Tác giả:

Lúc Nghiêm Học đẩy cửa phòng ngủ đi ra thì trông thấy bóng lưng Tả Minh Vũ bận rộn trong phòng bếp, trong nhà thoang thoảng mùi cháo. Nghiêm Học nhìn lưng Tả Minh Vũ, đột nhiên cảm thấy mình rất hạnh phúc. Dù ngày hôm qua Tả Minh Vũ nói cho Nghiêm Học biết thân thể mình biến dị, cậu cảm thấy điều này không ảnh hưởng việc mình cùng anh một chỗ. Nghiêm Học lặng lẽ đi đến sau lưng Tả Minh Vũ, vươn tay ôm lấy eo anh, mặt dán lưng anh. Tả Minh Vũ không cử động, dường như đã sớm biết Nghiêm Học xuất hiện sau lưng, dịu dàng hỏi. “Sao dậy sớm vậy? Nếu đã tỉnh rồi thì đi rửa mặt súc miệng đi, cháo sắp xong rồi.” Nghiêm Học mặt búp bê giận dỗi chu môi, chớp đôi mắt to tròn long lanh, đáng yêu không thể tả, khó chịu nói. “Đáng ghét, lại bị anh phát hiện, biến dị thật là đáng ghét!” Nghiêm Học vừa nói xong liền cảm giác thân thể Tả Minh Vũ cứng ngắc. Tả Minh Vũ không lên tiếng, chỉ là cánh tay khuấy cháo tạm dừng. Nghiêm Học phát hiện phản ứng của anh, thả ra đôi tay ôm anh, xoay người anh lại,…

