Tác giả:

Cảnh báo: Đây là một bộ truyện TEEN đích thực, chỉ thích hợp với teen thôi, truyện học đường. Chào các cậu! Hôm nay là sinh nhật lần thứ 14 của tớ. Ba mẹ tặng cho tớ một quyển sổ xinh xắn lắm, dùng để viết nhật kí. Cả đời tớ chưa bao giờ được dùng một quyển sổ đẹp đến vậy, nghe nói trị giá của quyển sổ này tương đương với hai mươi tư bìa đậu. Tớ trước giờ chưa bao giờ viết nhật kí cả, chẳng biết viết gì luôn. Xem nào, nên giới thiệu họ tên trước nhỉ, tớ tên Thu, nhưng vì nhà tớ bán đậu phụ ở cuối chợ nên bạn bè bà con cô bác thường gọi là Tây Thu, so sánh với Tây Thi ấy mà. Khổ nỗi Tây Thi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, còn Tây Thu tớ đây, đi đến đâu cũng được nghe người ta khen, con này xấu quá, xấu lạ. -“Thu, đi giao hàng con.” Ba tớ gọi rồi, tạm bỏ bút. Thực ra thì tớ cũng không nghĩ mình xấu tới mức đấy đâu, có chăng chỉ là da đen nhẻm thôi. Biện minh chút xíu nha, da tớ thuở bé trắng lắm đấy, mà tội đi ship tào phớ nhiều nên bị cháy nắng. Ngày xưa nhà tớ chỉ bán hàng ở cuối chợ…

