Tác giả:

Thời đại này đô thị biến hóa rất nhanh cho nên bốn mùa hiện tại cũng chẳng còn như khi trước nữa, mùa hạ cứ như vậy dài thêm ra, càng lúc càng thêm nóng bức. Những người thuộc thế hệ đi trước vẫn thường xuyên cảm thán không ngừng, thời tiết thay đổi rồi.  Mùa xuân nơi thành thị quả thực rất ngắn, lại còn đến sớm hơn. Trên đường vẫn thường xuyên có rất nhiều người trẻ tuổi cũng đã nhanh chóng mặc vào thời trang của mùa xuân, thậm chí còn có người bận cả trang phục hè.      Nhìn trên đường những những nữ nhân tri thức trẻ tuổi mặc quần áo công sở thoải mái đi làm, thế mà trên người Bạch Trạch hắn vẫn còn đang khoác một chiếc áo lông làm hắn không khỏi trong lòng trầm trồ tán thưởng các nàng tuổi trẻ nhiệt tình, quả đúng là thiên tính trời  cho. Thế hệ trước vẫn thường nói “xuân đến còn vương chút lạnh thu đông” gì đó nay lại bị người trẻ tuổi thành phố dần làm phai nhạt đi mất rồi. Bất quá cũng có ngoại lệ, là hắn đây, chính là một người đối với cơ thể ấm lạnh thập phần coi trọng, bất…

