Ọt…ọt…ọt -Hix…mày đừng làm phiền tao nữa mà! Lâm Thinh Thinh đau khổ nghe cái bụng nỉ non về cơn đói , mồ hôi rỉ ướt khuôn mặt trấn ngần, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt như những ánh sao nhỏ trên trời bị mây mù che mờ do…cơn đói. Đôi rèm mi dài làm cho đôi mắt thêm sâu và toát lên vẻ cuốn hút, nếu lúc này ai nhìn thấy sẽ nhìn ra một tiểu thư đang lạc mất bọn người hầu và bị cơn đói ghé thăm. -Thỏ trắng ơi…thỏ trắng Lâm Thinh Thinh dằn cơn đói nặn ra một nụ cười xoa đầu đứa nhóc rồi đưa cho nó chiếc bóng bay cuối cùng trên tay. Thằng nhóc hớn hở chạy về phía mẹ nó. Người phụ nữ xinh đẹp quay sang hướng cô, theo phản xạ Lâm Thinh Thinh nở nụ cười “thương mại” rồi cũng đưa tay lên vẫy vẫy, lúc này cô mới nhận ra hành động hơi thừa thải của mình, vì không như cô tưởng thượng, không ai chiêm ngưỡng nụ cười của cô cũng như nhìn cô mà tưởng tượng ra một tiểu thư con nhà nào đó, lý do rất thực tế, vì Lâm Thinh Thinh chỉ có cái vỏ là giống con nhà đài các còn bên trong bụng nó toàn…rau luộc, một…
Chương 7: Chương 7 : Chúng Ta Giống Nhau, Kết Bạn Nhé.
Hầu Gái Của Riêng AnhTác giả: AnnỌt…ọt…ọt -Hix…mày đừng làm phiền tao nữa mà! Lâm Thinh Thinh đau khổ nghe cái bụng nỉ non về cơn đói , mồ hôi rỉ ướt khuôn mặt trấn ngần, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt như những ánh sao nhỏ trên trời bị mây mù che mờ do…cơn đói. Đôi rèm mi dài làm cho đôi mắt thêm sâu và toát lên vẻ cuốn hút, nếu lúc này ai nhìn thấy sẽ nhìn ra một tiểu thư đang lạc mất bọn người hầu và bị cơn đói ghé thăm. -Thỏ trắng ơi…thỏ trắng Lâm Thinh Thinh dằn cơn đói nặn ra một nụ cười xoa đầu đứa nhóc rồi đưa cho nó chiếc bóng bay cuối cùng trên tay. Thằng nhóc hớn hở chạy về phía mẹ nó. Người phụ nữ xinh đẹp quay sang hướng cô, theo phản xạ Lâm Thinh Thinh nở nụ cười “thương mại” rồi cũng đưa tay lên vẫy vẫy, lúc này cô mới nhận ra hành động hơi thừa thải của mình, vì không như cô tưởng thượng, không ai chiêm ngưỡng nụ cười của cô cũng như nhìn cô mà tưởng tượng ra một tiểu thư con nhà nào đó, lý do rất thực tế, vì Lâm Thinh Thinh chỉ có cái vỏ là giống con nhà đài các còn bên trong bụng nó toàn…rau luộc, một… Lâm Thinh Thinh thở phào, cô nghĩ chắc Vương Chấn Phong nhớ ra là cô không biết đường nên nhờ cô gái này dẫn đường.Cô ta đi trước , Lâm Thinh Thinh đi theo. Khi cả hai ra tới một góc phía sau trường, có rất nhiều thùng rác to nhưng lại không có ai ở đây.-Vương Chấn Phong đâu ?Cô gái kia nhìn Lâm Thinh Thinh cười đầy ác ý, vài tiếng bước chân đang tới kèm theo một giọng nam lạ hoắc-Không có Chấn Phong có bọn anh được không ?Sợ hãi khi trước mặt là ba tên con trai xa lạ, cũng mặc đồng phục trường, Lâm Thinh Thinh lùi lại mấy bước-Các người là ai ?-Bọn anh là bạn của Chấn Phong, cậu ta nhờ bọn anh chăm sóc cho em.Nhìn ba tên đó đủ biết không tốt lành gì, Lâm Thinh Thinh quay sang thì thấy cô gái khi nãy đã đi đâu mất. Chưa kịp xoay người chạy , ba tên kia đã vây quanh cô, một tên sờ lên một bên mặt trắng mịn của cô, giọng cợt nhã.