Tác giả:

6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng…

Chương 2: Chương 2

Con Heo Xấu Xí Kia! Em Là Của Riêng AnhTác giả: Lâm Tú Vân6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng… - - - Nhà nó - - -Nó hí hửng vì thoát khỏi cảnh " tụng kinh niệm phật" mà chiều nay còn được nghỉ học tha hồ bay nhảy_ Mẹ ơi, con gái cục cưng của mẹ về rùi ạ- nó_ Ukm.....Con vào đây- mẹ. Thấy giọng mẹ nghiêm túc nó bik có chuyện gì không hay nó đi vào phòng khách thì gặp ngay hắn khi sáng gây sự nó điên tiết, sôi máu ùng ục_ Sao...hắn,,,,ta,,,lại,,,ở,,ở ,,, đây???- nó lắp bắp_ Đây là Dương Hải Nam con bác Dương Ngọc Thịnh do Bác đi công tác xa sợ Nam ở nhà học hành ko yên tâm nên Nam sẽ ở nhà ta học con ạ.......2 đứa làm quen đi ha- mẹ_ KHÔNG ĐƯỢC,,,,,,,,Con không muốn- nó hét lên_ KHÔNG ĐƯỢC CÃI- mẹ nó quátLập quay sang phía hắn bà nở nụ cười tươi rói ( quay 180 độ lun )_ Nam, cháu cứ ở đây học hành cho tốt nha_ Dạ cháu cảm ơn gd Bác nhiều ạ- hắn cười tít mắt quay sang chỗ nó đứng nháy mắt 1 cái khiến nó thở không được mà chết cũng không xong. Nó đành " buông xuôi, bất lực" chấp nhận số phận đưa đẩyNó đau khổ lụi hụi về phòng thì giọng nói của hắn vang lên_ Chào em, từ nay chúng ta gặp nhau dài dài nhỉ- hắn hí hửng_ Mặc xác cậu....Ko liên quan.....Mà ai chỉ cho cậu cách xưng hô" vô văn hóa" vậy hả???- nó càu nhàu_ Thjk vậy không được ah?- hắn_Đồ khùng- nói xong nó đóng sầm cửa lại khiến hắn giật mình. Một lần nữa nụ cười gian mảnh lại xuất hiện trên khuôn mặt hắn " em rât có sức hút với anh rùi đó"- - - sáng hôm sau- - -Nó đang dắt xe ra ngoài để đi học thì mẹ nó van í ới_ Nhã uyên chờ Hải Nam đi học với, nó học cùng trường với con đấy- mẹ_WHAT???- nó hốt hoảng_ Đc chứ con gái iu- giọng mẹ nó ngọt dịu_ Hớ,,,,dạ,,,ạ,vâng,,,,âng- nó cười trong đau khổhắn nhếch mép cười rùi chạy ra với bộ mặt " giả nai lai tạo"_ Nhã Uyên mjk đèo bạn đi học nha- nói xong hắn lấy xe từ tay nó ngồi lên xe chờ nó trả lời. Vì thấy mẹ ở đó nên nó đành hạ thấp bản thân cùng hắn đóng 1 vai kịch không tên_Ukm....Mình cảm ơn bạn dạ con chào mẹ - nó nói rồi ngồi lên xe hắn chở đi học_ Dạ cháu chào bácNhưng khi ra khỏi cổng thì khuôn mặt "bấy bề" của nó chuyển sang bộ mặt" bà chằn, đẩy hắn ra khỏi xe_Xuống xe...Tự đi học ha- nó_Ơ...ơ..sao lại thế,,,không hco anh đi xe chung ah?- hắnCái bản mặt ngây ngô của hắn khiến nó phát ghét chỉ muốn tát cho 1 BỐP ah không phải chục BỐP mới hả giận_ Mặc xác cậu...mà cậu thui ngay cái kiểu gọi"anh em" đó đi- nó rùng mình sởn gai ốc_ vậy gọi ông-bà cho thân thiện ha- hắn cười làm nó bối rối theo_ Ok hjhj- nó chợt tỉnh ra là đang ghét hắn mà bây giờ lại cười " khùng"_ Bà cười vậy đáng iu lắm-hắn_ Kệ tui, trời phú cho tui nhan sắc "mỹ miều" hết chỗ nói, Ghen ah???- nói xong nó quay xe đạp đi luôn nhưng nó đạp hì hục mà không thấy xe dịch chuyển như chạy bộ trên máy tập thể hình ý. Nó bực bội quay phắt lại hì thấy hắn 1 tay nắm chặt góc baga còn 1 tay đút vào túi quần nghênh nghênh_ Có thả tui đi không HẢ???- nó quát_ Không đấy,,,,Làm được gì nào???- hắn bát ngáo_ Sai lầm lớn nhất của nhà ngươi là đụng vào bổn cô nương ta đó- nó hét_ OOh,,,,vậy cơ ak...Eo ôi sợ quá- hắn giả tỏ vẻ sợ hãi khiến mặt nó nảy lửa, đầu bốc khói nghi ngút_CÚT NHANHHHH....Nó la lớn nhắm tít mắt lại khi mở ra chả thấy hắn đâu, xung quanh yên ắng, nó ngẩng lên trời tự bảo" công nhận nội công của mình ngày càng thâm hậu haha". Bỗng nhiên có 1 giọng nói vang lên_ Nek nhóc, tự cao thế đủ rùi không ng ta tưởng điên đó- hắnKhông biết từ lúc nào hắn đã ngồi trên xe nó "cười đểu" khiến nó há hốc mồm, mắt trợn to như muốn rớt ra ngoài, nó đơ như cây cơ 30s thì bị hắn bế phốc lên xe, nó đập bộp bộp vào người hắn khua tay múa chân_ Nếu bà không muốn mọi ngươi tưởng chúng ta là 1 cặp thì im cái miệng lại- hắnCái chiêu này mà hắn cũng nghĩ ra được, nó nghe vậy im thin thít không nhúc nhích đành chịu nhẫn nhụcHắn đạp xe thật nhanh đến ngôi trường mới nên hắn cũng thú vị mà nó và hắn cũng tuổi nên nguy cơ học chung lớp rất cao khiến hắn càng thú vị hơn. Đôi lúc hắn đi phanh dừng đột ngột không biết là cố ý hay vô tình làm nó trao đảo ngã về phía hắn_ Nek, ông định làm cái trò gì nữa hả???- nó_ Tui chỉ sợ bà ngã thui- hắn dừng hẳn xe lại lấy 2 tay nó quàng chặt vào hông hắn_ Ơ ơ ơ,,,,- nó ngạc nhiên_ Bà phải làm như vậy ko thì "rước họa vào thân" ráng chịu ah nha- hắnNó tức tối lắm nhưng đâu bik làm gì chỉ ầm ừ cho qua chuyện rõ ràng là muốn nó làm ny hắn trên xe vậy mà cứ bịa chuyện này nọ.

