đó tiền thuốc men cũng chia thành 3… Đậu Mật Đường nằm trên giường đọc tiểu thuyết."Mật Đường bảo bối, mẹ phỏng vấn thế nào? Mẹ nói mua váy cho con, khi nào thì có thể mua được?" Đậu Tiểu Phượng đi vào phòng ngủ của mẹ, bắt đầu quấn quít lấy Đậu Mật Đường, muốn mẹ mua váy như lời mẹ hứa."Công chúa Phượng, rất rất xin lỗi. Phỏng vấn lần này bị hỏng rồi", gấp cuốn sách lại, thở dài nói."Mẹ tìm được việc rồi, nhất định sẽ mua bộ váy đẹp nhất cho Công chúa Phượng. Công chúa Phượng, con thấy thế nào?""Người coi phỏng kia khẳng định mắt mù. Mật Đường bảo bối tài hoa như vậy cũng không trúng tuyển. Xem ra, người đó nhất định là người ngu ngốc!" công chúa Phượng vừa nghe nói mẹ phỏng vấn hỏng, liền an ủi cô."Váy, con có vài bộ rồi! Mẹ, chờ mẹ tìm được việc, thì mua a!""Công chúa Phượng rất ngoan nha!" Đậu Mật Đường vỗ đầu con gái, trong lòng cảm động."Nhỏ như vậy đã biết quan tâm mình, an ủi mình, thật sự là làm ình không thể không cảm động. Ai, nếu lúc trước nghe lời mẹ, thì hai tiểu tinh linh đáng yêu sẽ không thuộc về mình rồi......""Mật Đường bảo bối, mẹ suy nghĩ cái gì? Có phải hay không phỏng vấn hỏng việc, không thể mua váy cho Công chúa Phượng, trong lòng áy náy a?" thanh âm non nớt mà trong vắt của Đậu Tiểu Phượng, ý nghĩ của bé giống như người lớn, trí tuệ thì quyết không thua đứa bé mười tuổi."Công chúa Phượng đoán trúng nha! ý tưởng của mẹ, bị con đoán đúng hết. Con nha, nhất định là sâu trong bụng mẹ chuyển kiếp !" Mật Đường cười một cái, véo véo mặt Công chúa Phượng."Con và Long thái tử, đều là con sâu nhỏ trong bụng mẹ nha! Ha ha, chúng con không phải từ bụng mẹ chui ra sao?" lời nói của Đậu Tiểu Phượng làm cô cười vui vẻ.Hai đứa nhỏ trưởng thành sớm. Nhỏ như thế đã hiểu chuyện.Hai mẹ con ở trong phòng tán dóc. di động bỗng kêu ing ỏi. Tiếp theo, la âm thanh "Cô chủ, có người gọi điện thoại !""Công chúa Phượng, con ra ngoài chơi. Mẹ nghe điện thoại." Tiểu Phượng ngoan ngoãn rời phòng ngủ, cùng anh đi chơi."Alo, tôi là Đậu Mật Đường."."xin chào Đậu tiểu thư, tôi nhân viên tập đoàn Tiêu thị. Cuộc phỏng vấn của tiểu thư đã vượt qua. Hiện tại, tiểu thư đã nhân viên chính thức của tập đoàn Tiêu thị ! Sáng mai, mời tiểu thư đến Tiêu thị nhận việc." ngọt ngào thanh âm từ điện thoại truyền tới."Tiểu thư, cám ơn cô! Ngày mai sáng sớm, tôi nhất định sẽ đến." Đậu Mật Đường vừa cúp điện thoại, cao hứng nhảy dựng lên. Cô vọt tới phòng khách, ôm lấy Công chúa Phượng, liên tiếp xoay vài vòng."Công chúa Phượng, mẹ trúng tuyển ! váy của con sẽ được mua." Đậu Mật Đường buông Tiểu Phượng, lại ôm lấy Tiểu Long, xoay tròn không ngừng."Long thái tử, mẹ thật sự trúng tuyển ! con muốn cái gì nói mẹ nghe. Mẹ nhất định mua cho con!""Mật Đường bảo bối, đừng nổi điên. Cẩn thận kẻo làm con sợ." Đậu Ngọc Nga từ phòng bếp đi ra, thấy bộ dáng Mật Đường, nhịn không được mắng cô một tiếng.
Đậu Mật Đường nằm trên giường đọc tiểu thuyết.
"Mật Đường bảo bối, mẹ phỏng vấn thế nào? Mẹ nói mua váy cho con, khi nào thì có thể mua được?" Đậu Tiểu Phượng đi vào phòng ngủ của mẹ, bắt đầu quấn quít lấy Đậu Mật Đường, muốn mẹ mua váy như lời mẹ hứa.
