Tác giả:

nam:   *Nguyễn Hoàn Quốc Minh_Sin: 17 tuổi, anh trai của nó. IQ 300/300   *Nguyễn Hoàng Quốc Bảo_Sel: 17 tuổi, anh sinh đôi của sin và tất nhiên cũng là anh của nó.   *Trịnh Hoài Nam_hắn_ken: 17 tuổi, bạn của sin và sel, người thừa kế tập đoàn summili đứng thứ 2 TG về cổ phiếu. IQ 299/300   *hoàng Nhật Lâm_Zen:  bạn của 3 ông kia người thừa kế tập đoàn Eva chuyên sản xuất những mẫu trang phục đứng thứ 3 thế giới. IQ 298/300   *Lê Hoàng Anh khoa_davile: 17 tuổi, bạn của mấy anh nhà ta, con trai ông trùm mafia. và cũng là người thừa kế chiếc ghế đó. IQ 297/300 (note: các anh nhà ta cũng đề giỏ võ hết nka)

Chương 42: Chương 42

Bông Hồng BăngTác giả: Nkok iu anhnam:   *Nguyễn Hoàn Quốc Minh_Sin: 17 tuổi, anh trai của nó. IQ 300/300   *Nguyễn Hoàng Quốc Bảo_Sel: 17 tuổi, anh sinh đôi của sin và tất nhiên cũng là anh của nó.   *Trịnh Hoài Nam_hắn_ken: 17 tuổi, bạn của sin và sel, người thừa kế tập đoàn summili đứng thứ 2 TG về cổ phiếu. IQ 299/300   *hoàng Nhật Lâm_Zen:  bạn của 3 ông kia người thừa kế tập đoàn Eva chuyên sản xuất những mẫu trang phục đứng thứ 3 thế giới. IQ 298/300   *Lê Hoàng Anh khoa_davile: 17 tuổi, bạn của mấy anh nhà ta, con trai ông trùm mafia. và cũng là người thừa kế chiếc ghế đó. IQ 297/300 (note: các anh nhà ta cũng đề giỏ võ hết nka) Em định đi đâu_hắn nắm lấy tay nóAnh có quyền quản tôi_nó lạnh giọnganh...anh..._hắn ấp úngbuông_nócái gì_hắnbuông ra_nó giật mạnh tay ra khỏi tay hắn tồi quay lưng bước đianh xin lỗi_hắn nói vọng theo làm nó quay lạixin lỗi?vì việc gì_nóvì...vì...vì việc hôm bữa ở nhà em_hắnanh có lỗi gì_nóthì...thì...thì do anh...anh_hắnkhông cần_nó nói rồi bước thẳng tới chỗ máy bay máy bay luônđi xuống_nó nói ông phi công bên cạnhnhưng_ông phi công nhìn mặt lạnh lùng của nó mà phát sốt,_ông chủ dặn phải chở cô chủ đến tận nơix.u.ố.ng_nó gằn giọngvâng...vâng_ông phi công bước xuống, đưa cho nó cái tai nghe (cái gì mà mấy ông phi công trong phim đeo á)60’ nữa hạ cánh, (không biết có chém quá tay không nhỉ) chuẩn bị_nó nói rồi quăn luôn cái đó đên trên máy bayEm có bị sao không vậy, bay qua Mỹ mà có 1 tiếng là sao_sel lo lắngChạy từ từ thôi, hay để anh chở em_sinKhông cần_nó leo lên máy bay, khởi động rồi...vèo, chiếc máy bay có cánh và đã bay tít tận trên mây xanh, nhanh tới nổi không ai có thể nhìn thấyKhông biết là có chuyện gì sảy ra không, bay nhanh như vậy_sin lo lắngYên tâm đi, chắc không có chuyện gì đâu, dù gì thì nó cũng là cao thủ trong chuyện này mà_sel cố gắn nói giọng binhg thường như một lời an ủi như trong giọng nói vẫn chất chứa bao nhiêu lo lắngVề thôi, chẳng có hứng học nữa_silừm, về thôi_cả bọn đồng thanh (sel, los, gray, vila elenl)mấy ngày nó đi trôn qua một cách cực kì tẻ nhạt, tụi kia cũng không đến trường vì không có nó thì còn gì vui nữa, hắn vẫn phải đến trường nhưng toàn ngủ, nhỏ ongh thì vẫn bám theo hắn như đỉa sốnghôm nay là ngày nó về nhưng không ai biết, nó thuên một khách sạn nhỏ ven ngoại ô thành phố, từ phòng của nó có thể trông ra con sông nhỏ đắng sau khách sạn, vào lúc này, nó mới xuống máy bay nhưng không cảm thấy mệt, nó đi dạo ở ven bờ sông, tóc thả bay theo làn gió cùng chiếc áo pull đen in hình mặt cười màu vàng, chiếc quần sort ngắn màu xanh rin để lộ cặp chân trắng không tì vết của nó, nó nằm xuống cỏ, dùng một tay đặt lên mắt nhắm hờ che ánh sáng mặt trời cho đỡ chói rồi ngủ quên luôn lúc nào không biết, lúc nó dậy, mặt trời đang xuống núi, nó ngồi dậy thì thấy trên người mình có một cái áo khoát của con trai, bên cạnh còn có một tên con traia, cô dậy rồi_người đó lên tiếnganh là ai_nókhông nhận ra tôi à_cậu con trai ngạc nhiênmệt quá, là ai tôi không quan tâm_nó đứng lên, đưa áo khoát cho người đócảm ơn_nó quay đinày, này, cô không nhận ra tôi à_cậu con trai gọi với theonhớ lấy tên tôi, Vũ Anh Kì_tên đó hét lên