-Nhìn em cũng xinh lắm.-Bỏ ra.Lâm Thinh Thinh hất bàn tay trên mặt ra , lùi lại thêm mấy bước, nhưng phíasau lưng là bức tường không còn đường thoát nữa , ba tên kia cười khoái chí càng lấn tới, tên khác cầm một bên bím tóc của cô, lôi ra cái kéo :-Để bọn anh giúp em cắt bỏ kiểu tóc quê mùa này đãTim Lâm Thinh Thinh đập thình thịch, cô cảm thấy đầu ngón tay run run run.-Tránh ra nếu không tôi la lên đó.Ba tên vô lại kia càng cười to hơn.-Có cần bọn anh la hộ không?Lâm Thinh Thinh sợ phát khóc, cô biết có la cũng vô ích. La càng to thì càng có nhiều người tụ tập xem màn hành hạ chứ cũng không ích gì, bọn học sinh trường này thật khủng khiếp, Lâm Thinh Thinh lẩm bẩm-“Chấn Phong đáng ghét anh đang ở đâu vậy?”Hai tên kia nắm chặt tay và vai khiến cô không thể cử động, tên còn lại nắm lấy bím tóc cô đưa lưỡi kéo vào-Chấn Phong cũng không giúp được cưng đâu.Lâm Thinh Thinh nhắm mắt bất lực hai hàng mi ướt đẫm.-ỐI…cậu…Nghe động, cô mở mắt ra. Một người khác cũng mặc đồng phục nét mặt khôi ngô, có nét gì đó rất giống Vương Chấn Phong, nhưng nếu Chấn Phong có vẻ thư sinh do sức khỏe không tốt thì người này trái ngược hoàn toàn.Anh ta đang nắm chặt tên định cắt tóc cô, hai tên kia sợ hãi lùi lại , Lâm Thinh Thinh không hiểu sao ba tên này lại sợ anh ta như thế.Ngay khi anh ta vừa thả tay ra ba tên kia chạy thục mạng-Em không sao chứ?Một giọng nói trầm, nhưng không ấm. Lâm Thinh Thinh nhìn anh ta chằm chằm mãi mới trả lời-Va…âng cám ơn anhNgười kia mỉm cười, gương mặt cười rất tươi, cô nhớ đã thấy nụ cười này ở đâu thì phải. Anh ta lại hỏi.-Em tên gì?-Lâm Thinh ThinhKhông biết đó có phải người tốt thật không, sau việc vừa rồi Lâm Thinh Thinh nhận ra nên cảnh giác với tất cả những người ở đây . Anh ta ngồi xuống.HẦU GÁI CỦA RIÊNG ANH - ANN-Có vẻ em được nhiều người ái mộ quá nhỉ?Biết anh ta đang ám chỉ việc gì, cô cũng ngồi xuống khẽ cười-Vâng, nhưng tôi lại không mong như thế.Anh ta chống cằm nhìn cô, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào Lâm Thinh Thinh cũng thấy anh ta rất giống Chấn Phong-Vậy là chúng ta giống nhau, kết bạn nhé.Từ sáng đến giờ, ngôi trường này là ác mộng với Lâm Thinh Thinh, thế mà giờ có người muốn kết bạn,cô hơi lúng túng anh ta lại cười.-Vậy nhé, Im lặng là đồng ý. Anh đi đây gặp em sau .Người đó đã đi mất Lâm Thinh Thinh mới nhớ chưa kịp hỏi tên.Sao anh ta lại giống Vương Chấn Phong quá?-“Chấn Phong”, Thôi chếtLúc này cô mới nhớ tới thiếu gia của mình, vừa chạy ra khỏi đó đã bắt gặp Vương Chấn Phong đang ngó nghiêng .Chắc đang tìm cô rồi.-Thiếu gia.Lâm Thinh Thinh vừa chạy tới Vương Chấn Phong đã giật tóc cô.-Em đi đâu? Biết anh đói đến rã ruột rồi không?Nghe nói mà cô tức lộn ruột, “mình xém bị xuống tóc mà hắn chỉ nghĩ tới ruột non với ruột già của hắn thôi”, giọng cô lạnh tanh-Lạc đườngVương Chấn Phong ánh nhìn nghi hoặc.-Từ tầng hai lên tầng ba mà lạc? Định gạt ai đây hả?Lại bị giật tóc , Lâm Thinh Thinh phát cáu. “Đồ đáng ghét này, ai mà biết anh ta ở tầng ba hay tầng ngầm gì chứ”.