Những năm đầu Đại Ngiệp vương triều, hiệu An Bình. Thuyền xuôi dọc theo kênh đào về phía Bắc, đã gần tới kinh đô Trường An. Tần Tố đứng bên mạn thuyền, thần tình lạc mịch bi thương. Hắn đang trên đường trở về nhà a, nhưng mà hiện tại nhà cũng đã không còn… Chỉ trong một đêm, Tần gia ba mươi bảy mạng người táng thân trong biển lửa, không một ai sống sót. Tai nạn bất ngờ dị thường như vậy bảo hắn làm cách nào chấp nhận? Còn có đại ca Tần Lam của hắn… Tính tình đại ca xưa nay kiêu ngạo quật cường, sao có thể chịu nổi nỗi nhục đó, chỉ sợ giờ phút này cũng đã chẳng còn trên thế gian nữa. Như vậy, Tần gia cũng chỉ còn lại một mình hắn… Giải oan cũng tốt, báo thù cũng tốt, chỉ có một mình hắn đi hoàn thành. Mặc dù dọc đường đi mỗi đêm hắn đều âm thầm rơi lệ, thế nhưng lúc này vẫn không kìm được nước mắt… “Huynh đài giống như có tâm sự.” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai. Tần Tố mạnh ngẩng đầu, thấy một cẩm y công tử diện mạo bất phàm khẽ nhíu mày, vẻ mặt ân cần, trong mắt ẩn chứa lo lắng…
Chương 29: Thị phi đột chuyển
Chiêu TuyếtTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp Những năm đầu Đại Ngiệp vương triều, hiệu An Bình. Thuyền xuôi dọc theo kênh đào về phía Bắc, đã gần tới kinh đô Trường An. Tần Tố đứng bên mạn thuyền, thần tình lạc mịch bi thương. Hắn đang trên đường trở về nhà a, nhưng mà hiện tại nhà cũng đã không còn… Chỉ trong một đêm, Tần gia ba mươi bảy mạng người táng thân trong biển lửa, không một ai sống sót. Tai nạn bất ngờ dị thường như vậy bảo hắn làm cách nào chấp nhận? Còn có đại ca Tần Lam của hắn… Tính tình đại ca xưa nay kiêu ngạo quật cường, sao có thể chịu nổi nỗi nhục đó, chỉ sợ giờ phút này cũng đã chẳng còn trên thế gian nữa. Như vậy, Tần gia cũng chỉ còn lại một mình hắn… Giải oan cũng tốt, báo thù cũng tốt, chỉ có một mình hắn đi hoàn thành. Mặc dù dọc đường đi mỗi đêm hắn đều âm thầm rơi lệ, thế nhưng lúc này vẫn không kìm được nước mắt… “Huynh đài giống như có tâm sự.” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai. Tần Tố mạnh ngẩng đầu, thấy một cẩm y công tử diện mạo bất phàm khẽ nhíu mày, vẻ mặt ân cần, trong mắt ẩn chứa lo lắng… Nháy mắt đã tới tháng chín.Chiến sự nơi tiền tuyến đột ngột trở nên nguy cấp.Liêu quốc điều thêm viện quân, khiến tình thế của Nghiệp quân thêm phần gian nan.Vì vậy, Lý Ký càng bề bộn, Tần Tố càng rảnh rỗi.Vuốt vuốt lệnh bài trong tay, Tần Tố như trước ở tại biệt cư nơi rừng trúc, không hỏi thế sự. Lệnh bày này là Lý Ký đưa cho hắn, để hắn có thể thuận tiện xuất nhập hoàng cung, tuy hiện giờ Tần Tố không có ý định đi gặp hắn. Trời thu, thật không phải thời tiết đẹp.Thu, quan ti đại ti khấu, chủ hình. Ngũ hành về kim, kim giả, lợi khí. Tiết thu khắc nghiệt, thích hợp dụng binh. (mấy cái này toàn về phong thủy nên ta chịu >.Hai câu thơ trên nhằm châm chọc Chu Lệ rõ ràng tạo phản, giết Chu Duẫn Văn, lại còn muốn xây tháp nói là báo ân, dối trá đến cực điểm. Châm chọc hoàng quyền tranh đấu huyết tinh bội đức, còn muốn lừa mình dối người, lừa gạt cả thiên hạ…–> từ đó mang hàm ý châm chọc Lý Ký giết hại Tần gia một nhà, lại còn giả bộ làm ân nhân tri kỷ của Tần Tố.) “Còn có một chuyện.” Vương Tông Viêm bỗng nhiên cười thật đắc ý,“Đại hỏa ở Tần gia, không phải ta phóng.”Mặc dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, Tần Tố vẫn cứ choáng váng, vịn thạch bàn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại. Đại não hỗn loạn, không thể suy nghĩ.