Chương 16

Đánh Cương Thi, Nói Chuyện Yêu ĐươngTác giả: Phạn Phạn SamaTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt ThếLúc Nghiêm Học đẩy cửa phòng ngủ đi ra thì trông thấy bóng lưng Tả Minh Vũ bận rộn trong phòng bếp, trong nhà thoang thoảng mùi cháo. Nghiêm Học nhìn lưng Tả Minh Vũ, đột nhiên cảm thấy mình rất hạnh phúc. Dù ngày hôm qua Tả Minh Vũ nói cho Nghiêm Học biết thân thể mình biến dị, cậu cảm thấy điều này không ảnh hưởng việc mình cùng anh một chỗ. Nghiêm Học lặng lẽ đi đến sau lưng Tả Minh Vũ, vươn tay ôm lấy eo anh, mặt dán lưng anh. Tả Minh Vũ không cử động, dường như đã sớm biết Nghiêm Học xuất hiện sau lưng, dịu dàng hỏi. “Sao dậy sớm vậy? Nếu đã tỉnh rồi thì đi rửa mặt súc miệng đi, cháo sắp xong rồi.” Nghiêm Học mặt búp bê giận dỗi chu môi, chớp đôi mắt to tròn long lanh, đáng yêu không thể tả, khó chịu nói. “Đáng ghét, lại bị anh phát hiện, biến dị thật là đáng ghét!” Nghiêm Học vừa nói xong liền cảm giác thân thể Tả Minh Vũ cứng ngắc. Tả Minh Vũ không lên tiếng, chỉ là cánh tay khuấy cháo tạm dừng. Nghiêm Học phát hiện phản ứng của anh, thả ra đôi tay ôm anh, xoay người anh lại,… Mấy người tiếp tục chạy đi bị cương thi bao vây, không ngờ lần này đa phần là con nít. Thì ra họ đi tới cửa một cô nhi viện khá lớn. Nghiêm Học từ nhỏ sống cùng bà nội, cậu hay đi cô nhi viện gần nhà chơi với con nít, bây giờ lại phải giết con nít bị bệnh độc nhiễm thành cương thi, cậu bất nhẫn muôn nhắm mắt lại.Tả Minh Vũ hiểu ý định của cậu, nói.“A Học, bọn nhỏ biến thành như vậy rất thống khổ, lát nữa hãy giúp chúng giải thoát đi.”“Ừm.”Tuy cậu không nhẫn tâm nhưng không còn cách nào khác. Huống chi Nghiêm Học cảm thấy Tả Minh Vũ nói đúng, cho nên cậu nghiêm túc đối phó cương thi. Những cương thi này đều là con nít nhưng không đáng yêu chút nào, ngược lại rất kh*ng b*. Thịt trên mặt và trên người rớt từng mảng. Có cái chưa rơi ra hết, lủng lẳng giắt trên mặt. Có một ít không còn con ngươi, trợn hốc mắt đen như mực. Bộ đồ rách rưới đẫm vết máu. Còn có một số đang cắn một ít xác người mới chết không lâu, khắp nơi tỏa mùi xác thối tanh tưởi. Đám cương thi chảy mủ nhỏ giọt nước miếng đầy mủ và thi thối đi hướng chín người.Bất đắc dĩ, đành đánh thôi. ‘Thí Thần Ngũ Quỷ’ giết cương thi chẳng hề chùn tay, vì họ hiểu một điều rằng: nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình.Dưới hoàn cảnh đấu tranh gian khổ như vậy mà họ vẫn không quên giỡn hớt. Bằng không ngày nào cũng đánh với cương thi, chắc sớm đứt dây thần kinh.“Anh hai, chúng ta đổi cách đánh đi?” Khâu Tử Lộ hỏi Khâu Tử Dạ tựa vào lưng mình tập trung giết quái.“Đổi cách nào?” Khâu Tử Dạ hỏi.“Chúng ta đi phía trái đánh, em phụ trách đập đầu, anh phụ trách chặt đứt xương sống. Lấy mức độ ăn ý của anh em ta, chắc chắn tốc độ sẽ tăng gấp đôi!” Khâu Tử Lộ đề nghị.“Được, thử xem sao. Ai không được thì nói, đừng miễn cưỡng để tránh bị thương.” Khâu Tử Dạ nói.