Chương 43: Wc

Tây Thu Tiểu Công ChúaTác giả: Lan Rùa Cảnh báo: Đây là một bộ truyện TEEN đích thực, chỉ thích hợp với teen thôi, truyện học đường. Chào các cậu! Hôm nay là sinh nhật lần thứ 14 của tớ. Ba mẹ tặng cho tớ một quyển sổ xinh xắn lắm, dùng để viết nhật kí. Cả đời tớ chưa bao giờ được dùng một quyển sổ đẹp đến vậy, nghe nói trị giá của quyển sổ này tương đương với hai mươi tư bìa đậu. Tớ trước giờ chưa bao giờ viết nhật kí cả, chẳng biết viết gì luôn. Xem nào, nên giới thiệu họ tên trước nhỉ, tớ tên Thu, nhưng vì nhà tớ bán đậu phụ ở cuối chợ nên bạn bè bà con cô bác thường gọi là Tây Thu, so sánh với Tây Thi ấy mà. Khổ nỗi Tây Thi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, còn Tây Thu tớ đây, đi đến đâu cũng được nghe người ta khen, con này xấu quá, xấu lạ. -“Thu, đi giao hàng con.” Ba tớ gọi rồi, tạm bỏ bút. Thực ra thì tớ cũng không nghĩ mình xấu tới mức đấy đâu, có chăng chỉ là da đen nhẻm thôi. Biện minh chút xíu nha, da tớ thuở bé trắng lắm đấy, mà tội đi ship tào phớ nhiều nên bị cháy nắng. Ngày xưa nhà tớ chỉ bán hàng ở cuối chợ… Tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…Không hiểu sao hai từ ấy nó cứ ám ảnh trong đầu tớ hoài luôn, có cái gì đó sai sai à.Tears fall…những giọt nước mắt rơi.Tears fall…những giọt lệ rơi…Lệ Rơi.Hả?Không lẽ Khôi thương anh ý? Đừng có nói thế chứ, đẹp trai nam tính sáng láng thế kia cơ mà, không tin đâu, có chết Thu cũng không tin.Fall…fall…fall…ớ…fall…mùa thu…Thu…Tears fall…Lệ Thu.Ặc, thật vậy hả?Nghĩ ra một cái mà má nóng bừng bừng luôn ý, được WC tỏ tình ngầm trước bàn dân thiên hạ thế này không có cảm xúc gì chắc chỉ có nước bị lãnh cảm thui á. Dù biết có thể là do bản thân a tê sê mờ nhưng tim tớ đập thình thịch luôn à, xao xuyến thổn thức ghê gớm lắm ấy.-“Mọi người ơi, Fall…còn có thể dịch được kiểu khác đấy.”Thần đồng trong lớp ấp úng nhắc nhở, mọi con mắt đều tò mò hướng về bạn Béo. Thu sợ rớt cả linh hồn, cuống quít nhảy lên bịt mồm cậu ấy rồi ra sức phủ nhận.-“Đâu có, không có nghĩa gì đâu, động từ mà, thì chỉ có duy nhất khả năng nghĩa là rơi thôi, quá chuẩn luôn, Hưng nói đúng đấy.”Run chứ, chúng nó mà suy luận sang hai chữ Lệ Thu thôi ý, chắc tớ là đối tượng công kích của hội fan Khôi mất. Mà cái hội đó thì, nói thật rất là đông.Cả năm ngoái bị tẩy chay thấy đủ lắm rồi, năm nay Thu muốn có quãng thời gian đi học thật vui vẻ. Cũng may hò hét lý giải một lúc thì thầy vào, đám đông giản tán dần, thực ra vì có tin đồn từ trước nên hầu hết mọi người đều không nghi ngờ gì mà tin tưởng người Khôi thích là Diệp cả.Tiết này học Lý, quên chưa kể thầy Thanh đi du học nước ngoài về giỏi lắm, có thể phụ trách cả ba môn Toán Lý Hoá, thầy dạy theo phương pháp mới rất hay nên học sinh thích học cực kỳ. Chỉ tiếc thầy là phó hiệu trưởng nên ít khi đứng lớp, thế cho nên tụi nó cực kỳ ghen tỵ với bọn tớ.Hôm nay thầy gọi Khôi với Chi lên chữa bài tập. Cái Chi bận khóc, nức nở tức tưởi mãi mà chưa nhích mông được làm lớp trưởng phải đứng lên nói khó với thầy là nó ốm rồi xin xỏ cho em đưa bạn xuống phòng y tế.Bạn Chi ngẩng đầu, mắt long lanh mọng nước, nhận được cái gật đầu của giáo viên thì lập tức bay ra khỏi lớp như chim sổ lồng ý. Sếp dọn đồ đằng sau nên mãi mới xong, vội vội vàng vàng đuổi theo người thương, mà chưa bước chân ra khỏi cửa hắn đã cất giọng gọi người thương í a í ới.-“Chi à, chạy chầm chậm thôi không ngã gãy răng bây giờ. Hưng là Hưng không thích mẹ của các con mình bị móm đâu. Thôi thôi lên đây người ta cõng.”Bọn lớp tớ nghe mà khúc kha khúc khích, ngay cả thầy cũng cười tủm ý. Rồi thầy gọi Thu lên chữa thay. Lâu lâu rồi mới đứng trên bảng cạnh WC, nhìn bài giải của bạn viết cao hơn của Thu rất nhiều mới nhận ra so với người ta mình thực sự lùn quá đi mất.Nhân lúc hai đứa đang sát sàn sạt với cả không ai để ý, tớ liền lén lút thủ thỉ.-“Fall ấy…là mùa thu à?”Khôi không nghe thấy hay sao ý, chẳng trả lời gì cả, chỉ lẳng lặng làm tiếp bài thôi. Tới lúc xong rồi mới kéo kéo tay tớ, viết nắn nót ở dòng cuối cùng.“Wc

Tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…

Không hiểu sao hai từ ấy nó cứ ám ảnh trong đầu tớ hoài luôn, có cái gì đó sai sai à.

Tears fall…những giọt nước mắt rơi.

Tears fall…những giọt lệ rơi…Lệ Rơi.

Hả?

Không lẽ Khôi thương anh ý? Đừng có nói thế chứ, đẹp trai nam tính sáng láng thế kia cơ mà, không tin đâu, có chết Thu cũng không tin.

Fall…fall…fall…ớ…fall…mùa thu…Thu…

Tears fall…Lệ Thu.

Ặc, thật vậy hả?

Nghĩ ra một cái mà má nóng bừng bừng luôn ý, được WC tỏ tình ngầm trước bàn dân thiên hạ thế này không có cảm xúc gì chắc chỉ có nước bị lãnh cảm thui á. Dù biết có thể là do bản thân a tê sê mờ nhưng tim tớ đập thình thịch luôn à, xao xuyến thổn thức ghê gớm lắm ấy.

-“Mọi người ơi, Fall…còn có thể dịch được kiểu khác đấy.”

Thần đồng trong lớp ấp úng nhắc nhở, mọi con mắt đều tò mò hướng về bạn Béo. Thu sợ rớt cả linh hồn, cuống quít nhảy lên bịt mồm cậu ấy rồi ra sức phủ nhận.