"Công chúa Phượng, rất rất xin lỗi. Phỏng vấn lần này bị hỏng rồi", gấp cuốn sách lại, thở dài nói."Mẹ tìm được việc rồi, nhất định sẽ mua bộ váy đẹp nhất cho Công chúa Phượng. Công chúa Phượng, con thấy thế nào?"
"Người coi phỏng kia khẳng định mắt mù. Mật Đường bảo bối tài hoa như vậy cũng không trúng tuyển. Xem ra, người đó nhất định là người ngu ngốc!" công chúa Phượng vừa nghe nói mẹ phỏng vấn hỏng, liền an ủi cô."Váy, con có vài bộ rồi! Mẹ, chờ mẹ tìm được việc, thì mua a!"
"Công chúa Phượng rất ngoan nha!" Đậu Mật Đường vỗ đầu con gái, trong lòng cảm động."Nhỏ như vậy đã biết quan tâm mình, an ủi mình, thật sự là làm ình không thể không cảm động. Ai, nếu lúc trước nghe lời mẹ, thì hai tiểu tinh linh đáng yêu sẽ không thuộc về mình rồi......"
"Mật Đường bảo bối, mẹ suy nghĩ cái gì? Có phải hay không phỏng vấn hỏng việc, không thể mua váy cho Công chúa Phượng, trong lòng áy náy a?" thanh âm non nớt mà trong vắt của Đậu Tiểu Phượng, ý nghĩ của bé giống như người lớn, trí tuệ thì quyết không thua đứa bé mười tuổi.
"Công chúa Phượng đoán trúng nha! ý tưởng của mẹ, bị con đoán đúng hết. Con nha, nhất định là sâu trong bụng mẹ chuyển kiếp !" Mật Đường cười một cái, véo véo mặt Công chúa Phượng.
"Con và Long thái tử, đều là con sâu nhỏ trong bụng mẹ nha! Ha ha, chúng con không phải từ bụng mẹ chui ra sao?" lời nói của Đậu Tiểu Phượng làm cô cười vui vẻ.
Hai đứa nhỏ trưởng thành sớm. Nhỏ như thế đã hiểu chuyện.
Hai mẹ con ở trong phòng tán dóc. di động bỗng kêu ing ỏi. Tiếp theo, la âm thanh "Cô chủ, có người gọi điện thoại !"
"Công chúa Phượng, con ra ngoài chơi. Mẹ nghe điện thoại." Tiểu Phượng ngoan ngoãn rời phòng ngủ, cùng anh đi chơi.
"Alo, tôi là Đậu Mật Đường.".
"xin chào Đậu tiểu thư, tôi nhân viên tập đoàn Tiêu thị. Cuộc phỏng vấn của tiểu thư đã vượt qua. Hiện tại, tiểu thư đã nhân viên chính thức của tập đoàn Tiêu thị ! Sáng mai, mời tiểu thư đến Tiêu thị nhận việc." ngọt ngào thanh âm từ điện thoại truyền tới.
"Tiểu thư, cám ơn cô! Ngày mai sáng sớm, tôi nhất định sẽ đến." Đậu Mật Đường vừa cúp điện thoại, cao hứng nhảy dựng lên. Cô vọt tới phòng khách, ôm lấy Công chúa Phượng, liên tiếp xoay vài vòng.
"Công chúa Phượng, mẹ trúng tuyển ! váy của con sẽ được mua." Đậu Mật Đường buông Tiểu Phượng, lại ôm lấy Tiểu Long, xoay tròn không ngừng."Long thái tử, mẹ thật sự trúng tuyển ! con muốn cái gì nói mẹ nghe. Mẹ nhất định mua cho con!"
"Mật Đường bảo bối, đừng nổi điên. Cẩn thận kẻo làm con sợ." Đậu Ngọc Nga từ phòng bếp đi ra, thấy bộ dáng Mật Đường, nhịn không được mắng cô một tiếng.
