Tác giả:

Reenggg…..rengggg…. “Lâm!!!Dậy đi mày,sáng rồi đó,định nướng đến bao giờ hả?” “Ứ…..mày tắt đồng hồ dùm coi,để tao ngủ môt lát nữa đi!!!” Tôi tên là Lâm,hiện nay đang là sinh viên năm nhất của ngành thiết kế thời trang!!Đó cũng là ước mơ đã theo đuổi tôi từ năm lớp 10,cho nên tôi đã cố gắng chăm chỉ cần mẫn để vẽ,và kết quả đã như tôi mong đợi.Tôi đậu vào 1 trường thiết kế mỹ thuật.Năm nay cũng là năm đầu tiên tôi sống xa nhà,cảm giác được sống trên một đô thị phồn hoa,ban đêm cũng rất khó ngủ vì tiếng xe ồn ào.Đó có lẽ là đặc điểm nổi bật của thành phố Hồ Chí Minh,nơi mà tôi ao ước được đến sống từ lâu lắm rồi. Do ba mẹ sợ tôi trên thành phố sẽ tập tành nên thói a dua,đua đòi nên đã “cấu kết”cùng ba mẹ thằng bạn học từ năm lớp 10 của tôi tên là Tiến và mướn cho hai chúng tôi một căn nhà nằm ở quận 1.Ngôi nhà tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ cho tôi và thằng bạn sống qua ngày. Tính tình của tôi và hắn rất khác nhau,thường xuyên cãi lộn nhưng không hiểu sao 3 năm nay tôi vẫn duy trì tình…

Chương 19

Hành Trình Đi Tìm... Bạn TraiTác giả: thanhlam1912Truyện Đam MỹReenggg…..rengggg…. “Lâm!!!Dậy đi mày,sáng rồi đó,định nướng đến bao giờ hả?” “Ứ…..mày tắt đồng hồ dùm coi,để tao ngủ môt lát nữa đi!!!” Tôi tên là Lâm,hiện nay đang là sinh viên năm nhất của ngành thiết kế thời trang!!Đó cũng là ước mơ đã theo đuổi tôi từ năm lớp 10,cho nên tôi đã cố gắng chăm chỉ cần mẫn để vẽ,và kết quả đã như tôi mong đợi.Tôi đậu vào 1 trường thiết kế mỹ thuật.Năm nay cũng là năm đầu tiên tôi sống xa nhà,cảm giác được sống trên một đô thị phồn hoa,ban đêm cũng rất khó ngủ vì tiếng xe ồn ào.Đó có lẽ là đặc điểm nổi bật của thành phố Hồ Chí Minh,nơi mà tôi ao ước được đến sống từ lâu lắm rồi. Do ba mẹ sợ tôi trên thành phố sẽ tập tành nên thói a dua,đua đòi nên đã “cấu kết”cùng ba mẹ thằng bạn học từ năm lớp 10 của tôi tên là Tiến và mướn cho hai chúng tôi một căn nhà nằm ở quận 1.Ngôi nhà tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ cho tôi và thằng bạn sống qua ngày. Tính tình của tôi và hắn rất khác nhau,thường xuyên cãi lộn nhưng không hiểu sao 3 năm nay tôi vẫn duy trì tình… “Khương về đi!!!Cũng trễ lắm rồi đó!!!”“Uhm…..Khương về nha!!!Nãy giờ làm phiền Lâm quá!!!”“Tụi mình là bạn mà!!!Khương đừng khách sáo thế!!!”“Bye Lâm nha!!!Mai mốt gặp lại!!!”“Uhm……..”Tôi vẫn còn đứng trông bóng Khương từ từ khuất dần……….tối đêm nay………tôi sẽ không bao giờ quên được!!!Bất chợt……….“Nè…….”“Áh……….”Tên Tiến từ đâu xuất hiện,hắn chạm vào vai tôi khiến tôi giật nảy người……….“Nãy giờ mày đi đâu đấy???”“Àh……..tao đi hóng gió với Khương đó mà!!!Hì hì………”Nghe tôi nói vậy………ánh mắt hắn nhìn tôi đăm chiêu và nói:“Mày…..có làm gì quá đáng khiến thằng Khương……sợ không đó???”“Mày điên à!!!Tao có làm zì đâu!!!”,tôi quát hắn thật to vì câu nói đó của hắn.“Suỵt……mày nhỏ tiếng thôi!!!Muốn ba mày thức để phát hiện mày đi chơi đêm hả thằng kia???”“Í………tao quên!!!Thôi…….tao đi ngủ đây!!!Hok rảnh nói chuyện nhảm với mày!!!”Tôi xô hắn sang một bên để vào nhà!!!Từng bước…từng bước…..tôi đi rất nhẹ………kẻo ba tôi phát hiện……thì tiêu đời!!!************Đang ngon giấc giữa đêm khuya………tôi chợt choàng tỉnh!!!Ôi…….sao tôi ghét cái cảm giác này quá đi…….giữa không gian yên tĩnh,mờ mờ ảo ảo của ánh đèn ngủ!!!Tôi không tài nào……không nghĩ đến…..điều làm tôi sợ nhất!!!Nhưng càng nghĩ……tôi lại càng không tài nào ngủ lại được!!!Tôi đắp chăn kín mít……chỉ mong sao…….giấc ngủ mau đến với tôi lần nữa!!!Chợt……..tôi nghe có tiếng lục đục từ phía nhà sau phát lên!!!Tim tôi mỗi lúc đập nhanh hơn….chẳng lẽ……..trong nhà tôi có ma thật sao???Trời ơi………nếu là sự thật……làm sao tôi dám sống tiếp ỡ đây???Nhưng……..tôi cũng tò mò……….liệu biết đâu đó không phải là….ma…mà là….ăn trộm thì sao???Lúc đó……còn nguy hiểm hơn nữa!!!Không tài nào chợp mắt thêm được nữa……..nhìn lên đồng hồ….đã thấy gần 5 giờ sáng…..lúc này mọi người quanh xóm chắc cũng thức rồi!!!Nếu có ăn trộm thật……tôi cũng đỡ sợ hơn!!!Từng bước……từng bước rón rén xuống nhà sau……….tôi phát hiện….đèn ở đó sáng trưng…..ăn trộm gì gan thế???Dám mở đèn cho người ta biết!!!Càng lại gần……tôi thấy quả thật có bóng người…..đang loay hoay làm cái gì đó!!!Mới đầu tôi cũng sợ thật…..định đánh thức mọi người dậy……..nhưng khi nhìn kỹ…….tôi mới biết….đó là chị hai tôi!!! >”

