Giang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không…
Chương 36: Pn1
Các Độc Giả Ơi, Tác Giả Bị Ăn Tươi RồiTác giả: Sư CắngTruyện Đam MỹGiang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không… Mục 1:“Căn phòng này khá tốt, hì hì, tớ thích.”“Vốn là mua cho cậu mà.”“… Nè!?”“Phòng mới của chúng ta, không vui à?”“Tớ đang bảo là sao tất cả đều là thứ tớ thích thế này! Còn gạt tớ nói muốn cưới vợ cần dùng ─── đồ khốn cậu đùa giỡn tớ vui lắm à?”“Là cưới vợ mà. Cậu không phải vợ tớ à?”“…”“Còn nữa, cậu lại gọi sai rồi.”○○○Mục 2:“Tiểu Vũ bảo nó mua xe mới nhà mới, dốc sức làm mấy năm cũng không dễ, thằng ngốc mày cũng tiến bộ đó ha ha ~”“Tiểu Dương nói nó đã học dọn dẹp nhà cửa với làm cơm rồi, còn nói lễ mừng năm mới trở về làm cơm tất niên cho chúng ta đó, đúng là thằng ngốc mà ~”“…”“…”“Chiếu tướng!”“…Ài, thua rồi.”“Chơi một ván nữa chứ?”“Ê, không được, sớm về chút đi, không thì các bà xã lại sắp lải nhải rồi đó.”“Cũng đúng ─── ài, xương khớp ông tốt không?”“Khi tốt khi xấu, già rồi, đành chịu.”“Có người tặng tôi hai lọ rượu thuốc, ông lấy một vò thử coi?”“Sao lại thế…”“Đều là người một nhà, khách khí cái gì!”“… Cũng đúng ha, thông gia.”•••Toàn văn hoàn.
Mục 1:
“Căn phòng này khá tốt, hì hì, tớ thích.”
“Vốn là mua cho cậu mà.”
“… Nè!?”
“Phòng mới của chúng ta, không vui à?”
“Tớ đang bảo là sao tất cả đều là thứ tớ thích thế này! Còn gạt tớ nói muốn cưới vợ cần dùng ─── đồ khốn cậu đùa giỡn tớ vui lắm à?”
“Là cưới vợ mà. Cậu không phải vợ tớ à?”
“…”
“Còn nữa, cậu lại gọi sai rồi.”
○○○
Mục 2:
“Tiểu Vũ bảo nó mua xe mới nhà mới, dốc sức làm mấy năm cũng không dễ, thằng ngốc mày cũng tiến bộ đó ha ha ~”
“Tiểu Dương nói nó đã học dọn dẹp nhà cửa với làm cơm rồi, còn nói lễ mừng năm mới trở về làm cơm tất niên cho chúng ta đó, đúng là thằng ngốc mà ~”
“…”
“…”
“Chiếu tướng!”
“…Ài, thua rồi.”
“Chơi một ván nữa chứ?”
“Ê, không được, sớm về chút đi, không thì các bà xã lại sắp lải nhải rồi đó.”
“Cũng đúng ─── ài, xương khớp ông tốt không?”
“Khi tốt khi xấu, già rồi, đành chịu.”
“Có người tặng tôi hai lọ rượu thuốc, ông lấy một vò thử coi?”
“Sao lại thế…”
“Đều là người một nhà, khách khí cái gì!”
“… Cũng đúng ha, thông gia.”
•••
Toàn văn hoàn.
Các Độc Giả Ơi, Tác Giả Bị Ăn Tươi RồiTác giả: Sư CắngTruyện Đam MỹGiang Dương là một thanh niên lớn tuổi dựa vào cây bút kiếm ăn. Nói đúng ra thì hắn là ‘viết thủ’(1), hắn đã ký hợp đồng với Chước Nguyệt bên mạng Tấn Giang, là một loại tác gia ký ước. cách gọi tác giả viết truyện trên mạng Giang Dương chuyên viết về tiểu thuyết thể loại huyền huyễn, loại có hệ liệt và trường thiên, đôi khi cũng viết đoản văn. Tiểu thuyết của hắn có cấu trúc kỳ diệu, bố cục tinh xảo, trò chơi tình cảm càng tựa đóa hoa thêu trên gấm, lại thêm lời văn hay, khá là được tán tụng, hơn nữa còn được đề cử ở đầu trang web cho các tác gia ký ước. Nói thế, hắn phải rất nổi tiếng mới đúng, kiếm được bộn tiền mới phải, chứ không phải như bây giờ, cứ lưng lửng không cao quá cũng không thấp quá, thu nhập không nhiều không ít, vừa vặn đủ để hắn ăn no mặc ấm, trả tiền thuê nhà là hết. Nếu như nghiên cứu kỹ về nguyên nhân thì chắc là do Giang Dương thường thường ‘kéo hố’(2). Tuy nói văn chương là thu phí theo chương và tiết, chỉ cần hắn viết, thì sẽ có thu nhập, thế nhưng cũng không… Mục 1:“Căn phòng này khá tốt, hì hì, tớ thích.”“Vốn là mua cho cậu mà.”“… Nè!?”“Phòng mới của chúng ta, không vui à?”“Tớ đang bảo là sao tất cả đều là thứ tớ thích thế này! Còn gạt tớ nói muốn cưới vợ cần dùng ─── đồ khốn cậu đùa giỡn tớ vui lắm à?”“Là cưới vợ mà. Cậu không phải vợ tớ à?”“…”“Còn nữa, cậu lại gọi sai rồi.”○○○Mục 2:“Tiểu Vũ bảo nó mua xe mới nhà mới, dốc sức làm mấy năm cũng không dễ, thằng ngốc mày cũng tiến bộ đó ha ha ~”“Tiểu Dương nói nó đã học dọn dẹp nhà cửa với làm cơm rồi, còn nói lễ mừng năm mới trở về làm cơm tất niên cho chúng ta đó, đúng là thằng ngốc mà ~”“…”“…”“Chiếu tướng!”“…Ài, thua rồi.”“Chơi một ván nữa chứ?”“Ê, không được, sớm về chút đi, không thì các bà xã lại sắp lải nhải rồi đó.”“Cũng đúng ─── ài, xương khớp ông tốt không?”“Khi tốt khi xấu, già rồi, đành chịu.”“Có người tặng tôi hai lọ rượu thuốc, ông lấy một vò thử coi?”“Sao lại thế…”“Đều là người một nhà, khách khí cái gì!”“… Cũng đúng ha, thông gia.”•••Toàn văn hoàn.