-Ai thèm gạt anh, mà ở đây không có nhà ăn sao anh cứ bắt tôi làm thức ăn mang theo?Vương Chấn Phong cúi xuống nhìn cô như đang quan sát rồi thờ ơ đáp-Không thích ăn ở đó.Không hiểu sao càng nhìn gương mặt trước mặt cô càng thấy ghét,Lâm Thinh Thinh đạp mạnh chân anh khiến Vương đại thiếu gia kêu lên, anh ôm chân nhảy lò cò-Xin lỗi Vương thiếu, tôi không thấy chân anh ở đó.Lâm Thinh Thinh bỏ đi một nước ,mặc kệ anh bực tức nhăn nhó gọi theo-Này, Lâm Thinh Thinh em đứng lại cho anh.Vương Chấn Phong không hiểu sao cả buổi trưa hầu nữ của anh bỗng đổi tính , không nói không rằng. Mỗi khi nhìn anh là cô lại lườm muốn lé con mắt , cứ như vậy cả buổi Vương Chấn Phong thật không tài nào nuốt nổi cơm.Thế là cứ cách mười phút, Vương thiếu lại dành thời gian nói câu“nữ hầu Thinh Thinh, em làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm đi” cho đến khi ăn hết bữa trưa.AnnTruyện đang sáng tácMột đời yêu em – ngôn tìnhHầu gái của riêng anh – Tình cảm +TeenTruyện đã xuất bảnBà xã nghịch ngợm, em là của anh
Lâm Thinh Thinh thở phào, cô nghĩ chắc Vương Chấn Phong nhớ ra là cô không biết đường nên nhờ cô gái này dẫn đường.Cô ta đi trước , Lâm Thinh Thinh đi theo. Khi cả hai ra tới một góc phía sau trường, có rất nhiều thùng rác to nhưng lại không có ai ở đây.
-Vương Chấn Phong đâu ?
Cô gái kia nhìn Lâm Thinh Thinh cười đầy ác ý, vài tiếng bước chân đang tới kèm theo một giọng nam lạ hoắc
-Không có Chấn Phong có bọn anh được không ?
Sợ hãi khi trước mặt là ba tên con trai xa lạ, cũng mặc đồng phục trường, Lâm Thinh Thinh lùi lại mấy bước
-Các người là ai ?
-Bọn anh là bạn của Chấn Phong, cậu ta nhờ bọn anh chăm sóc cho em.
Nhìn ba tên đó đủ biết không tốt lành gì, Lâm Thinh Thinh quay sang thì thấy cô gái khi nãy đã đi đâu mất. Chưa kịp xoay người chạy , ba tên kia đã vây quanh cô, một tên sờ lên một bên mặt trắng mịn của cô, giọng cợt nhã.
-Nhìn em cũng xinh lắm.
-Bỏ ra.
Lâm Thinh Thinh hất bàn tay trên mặt ra , lùi lại thêm mấy bước, nhưng phíasau lưng là bức tường không còn đường thoát nữa , ba tên kia cười khoái chí càng lấn tới, tên khác cầm một bên bím tóc của cô, lôi ra cái kéo :
-Để bọn anh giúp em cắt bỏ kiểu tóc quê mùa này đã
Tim Lâm Thinh Thinh đập thình thịch, cô cảm thấy đầu ngón tay run run run.
-Tránh ra nếu không tôi la lên đó.
Ba tên vô lại kia càng cười to hơn.
-Có cần bọn anh la hộ không?
Lâm Thinh Thinh sợ phát khóc, cô biết có la cũng vô ích. La càng to thì càng có nhiều người tụ tập xem màn hành hạ chứ cũng không ích gì, bọn học sinh trường này thật khủng khiếp, Lâm Thinh Thinh lẩm bẩm
-“Chấn Phong đáng ghét anh đang ở đâu vậy?”
Hai tên kia nắm chặt tay và vai khiến cô không thể cử động, tên còn lại nắm lấy bím tóc cô đưa lưỡi kéo vào
-Chấn Phong cũng không giúp được cưng đâu.
Lâm Thinh Thinh nhắm mắt bất lực hai hàng mi ướt đẫm.
-ỐI…cậu…
Nghe động, cô mở mắt ra. Một người khác cũng mặc đồng phục nét mặt khôi ngô, có nét gì đó rất giống Vương Chấn Phong, nhưng nếu Chấn Phong có vẻ thư sinh do sức khỏe không tốt thì người này trái ngược hoàn toàn.
