Tác giả:

Vào một ngày thu êm đềm, gia đình Vongola hoàn tất nghi thức chuyển giao quyền lực. Từ đó, trong thế giới ngầm rộ lên tin đồn. Tân nhiệm Môn Ngoại Cố Vấn không những đã kết hôn, còn lấy nhầm người đàn bà đanh đá và cực kỳ ghen tuông. Vì thế, ngài ấy luôn phải giữa khoảng cách với những người phụ nữ khác để tránh một trận giận lôi đình của phu nhân. Đàn ông trong giới luôn nhìn người con trai trẻ tuổi anh tuấn bằng ánh mắt thương hại. Ôi, sao người như vậy lại lấy nhầm ác ma? Nhưng mà, nhìn vẻ mặt dễ chịu và khóe môi cong cong của ngài ấy mà xem, liệu có thể tin lời đồn hay không đây?

Chương 25: Một chút bình yên.

[KHR] Này, Nghe Gì Chưa?Tác giả: auroradream1999Vào một ngày thu êm đềm, gia đình Vongola hoàn tất nghi thức chuyển giao quyền lực. Từ đó, trong thế giới ngầm rộ lên tin đồn. Tân nhiệm Môn Ngoại Cố Vấn không những đã kết hôn, còn lấy nhầm người đàn bà đanh đá và cực kỳ ghen tuông. Vì thế, ngài ấy luôn phải giữa khoảng cách với những người phụ nữ khác để tránh một trận giận lôi đình của phu nhân. Đàn ông trong giới luôn nhìn người con trai trẻ tuổi anh tuấn bằng ánh mắt thương hại. Ôi, sao người như vậy lại lấy nhầm ác ma? Nhưng mà, nhìn vẻ mặt dễ chịu và khóe môi cong cong của ngài ấy mà xem, liệu có thể tin lời đồn hay không đây? Mùa thu nước Pháp luôn bắt đầu bằng cái nắng ấm áp dịu nhẹ cưỡi lên những chiếc lá vàng rực bay lượn dưới sắc trời xanh biếc hiền hòa. Ngồi ở một quán cà phê nhỏ, hướng mắt ra con sông Seime hiền hòa cách đó không xa, tận hưởng phút giây an yên, nhẹ nhõm, người con gái mang vẻ ngoài đậm chất Á Đông, chầm chậm nhấp nháp tách trà nóng của mình. Cũng khá lâu rồi, Mai mới có thể thoải mái như thế. Rời xa vòng tay của những người quen biết, bỏ trốn đến nơi mà chẳng ai biết mình, lười biếng trải qua những ngày vô định, yên bình. Sau nửa ngày ngồi chán chê, cô gái người Nhật Bản cuối cùng cũng đứng dậy, thanh toán và từ tốn rời khỏi quán, trở lại căn hộ nhỏ mình vừa thuê ít lâu. Nhưng hôm nay, biến cố mà cô lo sợ cuối cùng cũng đã đến.Trước căn nhà đã đượm màu tháng năm, một người đàn ông bảnh bao trong chiếc áo Trench Coat màu nâu nhạt đứng dựa vào tường, chốc chốc lại kiểm tra điện thoại như thể đang đợi ai đó. Ngay khi vừa bước khỏi xe bus và trông thấy cảnh tượng đó, người con gái Nhật Bản biết mình đã như cá nằm trên thớt, không còn cách nào chạy thoát.---P/s 1: Khuya rồi, ngủ :>P/s 2: Tại sao lại là nước Pháp ư? Tại tui Pháp ;;w;;.

