Tác giả:

Hôm nay là một ngày hảo sáng sủa, trời không nhìn thấy nửa điểm mây, dời mắt đi, chính là một mảng không màu lam, ánh sáng mặt trời không ngừng chiếu rọi khắp nơi. Lúc này, trên giảng đường năm hai trung học Thánh Lâm, bởi vì liên quan đến thời tiết, học sinh dưới hoạt động của mặt trời có vẻ so với bình thường ít hứng thú. 「 lão sư, chân của Doãn Hi Nhi bị thương.」 Một nữ tử cao gầy gọi Doãn Lạc đang bận chấm điểm sổ học sinh. 「 sá…….. Hi Nhi hắn……….」 Hắn nhìn theo phương hướng của nữ sinh kia chỉ mà nhìn lại, chỉ thấy có một thiếu niên đáng yêu đang ngồi nơi đó, khuôn mặt trắng trẻo, cái mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận, nhất là khóe mắt đang hạ lệ, khiến cho hắn thoạt nhìn càng mềm mại quyến rũ, rất khó tưởng tưởng được diện mạo có thể làm lay động tâm của nam nữ lại xuất hiện trên người một thiếu niên, Đây là ấn tượng lần đầu tiên hắn gặp Doãn Hi Nhi cách đây một năm trước, cho đến bây giờ, hắn vẫn còn cảm thấy như vậy. Hắn quỳ một gối xuống nhìn nhìn chân Doãn Hi Nhi:「 có khỏe…

Chương 3

Bội Đức Chi Nhị Ác Liệt Con RiêngTác giả: Di NgạnTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay là một ngày hảo sáng sủa, trời không nhìn thấy nửa điểm mây, dời mắt đi, chính là một mảng không màu lam, ánh sáng mặt trời không ngừng chiếu rọi khắp nơi. Lúc này, trên giảng đường năm hai trung học Thánh Lâm, bởi vì liên quan đến thời tiết, học sinh dưới hoạt động của mặt trời có vẻ so với bình thường ít hứng thú. 「 lão sư, chân của Doãn Hi Nhi bị thương.」 Một nữ tử cao gầy gọi Doãn Lạc đang bận chấm điểm sổ học sinh. 「 sá…….. Hi Nhi hắn……….」 Hắn nhìn theo phương hướng của nữ sinh kia chỉ mà nhìn lại, chỉ thấy có một thiếu niên đáng yêu đang ngồi nơi đó, khuôn mặt trắng trẻo, cái mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận, nhất là khóe mắt đang hạ lệ, khiến cho hắn thoạt nhìn càng mềm mại quyến rũ, rất khó tưởng tưởng được diện mạo có thể làm lay động tâm của nam nữ lại xuất hiện trên người một thiếu niên, Đây là ấn tượng lần đầu tiên hắn gặp Doãn Hi Nhi cách đây một năm trước, cho đến bây giờ, hắn vẫn còn cảm thấy như vậy. Hắn quỳ một gối xuống nhìn nhìn chân Doãn Hi Nhi:「 có khỏe… Từ đó về sau, Hi Nhi không còn về nhà, ở lại nhà bằng hữu, đến bây giờ, Hi Nhi ngày đó chua sót tươi cười còn nằm trong đầu hắn, không vứt đi được.Đúng rồi, ngày đó là lần đầu tiên Hi Nhi gọi hắn là ba ba, đem bi thương mất đi mẫu thân che dấu, trái lại an ủi kế phụ này, mà hắn còn nói ra những lời nhẫn tâm như vậy.Vũ Tư là liều mạng bảo hộ sinh mệnh của Hi Nhi, lưu lại cho hắn đứa nhỏ duy nhất, hắn không thể phụ lòng Vũ Tư.Ngoài cửa truyền đến tiếng vang của chìa khóa, là Doãn Hi Nhi..[ ngươi đã về rồi!] Doãn Lạc đứng lên nghênh đón.Doãn Hi Nhi mắt cũng không nhìn tới hắn, hướng phòng chính mình mà đi, nhưng người bên cạnh lại một phen lôi kéo khuỷu tay của hắn.[ buông tay, ta chỉ là trở về lấy đồ……….] Thanh âm của Doãn Hi Nhi lạnh như băng, không mang theo một tia tình cảm.[ chỉ cần ngươi trở về, ta cái gì cũng có thể làm………] c*n m** d*** một chút, như là hạ một quyết tâm trọng đại.[ bao gồm, chuyện lần trước ta nói với ngươi ][ ngươi………] những lời này như lựu đạn đập thẳng vào đầu Doãn Hi Nhi, hắn trừng mắt nhìn nam nhân trước mắt[ ngươi nghĩ rằng chuyện lần trước ta nói với ngươi cười nói là xong sao?]Xác thực y lần trước chính là muốn hù dọa hắn, không thể tưởng được hắn vì mụ mụ cư nhiên đáp ứng……………Chống lại ánh mắt kiên định trước mắt, y chính là có ý tưởng tồi muốn tàn sát bừa bãi.[ tốt lắm, đi theo ta.] Doãn Hi Nhi kéo tay Doãn Lạc hướng lầu hai đi tới.Đi vào phòng, hắn một tay đem Doãn Lạc đẩy ngã lên giuồng, lập tức cả người liền đè lên.[ hừ………] Thấy trong mắt Doãn Lạc hiện lên một tia sợ hãi, hắn nhịn không được cười khẽ ra tiếng.Đem người đè sát Doãn Lạc, trầm thấp nói một câu[ ta muốn cho ngươi hối hận về lời nói vừa rồi………..]Vươn đầu lưỡi l**m vành tai hắn, sung sướng cảm nhận được người dưới thân thân mình rắn chắc vĩ ngạn kia vì hành động này mà run rẩy một chút, dọc theo vành tai một đường hôn cắn xuống cổ, thân thủ cởi bỏ áo sơ mi của hắn ra, lấy hàm răng cắn xương quai xanh nổi lên kia, khiến cho người dưới thân một trận kinh suyễn, tay cũng không nhàn rỗi, đi tới khuôn ngực rắn chắc bằng phẳng của hắn.Doãn Lạc cắn răng chịu đựng xuống có ý nghĩ muốn đẩy cổ người đang hôn cắn ở trên người hắn ra, cảm giác tê dại kia, làm cho hắn kìm chế không nổi mà r*n r*.Cảm giác nhiệt độ thấp kia đang đi vào nhũ thủ bên trái của hắn, đầu lưỡi dọc theo nh* h** mà di chuyển, lập tức nhũ tiêm bỗng bị nhét vào miệng, dùng sức hút một chút.[ ngô………..] hắn không nhịn được phát ra một tiếng ưm.Tiếng kêu đầy ***, làm hạ phúc Doãn Hi Nhi căng thẳng, y dùng sức mà cắn, làm cho nụ hoa trong miệng đứng thẳng.[ a………… Không……..] Thân thể Doãn Lạc đầy mẫn cảm, giống như cự tuyệt, giống như là có ý đón đưa, làm cho Doãn Hi Nhi càng thêm huyết mạch sôi trào, y một tay đem quần dài cùng q**n l*t của Doãn Lạc kéo xuống, sau đó dùng bàn tay bao lấy phân thân một phen bộ lộng.Hành động đường đột này làm cho Doãn Lạc muốn hít một ngụm khí lạnh, muốn đứng dậy, nhưng lại bị phía trên đè ép trở về.