“Khương về đi!!!Cũng trễ lắm rồi đó!!!”

“Uhm…..Khương về nha!!!Nãy giờ làm phiền Lâm quá!!!”

“Tụi mình là bạn mà!!!Khương đừng khách sáo thế!!!”

“Bye Lâm nha!!!Mai mốt gặp lại!!!”

“Uhm……..”

Tôi vẫn còn đứng trông bóng Khương từ từ khuất dần……….tối đêm nay………tôi sẽ không bao giờ quên được!!!Bất chợt……….

“Nè…….”

“Áh……….”

Tên Tiến từ đâu xuất hiện,hắn chạm vào vai tôi khiến tôi giật nảy người……….

“Nãy giờ mày đi đâu đấy???”

“Àh……..tao đi hóng gió với Khương đó mà!!!Hì hì………”

Nghe tôi nói vậy………ánh mắt hắn nhìn tôi đăm chiêu và nói:

“Mày…..có làm gì quá đáng khiến thằng Khương……sợ không đó???”

“Mày điên à!!!Tao có làm zì đâu!!!”,tôi quát hắn thật to vì câu nói đó của hắn.

“Suỵt……mày nhỏ tiếng thôi!!!Muốn ba mày thức để phát hiện mày đi chơi đêm hả thằng kia???”

“Í………tao quên!!!Thôi…….tao đi ngủ đây!!!Hok rảnh nói chuyện nhảm với mày!!!”

Tôi xô hắn sang một bên để vào nhà!!!Từng bước…từng bước…..tôi đi rất nhẹ………kẻo ba tôi phát hiện……thì tiêu đời!!!

************

Đang ngon giấc giữa đêm khuya………tôi chợt choàng tỉnh!!!Ôi…….sao tôi ghét cái cảm giác này quá đi…….giữa không gian yên tĩnh,mờ mờ ảo ảo của ánh đèn ngủ!!!Tôi không tài nào……không nghĩ đến…..điều làm tôi sợ nhất!!!Nhưng càng nghĩ……tôi lại càng không tài nào ngủ lại được!!!

Tôi đắp chăn kín mít……chỉ mong sao…….giấc ngủ mau đến với tôi lần nữa!!!Chợt……..tôi nghe có tiếng lục đục từ phía nhà sau phát lên!!!Tim tôi mỗi lúc đập nhanh hơn….chẳng lẽ……..trong nhà tôi có ma thật sao???Trời ơi………nếu là sự thật……làm sao tôi dám sống tiếp ỡ đây???

Nhưng……..tôi cũng tò mò……….liệu biết đâu đó không phải là….ma…mà là….ăn trộm thì sao???Lúc đó……còn nguy hiểm hơn nữa!!!

Không tài nào chợp mắt thêm được nữa……..nhìn lên đồng hồ….đã thấy gần 5 giờ sáng…..lúc này mọi người quanh xóm chắc cũng thức rồi!!!Nếu có ăn trộm thật……tôi cũng đỡ sợ hơn!!!

Từng bước……từng bước rón rén xuống nhà sau……….tôi phát hiện….đèn ở đó sáng trưng…..ăn trộm gì gan thế???Dám mở đèn cho người ta biết!!!Càng lại gần……tôi thấy quả thật có bóng người…..đang loay hoay làm cái gì đó!!!

