Đây là một đêm vào một buổi tối —— rất bình thường. Thành phố mới phong cảnh mới, công việc mới cùng với —— lạc đường mới. Từ quán bar đi ra, Mộ không suy nghĩ mà quẹo trái quẹo trái quẹo phải sau đó lại quẹo trái. Tốt ha, cho dù cứ đi bình tĩnh như thế cũng không che giấu được việc anh căn bản không phân rõ đông nam tây bắc và phương hướng về nhau đâu anh bạn! Thanh niên dừng bước lại, im lặng thở dài, nhìn trời —— lại lần nữa nếm thử thất bại dựa vào trực giác tìm đường về nhà, còn không cẩn thận đi vào trong ngõ nhỏ tối tăm, đây chính là ngõ nhỏ được xưng “nhất định sẽ có chuyện gì phát sinh” đây! Cách đó không xa trong góc nhỏ dơ bẩn, âm u, dường như có một thân mình cuộn người lại. Mộ không chút hiếu kỳ nào mà xoay người, đi ra ngõ nhỏ ngay cả đèn đường cũng không có. Bóng mờ dường như cảm giác được có người, đột nhiên dùng tốc độ nhanh như chớp bắn về phía Mộ, hai tay bắt lấy cổ áo hắn, gào thét một tiếng, há miệng lộ ra ranh năng bén nhọn táp tới trên cổ hắn. Một giây kế tiếp,…
Chương 40: Hùng khởi đi, tiểu miêu
Hấp Huyết Quỷ Trong Ngăn TủTác giả: Meo Tiểu HạtTruyện Đam MỹĐây là một đêm vào một buổi tối —— rất bình thường. Thành phố mới phong cảnh mới, công việc mới cùng với —— lạc đường mới. Từ quán bar đi ra, Mộ không suy nghĩ mà quẹo trái quẹo trái quẹo phải sau đó lại quẹo trái. Tốt ha, cho dù cứ đi bình tĩnh như thế cũng không che giấu được việc anh căn bản không phân rõ đông nam tây bắc và phương hướng về nhau đâu anh bạn! Thanh niên dừng bước lại, im lặng thở dài, nhìn trời —— lại lần nữa nếm thử thất bại dựa vào trực giác tìm đường về nhà, còn không cẩn thận đi vào trong ngõ nhỏ tối tăm, đây chính là ngõ nhỏ được xưng “nhất định sẽ có chuyện gì phát sinh” đây! Cách đó không xa trong góc nhỏ dơ bẩn, âm u, dường như có một thân mình cuộn người lại. Mộ không chút hiếu kỳ nào mà xoay người, đi ra ngõ nhỏ ngay cả đèn đường cũng không có. Bóng mờ dường như cảm giác được có người, đột nhiên dùng tốc độ nhanh như chớp bắn về phía Mộ, hai tay bắt lấy cổ áo hắn, gào thét một tiếng, há miệng lộ ra ranh năng bén nhọn táp tới trên cổ hắn. Một giây kế tiếp,… Đợi cả đêm nhưng điểm đỏ của Mộ vẫn không xuất hiện, Mộ Hi lo lắng quyết định ngay tức khắc sẽ đến Tứ Xuyên thăm dò là đã xảy ra chuyện gì.Đương nhiên Jarvis không thể cho một mình hắn đi, đùa sao, đây chính là tâm đầu nhục [1] của chủ nhân hắn đó, có một chút sơ xuất gì thì đừng nói bát cơm khó giữ được, sợ rằng an toàn của bản thân cũng không bảo đảm nổi luôn.[1] Tâm đầu nhục: dùng để chỉ ai đó có một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng người nào đó.Vì vậy, Jarvis khuyên can mãi, mới thuyết phục được Mộ Hi chờ hắn an bài xong xuôi hết sự tình trên tay rồi cùng nhau đi.Hơn một trăm năm, đều tương đương với hai lần thời gian cả đời của người bình thường, cho nên đối với tiểu miêu mà nói, Mộ còn “thân nhân” hơn so với mẫu thân của hắn. Hơn nữa Mộ lại dùng tư thế cường hãn bất đảo đứng trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên Mộ mất tung tích, vương bát khí của Mộ Hi tất nhiên xuất hiện, một đường hùng hùng hổ hổ lôi Jarvis đi.Bên kia, sau khi Bách Lý Sương và Mộ thương lượng qua, quyết định đầu tiên là để cho Mộ và Moke lẫn vào thông trang nhỏ này tìm hiểu một chút tình hình bên trong đó. Sau một đêm ở ngoài phạm vị lão đầu độc nhãn nhận biết, Bách Lý Sương không thấy Mộ đi ra ngoài đột nhiên cảm thấy lòng chợt lạnh, trong lòng sợ rằng chuyện này đã không ổn rồi.…Mộ Hi đeo balo, một thân đồ thể thao ngắn gọn, cầm ipad đêm đó tìm kiếm nơi gần chỗ Mộ biến mất.“Jarvis, chờ trời sáng hẳn ta sẽ vào xem.”“Không nên mà!” Jarvis cũng muốn gọi đại gia luôn, nếu như ngài cũng một đi không trở lại thì ta làm sao bây giờ >_ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đợi cả đêm nhưng điểm đỏ của Mộ vẫn không xuất hiện, Mộ Hi lo lắng quyết định ngay tức khắc sẽ đến Tứ Xuyên thăm dò là đã xảy ra chuyện gì.