-“Đâu có, không có nghĩa gì đâu, động từ mà, thì chỉ có duy nhất khả năng nghĩa là rơi thôi, quá chuẩn luôn, Hưng nói đúng đấy.”

Run chứ, chúng nó mà suy luận sang hai chữ Lệ Thu thôi ý, chắc tớ là đối tượng công kích của hội fan Khôi mất. Mà cái hội đó thì, nói thật rất là đông.

Cả năm ngoái bị tẩy chay thấy đủ lắm rồi, năm nay Thu muốn có quãng thời gian đi học thật vui vẻ. Cũng may hò hét lý giải một lúc thì thầy vào, đám đông giản tán dần, thực ra vì có tin đồn từ trước nên hầu hết mọi người đều không nghi ngờ gì mà tin tưởng người Khôi thích là Diệp cả.

Tiết này học Lý, quên chưa kể thầy Thanh đi du học nước ngoài về giỏi lắm, có thể phụ trách cả ba môn Toán Lý Hoá, thầy dạy theo phương pháp mới rất hay nên học sinh thích học cực kỳ. Chỉ tiếc thầy là phó hiệu trưởng nên ít khi đứng lớp, thế cho nên tụi nó cực kỳ ghen tỵ với bọn tớ.

Hôm nay thầy gọi Khôi với Chi lên chữa bài tập. Cái Chi bận khóc, nức nở tức tưởi mãi mà chưa nhích mông được làm lớp trưởng phải đứng lên nói khó với thầy là nó ốm rồi xin xỏ cho em đưa bạn xuống phòng y tế.

Bạn Chi ngẩng đầu, mắt long lanh mọng nước, nhận được cái gật đầu của giáo viên thì lập tức bay ra khỏi lớp như chim sổ lồng ý. Sếp dọn đồ đằng sau nên mãi mới xong, vội vội vàng vàng đuổi theo người thương, mà chưa bước chân ra khỏi cửa hắn đã cất giọng gọi người thương í a í ới.

-“Chi à, chạy chầm chậm thôi không ngã gãy răng bây giờ. Hưng là Hưng không thích mẹ của các con mình bị móm đâu. Thôi thôi lên đây người ta cõng.”

Bọn lớp tớ nghe mà khúc kha khúc khích, ngay cả thầy cũng cười tủm ý. Rồi thầy gọi Thu lên chữa thay. Lâu lâu rồi mới đứng trên bảng cạnh WC, nhìn bài giải của bạn viết cao hơn của Thu rất nhiều mới nhận ra so với người ta mình thực sự lùn quá đi mất.

Nhân lúc hai đứa đang sát sàn sạt với cả không ai để ý, tớ liền lén lút thủ thỉ.

-“Fall ấy…là mùa thu à?”

Khôi không nghe thấy hay sao ý, chẳng trả lời gì cả, chỉ lẳng lặng làm tiếp bài thôi. Tới lúc xong rồi mới kéo kéo tay tớ, viết nắn nót ở dòng cuối cùng.