Anh ta đang nắm chặt tên định cắt tóc cô, hai tên kia sợ hãi lùi lại , Lâm Thinh Thinh không hiểu sao ba tên này lại sợ anh ta như thế.
Ngay khi anh ta vừa thả tay ra ba tên kia chạy thục mạng
-Em không sao chứ?
Một giọng nói trầm, nhưng không ấm. Lâm Thinh Thinh nhìn anh ta chằm chằm mãi mới trả lời
-Va…âng cám ơn anh
Người kia mỉm cười, gương mặt cười rất tươi, cô nhớ đã thấy nụ cười này ở đâu thì phải. Anh ta lại hỏi.
-Em tên gì?
-Lâm Thinh Thinh
Không biết đó có phải người tốt thật không, sau việc vừa rồi Lâm Thinh Thinh nhận ra nên cảnh giác với tất cả những người ở đây . Anh ta ngồi xuống.
HẦU GÁI CỦA RIÊNG ANH - ANN
-Có vẻ em được nhiều người ái mộ quá nhỉ?
Biết anh ta đang ám chỉ việc gì, cô cũng ngồi xuống khẽ cười
-Vâng, nhưng tôi lại không mong như thế.
Anh ta chống cằm nhìn cô, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào Lâm Thinh Thinh cũng thấy anh ta rất giống Chấn Phong
-Vậy là chúng ta giống nhau, kết bạn nhé.
Từ sáng đến giờ, ngôi trường này là ác mộng với Lâm Thinh Thinh, thế mà giờ có người muốn kết bạn,cô hơi lúng túng anh ta lại cười.
-Vậy nhé, Im lặng là đồng ý. Anh đi đây gặp em sau .
Người đó đã đi mất Lâm Thinh Thinh mới nhớ chưa kịp hỏi tên.
Sao anh ta lại giống Vương Chấn Phong quá?
-“Chấn Phong”, Thôi chết
Lúc này cô mới nhớ tới thiếu gia của mình, vừa chạy ra khỏi đó đã bắt gặp Vương Chấn Phong đang ngó nghiêng .Chắc đang tìm cô rồi.
-Thiếu gia.
Lâm Thinh Thinh vừa chạy tới Vương Chấn Phong đã giật tóc cô.
-Em đi đâu? Biết anh đói đến rã ruột rồi không?
Nghe nói mà cô tức lộn ruột, “mình xém bị xuống tóc mà hắn chỉ nghĩ tới ruột non với ruột già của hắn thôi”, giọng cô lạnh tanh
-Lạc đường
Vương Chấn Phong ánh nhìn nghi hoặc.
-Từ tầng hai lên tầng ba mà lạc? Định gạt ai đây hả?
Lại bị giật tóc , Lâm Thinh Thinh phát cáu. “Đồ đáng ghét này, ai mà biết anh ta ở tầng ba hay tầng ngầm gì chứ”.
-Ai thèm gạt anh, mà ở đây không có nhà ăn sao anh cứ bắt tôi làm thức ăn mang theo?
Vương Chấn Phong cúi xuống nhìn cô như đang quan sát rồi thờ ơ đáp
-Không thích ăn ở đó.
Không hiểu sao càng nhìn gương mặt trước mặt cô càng thấy ghét,Lâm Thinh Thinh đạp mạnh chân anh khiến Vương đại thiếu gia kêu lên, anh ôm chân nhảy lò cò
-Xin lỗi Vương thiếu, tôi không thấy chân anh ở đó.
Lâm Thinh Thinh bỏ đi một nước ,mặc kệ anh bực tức nhăn nhó gọi theo
-Này, Lâm Thinh Thinh em đứng lại cho anh.
Vương Chấn Phong không hiểu sao cả buổi trưa hầu nữ của anh bỗng đổi tính , không nói không rằng. Mỗi khi nhìn anh là cô lại lườm muốn lé con mắt , cứ như vậy cả buổi Vương Chấn Phong thật không tài nào nuốt nổi cơm.
Thế là cứ cách mười phút, Vương thiếu lại dành thời gian nói câu
“nữ hầu Thinh Thinh, em làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm đi” cho đến khi ăn hết bữa trưa.