Từ đó về sau, Hi Nhi không còn về nhà, ở lại nhà bằng hữu, đến bây giờ, Hi Nhi ngày đó chua sót tươi cười còn nằm trong đầu hắn, không vứt đi được.

Đúng rồi, ngày đó là lần đầu tiên Hi Nhi gọi hắn là ba ba, đem bi thương mất đi mẫu thân che dấu, trái lại an ủi kế phụ này, mà hắn còn nói ra những lời nhẫn tâm như vậy.

Vũ Tư là liều mạng bảo hộ sinh mệnh của Hi Nhi, lưu lại cho hắn đứa nhỏ duy nhất, hắn không thể phụ lòng Vũ Tư.

Ngoài cửa truyền đến tiếng vang của chìa khóa, là Doãn Hi Nhi..

[ ngươi đã về rồi!] Doãn Lạc đứng lên nghênh đón.

Doãn Hi Nhi mắt cũng không nhìn tới hắn, hướng phòng chính mình mà đi, nhưng người bên cạnh lại một phen lôi kéo khuỷu tay của hắn.

[ buông tay, ta chỉ là trở về lấy đồ……….] Thanh âm của Doãn Hi Nhi lạnh như băng, không mang theo một tia tình cảm.

[ chỉ cần ngươi trở về, ta cái gì cũng có thể làm………] c*n m** d*** một chút, như là hạ một quyết tâm trọng đại.