Mùa thu nước Pháp luôn bắt đầu bằng cái nắng ấm áp dịu nhẹ cưỡi lên những chiếc lá vàng rực bay lượn dưới sắc trời xanh biếc hiền hòa. Ngồi ở một quán cà phê nhỏ, hướng mắt ra con sông Seime hiền hòa cách đó không xa, tận hưởng phút giây an yên, nhẹ nhõm, người con gái mang vẻ ngoài đậm chất Á Đông, chầm chậm nhấp nháp tách trà nóng của mình. Cũng khá lâu rồi, Mai mới có thể thoải mái như thế. Rời xa vòng tay của những người quen biết, bỏ trốn đến nơi mà chẳng ai biết mình, lười biếng trải qua những ngày vô định, yên bình. Sau nửa ngày ngồi chán chê, cô gái người Nhật Bản cuối cùng cũng đứng dậy, thanh toán và từ tốn rời khỏi quán, trở lại căn hộ nhỏ mình vừa thuê ít lâu. Nhưng hôm nay, biến cố mà cô lo sợ cuối cùng cũng đã đến.

Trước căn nhà đã đượm màu tháng năm, một người đàn ông bảnh bao trong chiếc áo Trench Coat màu nâu nhạt đứng dựa vào tường, chốc chốc lại kiểm tra điện thoại như thể đang đợi ai đó. Ngay khi vừa bước khỏi xe bus và trông thấy cảnh tượng đó, người con gái Nhật Bản biết mình đã như cá nằm trên thớt, không còn cách nào chạy thoát.

---

P/s 1: Khuya rồi, ngủ :>

P/s 2: Tại sao lại là nước Pháp ư? Tại tui Pháp ;;w;;.

[KHR] Này, Nghe Gì Chưa?Tác giả: auroradream1999Vào một ngày thu êm đềm, gia đình Vongola hoàn tất nghi thức chuyển giao quyền lực. Từ đó, trong thế giới ngầm rộ lên tin đồn. Tân nhiệm Môn Ngoại Cố Vấn không những đã kết hôn, còn lấy nhầm người đàn bà đanh đá và cực kỳ ghen tuông. Vì thế, ngài ấy luôn phải giữa khoảng cách với những người phụ nữ khác để tránh một trận giận lôi đình của phu nhân. Đàn ông trong giới luôn nhìn người con trai trẻ tuổi anh tuấn bằng ánh mắt thương hại. Ôi, sao người như vậy lại lấy nhầm ác ma? Nhưng mà, nhìn vẻ mặt dễ chịu và khóe môi cong cong của ngài ấy mà xem, liệu có thể tin lời đồn hay không đây? Mùa thu nước Pháp luôn bắt đầu bằng cái nắng ấm áp dịu nhẹ cưỡi lên những chiếc lá vàng rực bay lượn dưới sắc trời xanh biếc hiền hòa. Ngồi ở một quán cà phê nhỏ, hướng mắt ra con sông Seime hiền hòa cách đó không xa, tận hưởng phút giây an yên, nhẹ nhõm, người con gái mang vẻ ngoài đậm chất Á Đông, chầm chậm nhấp nháp tách trà nóng của mình. Cũng khá lâu rồi, Mai mới có thể thoải mái như thế. Rời xa vòng tay của những người quen biết, bỏ trốn đến nơi mà chẳng ai biết mình, lười biếng trải qua những ngày vô định, yên bình. Sau nửa ngày ngồi chán chê, cô gái người Nhật Bản cuối cùng cũng đứng dậy, thanh toán và từ tốn rời khỏi quán, trở lại căn hộ nhỏ mình vừa thuê ít lâu. Nhưng hôm nay, biến cố mà cô lo sợ cuối cùng cũng đã đến.Trước căn nhà đã đượm màu tháng năm, một người đàn ông bảnh bao trong chiếc áo Trench Coat màu nâu nhạt đứng dựa vào tường, chốc chốc lại kiểm tra điện thoại như thể đang đợi ai đó. Ngay khi vừa bước khỏi xe bus và trông thấy cảnh tượng đó, người con gái Nhật Bản biết mình đã như cá nằm trên thớt, không còn cách nào chạy thoát.---P/s 1: Khuya rồi, ngủ :>P/s 2: Tại sao lại là nước Pháp ư? Tại tui Pháp ;;w;;.

Chương 25: Một chút bình yên.