- - - Nhà nó - - -

Nó hí hửng vì thoát khỏi cảnh " tụng kinh niệm phật" mà chiều nay còn được nghỉ học tha hồ bay nhảy

_ Mẹ ơi, con gái cục cưng của mẹ về rùi ạ- nó

_ Ukm.....Con vào đây- mẹ. Thấy giọng mẹ nghiêm túc nó bik có chuyện gì không hay nó đi vào phòng khách thì gặp ngay hắn khi sáng gây sự nó điên tiết, sôi máu ùng ục

_ Sao...hắn,,,,ta,,,lại,,,ở,,ở ,,, đây???- nó lắp bắp

_ Đây là Dương Hải Nam con bác Dương Ngọc Thịnh do Bác đi công tác xa sợ Nam ở nhà học hành ko yên tâm nên Nam sẽ ở nhà ta học con ạ.......2 đứa làm quen đi ha- mẹ

_ KHÔNG ĐƯỢC,,,,,,,,Con không muốn- nó hét lên

_ KHÔNG ĐƯỢC CÃI- mẹ nó quát

Lập quay sang phía hắn bà nở nụ cười tươi rói ( quay 180 độ lun )

_ Nam, cháu cứ ở đây học hành cho tốt nha

_ Dạ cháu cảm ơn gd Bác nhiều ạ- hắn cười tít mắt quay sang chỗ nó đứng nháy mắt 1 cái khiến nó thở không được mà chết cũng không xong. Nó đành " buông xuôi, bất lực" chấp nhận số phận đưa đẩy