Mẹ, Chúng Con Muốn ChaTác giả: Đan Thanh MộngTruyện Ngôn TìnhPhòng khám bệnh bệnh viện nội khoa. Đối diện trước mặt bác sĩ là người phụ nữ trên 40 tuổi. Bà hai tay ôm lấy bụng của mình, sắc mặt tái nhợt. Người phụ nữ này tên là Đậu Ngọc Nga. Tuy rằng trên mặt co rúm vì đau đớn, cũng không che dấu được vẻ đẹp của bà ta. Cử chỉ cùng lời nói của bà lộ ra sự thanh cao cùng quý phái. Nhìn sự tiều tụy của bà, liền liên tưởng đến gia cảnh khó khăn. Bên cạnh bà là cô gái tầm 18 tuổi. Thiếu nữ chẳng những dáng người thon thả, lớn lên thuộc loại thanh tú xinh đẹp. Xem họ cách nhau tầm 20 năm, nhất định là mẹ con. "Bác sĩ, mẹ cháu cần phải thay thận gấp sao?" Đậu Mật Đường ánh mắt xuất hiện lo lắng cùng bất an."Nếu đổi thận, thì cần khoảng bao nhiêu tiền?" "Tình hình của mẹ cháu trước mắt phải đổi thận! Về phần viện phí, cũng phụ thuộc vào phương pháp trị liệu!" Bác sĩ nhìn hai mẹ con, nhẹ nhàng lí giải: "Phí đổi thận chủ yếu bao gồm 4 khoản: tiền thận, tiền giải phẫu, tiền thuốc men, và tiền kiểm tra sức khỏe, trong đó tiền thuốc men cũng chia thành 3… Đậu Mật Đường nằm trên giường đọc tiểu thuyết."Mật Đường bảo bối, mẹ phỏng vấn thế nào? Mẹ nói mua váy cho con, khi nào thì có thể mua được?" Đậu Tiểu Phượng đi vào phòng ngủ của mẹ, bắt đầu quấn quít lấy Đậu Mật Đường, muốn mẹ mua váy như lời mẹ hứa."Công chúa Phượng, rất rất xin lỗi. Phỏng vấn lần này bị hỏng rồi", gấp cuốn sách lại, thở dài nói."Mẹ tìm được việc rồi, nhất định sẽ mua bộ váy đẹp nhất cho Công chúa Phượng. Công chúa Phượng, con thấy thế nào?""Người coi phỏng kia khẳng định mắt mù. Mật Đường bảo bối tài hoa như vậy cũng không trúng tuyển. Xem ra, người đó nhất định là người ngu ngốc!" công chúa Phượng vừa nghe nói mẹ phỏng vấn hỏng, liền an ủi cô."Váy, con có vài bộ rồi! Mẹ, chờ mẹ tìm được việc, thì mua a!""Công chúa Phượng rất ngoan nha!" Đậu Mật Đường vỗ đầu con gái, trong lòng cảm động."Nhỏ như vậy đã biết quan tâm mình, an ủi mình, thật sự là làm ình không thể không cảm động. Ai, nếu lúc trước nghe lời mẹ, thì hai tiểu tinh linh đáng yêu sẽ không thuộc về mình rồi......""Mật Đường bảo bối, mẹ suy nghĩ cái gì? Có phải hay không phỏng vấn hỏng việc, không thể mua váy cho Công chúa Phượng, trong lòng áy náy a?" thanh âm non nớt mà trong vắt của Đậu Tiểu Phượng, ý nghĩ của bé giống như người lớn, trí tuệ thì quyết không thua đứa bé mười tuổi."Công chúa Phượng đoán trúng nha! ý tưởng của mẹ, bị con đoán đúng hết. Con nha, nhất định là sâu trong bụng mẹ chuyển kiếp !" Mật Đường cười một cái, véo véo mặt Công chúa Phượng."Con và Long thái tử, đều là con sâu nhỏ trong bụng mẹ nha! Ha ha, chúng con không phải từ bụng mẹ chui ra sao?" lời nói của Đậu Tiểu Phượng làm cô cười vui vẻ.Hai đứa nhỏ trưởng thành sớm. Nhỏ như thế đã hiểu chuyện.Hai mẹ con ở trong phòng tán dóc. di động bỗng kêu ing ỏi. Tiếp theo, la âm thanh "Cô chủ, có người gọi điện thoại !""Công chúa Phượng, con ra ngoài chơi. Mẹ nghe điện thoại." Tiểu Phượng ngoan ngoãn rời phòng ngủ, cùng anh đi chơi."Alo, tôi là Đậu Mật Đường."."xin chào Đậu tiểu thư, tôi nhân viên tập đoàn Tiêu thị. Cuộc phỏng vấn của tiểu thư đã vượt qua. Hiện tại, tiểu thư đã nhân viên chính thức của tập đoàn Tiêu thị ! Sáng mai, mời tiểu thư đến Tiêu thị nhận việc." ngọt ngào thanh âm từ điện thoại truyền tới."Tiểu thư, cám ơn cô! Ngày mai sáng sớm, tôi nhất định sẽ đến." Đậu Mật Đường vừa cúp điện thoại, cao hứng nhảy dựng lên. Cô vọt tới phòng khách, ôm lấy Công chúa Phượng, liên tiếp xoay vài vòng."Công chúa Phượng, mẹ trúng tuyển ! váy của con sẽ được mua." Đậu Mật Đường buông Tiểu Phượng, lại ôm lấy Tiểu Long, xoay tròn không ngừng."Long thái tử, mẹ thật sự trúng tuyển ! con muốn cái gì nói mẹ nghe. Mẹ nhất định mua cho con!""Mật Đường bảo bối, đừng nổi điên. Cẩn thận kẻo làm con sợ." Đậu Ngọc Nga từ phòng bếp đi ra, thấy bộ dáng Mật Đường, nhịn không được mắng cô một tiếng.