Tác giả:

6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng…

Chương 37: Chương 37

Con Heo Xấu Xí Kia! Em Là Của Riêng AnhTác giả: Lâm Tú Vân6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng… Nó uể oải về nhà, bước lên tầng thì thấy cái bóng đen thù lù đứng đó, nó hoảng quá_AAAA......MAAAAAAA!!!Thì nhận ngay lấy cái cốc vào đầu, đèn sáng nó mới hoàng hồn_Ma cỏ gì ở đây, lớp 11 rồi mà còn tin vớ vẩn ma thâyLà hắn chứ ai nữa, 12h đêm rùi còn đứng đây làm gì mà còn tắt đèn nữa, liên tưởng của người ta cũng cao chứ bộ, không nghĩ ma thì cũng quỷ thui_Ông làm tui đứng tim đó, mà sao không ngủ??? Ở đây làm gìThấy mắt nó đỏ hoe, 1 bọng nước còn thấm trên đôi má hồng hắn hỏi gấp_Bà đi đâu về??? Sao về muộn vậy? Mẹ bà bảo mua đồ gọi điện sao bà không về HẢ? Mắt bà sao thế kia?_Ah, tui lúc nãy đi ngoài kia gió mạnh quá bụi bay vào mắtHắn hỏi bao nhiêu câu vậy mà nó trả lời có câu duy nhất, nó sợ làm tổn thương tình bạn của hắn và cậu. Sợ nó lừa hắn nhanh nhảu nhòm ngoài cửa sổ, đúng là trời lạnh thật còn gió nữa!!!Nó hếch mũi vì hắn chả mở miệng được mà cãi lại hay tra vấn gì nữa, đang tự cao bản thân thì hắn bế phốc nó lên_AAAA_Tui không làm gì cả!!! Tui ở nhà bà mà làm gì bà được hả??? Động não heo 1 chút điThấy hắn có vẻ mặt nghiêm nghị và phân tích cũng đúng nên nó chỉ ầm ừ im lặng. Thấy hắn đỏ mặt, đỏ tai nó cứ nhìn chằm chằm làm hắn cáu_Nhìn gì mà nhìn ghê thế!!!- nghe thế nó quay đi chỗ khác lunHắn bế nó lên tầng làm gì nhỉ??? Nó cũng tò mò lắm!!! Cảnh này nhìn như Hoàng tử trong truyện cứu công chúa khỏi tay quỷ dữ không bằng ý ( Nó chỉ giỏi sống ảo)Lát sau thì nó mới biết hắn bế nó lên sân thượng đến bên chiếc xích đu rồi nhẹ nhàng đặt nó ngồi xuống, ôi diễm phúc bảy đời mới thấy hắn làm như vậy nha!!! Nó tròn trịa đôi mắt_Lên sân thượng mà tưởng đi đâu cơ, thế thì để tui đi làm gì mà bế chứ???_Tính bà thất thường, sợ bà không muốn lên nên bế thui mà bà cũng thích mà heheCứ ngồi đôi co với hắn chỉ tổ loạn óc ra thui chứ ngắm cảnh còn hay hơn, hôm nay sao nhiều mà tỏa sáng lung linh, đẹp quá. Ánh trăng dát vàng chiếu ánh sáng nhẹ nhàng tỏa khắp 1 vùng. Nó ngước nhìn lên trời "Ồ" lên 1 tiếng vì vẻ đẹp này chăng??? Chắc vậy!!! Hắn nghĩ rùi mỉm cười_Nè, giữa tui, Hoàng và Minh thì bà quý ai nhất_Tui quý cả 3 mà heehe_Chọn 1 người thui hiểu chưa???Nó thì người nào cũng quý hết trơn ý vì ai cũng tốt với nó mà, bây giờ chọn 1 nó biết nói ai bây giờ, không khéo nói quý hắn thì ngày mai 2 tên kia mà biết thì mình chỉ có mà tha hồ nhận ánh mắt căm thù ah!!!_Tui....tui...._Sao??? Ah, không quý tui chứ gì. Ghê nhỉ??? Chọn 1 mà cũng phải chần chờ mãi ah??? Tình cảm với 2 tên kia ghê nhỉ???Hắn hôm nay sao vậy nhỉ??? Hay thấy nó thân thiết với 2 tên kia mà đâm ra khùng khùng điên điên vậy trời!!! Chẳng lẽ ghen ah!!! Không, hắn khẳng định mình không hề ghen ( bày đặt chối )_Mà sao ông hỏi làm gì???_Ngày mai tui về nhà tui ở rùi không ở đây nữa bà tha hồ mà chơi với chả quý 2 tên hốt bôi kia nháHắn bực, bỏ đi luôn_Ông không ở đây được ah???- nó nắm tay hắn lại vẻ năn nỉ, hắn liếc nhìn cũng thấy ấm áp bèn ngồi cạnh nó_Không, ba mẹ tui công tác về rùi muốn có thời gian bên con cái và tui không thể làm phiền gia đình bà mãi được_Tui sẽ rất nhớ ông đấy mặc dù chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên ở lớp nhưng ở nhà tui tha hồ mà đấu khẩu với ông hjhj_Vậy bà thấy có tình cảm gì không???_Tình cảm gì cơ???_Ngốc quá, nghĩ sâu xa tí điKhổ nỗi hôm nay nó có nghĩ được gì đâu, hắn rõ ràng gợi ý vậy mà bộ não nó chả suy luận câu nói hắn có ý gì cả!!! Chậc!!! Chả trách hắn điên là đúng..._Thôi khỏi nghĩ!!! Cũng chả ra đâuRồi 2 đứa cùng ngắm sao trên trời, ngước nhìn vì sao sáng 2 đứa chạm mắt nhìn nhau, ngại quá quay đi nhưng đâu có biết rằng 2 người cùng tâm trạng đang buồn chứ!!!Từ ngày hắn đi về nhà gia đình nó buồn rượi rượi, dạo này bố mẹ nó cũng hay đi công tác nữa chứ thành ra sáng chiều đi học nhưng những ngày nghỉ thì nó chơi 1 mình trong phòng về lâu dài chắc thành tự kỷ mất."Không sao, hằng ngày vẫn gặp cậu ấy mà" Nó tự an ủi bản thân rùi lại tươi tắn như mọi khi