Nó đau khổ lụi hụi về phòng thì giọng nói của hắn vang lên

_ Chào em, từ nay chúng ta gặp nhau dài dài nhỉ- hắn hí hửng

_ Mặc xác cậu....Ko liên quan.....Mà ai chỉ cho cậu cách xưng hô" vô văn hóa" vậy hả???- nó càu nhàu

_ Thjk vậy không được ah?- hắn

_Đồ khùng- nói xong nó đóng sầm cửa lại khiến hắn giật mình. Một lần nữa nụ cười gian mảnh lại xuất hiện trên khuôn mặt hắn " em rât có sức hút với anh rùi đó"

- - - sáng hôm sau- - -

Nó đang dắt xe ra ngoài để đi học thì mẹ nó van í ới

_ Nhã uyên chờ Hải Nam đi học với, nó học cùng trường với con đấy- mẹ

_WHAT???- nó hốt hoảng

_ Đc chứ con gái iu- giọng mẹ nó ngọt dịu

_ Hớ,,,,dạ,,,ạ,vâng,,,,âng- nó cười trong đau khổ

hắn nhếch mép cười rùi chạy ra với bộ mặt " giả nai lai tạo"

_ Nhã Uyên mjk đèo bạn đi học nha- nói xong hắn lấy xe từ tay nó ngồi lên xe chờ nó trả lời. Vì thấy mẹ ở đó nên nó đành hạ thấp bản thân cùng hắn đóng 1 vai kịch không tên

_Ukm....Mình cảm ơn bạn dạ con chào mẹ - nó nói rồi ngồi lên xe hắn chở đi học

_ Dạ cháu chào bác

Nhưng khi ra khỏi cổng thì khuôn mặt "bấy bề" của nó chuyển sang bộ mặt" bà chằn, đẩy hắn ra khỏi xe

_Xuống xe...Tự đi học ha- nó

_Ơ...ơ..sao lại thế,,,không hco anh đi xe chung ah?- hắn

Cái bản mặt ngây ngô của hắn khiến nó phát ghét chỉ muốn tát cho 1 BỐP ah không phải chục BỐP mới hả giận

_ Mặc xác cậu...mà cậu thui ngay cái kiểu gọi"anh em" đó đi- nó rùng mình sởn gai ốc

_ vậy gọi ông-bà cho thân thiện ha- hắn cười làm nó bối rối theo

_ Ok hjhj- nó chợt tỉnh ra là đang ghét hắn mà bây giờ lại cười " khùng"

_ Bà cười vậy đáng iu lắm-hắn

_ Kệ tui, trời phú cho tui nhan sắc "mỹ miều" hết chỗ nói, Ghen ah???- nói xong nó quay xe đạp đi luôn nhưng nó đạp hì hục mà không thấy xe dịch chuyển như chạy bộ trên máy tập thể hình ý. Nó bực bội quay phắt lại hì thấy hắn 1 tay nắm chặt góc baga còn 1 tay đút vào túi quần nghênh nghênh

_ Có thả tui đi không HẢ???- nó quát

_ Không đấy,,,,Làm được gì nào???- hắn bát ngáo

_ Sai lầm lớn nhất của nhà ngươi là đụng vào bổn cô nương ta đó- nó hét

_ OOh,,,,vậy cơ ak...Eo ôi sợ quá- hắn giả tỏ vẻ sợ hãi khiến mặt nó nảy lửa, đầu bốc khói nghi ngút

_CÚT NHANHHHH....