“Tốt!” Khâu Tử Lộ đồng ý.Khâu Tử Lộ nhanh chóng đi dọc theo hướng trái, tay không ngừng vung đao chém vào đầu mỗi cương thi đi ngang qua. Khâu Tử Dạ phối hợp tốc độ và động tác của cậu, cho mỗi cương thi cao cấp chém đứt đầu nhưng chưa chết hẳn lại chịu một nhát vào sống lưng, khá ăn ý. Trong hai người có ai mệt mỏi thì sẽ đổi vị trí, thay đổi trình tự đập đầu và chặt đứt xương sống. Hai người cứ thế giết sướng tay.Nghiêm Học nhìn cách họ giết quái dễ dàng như vậy cũng hét to lên.“Minh Vũ! Chúng ta cũng bắt chước nhóm Tử Lộ đi! Họ thật có ăn ý! Chúng ta chắc chắn cũng có thể!”Chưa đợi Tả Minh Vũ lên tiếng thì Đào Chân trước hết không vui nói.“A Học! Cậu không thể bỏ lại tôi! Cậu chạy với anh ta, chính tôi ứng phó không đến, nếu cậu muốn chơi thì tôi chơi chung cho!”“Ông dám!?” Tả Minh Vũ dừng lại động tác tay, trừng Đào Chân.Đào Chân vừa định mở miệng cầu xin thì chỉ nghe Nghiêm Học kinh ngạc kêu lên.“Minh Vũ, Minh Vũ! Anh xem! Mấy cương thi này không dám tới gần anh nè!”Mọi người nghe vậy thì tạm dừng động tác đánh cương thi một chút. Đúng thế! Cương thi đều tránh né anh.Tả Minh Vũ không thèm liếc nhìn, tiếp tục giết, nói.“Lúc trước các người chưa thấy sao? Tôi cứ tưởng các người biết rồi chứ.”“Thật lợi hại! Vì sao như vậy?” Khâu Tử Lộ kích động hỏi.“Chúng sợ tôi.” Tả Minh Vũ ngắn gọn đáp.“Vậy là cương thi đuổi theo chúng ta, còn anh thì chạy theo cương thi? Quả nhiên vẫn là anh cao siêu!” Đào Chân cảm thán.“A ha! Đương nhiên, ông cũng không nhìn xem là người của ai.” Nghiêm Học đắc ý nói.“Cứ vênh váo đi!” Đào Chân bất mãn nói.“Tôi có vốn thôi, có bản lĩnh ông cũng vênh váo xem!” Nghiêm Học tiếp tục khoe khoang.“Thanh Hương nhà tôi biết y thuật!” Đào Chân nóng nảy.“Minh Vũ nhà tôi còn biết nhiều thứ hơn!” Nghiêm Học vui sướng nhếch môi.Đào Chân nghẹn lời, tức giận chém cương thi. Mọi người thấy y bộ dáng ngậm bồ hòn, kiềm không được bật cười. Họ không biết, An Tiểu Chi đang định tìm cơ hội xuống tay với Nghiêm Học.Một đường giết quái đến rừng hoang, mọi người không dám ngừng ở biên giới mà đi sâu vào rừng mới ngừng lại nghỉ ngơi. Đã không còn thấy bóng dáng cương thi, tất cả thở phào nhẹ nhõm. Quyết định nghỉ ở trong này nửa tiếng đồng hồ rồi chạy đi tiếp.Có ai ngờ nửa giờ tạm nghỉ này…“A Học, anh lại đây một chút được không? Tôi có lời muốn nói.” An Tiểu Chi đi cách mọi người khá xa, kêu Nghiêm Học.Nghiêm Học xem An Tiểu Chi, lại ngoái đầu nhìn Tả Minh Vũ/ Đối phương cho cậu một nụ cười, nên Nghiêm Học gật đầu với cô, đi tới.“Tiểu Chi, có chuyện gì?” Nghiêm Học đi tới trước mặt An Tiểu Chi, hỏi.Ai biết An Tiểu Chi không đáp lời, vung ra dao gấp chém hướng đầu Nghiêm Học!“Nguy hiểm!”“A Học!”“A Học!”“Cẩn thận!”“Không!”Mấy người luôn nhìn xem hai người kiềm không được hét ra tiếng. Nhưng biến cố đột ngột khiến Nghiêm Học quên cả trốn tránh, chỉ ngây ngốc nhìn lưỡi dao chém xuống đầu mình.