Em định đi đâu_hắn nắm lấy tay nó

Anh có quyền quản tôi_nó lạnh giọng

anh...anh..._hắn ấp úng

buông_nó

cái gì_hắn

buông ra_nó giật mạnh tay ra khỏi tay hắn tồi quay lưng bước đi

anh xin lỗi_hắn nói vọng theo làm nó quay lại

xin lỗi?vì việc gì_nó

vì...vì...vì việc hôm bữa ở nhà em_hắn

anh có lỗi gì_nó

thì...thì...thì do anh...anh_hắn

không cần_nó nói rồi bước thẳng tới chỗ máy bay máy bay luôn

đi xuống_nó nói ông phi công bên cạnh

nhưng_ông phi công nhìn mặt lạnh lùng của nó mà phát sốt,_ông chủ dặn phải chở cô chủ đến tận nơi

x.u.ố.ng_nó gằn giọng

vâng...vâng_ông phi công bước xuống, đưa cho nó cái tai nghe (cái gì mà mấy ông phi công trong phim đeo á)

60’ nữa hạ cánh, (không biết có chém quá tay không nhỉ) chuẩn bị_nó nói rồi quăn luôn cái đó đên trên máy bay

Em có bị sao không vậy, bay qua Mỹ mà có 1 tiếng là sao_sel lo lắng

Chạy từ từ thôi, hay để anh chở em_sin

Không cần_nó leo lên máy bay, khởi động rồi...vèo, chiếc máy bay có cánh và đã bay tít tận trên mây xanh, nhanh tới nổi không ai có thể nhìn thấy

Không biết là có chuyện gì sảy ra không, bay nhanh như vậy_sin lo lắng

Yên tâm đi, chắc không có chuyện gì đâu, dù gì thì nó cũng là cao thủ trong chuyện này mà_sel cố gắn nói giọng binhg thường như một lời an ủi như trong giọng nói vẫn chất chứa bao nhiêu lo lắng

Về thôi, chẳng có hứng học nữa_sil

ừm, về thôi_cả bọn đồng thanh (sel, los, gray, vila elenl)

mấy ngày nó đi trôn qua một cách cực kì tẻ nhạt, tụi kia cũng không đến trường vì không có nó thì còn gì vui nữa, hắn vẫn phải đến trường nhưng toàn ngủ, nhỏ ongh thì vẫn bám theo hắn như đỉa sống

hôm nay là ngày nó về nhưng không ai biết, nó thuên một khách sạn nhỏ ven ngoại ô thành phố, từ phòng của nó có thể trông ra con sông nhỏ đắng sau khách sạn, vào lúc này, nó mới xuống máy bay nhưng không cảm thấy mệt, nó đi dạo ở ven bờ sông, tóc thả bay theo làn gió cùng chiếc áo pull đen in hình mặt cười màu vàng, chiếc quần sort ngắn màu xanh rin để lộ cặp chân trắng không tì vết của nó, nó nằm xuống cỏ, dùng một tay đặt lên mắt nhắm hờ che ánh sáng mặt trời cho đỡ chói rồi ngủ quên luôn lúc nào không biết, lúc nó dậy, mặt trời đang xuống núi, nó ngồi dậy thì thấy trên người mình có một cái áo khoát của con trai, bên cạnh còn có một tên con trai