“Kỳ thật, ngươi cũng có thể đoán được đi.” Vương Tông Viêm nói, hai mắt nheo lại, nhìn đối diện Tần Tố sắc mặt trắng bệch.“Là….Chỉ là ta không dám nghĩ.”“Không, là ta ích kỷ. Ta và ngươi xem như lưỡng tình tương duyệt, đến cuối cùng không thể để tiểu tử Lý Ký kia hưởng lợi, giang sơn mỹ nhân mọi thứ hắn đều muốn, nào có chuyện tốt như vậy!”“Tần Tố a Tần Tố, ta và ngươi kiếp này vô duyên, ta thà nguyện ngươi cô độc suốt quãng đời còn lại cũng không muốn ngươi ở bên Lý Ký.” Vương Tông Viêm ngồi trên giường đá, một chữ một chữ nói.Nghĩ ra sao, liền làm thế ấy; nghĩ ra sao, liền nói như vậy; cho tới bây giờ y vẫn như thế, sống một cách cuồng ngạo, miệt thị lễ pháp, tự do tự tại.Y không chiếm được, cũng sẽ tuyệt đối không để người khác chiếm được.Lý Ký….Ta thua dưới tay ngươi, cũng chỉ bởi ta không nhẫn tâm bằng ngươi, chí ít, cho tới giờ, ta chưa từng lợi dụng người mình yêu. Mà ngươi, lại ngay cả Tần Tố cũng lợi dụng.“….Ta nợ ngươi, sẽ trả ngươi, kể cả vốn lẫn lời.” Tần Tố trầm thanh, chậm rãi nói.“Tố Nhi nói như vậy là muốn vì ta tuẫn tình?” Vương Tông Viêm cười cười hỏi.“Ta thứ nhất thật có lỗi với cha nương, không cách nào tự tay đâm hung phạm, hai thực có lỗi với Vương gia, liên lụy biết bao mạng người vô tội của Vương gia; ba….Thực có lỗi với ngươi.” Tần Tố nhắm mắt lại, chậm rãi nói. Vương Tông Viêm trước sau không hề nợ hắn, Tần Lam chết, là do trách nhiệm công việc của hắn; Tần gia bị diệt vong, là do Lý Ký sai sử. Vương Tông Viêm chưa từng nợ hắn, chưa từng nợ Tần gia. Ngược lại, đối hắn tình thâm ý trọng. Mà hắn? Tự tay đưa y lên pháp trường, còn cả Vương gia….Hắn sai rồi, thật quá sai rồi.“Cũng tốt, chỉ mình ta dưới đất cũng thật tịch mịch.” Vương Tông Viêm cười nói, “Để ngươi lại một mình, ta còn thực sợ ngươi bị Lý Ký lừa mất.” “Ngươi a, quả nhiên đích xác là tên tiểu nhân quang minh lỗi lạc.” Tần Tố cười nói.“Đáng tiếc đáng tiếc, tiểu nhân luôn đấu không lại ngụy quân tử. Bất quá may được giai nhân nguyện bồi, thật cũng không oan uổng.”Tần Tố nhẹ nhàng cười, ánh mắt lại rất chua xót.Bi ai, vì ai bi ai. Từ đầu tới cuối kẻ lầm đường chính là mình, từ đầu tới cuối vẫn trách oan y. Nụ hôn nhu hòa rơi trên mắt hắn, mang theo thương tiếc chưa từng đổi thay. “Đừng nhìn ta như vậy, ánh mắt ngươi không nên có bi ai.” Thanh âm y thật thấp, mang theo vài phần khàn khàn cùng yếu ớt.Tần Tố nhắm mắt lại, hơi ngửa mặt lên, hôn lên môi y, môi Tông Viêm có chút khô nứt, nhưng rất ấm. Ấm áp hắn tham luyến, cho tới bây giờ đều là hoa trong gương, trăng trong nước, khi bình minh lên, sẽ không còn bóng dáng.Một chút ấm áp sau cùng, như cuồng hoan ngày tận thế, cứ như vậy khắc sâu vào sinh mạng hắn, vĩnh viễn không thể phai nhạt.Người đầu tiên hắn yêu, sắp phải rời xa hắn.
Nháy mắt đã tới tháng chín.