Mấy người tiếp tục chạy đi bị cương thi bao vây, không ngờ lần này đa phần là con nít. Thì ra họ đi tới cửa một cô nhi viện khá lớn. Nghiêm Học từ nhỏ sống cùng bà nội, cậu hay đi cô nhi viện gần nhà chơi với con nít, bây giờ lại phải giết con nít bị bệnh độc nhiễm thành cương thi, cậu bất nhẫn muôn nhắm mắt lại.Tả Minh Vũ hiểu ý định của cậu, nói.

“A Học, bọn nhỏ biến thành như vậy rất thống khổ, lát nữa hãy giúp chúng giải thoát đi.”

“Ừm.”Tuy cậu không nhẫn tâm nhưng không còn cách nào khác. Huống chi Nghiêm Học cảm thấy Tả Minh Vũ nói đúng, cho nên cậu nghiêm túc đối phó cương thi. Những cương thi này đều là con nít nhưng không đáng yêu chút nào, ngược lại rất kh*ng b*. Thịt trên mặt và trên người rớt từng mảng. Có cái chưa rơi ra hết, lủng lẳng giắt trên mặt. Có một ít không còn con ngươi, trợn hốc mắt đen như mực. Bộ đồ rách rưới đẫm vết máu. Còn có một số đang cắn một ít xác người mới chết không lâu, khắp nơi tỏa mùi xác thối tanh tưởi. Đám cương thi chảy mủ nhỏ giọt nước miếng đầy mủ và thi thối đi hướng chín người.

Bất đắc dĩ, đành đánh thôi. ‘Thí Thần Ngũ Quỷ’ giết cương thi chẳng hề chùn tay, vì họ hiểu một điều rằng: nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình.

Dưới hoàn cảnh đấu tranh gian khổ như vậy mà họ vẫn không quên giỡn hớt. Bằng không ngày nào cũng đánh với cương thi, chắc sớm đứt dây thần kinh.

“Anh hai, chúng ta đổi cách đánh đi?” Khâu Tử Lộ hỏi Khâu Tử Dạ tựa vào lưng mình tập trung giết quái.

“Đổi cách nào?” Khâu Tử Dạ hỏi.

“Chúng ta đi phía trái đánh, em phụ trách đập đầu, anh phụ trách chặt đứt xương sống. Lấy mức độ ăn ý của anh em ta, chắc chắn tốc độ sẽ tăng gấp đôi!” Khâu Tử Lộ đề nghị.

“Được, thử xem sao. Ai không được thì nói, đừng miễn cưỡng để tránh bị thương.” Khâu Tử Dạ nói.

“Tốt!” Khâu Tử Lộ đồng ý.