Nó uể oải về nhà, bước lên tầng thì thấy cái bóng đen thù lù đứng đó, nó hoảng quá

_AAAA......MAAAAAAA!!!

Thì nhận ngay lấy cái cốc vào đầu, đèn sáng nó mới hoàng hồn

_Ma cỏ gì ở đây, lớp 11 rồi mà còn tin vớ vẩn ma thây

Là hắn chứ ai nữa, 12h đêm rùi còn đứng đây làm gì mà còn tắt đèn nữa, liên tưởng của người ta cũng cao chứ bộ, không nghĩ ma thì cũng quỷ thui

_Ông làm tui đứng tim đó, mà sao không ngủ??? Ở đây làm gì

Thấy mắt nó đỏ hoe, 1 bọng nước còn thấm trên đôi má hồng hắn hỏi gấp

_Bà đi đâu về??? Sao về muộn vậy? Mẹ bà bảo mua đồ gọi điện sao bà không về HẢ? Mắt bà sao thế kia?

_Ah, tui lúc nãy đi ngoài kia gió mạnh quá bụi bay vào mắt

Hắn hỏi bao nhiêu câu vậy mà nó trả lời có câu duy nhất, nó sợ làm tổn thương tình bạn của hắn và cậu. Sợ nó lừa hắn nhanh nhảu nhòm ngoài cửa sổ, đúng là trời lạnh thật còn gió nữa!!!