Chiến sự nơi tiền tuyến đột ngột trở nên nguy cấp.
Liêu quốc điều thêm viện quân, khiến tình thế của Nghiệp quân thêm phần gian nan.
Vì vậy, Lý Ký càng bề bộn, Tần Tố càng rảnh rỗi.
Vuốt vuốt lệnh bài trong tay, Tần Tố như trước ở tại biệt cư nơi rừng trúc, không hỏi thế sự.
Lệnh bày này là Lý Ký đưa cho hắn, để hắn có thể thuận tiện xuất nhập hoàng cung, tuy hiện giờ Tần Tố không có ý định đi gặp hắn.
Trời thu, thật không phải thời tiết đẹp.
Thu, quan ti đại ti khấu, chủ hình. Ngũ hành về kim, kim giả, lợi khí. Tiết thu khắc nghiệt, thích hợp dụng binh. (mấy cái này toàn về phong thủy nên ta chịu >.Hai câu thơ trên nhằm châm chọc Chu Lệ rõ ràng tạo phản, giết Chu Duẫn Văn, lại còn muốn xây tháp nói là báo ân, dối trá đến cực điểm. Châm chọc hoàng quyền tranh đấu huyết tinh bội đức, còn muốn lừa mình dối người, lừa gạt cả thiên hạ…–> từ đó mang hàm ý châm chọc Lý Ký giết hại Tần gia một nhà, lại còn giả bộ làm ân nhân tri kỷ của Tần Tố.)
“Còn có một chuyện.” Vương Tông Viêm bỗng nhiên cười thật đắc ý,
“Đại hỏa ở Tần gia, không phải ta phóng.”
Mặc dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, Tần Tố vẫn cứ choáng váng, vịn thạch bàn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại. Đại não hỗn loạn, không thể suy nghĩ.
“Kỳ thật, ngươi cũng có thể đoán được đi.” Vương Tông Viêm nói, hai mắt nheo lại, nhìn đối diện Tần Tố sắc mặt trắng bệch.
“Là….Chỉ là ta không dám nghĩ.”
“Không, là ta ích kỷ. Ta và ngươi xem như lưỡng tình tương duyệt, đến cuối cùng không thể để tiểu tử Lý Ký kia hưởng lợi, giang sơn mỹ nhân mọi thứ hắn đều muốn, nào có chuyện tốt như vậy!”
“Tần Tố a Tần Tố, ta và ngươi kiếp này vô duyên, ta thà nguyện ngươi cô độc suốt quãng đời còn lại cũng không muốn ngươi ở bên Lý Ký.” Vương Tông Viêm ngồi trên giường đá, một chữ một chữ nói.
Nghĩ ra sao, liền làm thế ấy; nghĩ ra sao, liền nói như vậy; cho tới bây giờ y vẫn như thế, sống một cách cuồng ngạo, miệt thị lễ pháp, tự do tự tại.
Y không chiếm được, cũng sẽ tuyệt đối không để người khác chiếm được.
Lý Ký….Ta thua dưới tay ngươi, cũng chỉ bởi ta không nhẫn tâm bằng ngươi, chí ít, cho tới giờ, ta chưa từng lợi dụng người mình yêu. Mà ngươi, lại ngay cả Tần Tố cũng lợi dụng.
“….Ta nợ ngươi, sẽ trả ngươi, kể cả vốn lẫn lời.” Tần Tố trầm thanh, chậm rãi nói.
“Tố Nhi nói như vậy là muốn vì ta tuẫn tình?” Vương Tông Viêm cười cười hỏi.
“Ta thứ nhất thật có lỗi với cha nương, không cách nào tự tay đâm hung phạm, hai thực có lỗi với Vương gia, liên lụy biết bao mạng người vô tội của Vương gia; ba….Thực có lỗi với ngươi.” Tần Tố nhắm mắt lại, chậm rãi nói.
Vương Tông Viêm trước sau không hề nợ hắn, Tần Lam chết, là do trách nhiệm công việc của hắn; Tần gia bị diệt vong, là do Lý Ký sai sử. Vương Tông Viêm chưa từng nợ hắn, chưa từng nợ Tần gia. Ngược lại, đối hắn tình thâm ý trọng.
Mà hắn? Tự tay đưa y lên pháp trường, còn cả Vương gia….
Hắn sai rồi, thật quá sai rồi.
“Cũng tốt, chỉ mình ta dưới đất cũng thật tịch mịch.” Vương Tông Viêm cười nói, “Để ngươi lại một mình, ta còn thực sợ ngươi bị Lý Ký lừa mất.”