Chương 26

Bạch TrạchTác giả: Phan ĐộTruyện Đam MỹThời đại này đô thị biến hóa rất nhanh cho nên bốn mùa hiện tại cũng chẳng còn như khi trước nữa, mùa hạ cứ như vậy dài thêm ra, càng lúc càng thêm nóng bức. Những người thuộc thế hệ đi trước vẫn thường xuyên cảm thán không ngừng, thời tiết thay đổi rồi.  Mùa xuân nơi thành thị quả thực rất ngắn, lại còn đến sớm hơn. Trên đường vẫn thường xuyên có rất nhiều người trẻ tuổi cũng đã nhanh chóng mặc vào thời trang của mùa xuân, thậm chí còn có người bận cả trang phục hè.      Nhìn trên đường những những nữ nhân tri thức trẻ tuổi mặc quần áo công sở thoải mái đi làm, thế mà trên người Bạch Trạch hắn vẫn còn đang khoác một chiếc áo lông làm hắn không khỏi trong lòng trầm trồ tán thưởng các nàng tuổi trẻ nhiệt tình, quả đúng là thiên tính trời  cho. Thế hệ trước vẫn thường nói “xuân đến còn vương chút lạnh thu đông” gì đó nay lại bị người trẻ tuổi thành phố dần làm phai nhạt đi mất rồi. Bất quá cũng có ngoại lệ, là hắn đây, chính là một người đối với cơ thể ấm lạnh thập phần coi trọng, bất… Nhưng mọi chuyện lại không đi theo chiều hướng xấu như hắn đã nghĩ, rốt cuộc hắn cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, tâm tình cũng thoải mái đi đôi chút. Hắn nhìn xem thời gian vẫn còn sớm, nhưng dù sao cũng đã không còn buồn ngủ nữa, rời giường sớm một chút cũng chẳng sao a. Lúc hắn tắm được một nửa thì lại nghe tiếng chuông cửa vang lên làm hắn thực kinh ngạc nha, ai lại đến sớm như vậy chứ? Trong lòng thoáng chốc nổi lên chút dự cảm không ổn, lạy thánh a la, lạy thượng đế trên cao, sẽ không phải là tên kia đấy chứ.Vội vàng khoác áo tắm đi ra mở cửa, người đứng bên ngoài cư nhiên lại chính là y – Lãnh Tĩnh, “Anh sao mới giờ này đã tới?” Làm ơn đi, tới sớm vầy làm sao có cơm cho y ăn? Cục diện rối rắm đêm qua hắn còn chưa có dọn dẹp xong nữa là…Không quan tâm hắn có chào đón y đến sớm hay không, y vẫn một dạng như cũ bất động thanh sắc nhìn hắn, đánh giá hắn từ đầu tới chân. Ân, đầu vẫn còn ướt át, một vài giọt nước nghịch ngợm vướng trên tóc chảy nhẹ xuống dưới, trên người mặc một bộ dục bào, hắn đang đi tắm a? Da hắn trời sinh đã trắng bóc như lòng trắng trứng gà, giờ lại thêm ảnh hưởng của nước ấm làm nó có tầng tầng ửng hồng hồng trắng trắng thực đẹp, hai mắt mở to ra nhìn có vẻ bất đắc dĩ một chút, nhưng… sao nhìn lại trông thật mị hoặc đến như vậy?**“Anh cứ tự nhiên” Hắn mặc kệ y không không mới sáng sớm đã đến nhà hắn kia, xoay người đi vào phòng tắm tiếp tục sự nghiệp tắm rửa của mình.Bị người ta quẳng lại sau lưng không hề chú ý đến mình kia, y ngược lại lại hưng phấn bừng bừng nhìn xem khung cảnh trong nhà hiện tại. Trên bàn ăn vẫn còn là chén bát ăn cơm xong ngày hôm qua vẫn chưa hề có chút dấu hiệu được dọn dẹp qua dù chỉ một chút, hôm qua như thế nào là hôm nay y chang như thế ấy, như vậy liền có thể suy ra chủ nhân của bọn nó hoàn toàn bỏ qua bọn nó không thèm ngó nhàng đến. Một người khách nhân này tự nhiên hôm nay lên cơn hứng trí quyết tâm không cần mời tôi đây cũng tự đi dạo một phen, liền đi thăm phòng ngủ của chủ nhà. Chậc, giường chiếu hỗn loạn cũng chưa thèm xếp qua a.Mãi đến khi hắn tắm xong rồi đi ra, lại thấy phòng khách chẳng có một bóng người. Hắn đi đến phòng ngủ của mình mới gặp được người đang cần tìm kia —- Vâng, là y đang ngồi trên giường của hắn không biết đang nghĩ cái gì.Hắn tựa tiếu phi tiếu đứng ngay cửa nhìn y, “Anh muốn đi ngủ tiếp sao?”*** Sớm như vậy cho nên hẳn vẫn còn buồn ngủ đi. Giờ phút này y nhìn hắn không hẳn là toàn cảm giác bối rối như hôm qua, đêm hôm qua cũng đã là chuyện quá khứ, hôm nay đến, suy nghĩ của hắn cũng đã muốn phần nào được chấn tĩnh, lo lắng cũng đã muốn đọng lại xuống dưới.Lãnh Tĩnh ngồi trên giường không đáp lại lời trêu ghẹo của y, còn rất thật sự nhìn hắn, mở miệng nói, “Cho tôi chìa khóa.” Lời nói ra giống như trăm phần trăm đương nhiên không cần phải cãi.Nhất thời hắn không thể hiểu được ý của hắn, mới hỏi lại, “Chìa khóa gì cơ?”“Chìa khóa nơi này.” Giải thích thản nhiên.“Tại sao phải đưa?” Y bị hồ đồ rồi sao, mắc mớ gì hắn phải đưa chìa khóa nhà hắn cho y?Vẫn là nhìn hắn như vậy, nhưng ẩn bên trong còn có chút gì đó si mê a, “Để tiện hơn.” Hắn đâu phải lúc nào cũng rảnh chạy ra mở cửa cho y, giống như hôm nay hắn đang tắm mà còn phải vội chạy ra mở cửa cũng thật phiền phức cho hắn quá, mà y thường thường còn phải họp hành này nọ, thời giạn cũng đâu có cố định, thế cho nên y muốn tự mình có thể mở cửa tự vào không phải phiền đến hắn a.Cái này liền dạo hắn thiếu điều nhảy dựng, hắn vốn còn tưởng rằng y muốn sống chung chỗ này với hắn luôn chứ, nguyên lai là do hắn tự mình nghĩ nhiều quá thôi, bất quá y trực tiếp mở miệng hỏi chìa khóa nhà như vậy tựa hồ cũng làm cho hắn phải giật mình, có cần phải thẳng thắn đến vậy không? Như vậy thực không giống người bình thường a, quả nhiên người hắn yêu có khác >__ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Nhưng mọi chuyện lại không đi theo chiều hướng xấu như hắn đã nghĩ, rốt cuộc hắn cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, tâm tình cũng thoải mái đi đôi chút. Hắn nhìn xem thời gian vẫn còn sớm, nhưng dù sao cũng đã không còn buồn ngủ nữa, rời giường sớm một chút cũng chẳng sao a. Lúc hắn tắm được một nửa thì lại nghe tiếng chuông cửa vang lên làm hắn thực kinh ngạc nha, ai lại đến sớm như vậy chứ? Trong lòng thoáng chốc nổi lên chút dự cảm không ổn, lạy thánh a la, lạy thượng đế trên cao, sẽ không phải là tên kia đấy chứ.