Đương nhiên Jarvis không thể cho một mình hắn đi, đùa sao, đây chính là tâm đầu nhục [1] của chủ nhân hắn đó, có một chút sơ xuất gì thì đừng nói bát cơm khó giữ được, sợ rằng an toàn của bản thân cũng không bảo đảm nổi luôn.
[1] Tâm đầu nhục: dùng để chỉ ai đó có một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng người nào đó.
Vì vậy, Jarvis khuyên can mãi, mới thuyết phục được Mộ Hi chờ hắn an bài xong xuôi hết sự tình trên tay rồi cùng nhau đi.
Hơn một trăm năm, đều tương đương với hai lần thời gian cả đời của người bình thường, cho nên đối với tiểu miêu mà nói, Mộ còn “thân nhân” hơn so với mẫu thân của hắn. Hơn nữa Mộ lại dùng tư thế cường hãn bất đảo đứng trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên Mộ mất tung tích, vương bát khí của Mộ Hi tất nhiên xuất hiện, một đường hùng hùng hổ hổ lôi Jarvis đi.
Bên kia, sau khi Bách Lý Sương và Mộ thương lượng qua, quyết định đầu tiên là để cho Mộ và Moke lẫn vào thông trang nhỏ này tìm hiểu một chút tình hình bên trong đó. Sau một đêm ở ngoài phạm vị lão đầu độc nhãn nhận biết, Bách Lý Sương không thấy Mộ đi ra ngoài đột nhiên cảm thấy lòng chợt lạnh, trong lòng sợ rằng chuyện này đã không ổn rồi.
…
Mộ Hi đeo balo, một thân đồ thể thao ngắn gọn, cầm ipad đêm đó tìm kiếm nơi gần chỗ Mộ biến mất.
“Jarvis, chờ trời sáng hẳn ta sẽ vào xem.”
“Không nên mà!” Jarvis cũng muốn gọi đại gia luôn, nếu như ngài cũng một đi không trở lại thì ta làm sao bây giờ >_
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Hấp Huyết Quỷ Trong Ngăn TủTác giả: Meo Tiểu HạtTruyện Đam MỹĐây là một đêm vào một buổi tối —— rất bình thường. Thành phố mới phong cảnh mới, công việc mới cùng với —— lạc đường mới. Từ quán bar đi ra, Mộ không suy nghĩ mà quẹo trái quẹo trái quẹo phải sau đó lại quẹo trái. Tốt ha, cho dù cứ đi bình tĩnh như thế cũng không che giấu được việc anh căn bản không phân rõ đông nam tây bắc và phương hướng về nhau đâu anh bạn! Thanh niên dừng bước lại, im lặng thở dài, nhìn trời —— lại lần nữa nếm thử thất bại dựa vào trực giác tìm đường về nhà, còn không cẩn thận đi vào trong ngõ nhỏ tối tăm, đây chính là ngõ nhỏ được xưng “nhất định sẽ có chuyện gì phát sinh” đây! Cách đó không xa trong góc nhỏ dơ bẩn, âm u, dường như có một thân mình cuộn người lại. Mộ không chút hiếu kỳ nào mà xoay người, đi ra ngõ nhỏ ngay cả đèn đường cũng không có. Bóng mờ dường như cảm giác được có người, đột nhiên dùng tốc độ nhanh như chớp bắn về phía Mộ, hai tay bắt lấy cổ áo hắn, gào thét một tiếng, há miệng lộ ra ranh năng bén nhọn táp tới trên cổ hắn. Một giây kế tiếp,… Đợi cả đêm nhưng điểm đỏ của Mộ vẫn không xuất hiện, Mộ Hi lo lắng quyết định ngay tức khắc sẽ đến Tứ Xuyên thăm dò là đã xảy ra chuyện gì.Đương nhiên Jarvis không thể cho một mình hắn đi, đùa sao, đây chính là tâm đầu nhục [1] của chủ nhân hắn đó, có một chút sơ xuất gì thì đừng nói bát cơm khó giữ được, sợ rằng an toàn của bản thân cũng không bảo đảm nổi luôn.[1] Tâm đầu nhục: dùng để chỉ ai đó có một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng người nào đó.Vì vậy, Jarvis khuyên can mãi, mới thuyết phục được Mộ Hi chờ hắn an bài xong xuôi hết sự tình trên tay rồi cùng nhau đi.Hơn một trăm năm, đều tương đương với hai lần thời gian cả đời của người bình thường, cho nên đối với tiểu miêu mà nói, Mộ còn “thân nhân” hơn so với mẫu thân của hắn. Hơn nữa Mộ lại dùng tư thế cường hãn bất đảo đứng trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên Mộ mất tung tích, vương bát khí của Mộ Hi tất nhiên xuất hiện, một đường hùng hùng hổ hổ lôi Jarvis đi.Bên kia, sau khi Bách Lý Sương và Mộ thương lượng qua, quyết định đầu tiên là để cho Mộ và Moke lẫn vào thông trang nhỏ này tìm hiểu một chút tình hình bên trong đó. Sau một đêm ở ngoài phạm vị lão đầu độc nhãn nhận biết, Bách Lý Sương không thấy Mộ đi ra ngoài đột nhiên cảm thấy lòng chợt lạnh, trong lòng sợ rằng chuyện này đã không ổn rồi.…Mộ Hi đeo balo, một thân đồ thể thao ngắn gọn, cầm ipad đêm đó tìm kiếm nơi gần chỗ Mộ biến mất.“Jarvis, chờ trời sáng hẳn ta sẽ vào xem.”“Không nên mà!” Jarvis cũng muốn gọi đại gia luôn, nếu như ngài cũng một đi không trở lại thì ta làm sao bây giờ >_ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.