Giang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không…
Chương 19
Các Độc Giả Ơi, Tác Giả Bị Ăn Tươi RồiTác giả: Sư CắngTruyện Đam MỹGiang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không… Ngày tháng lại trở về như trước đây.Ban ngày, Lê Hiên Vũ đi làm ở Chước Nguyệt, Giang Dương ở nhà ngẩn người hoặc gõ chữ; buổi tối, Lê Hiên Vũ mua thức ăn về, làm cơm cho Giang Dương, tiện tay chuẩn bị đồ ăn cho ngày hôm sau; đêm về khuya, hai người cùng lăn trên giường.Chỉ là gian phòng cách vách để không, Lê Hiên Vũ thì mỗi đêm đều ở nhà Giang Dương luôn, dù sao trước kia chưa dọn nhà, phần lớn anh đều ngủ ở nhà Giang Dương.Nhưng có điều không giống với trước đây, đó là Giang Dương không còn lười như trước nữa, hắn cố gắng học làm việc nhà, sửa sang, quét tước, giặt quần áo, thậm chí là làm cơm, từng chút từng chút chậm rãi học lên tay.Ngày đó Lê Hiên Vũ hết giờ làm về nhà, thấy chiếc drap trải giường và vỏ chăn được phơi nắng trên ban công, giật mình không ít, Giang Dương lại cười hì hì tiến qua, một bộ dáng nhanh khen ngợi tớ đi, lại khiến anh thêm phần yêu thương.Anh ôm Giang Dương, dùng cái hôn môi làm phần thưởng.“Giang Dương, việc này cậu vẫn là đừng làm.”Cậu nếu biết làm mọi thứ, sẽ còn ỷ lại vào tớ nữa không? Có thể sẽ lại chỉ thuộc về tớ nữa hay không? Có thể rốt cục phát hiện ra rằng không có tớ cậu cũng có thể sống hay không?Câu nói ấy lại đổi lại lời bảo đảm vội vàng của Giang Dương: “Tớ có thể làm được tốt hơn bây giờ! Tớ, tớ còn đang học làm cơm, sau này cậu tan ca là có thể ăn cơm nóng… Ô ô… Tiểu Vũ ưm…”Lê Hiên Vũ càng nghe càng khó chịu, đơn giản là dùng nụ hôn lấp kín cái miệng của hắn.“…Phù, Tiểu Vũ?”Giang Dương nghi hoặc nhìn anh, khóe mắt mang theo ửng hồng, trên môi vẫn còn lưu lại màu sắc lóng lánh.“Giang Dương, tớ đói bụng.”“Ơ? Nhưng tớ còn chưa học được…”Lê Hiên Vũ cười xấu, há mồm cắn lên đầu vai Giang Dương, sau khi nghe tiếng ai kia nhẹ hô lên, liền sửa thành dịu dàng l**m một vòng quanh dấu răng không sâu cũng không nông.“Giang Dương, tớ muốn ăn cậu.”Có đôi khi muốn đem cậu vào bụng, hoàn toàn độc chiếm cậu, hòa tan cậu trong xương cốt.Cậu là của tớ, Giang Dương, cậu là của tớ.○○○
Ngày tháng lại trở về như trước đây.
Ban ngày, Lê Hiên Vũ đi làm ở Chước Nguyệt, Giang Dương ở nhà ngẩn người hoặc gõ chữ; buổi tối, Lê Hiên Vũ mua thức ăn về, làm cơm cho Giang Dương, tiện tay chuẩn bị đồ ăn cho ngày hôm sau; đêm về khuya, hai người cùng lăn trên giường.
Chỉ là gian phòng cách vách để không, Lê Hiên Vũ thì mỗi đêm đều ở nhà Giang Dương luôn, dù sao trước kia chưa dọn nhà, phần lớn anh đều ngủ ở nhà Giang Dương.
Nhưng có điều không giống với trước đây, đó là Giang Dương không còn lười như trước nữa, hắn cố gắng học làm việc nhà, sửa sang, quét tước, giặt quần áo, thậm chí là làm cơm, từng chút từng chút chậm rãi học lên tay.
Ngày đó Lê Hiên Vũ hết giờ làm về nhà, thấy chiếc drap trải giường và vỏ chăn được phơi nắng trên ban công, giật mình không ít, Giang Dương lại cười hì hì tiến qua, một bộ dáng nhanh khen ngợi tớ đi, lại khiến anh thêm phần yêu thương.
Anh ôm Giang Dương, dùng cái hôn môi làm phần thưởng.
“Giang Dương, việc này cậu vẫn là đừng làm.”