Vội vàng khoác áo tắm đi ra mở cửa, người đứng bên ngoài cư nhiên lại chính là y – Lãnh Tĩnh, “Anh sao mới giờ này đã tới?” Làm ơn đi, tới sớm vầy làm sao có cơm cho y ăn? Cục diện rối rắm đêm qua hắn còn chưa có dọn dẹp xong nữa là…

Không quan tâm hắn có chào đón y đến sớm hay không, y vẫn một dạng như cũ bất động thanh sắc nhìn hắn, đánh giá hắn từ đầu tới chân. Ân, đầu vẫn còn ướt át, một vài giọt nước nghịch ngợm vướng trên tóc chảy nhẹ xuống dưới, trên người mặc một bộ dục bào, hắn đang đi tắm a? Da hắn trời sinh đã trắng bóc như lòng trắng trứng gà, giờ lại thêm ảnh hưởng của nước ấm làm nó có tầng tầng ửng hồng hồng trắng trắng thực đẹp, hai mắt mở to ra nhìn có vẻ bất đắc dĩ một chút, nhưng… sao nhìn lại trông thật mị hoặc đến như vậy?**

“Anh cứ tự nhiên” Hắn mặc kệ y không không mới sáng sớm đã đến nhà hắn kia, xoay người đi vào phòng tắm tiếp tục sự nghiệp tắm rửa của mình.

Bị người ta quẳng lại sau lưng không hề chú ý đến mình kia, y ngược lại lại hưng phấn bừng bừng nhìn xem khung cảnh trong nhà hiện tại. Trên bàn ăn vẫn còn là chén bát ăn cơm xong ngày hôm qua vẫn chưa hề có chút dấu hiệu được dọn dẹp qua dù chỉ một chút, hôm qua như thế nào là hôm nay y chang như thế ấy, như vậy liền có thể suy ra chủ nhân của bọn nó hoàn toàn bỏ qua bọn nó không thèm ngó nhàng đến. Một người khách nhân này tự nhiên hôm nay lên cơn hứng trí quyết tâm không cần mời tôi đây cũng tự đi dạo một phen, liền đi thăm phòng ngủ của chủ nhà. Chậc, giường chiếu hỗn loạn cũng chưa thèm xếp qua a.

Mãi đến khi hắn tắm xong rồi đi ra, lại thấy phòng khách chẳng có một bóng người. Hắn đi đến phòng ngủ của mình mới gặp được người đang cần tìm kia —- Vâng, là y đang ngồi trên giường của hắn không biết đang nghĩ cái gì.

Hắn tựa tiếu phi tiếu đứng ngay cửa nhìn y, “Anh muốn đi ngủ tiếp sao?”*** Sớm như vậy cho nên hẳn vẫn còn buồn ngủ đi. Giờ phút này y nhìn hắn không hẳn là toàn cảm giác bối rối như hôm qua, đêm hôm qua cũng đã là chuyện quá khứ, hôm nay đến, suy nghĩ của hắn cũng đã muốn phần nào được chấn tĩnh, lo lắng cũng đã muốn đọng lại xuống dưới.

Lãnh Tĩnh ngồi trên giường không đáp lại lời trêu ghẹo của y, còn rất thật sự nhìn hắn, mở miệng nói, “Cho tôi chìa khóa.” Lời nói ra giống như trăm phần trăm đương nhiên không cần phải cãi.

Nhất thời hắn không thể hiểu được ý của hắn, mới hỏi lại, “Chìa khóa gì cơ?”