Khâu Tử Lộ nhanh chóng đi dọc theo hướng trái, tay không ngừng vung đao chém vào đầu mỗi cương thi đi ngang qua. Khâu Tử Dạ phối hợp tốc độ và động tác của cậu, cho mỗi cương thi cao cấp chém đứt đầu nhưng chưa chết hẳn lại chịu một nhát vào sống lưng, khá ăn ý. Trong hai người có ai mệt mỏi thì sẽ đổi vị trí, thay đổi trình tự đập đầu và chặt đứt xương sống. Hai người cứ thế giết sướng tay.

Nghiêm Học nhìn cách họ giết quái dễ dàng như vậy cũng hét to lên.

“Minh Vũ! Chúng ta cũng bắt chước nhóm Tử Lộ đi! Họ thật có ăn ý! Chúng ta chắc chắn cũng có thể!”

Chưa đợi Tả Minh Vũ lên tiếng thì Đào Chân trước hết không vui nói.

“A Học! Cậu không thể bỏ lại tôi! Cậu chạy với anh ta, chính tôi ứng phó không đến, nếu cậu muốn chơi thì tôi chơi chung cho!”

“Ông dám!?” Tả Minh Vũ dừng lại động tác tay, trừng Đào Chân.

Đào Chân vừa định mở miệng cầu xin thì chỉ nghe Nghiêm Học kinh ngạc kêu lên.

“Minh Vũ, Minh Vũ! Anh xem! Mấy cương thi này không dám tới gần anh nè!”

Mọi người nghe vậy thì tạm dừng động tác đánh cương thi một chút. Đúng thế! Cương thi đều tránh né anh.

Tả Minh Vũ không thèm liếc nhìn, tiếp tục giết, nói.

“Lúc trước các người chưa thấy sao? Tôi cứ tưởng các người biết rồi chứ.”

“Thật lợi hại! Vì sao như vậy?” Khâu Tử Lộ kích động hỏi.

“Chúng sợ tôi.” Tả Minh Vũ ngắn gọn đáp.

“Vậy là cương thi đuổi theo chúng ta, còn anh thì chạy theo cương thi? Quả nhiên vẫn là anh cao siêu!” Đào Chân cảm thán.

“A ha! Đương nhiên, ông cũng không nhìn xem là người của ai.” Nghiêm Học đắc ý nói.

“Cứ vênh váo đi!” Đào Chân bất mãn nói.

“Tôi có vốn thôi, có bản lĩnh ông cũng vênh váo xem!” Nghiêm Học tiếp tục khoe khoang.

“Thanh Hương nhà tôi biết y thuật!” Đào Chân nóng nảy.

“Minh Vũ nhà tôi còn biết nhiều thứ hơn!” Nghiêm Học vui sướng nhếch môi.

Đào Chân nghẹn lời, tức giận chém cương thi. Mọi người thấy y bộ dáng ngậm bồ hòn, kiềm không được bật cười. Họ không biết, An Tiểu Chi đang định tìm cơ hội xuống tay với Nghiêm Học.

Một đường giết quái đến rừng hoang, mọi người không dám ngừng ở biên giới mà đi sâu vào rừng mới ngừng lại nghỉ ngơi. Đã không còn thấy bóng dáng cương thi, tất cả thở phào nhẹ nhõm. Quyết định nghỉ ở trong này nửa tiếng đồng hồ rồi chạy đi tiếp.Có ai ngờ nửa giờ tạm nghỉ này…

“A Học, anh lại đây một chút được không? Tôi có lời muốn nói.” An Tiểu Chi đi cách mọi người khá xa, kêu Nghiêm Học.Nghiêm Học xem An Tiểu Chi, lại ngoái đầu nhìn Tả Minh Vũ/ Đối phương cho cậu một nụ cười, nên Nghiêm Học gật đầu với cô, đi tới.

“Tiểu Chi, có chuyện gì?” Nghiêm Học đi tới trước mặt An Tiểu Chi, hỏi.

Ai biết An Tiểu Chi không đáp lời, vung ra dao gấp chém hướng đầu Nghiêm Học!

“Nguy hiểm!”

“A Học!”

“A Học!”

“Cẩn thận!”

“Không!”

Mấy người luôn nhìn xem hai người kiềm không được hét ra tiếng. Nhưng biến cố đột ngột khiến Nghiêm Học quên cả trốn tránh, chỉ ngây ngốc nhìn lưỡi dao chém xuống đầu mình.