Cậu nếu biết làm mọi thứ, sẽ còn ỷ lại vào tớ nữa không? Có thể sẽ lại chỉ thuộc về tớ nữa hay không? Có thể rốt cục phát hiện ra rằng không có tớ cậu cũng có thể sống hay không?
Câu nói ấy lại đổi lại lời bảo đảm vội vàng của Giang Dương: “Tớ có thể làm được tốt hơn bây giờ! Tớ, tớ còn đang học làm cơm, sau này cậu tan ca là có thể ăn cơm nóng… Ô ô… Tiểu Vũ ưm…”
Lê Hiên Vũ càng nghe càng khó chịu, đơn giản là dùng nụ hôn lấp kín cái miệng của hắn.
“…Phù, Tiểu Vũ?”
Giang Dương nghi hoặc nhìn anh, khóe mắt mang theo ửng hồng, trên môi vẫn còn lưu lại màu sắc lóng lánh.
“Giang Dương, tớ đói bụng.”
“Ơ? Nhưng tớ còn chưa học được…”
Lê Hiên Vũ cười xấu, há mồm cắn lên đầu vai Giang Dương, sau khi nghe tiếng ai kia nhẹ hô lên, liền sửa thành dịu dàng l**m một vòng quanh dấu răng không sâu cũng không nông.
“Giang Dương, tớ muốn ăn cậu.”
Có đôi khi muốn đem cậu vào bụng, hoàn toàn độc chiếm cậu, hòa tan cậu trong xương cốt.
Cậu là của tớ, Giang Dương, cậu là của tớ.
○○○
Các Độc Giả Ơi, Tác Giả Bị Ăn Tươi RồiTác giả: Sư CắngTruyện Đam MỹGiang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không… Ngày tháng lại trở về như trước đây.Ban ngày, Lê Hiên Vũ đi làm ở Chước Nguyệt, Giang Dương ở nhà ngẩn người hoặc gõ chữ; buổi tối, Lê Hiên Vũ mua thức ăn về, làm cơm cho Giang Dương, tiện tay chuẩn bị đồ ăn cho ngày hôm sau; đêm về khuya, hai người cùng lăn trên giường.Chỉ là gian phòng cách vách để không, Lê Hiên Vũ thì mỗi đêm đều ở nhà Giang Dương luôn, dù sao trước kia chưa dọn nhà, phần lớn anh đều ngủ ở nhà Giang Dương.Nhưng có điều không giống với trước đây, đó là Giang Dương không còn lười như trước nữa, hắn cố gắng học làm việc nhà, sửa sang, quét tước, giặt quần áo, thậm chí là làm cơm, từng chút từng chút chậm rãi học lên tay.Ngày đó Lê Hiên Vũ hết giờ làm về nhà, thấy chiếc drap trải giường và vỏ chăn được phơi nắng trên ban công, giật mình không ít, Giang Dương lại cười hì hì tiến qua, một bộ dáng nhanh khen ngợi tớ đi, lại khiến anh thêm phần yêu thương.Anh ôm Giang Dương, dùng cái hôn môi làm phần thưởng.“Giang Dương, việc này cậu vẫn là đừng làm.”Cậu nếu biết làm mọi thứ, sẽ còn ỷ lại vào tớ nữa không? Có thể sẽ lại chỉ thuộc về tớ nữa hay không? Có thể rốt cục phát hiện ra rằng không có tớ cậu cũng có thể sống hay không?Câu nói ấy lại đổi lại lời bảo đảm vội vàng của Giang Dương: “Tớ có thể làm được tốt hơn bây giờ! Tớ, tớ còn đang học làm cơm, sau này cậu tan ca là có thể ăn cơm nóng… Ô ô… Tiểu Vũ ưm…”Lê Hiên Vũ càng nghe càng khó chịu, đơn giản là dùng nụ hôn lấp kín cái miệng của hắn.“…Phù, Tiểu Vũ?”Giang Dương nghi hoặc nhìn anh, khóe mắt mang theo ửng hồng, trên môi vẫn còn lưu lại màu sắc lóng lánh.“Giang Dương, tớ đói bụng.”“Ơ? Nhưng tớ còn chưa học được…”Lê Hiên Vũ cười xấu, há mồm cắn lên đầu vai Giang Dương, sau khi nghe tiếng ai kia nhẹ hô lên, liền sửa thành dịu dàng l**m một vòng quanh dấu răng không sâu cũng không nông.“Giang Dương, tớ muốn ăn cậu.”Có đôi khi muốn đem cậu vào bụng, hoàn toàn độc chiếm cậu, hòa tan cậu trong xương cốt.Cậu là của tớ, Giang Dương, cậu là của tớ.○○○