“Chìa khóa nơi này.” Giải thích thản nhiên.

“Tại sao phải đưa?” Y bị hồ đồ rồi sao, mắc mớ gì hắn phải đưa chìa khóa nhà hắn cho y?

Vẫn là nhìn hắn như vậy, nhưng ẩn bên trong còn có chút gì đó si mê a, “Để tiện hơn.” Hắn đâu phải lúc nào cũng rảnh chạy ra mở cửa cho y, giống như hôm nay hắn đang tắm mà còn phải vội chạy ra mở cửa cũng thật phiền phức cho hắn quá, mà y thường thường còn phải họp hành này nọ, thời giạn cũng đâu có cố định, thế cho nên y muốn tự mình có thể mở cửa tự vào không phải phiền đến hắn a.

Cái này liền dạo hắn thiếu điều nhảy dựng, hắn vốn còn tưởng rằng y muốn sống chung chỗ này với hắn luôn chứ, nguyên lai là do hắn tự mình nghĩ nhiều quá thôi, bất quá y trực tiếp mở miệng hỏi chìa khóa nhà như vậy tựa hồ cũng làm cho hắn phải giật mình, có cần phải thẳng thắn đến vậy không? Như vậy thực không giống người bình thường a, quả nhiên người hắn yêu có khác >__