Nó la lớn nhắm tít mắt lại khi mở ra chả thấy hắn đâu, xung quanh yên ắng, nó ngẩng lên trời tự bảo" công nhận nội công của mình ngày càng thâm hậu haha". Bỗng nhiên có 1 giọng nói vang lên

_ Nek nhóc, tự cao thế đủ rùi không ng ta tưởng điên đó- hắn

Không biết từ lúc nào hắn đã ngồi trên xe nó "cười đểu" khiến nó há hốc mồm, mắt trợn to như muốn rớt ra ngoài, nó đơ như cây cơ 30s thì bị hắn bế phốc lên xe, nó đập bộp bộp vào người hắn khua tay múa chân

_ Nếu bà không muốn mọi ngươi tưởng chúng ta là 1 cặp thì im cái miệng lại- hắn

Cái chiêu này mà hắn cũng nghĩ ra được, nó nghe vậy im thin thít không nhúc nhích đành chịu nhẫn nhục

Hắn đạp xe thật nhanh đến ngôi trường mới nên hắn cũng thú vị mà nó và hắn cũng tuổi nên nguy cơ học chung lớp rất cao khiến hắn càng thú vị hơn. Đôi lúc hắn đi phanh dừng đột ngột không biết là cố ý hay vô tình làm nó trao đảo ngã về phía hắn

_ Nek, ông định làm cái trò gì nữa hả???- nó

_ Tui chỉ sợ bà ngã thui- hắn dừng hẳn xe lại lấy 2 tay nó quàng chặt vào hông hắn

_ Ơ ơ ơ,,,,- nó ngạc nhiên

_ Bà phải làm như vậy ko thì "rước họa vào thân" ráng chịu ah nha- hắn

Nó tức tối lắm nhưng đâu bik làm gì chỉ ầm ừ cho qua chuyện rõ ràng là muốn nó làm ny hắn trên xe vậy mà cứ bịa chuyện này nọ.