“Ngươi a, quả nhiên đích xác là tên tiểu nhân quang minh lỗi lạc.” Tần Tố cười nói.
“Đáng tiếc đáng tiếc, tiểu nhân luôn đấu không lại ngụy quân tử. Bất quá may được giai nhân nguyện bồi, thật cũng không oan uổng.”
Tần Tố nhẹ nhàng cười, ánh mắt lại rất chua xót.
Bi ai, vì ai bi ai. Từ đầu tới cuối kẻ lầm đường chính là mình, từ đầu tới cuối vẫn trách oan y.
Nụ hôn nhu hòa rơi trên mắt hắn, mang theo thương tiếc chưa từng đổi thay.
“Đừng nhìn ta như vậy, ánh mắt ngươi không nên có bi ai.” Thanh âm y thật thấp, mang theo vài phần khàn khàn cùng yếu ớt.
Tần Tố nhắm mắt lại, hơi ngửa mặt lên, hôn lên môi y, môi Tông Viêm có chút khô nứt, nhưng rất ấm.
Ấm áp hắn tham luyến, cho tới bây giờ đều là hoa trong gương, trăng trong nước, khi bình minh lên, sẽ không còn bóng dáng.
Một chút ấm áp sau cùng, như cuồng hoan ngày tận thế, cứ như vậy khắc sâu vào sinh mạng hắn, vĩnh viễn không thể phai nhạt.
Người đầu tiên hắn yêu, sắp phải rời xa hắn.
Chiêu TuyếtTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp Những năm đầu Đại Ngiệp vương triều, hiệu An Bình. Thuyền xuôi dọc theo kênh đào về phía Bắc, đã gần tới kinh đô Trường An. Tần Tố đứng bên mạn thuyền, thần tình lạc mịch bi thương. Hắn đang trên đường trở về nhà a, nhưng mà hiện tại nhà cũng đã không còn… Chỉ trong một đêm, Tần gia ba mươi bảy mạng người táng thân trong biển lửa, không một ai sống sót. Tai nạn bất ngờ dị thường như vậy bảo hắn làm cách nào chấp nhận? Còn có đại ca Tần Lam của hắn… Tính tình đại ca xưa nay kiêu ngạo quật cường, sao có thể chịu nổi nỗi nhục đó, chỉ sợ giờ phút này cũng đã chẳng còn trên thế gian nữa. Như vậy, Tần gia cũng chỉ còn lại một mình hắn… Giải oan cũng tốt, báo thù cũng tốt, chỉ có một mình hắn đi hoàn thành. Mặc dù dọc đường đi mỗi đêm hắn đều âm thầm rơi lệ, thế nhưng lúc này vẫn không kìm được nước mắt… “Huynh đài giống như có tâm sự.” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai. Tần Tố mạnh ngẩng đầu, thấy một cẩm y công tử diện mạo bất phàm khẽ nhíu mày, vẻ mặt ân cần, trong mắt ẩn chứa lo lắng… Nháy mắt đã tới tháng chín.Chiến sự nơi tiền tuyến đột ngột trở nên nguy cấp.Liêu quốc điều thêm viện quân, khiến tình thế của Nghiệp quân thêm phần gian nan.Vì vậy, Lý Ký càng bề bộn, Tần Tố càng rảnh rỗi.Vuốt vuốt lệnh bài trong tay, Tần Tố như trước ở tại biệt cư nơi rừng trúc, không hỏi thế sự. Lệnh bày này là Lý Ký đưa cho hắn, để hắn có thể thuận tiện xuất nhập hoàng cung, tuy hiện giờ Tần Tố không có ý định đi gặp hắn. Trời thu, thật không phải thời tiết đẹp.Thu, quan ti đại ti khấu, chủ hình. Ngũ hành về kim, kim giả, lợi khí. Tiết thu khắc nghiệt, thích hợp dụng binh. (mấy cái này toàn về phong thủy nên ta chịu >.Hai câu thơ trên nhằm châm chọc Chu Lệ rõ ràng tạo phản, giết Chu Duẫn Văn, lại còn muốn xây tháp nói là báo ân, dối trá đến cực điểm. Châm chọc hoàng quyền tranh đấu huyết tinh bội đức, còn muốn lừa mình dối người, lừa gạt cả thiên hạ…–> từ đó mang hàm ý châm chọc Lý Ký giết hại Tần gia một nhà, lại còn giả bộ làm ân nhân tri kỷ của Tần Tố.) “Còn có một chuyện.” Vương Tông Viêm bỗng nhiên cười thật đắc ý,“Đại hỏa ở Tần gia, không phải ta phóng.”Mặc dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, Tần Tố vẫn cứ choáng váng, vịn thạch bàn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại. Đại não hỗn loạn, không thể suy nghĩ.