Ann
Truyện đang sáng tác
Một đời yêu em – ngôn tình
Hầu gái của riêng anh – Tình cảm +Teen
Truyện đã xuất bản
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
Hầu Gái Của Riêng AnhTác giả: AnnỌt…ọt…ọt -Hix…mày đừng làm phiền tao nữa mà! Lâm Thinh Thinh đau khổ nghe cái bụng nỉ non về cơn đói , mồ hôi rỉ ướt khuôn mặt trấn ngần, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt như những ánh sao nhỏ trên trời bị mây mù che mờ do…cơn đói. Đôi rèm mi dài làm cho đôi mắt thêm sâu và toát lên vẻ cuốn hút, nếu lúc này ai nhìn thấy sẽ nhìn ra một tiểu thư đang lạc mất bọn người hầu và bị cơn đói ghé thăm. -Thỏ trắng ơi…thỏ trắng Lâm Thinh Thinh dằn cơn đói nặn ra một nụ cười xoa đầu đứa nhóc rồi đưa cho nó chiếc bóng bay cuối cùng trên tay. Thằng nhóc hớn hở chạy về phía mẹ nó. Người phụ nữ xinh đẹp quay sang hướng cô, theo phản xạ Lâm Thinh Thinh nở nụ cười “thương mại” rồi cũng đưa tay lên vẫy vẫy, lúc này cô mới nhận ra hành động hơi thừa thải của mình, vì không như cô tưởng thượng, không ai chiêm ngưỡng nụ cười của cô cũng như nhìn cô mà tưởng tượng ra một tiểu thư con nhà nào đó, lý do rất thực tế, vì Lâm Thinh Thinh chỉ có cái vỏ là giống con nhà đài các còn bên trong bụng nó toàn…rau luộc, một… Lâm Thinh Thinh thở phào, cô nghĩ chắc Vương Chấn Phong nhớ ra là cô không biết đường nên nhờ cô gái này dẫn đường.Cô ta đi trước , Lâm Thinh Thinh đi theo. Khi cả hai ra tới một góc phía sau trường, có rất nhiều thùng rác to nhưng lại không có ai ở đây.-Vương Chấn Phong đâu ?Cô gái kia nhìn Lâm Thinh Thinh cười đầy ác ý, vài tiếng bước chân đang tới kèm theo một giọng nam lạ hoắc-Không có Chấn Phong có bọn anh được không ?Sợ hãi khi trước mặt là ba tên con trai xa lạ, cũng mặc đồng phục trường, Lâm Thinh Thinh lùi lại mấy bước-Các người là ai ?-Bọn anh là bạn của Chấn Phong, cậu ta nhờ bọn anh chăm sóc cho em.Nhìn ba tên đó đủ biết không tốt lành gì, Lâm Thinh Thinh quay sang thì thấy cô gái khi nãy đã đi đâu mất. Chưa kịp xoay người chạy , ba tên kia đã vây quanh cô, một tên sờ lên một bên mặt trắng mịn của cô, giọng cợt nhã.-Nhìn em cũng xinh lắm.-Bỏ ra.Lâm Thinh Thinh hất bàn tay trên mặt ra , lùi lại thêm mấy bước, nhưng phíasau lưng là bức tường không còn đường thoát nữa , ba tên kia cười khoái chí càng lấn tới, tên khác cầm một bên bím tóc của cô, lôi ra cái kéo :-Để bọn anh giúp em cắt bỏ kiểu tóc quê mùa này đãTim Lâm Thinh Thinh đập thình thịch, cô cảm thấy đầu ngón tay run run run.-Tránh ra nếu không tôi la lên đó.Ba tên vô lại kia càng cười to hơn.-Có cần bọn anh la hộ không?Lâm Thinh Thinh sợ phát khóc, cô biết có la cũng vô ích. La càng to thì càng có nhiều người tụ tập xem màn hành hạ chứ cũng không ích gì, bọn học sinh trường này thật khủng khiếp, Lâm Thinh Thinh lẩm bẩm-“Chấn Phong đáng ghét anh đang ở đâu vậy?”Hai tên kia nắm chặt tay và vai khiến cô không thể cử động, tên còn lại nắm lấy bím tóc cô đưa lưỡi kéo vào-Chấn Phong cũng không giúp được cưng đâu.Lâm Thinh Thinh nhắm mắt bất lực hai hàng mi ướt đẫm.