Con Heo Xấu Xí Kia! Em Là Của Riêng AnhTác giả: Lâm Tú Vân6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng… - - - Nhà nó - - -Nó hí hửng vì thoát khỏi cảnh " tụng kinh niệm phật" mà chiều nay còn được nghỉ học tha hồ bay nhảy_ Mẹ ơi, con gái cục cưng của mẹ về rùi ạ- nó_ Ukm.....Con vào đây- mẹ. Thấy giọng mẹ nghiêm túc nó bik có chuyện gì không hay nó đi vào phòng khách thì gặp ngay hắn khi sáng gây sự nó điên tiết, sôi máu ùng ục_ Sao...hắn,,,,ta,,,lại,,,ở,,ở ,,, đây???- nó lắp bắp_ Đây là Dương Hải Nam con bác Dương Ngọc Thịnh do Bác đi công tác xa sợ Nam ở nhà học hành ko yên tâm nên Nam sẽ ở nhà ta học con ạ.......2 đứa làm quen đi ha- mẹ_ KHÔNG ĐƯỢC,,,,,,,,Con không muốn- nó hét lên_ KHÔNG ĐƯỢC CÃI- mẹ nó quátLập quay sang phía hắn bà nở nụ cười tươi rói ( quay 180 độ lun )_ Nam, cháu cứ ở đây học hành cho tốt nha_ Dạ cháu cảm ơn gd Bác nhiều ạ- hắn cười tít mắt quay sang chỗ nó đứng nháy mắt 1 cái khiến nó thở không được mà chết cũng không xong. Nó đành " buông xuôi, bất lực" chấp nhận số phận đưa đẩyNó đau khổ lụi hụi về phòng thì giọng nói của hắn vang lên_ Chào em, từ nay chúng ta gặp nhau dài dài nhỉ- hắn hí hửng_ Mặc xác cậu....Ko liên quan.....Mà ai chỉ cho cậu cách xưng hô" vô văn hóa" vậy hả???- nó càu nhàu_ Thjk vậy không được ah?- hắn_Đồ khùng- nói xong nó đóng sầm cửa lại khiến hắn giật mình. Một lần nữa nụ cười gian mảnh lại xuất hiện trên khuôn mặt hắn " em rât có sức hút với anh rùi đó"- - - sáng hôm sau- - -Nó đang dắt xe ra ngoài để đi học thì mẹ nó van í ới_ Nhã uyên chờ Hải Nam đi học với, nó học cùng trường với con đấy- mẹ_WHAT???- nó hốt hoảng_ Đc chứ con gái iu- giọng mẹ nó ngọt dịu_ Hớ,,,,dạ,,,ạ,vâng,,,,âng- nó cười trong đau khổhắn nhếch mép cười rùi chạy ra với bộ mặt " giả nai lai tạo"_ Nhã Uyên mjk đèo bạn đi học nha- nói xong hắn lấy xe từ tay nó ngồi lên xe chờ nó trả lời. Vì thấy mẹ ở đó nên nó đành hạ thấp bản thân cùng hắn đóng 1 vai kịch không tên_Ukm....Mình cảm ơn bạn dạ con chào mẹ - nó nói rồi ngồi lên xe hắn chở đi học_ Dạ cháu chào bácNhưng khi ra khỏi cổng thì khuôn mặt "bấy bề" của nó chuyển sang bộ mặt" bà chằn, đẩy hắn ra khỏi xe_Xuống xe...Tự đi học ha- nó_Ơ...ơ..sao lại thế,,,không hco anh đi xe chung ah?- hắnCái bản mặt ngây ngô của hắn khiến nó phát ghét chỉ muốn tát cho 1 BỐP ah không phải chục BỐP mới hả giận_ Mặc xác cậu...mà cậu thui ngay cái kiểu gọi"anh em" đó đi- nó rùng mình sởn gai ốc_ vậy gọi ông-bà cho thân thiện ha- hắn cười làm nó bối rối theo_ Ok hjhj- nó chợt tỉnh ra là đang ghét hắn mà bây giờ lại cười " khùng"_ Bà cười vậy đáng iu lắm-hắn_ Kệ tui, trời phú cho tui nhan sắc "mỹ miều" hết chỗ nói, Ghen ah???- nói xong nó quay xe đạp đi luôn nhưng nó đạp hì hục mà không thấy xe dịch chuyển như chạy bộ trên máy tập thể hình ý. Nó bực bội quay phắt lại hì thấy hắn 1 tay nắm chặt góc baga còn 1 tay đút vào túi quần nghênh nghênh_ Có thả tui đi không HẢ???- nó quát_ Không đấy,,,,Làm được gì nào???- hắn bát ngáo_ Sai lầm lớn nhất của nhà ngươi là đụng vào bổn cô nương ta đó- nó hét_ OOh,,,,vậy cơ ak...Eo ôi sợ quá- hắn giả tỏ vẻ sợ hãi khiến mặt nó nảy lửa, đầu bốc khói nghi ngút_CÚT NHANHHHH....Nó la lớn nhắm tít mắt lại khi mở ra chả thấy hắn đâu, xung quanh yên ắng, nó ngẩng lên trời tự bảo" công nhận nội công của mình ngày càng thâm hậu haha". Bỗng nhiên có 1 giọng nói vang lên_ Nek nhóc, tự cao thế đủ rùi không ng ta tưởng điên đó- hắnKhông biết từ lúc nào hắn đã ngồi trên xe nó "cười đểu" khiến nó há hốc mồm, mắt trợn to như muốn rớt ra ngoài, nó đơ như cây cơ 30s thì bị hắn bế phốc lên xe, nó đập bộp bộp vào người hắn khua tay múa chân_ Nếu bà không muốn mọi ngươi tưởng chúng ta là 1 cặp thì im cái miệng lại- hắnCái chiêu này mà hắn cũng nghĩ ra được, nó nghe vậy im thin thít không nhúc nhích đành chịu nhẫn nhụcHắn đạp xe thật nhanh đến ngôi trường mới nên hắn cũng thú vị mà nó và hắn cũng tuổi nên nguy cơ học chung lớp rất cao khiến hắn càng thú vị hơn. Đôi lúc hắn đi phanh dừng đột ngột không biết là cố ý hay vô tình làm nó trao đảo ngã về phía hắn_ Nek, ông định làm cái trò gì nữa hả???- nó_ Tui chỉ sợ bà ngã thui- hắn dừng hẳn xe lại lấy 2 tay nó quàng chặt vào hông hắn_ Ơ ơ ơ,,,,- nó ngạc nhiên_ Bà phải làm như vậy ko thì "rước họa vào thân" ráng chịu ah nha- hắnNó tức tối lắm nhưng đâu bik làm gì chỉ ầm ừ cho qua chuyện rõ ràng là muốn nó làm ny hắn trên xe vậy mà cứ bịa chuyện này nọ.

Chương 2: Chương 2