Chương

trước

Chương

tiếp

Báo lỗi chương

Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bạch TrạchTác giả: Phan ĐộTruyện Đam MỹThời đại này đô thị biến hóa rất nhanh cho nên bốn mùa hiện tại cũng chẳng còn như khi trước nữa, mùa hạ cứ như vậy dài thêm ra, càng lúc càng thêm nóng bức. Những người thuộc thế hệ đi trước vẫn thường xuyên cảm thán không ngừng, thời tiết thay đổi rồi.  Mùa xuân nơi thành thị quả thực rất ngắn, lại còn đến sớm hơn. Trên đường vẫn thường xuyên có rất nhiều người trẻ tuổi cũng đã nhanh chóng mặc vào thời trang của mùa xuân, thậm chí còn có người bận cả trang phục hè.      Nhìn trên đường những những nữ nhân tri thức trẻ tuổi mặc quần áo công sở thoải mái đi làm, thế mà trên người Bạch Trạch hắn vẫn còn đang khoác một chiếc áo lông làm hắn không khỏi trong lòng trầm trồ tán thưởng các nàng tuổi trẻ nhiệt tình, quả đúng là thiên tính trời  cho. Thế hệ trước vẫn thường nói “xuân đến còn vương chút lạnh thu đông” gì đó nay lại bị người trẻ tuổi thành phố dần làm phai nhạt đi mất rồi. Bất quá cũng có ngoại lệ, là hắn đây, chính là một người đối với cơ thể ấm lạnh thập phần coi trọng, bất… Nhưng mọi chuyện lại không đi theo chiều hướng xấu như hắn đã nghĩ, rốt cuộc hắn cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, tâm tình cũng thoải mái đi đôi chút. Hắn nhìn xem thời gian vẫn còn sớm, nhưng dù sao cũng đã không còn buồn ngủ nữa, rời giường sớm một chút cũng chẳng sao a. Lúc hắn tắm được một nửa thì lại nghe tiếng chuông cửa vang lên làm hắn thực kinh ngạc nha, ai lại đến sớm như vậy chứ? Trong lòng thoáng chốc nổi lên chút dự cảm không ổn, lạy thánh a la, lạy thượng đế trên cao, sẽ không phải là tên kia đấy chứ.Vội vàng khoác áo tắm đi ra mở cửa, người đứng bên ngoài cư nhiên lại chính là y – Lãnh Tĩnh, “Anh sao mới giờ này đã tới?” Làm ơn đi, tới sớm vầy làm sao có cơm cho y ăn? Cục diện rối rắm đêm qua hắn còn chưa có dọn dẹp xong nữa là…Không quan tâm hắn có chào đón y đến sớm hay không, y vẫn một dạng như cũ bất động thanh sắc nhìn hắn, đánh giá hắn từ đầu tới chân. Ân, đầu vẫn còn ướt át, một vài giọt nước nghịch ngợm vướng trên tóc chảy nhẹ xuống dưới, trên người mặc một bộ dục bào, hắn đang đi tắm a? Da hắn trời sinh đã trắng bóc như lòng trắng trứng gà, giờ lại thêm ảnh hưởng của nước ấm làm nó có tầng tầng ửng hồng hồng trắng trắng thực đẹp, hai mắt mở to ra nhìn có vẻ bất đắc dĩ một chút, nhưng… sao nhìn lại trông thật mị hoặc đến như vậy?**“Anh cứ tự nhiên” Hắn mặc kệ y không không mới sáng sớm đã đến nhà hắn kia, xoay người đi vào phòng tắm tiếp tục sự nghiệp tắm rửa của mình.Bị người ta quẳng lại sau lưng không hề chú ý đến mình kia, y ngược lại lại hưng phấn bừng bừng nhìn xem khung cảnh trong nhà hiện tại. Trên bàn ăn vẫn còn là chén bát ăn cơm xong ngày hôm qua vẫn chưa hề có chút dấu hiệu được dọn dẹp qua dù chỉ một chút, hôm qua như thế nào là hôm nay y chang như thế ấy, như vậy liền có thể suy ra chủ nhân của bọn nó hoàn toàn bỏ qua bọn nó không thèm ngó nhàng đến. Một người khách nhân này tự nhiên hôm nay lên cơn hứng trí quyết tâm không cần mời tôi đây cũng tự đi dạo một phen, liền đi thăm phòng ngủ của chủ nhà. Chậc, giường chiếu hỗn loạn cũng chưa thèm xếp qua a.Mãi đến khi hắn tắm xong rồi đi ra, lại thấy phòng khách chẳng có một bóng người. Hắn đi đến phòng ngủ của mình mới gặp được người đang cần tìm kia —- Vâng, là y đang ngồi trên giường của hắn không biết đang nghĩ cái gì.Hắn tựa tiếu phi tiếu đứng ngay cửa nhìn y, “Anh muốn đi ngủ tiếp sao?”*** Sớm như vậy cho nên hẳn vẫn còn buồn ngủ đi. Giờ phút này y nhìn hắn không hẳn là toàn cảm giác bối rối như hôm qua, đêm hôm qua cũng đã là chuyện quá khứ, hôm nay đến, suy nghĩ của hắn cũng đã muốn phần nào được chấn tĩnh, lo lắng cũng đã muốn đọng lại xuống dưới.Lãnh Tĩnh ngồi trên giường không đáp lại lời trêu ghẹo của y, còn rất thật sự nhìn hắn, mở miệng nói, “Cho tôi chìa khóa.” Lời nói ra giống như trăm phần trăm đương nhiên không cần phải cãi.Nhất thời hắn không thể hiểu được ý của hắn, mới hỏi lại, “Chìa khóa gì cơ?”“Chìa khóa nơi này.” Giải thích thản nhiên.“Tại sao phải đưa?” Y bị hồ đồ rồi sao, mắc mớ gì hắn phải đưa chìa khóa nhà hắn cho y?Vẫn là nhìn hắn như vậy, nhưng ẩn bên trong còn có chút gì đó si mê a, “Để tiện hơn.” Hắn đâu phải lúc nào cũng rảnh chạy ra mở cửa cho y, giống như hôm nay hắn đang tắm mà còn phải vội chạy ra mở cửa cũng thật phiền phức cho hắn quá, mà y thường thường còn phải họp hành này nọ, thời giạn cũng đâu có cố định, thế cho nên y muốn tự mình có thể mở cửa tự vào không phải phiền đến hắn a.Cái này liền dạo hắn thiếu điều nhảy dựng, hắn vốn còn tưởng rằng y muốn sống chung chỗ này với hắn luôn chứ, nguyên lai là do hắn tự mình nghĩ nhiều quá thôi, bất quá y trực tiếp mở miệng hỏi chìa khóa nhà như vậy tựa hồ cũng làm cho hắn phải giật mình, có cần phải thẳng thắn đến vậy không? Như vậy thực không giống người bình thường a, quả nhiên người hắn yêu có khác >__ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Chương 26