-ỐI…cậu…Nghe động, cô mở mắt ra. Một người khác cũng mặc đồng phục nét mặt khôi ngô, có nét gì đó rất giống Vương Chấn Phong, nhưng nếu Chấn Phong có vẻ thư sinh do sức khỏe không tốt thì người này trái ngược hoàn toàn.Anh ta đang nắm chặt tên định cắt tóc cô, hai tên kia sợ hãi lùi lại , Lâm Thinh Thinh không hiểu sao ba tên này lại sợ anh ta như thế.Ngay khi anh ta vừa thả tay ra ba tên kia chạy thục mạng-Em không sao chứ?Một giọng nói trầm, nhưng không ấm. Lâm Thinh Thinh nhìn anh ta chằm chằm mãi mới trả lời-Va…âng cám ơn anhNgười kia mỉm cười, gương mặt cười rất tươi, cô nhớ đã thấy nụ cười này ở đâu thì phải. Anh ta lại hỏi.-Em tên gì?-Lâm Thinh ThinhKhông biết đó có phải người tốt thật không, sau việc vừa rồi Lâm Thinh Thinh nhận ra nên cảnh giác với tất cả những người ở đây . Anh ta ngồi xuống.HẦU GÁI CỦA RIÊNG ANH - ANN-Có vẻ em được nhiều người ái mộ quá nhỉ?Biết anh ta đang ám chỉ việc gì, cô cũng ngồi xuống khẽ cười-Vâng, nhưng tôi lại không mong như thế.Anh ta chống cằm nhìn cô, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào Lâm Thinh Thinh cũng thấy anh ta rất giống Chấn Phong-Vậy là chúng ta giống nhau, kết bạn nhé.Từ sáng đến giờ, ngôi trường này là ác mộng với Lâm Thinh Thinh, thế mà giờ có người muốn kết bạn,cô hơi lúng túng anh ta lại cười.-Vậy nhé, Im lặng là đồng ý. Anh đi đây gặp em sau .Người đó đã đi mất Lâm Thinh Thinh mới nhớ chưa kịp hỏi tên.Sao anh ta lại giống Vương Chấn Phong quá?-“Chấn Phong”, Thôi chếtLúc này cô mới nhớ tới thiếu gia của mình, vừa chạy ra khỏi đó đã bắt gặp Vương Chấn Phong đang ngó nghiêng .Chắc đang tìm cô rồi.-Thiếu gia.Lâm Thinh Thinh vừa chạy tới Vương Chấn Phong đã giật tóc cô.-Em đi đâu? Biết anh đói đến rã ruột rồi không?Nghe nói mà cô tức lộn ruột, “mình xém bị xuống tóc mà hắn chỉ nghĩ tới ruột non với ruột già của hắn thôi”, giọng cô lạnh tanh-Lạc đườngVương Chấn Phong ánh nhìn nghi hoặc.-Từ tầng hai lên tầng ba mà lạc? Định gạt ai đây hả?Lại bị giật tóc , Lâm Thinh Thinh phát cáu. “Đồ đáng ghét này, ai mà biết anh ta ở tầng ba hay tầng ngầm gì chứ”.-Ai thèm gạt anh, mà ở đây không có nhà ăn sao anh cứ bắt tôi làm thức ăn mang theo?Vương Chấn Phong cúi xuống nhìn cô như đang quan sát rồi thờ ơ đáp-Không thích ăn ở đó.Không hiểu sao càng nhìn gương mặt trước mặt cô càng thấy ghét,Lâm Thinh Thinh đạp mạnh chân anh khiến Vương đại thiếu gia kêu lên, anh ôm chân nhảy lò cò-Xin lỗi Vương thiếu, tôi không thấy chân anh ở đó.Lâm Thinh Thinh bỏ đi một nước ,mặc kệ anh bực tức nhăn nhó gọi theo-Này, Lâm Thinh Thinh em đứng lại cho anh.Vương Chấn Phong không hiểu sao cả buổi trưa hầu nữ của anh bỗng đổi tính , không nói không rằng. Mỗi khi nhìn anh là cô lại lườm muốn lé con mắt , cứ như vậy cả buổi Vương Chấn Phong thật không tài nào nuốt nổi cơm.Thế là cứ cách mười phút, Vương thiếu lại dành thời gian nói câu“nữ hầu Thinh Thinh, em làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm đi” cho đến khi ăn hết bữa trưa.AnnTruyện đang sáng tácMột đời yêu em – ngôn tìnhHầu gái của riêng anh – Tình cảm +TeenTruyện đã xuất bảnBà xã nghịch ngợm, em là của anh