[ bao gồm, chuyện lần trước ta nói với ngươi ]

[ ngươi………] những lời này như lựu đạn đập thẳng vào đầu Doãn Hi Nhi, hắn trừng mắt nhìn nam nhân trước mắt

[ ngươi nghĩ rằng chuyện lần trước ta nói với ngươi cười nói là xong sao?]

Xác thực y lần trước chính là muốn hù dọa hắn, không thể tưởng được hắn vì mụ mụ cư nhiên đáp ứng……………

Chống lại ánh mắt kiên định trước mắt, y chính là có ý tưởng tồi muốn tàn sát bừa bãi.

[ tốt lắm, đi theo ta.] Doãn Hi Nhi kéo tay Doãn Lạc hướng lầu hai đi tới.

Đi vào phòng, hắn một tay đem Doãn Lạc đẩy ngã lên giuồng, lập tức cả người liền đè lên.

[ hừ………] Thấy trong mắt Doãn Lạc hiện lên một tia sợ hãi, hắn nhịn không được cười khẽ ra tiếng.

Đem người đè sát Doãn Lạc, trầm thấp nói một câu

[ ta muốn cho ngươi hối hận về lời nói vừa rồi………..]

Vươn đầu lưỡi l**m vành tai hắn, sung sướng cảm nhận được người dưới thân thân mình rắn chắc vĩ ngạn kia vì hành động này mà run rẩy một chút, dọc theo vành tai một đường hôn cắn xuống cổ, thân thủ cởi bỏ áo sơ mi của hắn ra, lấy hàm răng cắn xương quai xanh nổi lên kia, khiến cho người dưới thân một trận kinh suyễn, tay cũng không nhàn rỗi, đi tới khuôn ngực rắn chắc bằng phẳng của hắn.

Doãn Lạc cắn răng chịu đựng xuống có ý nghĩ muốn đẩy cổ người đang hôn cắn ở trên người hắn ra, cảm giác tê dại kia, làm cho hắn kìm chế không nổi mà r*n r*.

Cảm giác nhiệt độ thấp kia đang đi vào nhũ thủ bên trái của hắn, đầu lưỡi dọc theo nh* h** mà di chuyển, lập tức nhũ tiêm bỗng bị nhét vào miệng, dùng sức hút một chút.

[ ngô………..] hắn không nhịn được phát ra một tiếng ưm.

Tiếng kêu đầy ***, làm hạ phúc Doãn Hi Nhi căng thẳng, y dùng sức mà cắn, làm cho nụ hoa trong miệng đứng thẳng.

[ a………… Không……..] Thân thể Doãn Lạc đầy mẫn cảm, giống như cự tuyệt, giống như là có ý đón đưa, làm cho Doãn Hi Nhi càng thêm huyết mạch sôi trào, y một tay đem quần dài cùng q**n l*t của Doãn Lạc kéo xuống, sau đó dùng bàn tay bao lấy phân thân một phen bộ lộng.

Hành động đường đột này làm cho Doãn Lạc muốn hít một ngụm khí lạnh, muốn đứng dậy, nhưng lại bị phía trên đè ép trở về.