Đánh Cương Thi, Nói Chuyện Yêu ĐươngTác giả: Phạn Phạn SamaTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt ThếLúc Nghiêm Học đẩy cửa phòng ngủ đi ra thì trông thấy bóng lưng Tả Minh Vũ bận rộn trong phòng bếp, trong nhà thoang thoảng mùi cháo. Nghiêm Học nhìn lưng Tả Minh Vũ, đột nhiên cảm thấy mình rất hạnh phúc. Dù ngày hôm qua Tả Minh Vũ nói cho Nghiêm Học biết thân thể mình biến dị, cậu cảm thấy điều này không ảnh hưởng việc mình cùng anh một chỗ. Nghiêm Học lặng lẽ đi đến sau lưng Tả Minh Vũ, vươn tay ôm lấy eo anh, mặt dán lưng anh. Tả Minh Vũ không cử động, dường như đã sớm biết Nghiêm Học xuất hiện sau lưng, dịu dàng hỏi. “Sao dậy sớm vậy? Nếu đã tỉnh rồi thì đi rửa mặt súc miệng đi, cháo sắp xong rồi.” Nghiêm Học mặt búp bê giận dỗi chu môi, chớp đôi mắt to tròn long lanh, đáng yêu không thể tả, khó chịu nói. “Đáng ghét, lại bị anh phát hiện, biến dị thật là đáng ghét!” Nghiêm Học vừa nói xong liền cảm giác thân thể Tả Minh Vũ cứng ngắc. Tả Minh Vũ không lên tiếng, chỉ là cánh tay khuấy cháo tạm dừng. Nghiêm Học phát hiện phản ứng của anh, thả ra đôi tay ôm anh, xoay người anh lại,… Mấy người tiếp tục chạy đi bị cương thi bao vây, không ngờ lần này đa phần là con nít. Thì ra họ đi tới cửa một cô nhi viện khá lớn. Nghiêm Học từ nhỏ sống cùng bà nội, cậu hay đi cô nhi viện gần nhà chơi với con nít, bây giờ lại phải giết con nít bị bệnh độc nhiễm thành cương thi, cậu bất nhẫn muôn nhắm mắt lại.Tả Minh Vũ hiểu ý định của cậu, nói.“A Học, bọn nhỏ biến thành như vậy rất thống khổ, lát nữa hãy giúp chúng giải thoát đi.”“Ừm.”Tuy cậu không nhẫn tâm nhưng không còn cách nào khác. Huống chi Nghiêm Học cảm thấy Tả Minh Vũ nói đúng, cho nên cậu nghiêm túc đối phó cương thi. Những cương thi này đều là con nít nhưng không đáng yêu chút nào, ngược lại rất kh*ng b*. Thịt trên mặt và trên người rớt từng mảng. Có cái chưa rơi ra hết, lủng lẳng giắt trên mặt. Có một ít không còn con ngươi, trợn hốc mắt đen như mực. Bộ đồ rách rưới đẫm vết máu. Còn có một số đang cắn một ít xác người mới chết không lâu, khắp nơi tỏa mùi xác thối tanh tưởi. Đám cương thi chảy mủ nhỏ giọt nước miếng đầy mủ và thi thối đi hướng chín người.Bất đắc dĩ, đành đánh thôi. ‘Thí Thần Ngũ Quỷ’ giết cương thi chẳng hề chùn tay, vì họ hiểu một điều rằng: nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình.Dưới hoàn cảnh đấu tranh gian khổ như vậy mà họ vẫn không quên giỡn hớt. Bằng không ngày nào cũng đánh với cương thi, chắc sớm đứt dây thần kinh.“Anh hai, chúng ta đổi cách đánh đi?” Khâu Tử Lộ hỏi Khâu Tử Dạ tựa vào lưng mình tập trung giết quái.“Đổi cách nào?” Khâu Tử Dạ hỏi.“Chúng ta đi phía trái đánh, em phụ trách đập đầu, anh phụ trách chặt đứt xương sống. Lấy mức độ ăn ý của anh em ta, chắc chắn tốc độ sẽ tăng gấp đôi!” Khâu Tử Lộ đề nghị.“Được, thử xem sao. Ai không được thì nói, đừng miễn cưỡng để tránh bị thương.” Khâu Tử Dạ nói.“Tốt!” Khâu Tử Lộ đồng ý.Khâu Tử Lộ nhanh chóng đi dọc theo hướng trái, tay không ngừng vung đao chém vào đầu mỗi cương thi đi ngang qua. Khâu Tử Dạ phối hợp tốc độ và động tác của cậu, cho mỗi cương thi cao cấp chém đứt đầu nhưng chưa chết hẳn lại chịu một nhát vào sống lưng, khá ăn ý. Trong hai người có ai mệt mỏi thì sẽ đổi vị trí, thay đổi trình tự đập đầu và chặt đứt xương sống. Hai người cứ thế giết sướng tay.Nghiêm Học nhìn cách họ giết quái dễ dàng như vậy cũng hét to lên.“Minh Vũ! Chúng ta cũng bắt chước nhóm Tử Lộ đi! Họ thật có ăn ý! Chúng ta chắc chắn cũng có thể!”Chưa đợi Tả Minh Vũ lên tiếng thì Đào Chân trước hết không vui nói.“A Học! Cậu không thể bỏ lại tôi! Cậu chạy với anh ta, chính tôi ứng phó không đến, nếu cậu muốn chơi thì tôi chơi chung cho!”“Ông dám!?” Tả Minh Vũ dừng lại động tác tay, trừng Đào Chân.Đào Chân vừa định mở miệng cầu xin thì chỉ nghe Nghiêm Học kinh ngạc kêu lên.“Minh Vũ, Minh Vũ! Anh xem! Mấy cương thi này không dám tới gần anh nè!”Mọi người nghe vậy thì tạm dừng động tác đánh cương thi một chút. Đúng thế! Cương thi đều tránh né anh.Tả Minh Vũ không thèm liếc nhìn, tiếp tục giết, nói.“Lúc trước các người chưa thấy sao? Tôi cứ tưởng các người biết rồi chứ.”“Thật lợi hại! Vì sao như vậy?” Khâu Tử Lộ kích động hỏi.“Chúng sợ tôi.” Tả Minh Vũ ngắn gọn đáp.“Vậy là cương thi đuổi theo chúng ta, còn anh thì chạy theo cương thi? Quả nhiên vẫn là anh cao siêu!” Đào Chân cảm thán.“A ha! Đương nhiên, ông cũng không nhìn xem là người của ai.” Nghiêm Học đắc ý nói.“Cứ vênh váo đi!” Đào Chân bất mãn nói.“Tôi có vốn thôi, có bản lĩnh ông cũng vênh váo xem!” Nghiêm Học tiếp tục khoe khoang.“Thanh Hương nhà tôi biết y thuật!” Đào Chân nóng nảy.“Minh Vũ nhà tôi còn biết nhiều thứ hơn!” Nghiêm Học vui sướng nhếch môi.Đào Chân nghẹn lời, tức giận chém cương thi. Mọi người thấy y bộ dáng ngậm bồ hòn, kiềm không được bật cười. Họ không biết, An Tiểu Chi đang định tìm cơ hội xuống tay với Nghiêm Học.Một đường giết quái đến rừng hoang, mọi người không dám ngừng ở biên giới mà đi sâu vào rừng mới ngừng lại nghỉ ngơi. Đã không còn thấy bóng dáng cương thi, tất cả thở phào nhẹ nhõm. Quyết định nghỉ ở trong này nửa tiếng đồng hồ rồi chạy đi tiếp.Có ai ngờ nửa giờ tạm nghỉ này…“A Học, anh lại đây một chút được không? Tôi có lời muốn nói.” An Tiểu Chi đi cách mọi người khá xa, kêu Nghiêm Học.Nghiêm Học xem An Tiểu Chi, lại ngoái đầu nhìn Tả Minh Vũ/ Đối phương cho cậu một nụ cười, nên Nghiêm Học gật đầu với cô, đi tới.“Tiểu Chi, có chuyện gì?” Nghiêm Học đi tới trước mặt An Tiểu Chi, hỏi.Ai biết An Tiểu Chi không đáp lời, vung ra dao gấp chém hướng đầu Nghiêm Học!“Nguy hiểm!”“A Học!”“A Học!”“Cẩn thận!”“Không!”Mấy người luôn nhìn xem hai người kiềm không được hét ra tiếng. Nhưng biến cố đột ngột khiến Nghiêm Học quên cả trốn tránh, chỉ ngây ngốc nhìn lưỡi dao chém xuống đầu mình.

Chương 16