“Wc

Tây Thu Tiểu Công ChúaTác giả: Lan Rùa Cảnh báo: Đây là một bộ truyện TEEN đích thực, chỉ thích hợp với teen thôi, truyện học đường. Chào các cậu! Hôm nay là sinh nhật lần thứ 14 của tớ. Ba mẹ tặng cho tớ một quyển sổ xinh xắn lắm, dùng để viết nhật kí. Cả đời tớ chưa bao giờ được dùng một quyển sổ đẹp đến vậy, nghe nói trị giá của quyển sổ này tương đương với hai mươi tư bìa đậu. Tớ trước giờ chưa bao giờ viết nhật kí cả, chẳng biết viết gì luôn. Xem nào, nên giới thiệu họ tên trước nhỉ, tớ tên Thu, nhưng vì nhà tớ bán đậu phụ ở cuối chợ nên bạn bè bà con cô bác thường gọi là Tây Thu, so sánh với Tây Thi ấy mà. Khổ nỗi Tây Thi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, còn Tây Thu tớ đây, đi đến đâu cũng được nghe người ta khen, con này xấu quá, xấu lạ. -“Thu, đi giao hàng con.” Ba tớ gọi rồi, tạm bỏ bút. Thực ra thì tớ cũng không nghĩ mình xấu tới mức đấy đâu, có chăng chỉ là da đen nhẻm thôi. Biện minh chút xíu nha, da tớ thuở bé trắng lắm đấy, mà tội đi ship tào phớ nhiều nên bị cháy nắng. Ngày xưa nhà tớ chỉ bán hàng ở cuối chợ… Tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…tears fall…Không hiểu sao hai từ ấy nó cứ ám ảnh trong đầu tớ hoài luôn, có cái gì đó sai sai à.Tears fall…những giọt nước mắt rơi.Tears fall…những giọt lệ rơi…Lệ Rơi.Hả?Không lẽ Khôi thương anh ý? Đừng có nói thế chứ, đẹp trai nam tính sáng láng thế kia cơ mà, không tin đâu, có chết Thu cũng không tin.Fall…fall…fall…ớ…fall…mùa thu…Thu…Tears fall…Lệ Thu.Ặc, thật vậy hả?Nghĩ ra một cái mà má nóng bừng bừng luôn ý, được WC tỏ tình ngầm trước bàn dân thiên hạ thế này không có cảm xúc gì chắc chỉ có nước bị lãnh cảm thui á. Dù biết có thể là do bản thân a tê sê mờ nhưng tim tớ đập thình thịch luôn à, xao xuyến thổn thức ghê gớm lắm ấy.-“Mọi người ơi, Fall…còn có thể dịch được kiểu khác đấy.”Thần đồng trong lớp ấp úng nhắc nhở, mọi con mắt đều tò mò hướng về bạn Béo. Thu sợ rớt cả linh hồn, cuống quít nhảy lên bịt mồm cậu ấy rồi ra sức phủ nhận.-“Đâu có, không có nghĩa gì đâu, động từ mà, thì chỉ có duy nhất khả năng nghĩa là rơi thôi, quá chuẩn luôn, Hưng nói đúng đấy.”Run chứ, chúng nó mà suy luận sang hai chữ Lệ Thu thôi ý, chắc tớ là đối tượng công kích của hội fan Khôi mất. Mà cái hội đó thì, nói thật rất là đông.Cả năm ngoái bị tẩy chay thấy đủ lắm rồi, năm nay Thu muốn có quãng thời gian đi học thật vui vẻ. Cũng may hò hét lý giải một lúc thì thầy vào, đám đông giản tán dần, thực ra vì có tin đồn từ trước nên hầu hết mọi người đều không nghi ngờ gì mà tin tưởng người Khôi thích là Diệp cả.Tiết này học Lý, quên chưa kể thầy Thanh đi du học nước ngoài về giỏi lắm, có thể phụ trách cả ba môn Toán Lý Hoá, thầy dạy theo phương pháp mới rất hay nên học sinh thích học cực kỳ. Chỉ tiếc thầy là phó hiệu trưởng nên ít khi đứng lớp, thế cho nên tụi nó cực kỳ ghen tỵ với bọn tớ.Hôm nay thầy gọi Khôi với Chi lên chữa bài tập. Cái Chi bận khóc, nức nở tức tưởi mãi mà chưa nhích mông được làm lớp trưởng phải đứng lên nói khó với thầy là nó ốm rồi xin xỏ cho em đưa bạn xuống phòng y tế.Bạn Chi ngẩng đầu, mắt long lanh mọng nước, nhận được cái gật đầu của giáo viên thì lập tức bay ra khỏi lớp như chim sổ lồng ý. Sếp dọn đồ đằng sau nên mãi mới xong, vội vội vàng vàng đuổi theo người thương, mà chưa bước chân ra khỏi cửa hắn đã cất giọng gọi người thương í a í ới.-“Chi à, chạy chầm chậm thôi không ngã gãy răng bây giờ. Hưng là Hưng không thích mẹ của các con mình bị móm đâu. Thôi thôi lên đây người ta cõng.”Bọn lớp tớ nghe mà khúc kha khúc khích, ngay cả thầy cũng cười tủm ý. Rồi thầy gọi Thu lên chữa thay. Lâu lâu rồi mới đứng trên bảng cạnh WC, nhìn bài giải của bạn viết cao hơn của Thu rất nhiều mới nhận ra so với người ta mình thực sự lùn quá đi mất.Nhân lúc hai đứa đang sát sàn sạt với cả không ai để ý, tớ liền lén lút thủ thỉ.-“Fall ấy…là mùa thu à?”Khôi không nghe thấy hay sao ý, chẳng trả lời gì cả, chỉ lẳng lặng làm tiếp bài thôi. Tới lúc xong rồi mới kéo kéo tay tớ, viết nắn nót ở dòng cuối cùng.“Wc

Chương 43: Wc