Mới đầu tôi cũng sợ thật…..định đánh thức mọi người dậy……..nhưng khi nhìn kỹ…….tôi mới biết….đó là chị hai tôi!!! >”

Hành Trình Đi Tìm... Bạn TraiTác giả: thanhlam1912Truyện Đam MỹReenggg…..rengggg…. “Lâm!!!Dậy đi mày,sáng rồi đó,định nướng đến bao giờ hả?” “Ứ…..mày tắt đồng hồ dùm coi,để tao ngủ môt lát nữa đi!!!” Tôi tên là Lâm,hiện nay đang là sinh viên năm nhất của ngành thiết kế thời trang!!Đó cũng là ước mơ đã theo đuổi tôi từ năm lớp 10,cho nên tôi đã cố gắng chăm chỉ cần mẫn để vẽ,và kết quả đã như tôi mong đợi.Tôi đậu vào 1 trường thiết kế mỹ thuật.Năm nay cũng là năm đầu tiên tôi sống xa nhà,cảm giác được sống trên một đô thị phồn hoa,ban đêm cũng rất khó ngủ vì tiếng xe ồn ào.Đó có lẽ là đặc điểm nổi bật của thành phố Hồ Chí Minh,nơi mà tôi ao ước được đến sống từ lâu lắm rồi. Do ba mẹ sợ tôi trên thành phố sẽ tập tành nên thói a dua,đua đòi nên đã “cấu kết”cùng ba mẹ thằng bạn học từ năm lớp 10 của tôi tên là Tiến và mướn cho hai chúng tôi một căn nhà nằm ở quận 1.Ngôi nhà tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ cho tôi và thằng bạn sống qua ngày. Tính tình của tôi và hắn rất khác nhau,thường xuyên cãi lộn nhưng không hiểu sao 3 năm nay tôi vẫn duy trì tình… “Khương về đi!!!Cũng trễ lắm rồi đó!!!”“Uhm…..Khương về nha!!!Nãy giờ làm phiền Lâm quá!!!”“Tụi mình là bạn mà!!!Khương đừng khách sáo thế!!!”“Bye Lâm nha!!!Mai mốt gặp lại!!!”“Uhm……..”Tôi vẫn còn đứng trông bóng Khương từ từ khuất dần……….tối đêm nay………tôi sẽ không bao giờ quên được!!!Bất chợt……….“Nè…….”“Áh……….”Tên Tiến từ đâu xuất hiện,hắn chạm vào vai tôi khiến tôi giật nảy người……….“Nãy giờ mày đi đâu đấy???”“Àh……..tao đi hóng gió với Khương đó mà!!!Hì hì………”Nghe tôi nói vậy………ánh mắt hắn nhìn tôi đăm chiêu và nói:“Mày…..có làm gì quá đáng khiến thằng Khương……sợ không đó???”“Mày điên à!!!Tao có làm zì đâu!!!”,tôi quát hắn thật to vì câu nói đó của hắn.“Suỵt……mày nhỏ tiếng thôi!!!Muốn ba mày thức để phát hiện mày đi chơi đêm hả thằng kia???”“Í………tao quên!!!Thôi…….tao đi ngủ đây!!!Hok rảnh nói chuyện nhảm với mày!!!”Tôi xô hắn sang một bên để vào nhà!!!Từng bước…từng bước…..tôi đi rất nhẹ………kẻo ba tôi phát hiện……thì tiêu đời!!!************Đang ngon giấc giữa đêm khuya………tôi chợt choàng tỉnh!!!Ôi…….sao tôi ghét cái cảm giác này quá đi…….giữa không gian yên tĩnh,mờ mờ ảo ảo của ánh đèn ngủ!!!Tôi không tài nào……không nghĩ đến…..điều làm tôi sợ nhất!!!Nhưng càng nghĩ……tôi lại càng không tài nào ngủ lại được!!!Tôi đắp chăn kín mít……chỉ mong sao…….giấc ngủ mau đến với tôi lần nữa!!!Chợt……..tôi nghe có tiếng lục đục từ phía nhà sau phát lên!!!Tim tôi mỗi lúc đập nhanh hơn….chẳng lẽ……..trong nhà tôi có ma thật sao???Trời ơi………nếu là sự thật……làm sao tôi dám sống tiếp ỡ đây???Nhưng……..tôi cũng tò mò……….liệu biết đâu đó không phải là….ma…mà là….ăn trộm thì sao???Lúc đó……còn nguy hiểm hơn nữa!!!Không tài nào chợp mắt thêm được nữa……..nhìn lên đồng hồ….đã thấy gần 5 giờ sáng…..lúc này mọi người quanh xóm chắc cũng thức rồi!!!Nếu có ăn trộm thật……tôi cũng đỡ sợ hơn!!!Từng bước……từng bước rón rén xuống nhà sau……….tôi phát hiện….đèn ở đó sáng trưng…..ăn trộm gì gan thế???Dám mở đèn cho người ta biết!!!Càng lại gần……tôi thấy quả thật có bóng người…..đang loay hoay làm cái gì đó!!!Mới đầu tôi cũng sợ thật…..định đánh thức mọi người dậy……..nhưng khi nhìn kỹ…….tôi mới biết….đó là chị hai tôi!!! >”

Chương 19