a, cô dậy rồi_người đó lên tiếng

anh là ai_nó

không nhận ra tôi à_cậu con trai ngạc nhiên

mệt quá, là ai tôi không quan tâm_nó đứng lên, đưa áo khoát cho người đó

cảm ơn_nó quay đi

này, này, cô không nhận ra tôi à_cậu con trai gọi với theo

nhớ lấy tên tôi, Vũ Anh Kì_tên đó hét lên

Bông Hồng BăngTác giả: Nkok iu anhnam:   *Nguyễn Hoàn Quốc Minh_Sin: 17 tuổi, anh trai của nó. IQ 300/300   *Nguyễn Hoàng Quốc Bảo_Sel: 17 tuổi, anh sinh đôi của sin và tất nhiên cũng là anh của nó.   *Trịnh Hoài Nam_hắn_ken: 17 tuổi, bạn của sin và sel, người thừa kế tập đoàn summili đứng thứ 2 TG về cổ phiếu. IQ 299/300   *hoàng Nhật Lâm_Zen:  bạn của 3 ông kia người thừa kế tập đoàn Eva chuyên sản xuất những mẫu trang phục đứng thứ 3 thế giới. IQ 298/300   *Lê Hoàng Anh khoa_davile: 17 tuổi, bạn của mấy anh nhà ta, con trai ông trùm mafia. và cũng là người thừa kế chiếc ghế đó. IQ 297/300 (note: các anh nhà ta cũng đề giỏ võ hết nka) Em định đi đâu_hắn nắm lấy tay nóAnh có quyền quản tôi_nó lạnh giọnganh...anh..._hắn ấp úngbuông_nócái gì_hắnbuông ra_nó giật mạnh tay ra khỏi tay hắn tồi quay lưng bước đianh xin lỗi_hắn nói vọng theo làm nó quay lạixin lỗi?vì việc gì_nóvì...vì...vì việc hôm bữa ở nhà em_hắnanh có lỗi gì_nóthì...thì...thì do anh...anh_hắnkhông cần_nó nói rồi bước thẳng tới chỗ máy bay máy bay luônđi xuống_nó nói ông phi công bên cạnhnhưng_ông phi công nhìn mặt lạnh lùng của nó mà phát sốt,_ông chủ dặn phải chở cô chủ đến tận nơix.u.ố.ng_nó gằn giọngvâng...vâng_ông phi công bước xuống, đưa cho nó cái tai nghe (cái gì mà mấy ông phi công trong phim đeo á)60’ nữa hạ cánh, (không biết có chém quá tay không nhỉ) chuẩn bị_nó nói rồi quăn luôn cái đó đên trên máy bayEm có bị sao không vậy, bay qua Mỹ mà có 1 tiếng là sao_sel lo lắngChạy từ từ thôi, hay để anh chở em_sinKhông cần_nó leo lên máy bay, khởi động rồi...vèo, chiếc máy bay có cánh và đã bay tít tận trên mây xanh, nhanh tới nổi không ai có thể nhìn thấyKhông biết là có chuyện gì sảy ra không, bay nhanh như vậy_sin lo lắngYên tâm đi, chắc không có chuyện gì đâu, dù gì thì nó cũng là cao thủ trong chuyện này mà_sel cố gắn nói giọng binhg thường như một lời an ủi như trong giọng nói vẫn chất chứa bao nhiêu lo lắngVề thôi, chẳng có hứng học nữa_silừm, về thôi_cả bọn đồng thanh (sel, los, gray, vila elenl)mấy ngày nó đi trôn qua một cách cực kì tẻ nhạt, tụi kia cũng không đến trường vì không có nó thì còn gì vui nữa, hắn vẫn phải đến trường nhưng toàn ngủ, nhỏ ongh thì vẫn bám theo hắn như đỉa sốnghôm nay là ngày nó về nhưng không ai biết, nó thuên một khách sạn nhỏ ven ngoại ô thành phố, từ phòng của nó có thể trông ra con sông nhỏ đắng sau khách sạn, vào lúc này, nó mới xuống máy bay nhưng không cảm thấy mệt, nó đi dạo ở ven bờ sông, tóc thả bay theo làn gió cùng chiếc áo pull đen in hình mặt cười màu vàng, chiếc quần sort ngắn màu xanh rin để lộ cặp chân trắng không tì vết của nó, nó nằm xuống cỏ, dùng một tay đặt lên mắt nhắm hờ che ánh sáng mặt trời cho đỡ chói rồi ngủ quên luôn lúc nào không biết, lúc nó dậy, mặt trời đang xuống núi, nó ngồi dậy thì thấy trên người mình có một cái áo khoát của con trai, bên cạnh còn có một tên con traia, cô dậy rồi_người đó lên tiếnganh là ai_nókhông nhận ra tôi à_cậu con trai ngạc nhiênmệt quá, là ai tôi không quan tâm_nó đứng lên, đưa áo khoát cho người đócảm ơn_nó quay đinày, này, cô không nhận ra tôi à_cậu con trai gọi với theonhớ lấy tên tôi, Vũ Anh Kì_tên đó hét lên

Chương 42: Chương 42