Bội Đức Chi Nhị Ác Liệt Con RiêngTác giả: Di NgạnTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay là một ngày hảo sáng sủa, trời không nhìn thấy nửa điểm mây, dời mắt đi, chính là một mảng không màu lam, ánh sáng mặt trời không ngừng chiếu rọi khắp nơi. Lúc này, trên giảng đường năm hai trung học Thánh Lâm, bởi vì liên quan đến thời tiết, học sinh dưới hoạt động của mặt trời có vẻ so với bình thường ít hứng thú. 「 lão sư, chân của Doãn Hi Nhi bị thương.」 Một nữ tử cao gầy gọi Doãn Lạc đang bận chấm điểm sổ học sinh. 「 sá…….. Hi Nhi hắn……….」 Hắn nhìn theo phương hướng của nữ sinh kia chỉ mà nhìn lại, chỉ thấy có một thiếu niên đáng yêu đang ngồi nơi đó, khuôn mặt trắng trẻo, cái mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận, nhất là khóe mắt đang hạ lệ, khiến cho hắn thoạt nhìn càng mềm mại quyến rũ, rất khó tưởng tưởng được diện mạo có thể làm lay động tâm của nam nữ lại xuất hiện trên người một thiếu niên, Đây là ấn tượng lần đầu tiên hắn gặp Doãn Hi Nhi cách đây một năm trước, cho đến bây giờ, hắn vẫn còn cảm thấy như vậy. Hắn quỳ một gối xuống nhìn nhìn chân Doãn Hi Nhi:「 có khỏe… Từ đó về sau, Hi Nhi không còn về nhà, ở lại nhà bằng hữu, đến bây giờ, Hi Nhi ngày đó chua sót tươi cười còn nằm trong đầu hắn, không vứt đi được.Đúng rồi, ngày đó là lần đầu tiên Hi Nhi gọi hắn là ba ba, đem bi thương mất đi mẫu thân che dấu, trái lại an ủi kế phụ này, mà hắn còn nói ra những lời nhẫn tâm như vậy.Vũ Tư là liều mạng bảo hộ sinh mệnh của Hi Nhi, lưu lại cho hắn đứa nhỏ duy nhất, hắn không thể phụ lòng Vũ Tư.Ngoài cửa truyền đến tiếng vang của chìa khóa, là Doãn Hi Nhi..[ ngươi đã về rồi!] Doãn Lạc đứng lên nghênh đón.Doãn Hi Nhi mắt cũng không nhìn tới hắn, hướng phòng chính mình mà đi, nhưng người bên cạnh lại một phen lôi kéo khuỷu tay của hắn.[ buông tay, ta chỉ là trở về lấy đồ……….] Thanh âm của Doãn Hi Nhi lạnh như băng, không mang theo một tia tình cảm.[ chỉ cần ngươi trở về, ta cái gì cũng có thể làm………] c*n m** d*** một chút, như là hạ một quyết tâm trọng đại.[ bao gồm, chuyện lần trước ta nói với ngươi ][ ngươi………] những lời này như lựu đạn đập thẳng vào đầu Doãn Hi Nhi, hắn trừng mắt nhìn nam nhân trước mắt[ ngươi nghĩ rằng chuyện lần trước ta nói với ngươi cười nói là xong sao?]Xác thực y lần trước chính là muốn hù dọa hắn, không thể tưởng được hắn vì mụ mụ cư nhiên đáp ứng……………Chống lại ánh mắt kiên định trước mắt, y chính là có ý tưởng tồi muốn tàn sát bừa bãi.[ tốt lắm, đi theo ta.] Doãn Hi Nhi kéo tay Doãn Lạc hướng lầu hai đi tới.Đi vào phòng, hắn một tay đem Doãn Lạc đẩy ngã lên giuồng, lập tức cả người liền đè lên.[ hừ………] Thấy trong mắt Doãn Lạc hiện lên một tia sợ hãi, hắn nhịn không được cười khẽ ra tiếng.Đem người đè sát Doãn Lạc, trầm thấp nói một câu[ ta muốn cho ngươi hối hận về lời nói vừa rồi………..]Vươn đầu lưỡi l**m vành tai hắn, sung sướng cảm nhận được người dưới thân thân mình rắn chắc vĩ ngạn kia vì hành động này mà run rẩy một chút, dọc theo vành tai một đường hôn cắn xuống cổ, thân thủ cởi bỏ áo sơ mi của hắn ra, lấy hàm răng cắn xương quai xanh nổi lên kia, khiến cho người dưới thân một trận kinh suyễn, tay cũng không nhàn rỗi, đi tới khuôn ngực rắn chắc bằng phẳng của hắn.Doãn Lạc cắn răng chịu đựng xuống có ý nghĩ muốn đẩy cổ người đang hôn cắn ở trên người hắn ra, cảm giác tê dại kia, làm cho hắn kìm chế không nổi mà r*n r*.Cảm giác nhiệt độ thấp kia đang đi vào nhũ thủ bên trái của hắn, đầu lưỡi dọc theo nh* h** mà di chuyển, lập tức nhũ tiêm bỗng bị nhét vào miệng, dùng sức hút một chút.[ ngô………..] hắn không nhịn được phát ra một tiếng ưm.Tiếng kêu đầy ***, làm hạ phúc Doãn Hi Nhi căng thẳng, y dùng sức mà cắn, làm cho nụ hoa trong miệng đứng thẳng.[ a………… Không……..] Thân thể Doãn Lạc đầy mẫn cảm, giống như cự tuyệt, giống như là có ý đón đưa, làm cho Doãn Hi Nhi càng thêm huyết mạch sôi trào, y một tay đem quần dài cùng q**n l*t của Doãn Lạc kéo xuống, sau đó dùng bàn tay bao lấy phân thân một phen bộ lộng.Hành động đường đột này làm cho Doãn Lạc muốn hít một ngụm khí lạnh, muốn đứng dậy, nhưng lại bị phía trên đè ép trở về.

Chương 3