“Kỳ thật, ngươi cũng có thể đoán được đi.” Vương Tông Viêm nói, hai mắt nheo lại, nhìn đối diện Tần Tố sắc mặt trắng bệch.“Là….Chỉ là ta không dám nghĩ.”“Không, là ta ích kỷ. Ta và ngươi xem như lưỡng tình tương duyệt, đến cuối cùng không thể để tiểu tử Lý Ký kia hưởng lợi, giang sơn mỹ nhân mọi thứ hắn đều muốn, nào có chuyện tốt như vậy!”“Tần Tố a Tần Tố, ta và ngươi kiếp này vô duyên, ta thà nguyện ngươi cô độc suốt quãng đời còn lại cũng không muốn ngươi ở bên Lý Ký.” Vương Tông Viêm ngồi trên giường đá, một chữ một chữ nói.Nghĩ ra sao, liền làm thế ấy; nghĩ ra sao, liền nói như vậy; cho tới bây giờ y vẫn như thế, sống một cách cuồng ngạo, miệt thị lễ pháp, tự do tự tại.Y không chiếm được, cũng sẽ tuyệt đối không để người khác chiếm được.Lý Ký….Ta thua dưới tay ngươi, cũng chỉ bởi ta không nhẫn tâm bằng ngươi, chí ít, cho tới giờ, ta chưa từng lợi dụng người mình yêu. Mà ngươi, lại ngay cả Tần Tố cũng lợi dụng.“….Ta nợ ngươi, sẽ trả ngươi, kể cả vốn lẫn lời.” Tần Tố trầm thanh, chậm rãi nói.“Tố Nhi nói như vậy là muốn vì ta tuẫn tình?” Vương Tông Viêm cười cười hỏi.“Ta thứ nhất thật có lỗi với cha nương, không cách nào tự tay đâm hung phạm, hai thực có lỗi với Vương gia, liên lụy biết bao mạng người vô tội của Vương gia; ba….Thực có lỗi với ngươi.” Tần Tố nhắm mắt lại, chậm rãi nói. Vương Tông Viêm trước sau không hề nợ hắn, Tần Lam chết, là do trách nhiệm công việc của hắn; Tần gia bị diệt vong, là do Lý Ký sai sử. Vương Tông Viêm chưa từng nợ hắn, chưa từng nợ Tần gia. Ngược lại, đối hắn tình thâm ý trọng. Mà hắn? Tự tay đưa y lên pháp trường, còn cả Vương gia….Hắn sai rồi, thật quá sai rồi.“Cũng tốt, chỉ mình ta dưới đất cũng thật tịch mịch.” Vương Tông Viêm cười nói, “Để ngươi lại một mình, ta còn thực sợ ngươi bị Lý Ký lừa mất.” “Ngươi a, quả nhiên đích xác là tên tiểu nhân quang minh lỗi lạc.” Tần Tố cười nói.“Đáng tiếc đáng tiếc, tiểu nhân luôn đấu không lại ngụy quân tử. Bất quá may được giai nhân nguyện bồi, thật cũng không oan uổng.”Tần Tố nhẹ nhàng cười, ánh mắt lại rất chua xót.Bi ai, vì ai bi ai. Từ đầu tới cuối kẻ lầm đường chính là mình, từ đầu tới cuối vẫn trách oan y. Nụ hôn nhu hòa rơi trên mắt hắn, mang theo thương tiếc chưa từng đổi thay. “Đừng nhìn ta như vậy, ánh mắt ngươi không nên có bi ai.” Thanh âm y thật thấp, mang theo vài phần khàn khàn cùng yếu ớt.Tần Tố nhắm mắt lại, hơi ngửa mặt lên, hôn lên môi y, môi Tông Viêm có chút khô nứt, nhưng rất ấm. Ấm áp hắn tham luyến, cho tới bây giờ đều là hoa trong gương, trăng trong nước, khi bình minh lên, sẽ không còn bóng dáng.Một chút ấm áp sau cùng, như cuồng hoan ngày tận thế, cứ như vậy khắc sâu vào sinh mạng hắn, vĩnh viễn không thể phai nhạt.Người đầu tiên hắn yêu, sắp phải rời xa hắn.