Nó hếch mũi vì hắn chả mở miệng được mà cãi lại hay tra vấn gì nữa, đang tự cao bản thân thì hắn bế phốc nó lên

_AAAA_Tui không làm gì cả!!! Tui ở nhà bà mà làm gì bà được hả??? Động não heo 1 chút đi

Thấy hắn có vẻ mặt nghiêm nghị và phân tích cũng đúng nên nó chỉ ầm ừ im lặng. Thấy hắn đỏ mặt, đỏ tai nó cứ nhìn chằm chằm làm hắn cáu

_Nhìn gì mà nhìn ghê thế!!!- nghe thế nó quay đi chỗ khác lun

Hắn bế nó lên tầng làm gì nhỉ??? Nó cũng tò mò lắm!!! Cảnh này nhìn như Hoàng tử trong truyện cứu công chúa khỏi tay quỷ dữ không bằng ý ( Nó chỉ giỏi sống ảo)

Lát sau thì nó mới biết hắn bế nó lên sân thượng đến bên chiếc xích đu rồi nhẹ nhàng đặt nó ngồi xuống, ôi diễm phúc bảy đời mới thấy hắn làm như vậy nha!!! Nó tròn trịa đôi mắt

_Lên sân thượng mà tưởng đi đâu cơ, thế thì để tui đi làm gì mà bế chứ???

_Tính bà thất thường, sợ bà không muốn lên nên bế thui mà bà cũng thích mà hehe

Cứ ngồi đôi co với hắn chỉ tổ loạn óc ra thui chứ ngắm cảnh còn hay hơn, hôm nay sao nhiều mà tỏa sáng lung linh, đẹp quá. Ánh trăng dát vàng chiếu ánh sáng nhẹ nhàng tỏa khắp 1 vùng. Nó ngước nhìn lên trời "Ồ" lên 1 tiếng vì vẻ đẹp này chăng??? Chắc vậy!!! Hắn nghĩ rùi mỉm cười

_Nè, giữa tui, Hoàng và Minh thì bà quý ai nhất

_Tui quý cả 3 mà heehe

_Chọn 1 người thui hiểu chưa???

Nó thì người nào cũng quý hết trơn ý vì ai cũng tốt với nó mà, bây giờ chọn 1 nó biết nói ai bây giờ, không khéo nói quý hắn thì ngày mai 2 tên kia mà biết thì mình chỉ có mà tha hồ nhận ánh mắt căm thù ah!!!

_Tui....tui....

_Sao??? Ah, không quý tui chứ gì. Ghê nhỉ??? Chọn 1 mà cũng phải chần chờ mãi ah??? Tình cảm với 2 tên kia ghê nhỉ???

Hắn hôm nay sao vậy nhỉ??? Hay thấy nó thân thiết với 2 tên kia mà đâm ra khùng khùng điên điên vậy trời!!! Chẳng lẽ ghen ah!!! Không, hắn khẳng định mình không hề ghen ( bày đặt chối )

_Mà sao ông hỏi làm gì???

_Ngày mai tui về nhà tui ở rùi không ở đây nữa bà tha hồ mà chơi với chả quý 2 tên hốt bôi kia nhá

Hắn bực, bỏ đi luôn

_Ông không ở đây được ah???- nó nắm tay hắn lại vẻ năn nỉ, hắn liếc nhìn cũng thấy ấm áp bèn ngồi cạnh nó

_Không, ba mẹ tui công tác về rùi muốn có thời gian bên con cái và tui không thể làm phiền gia đình bà mãi được

_Tui sẽ rất nhớ ông đấy mặc dù chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên ở lớp nhưng ở nhà tui tha hồ mà đấu khẩu với ông hjhj

_Vậy bà thấy có tình cảm gì không???

_Tình cảm gì cơ???

_Ngốc quá, nghĩ sâu xa tí đi

Khổ nỗi hôm nay nó có nghĩ được gì đâu, hắn rõ ràng gợi ý vậy mà bộ não nó chả suy luận câu nói hắn có ý gì cả!!! Chậc!!! Chả trách hắn điên là đúng...

_Thôi khỏi nghĩ!!! Cũng chả ra đâu

Rồi 2 đứa cùng ngắm sao trên trời, ngước nhìn vì sao sáng 2 đứa chạm mắt nhìn nhau, ngại quá quay đi nhưng đâu có biết rằng 2 người cùng tâm trạng đang buồn chứ!!!

Từ ngày hắn đi về nhà gia đình nó buồn rượi rượi, dạo này bố mẹ nó cũng hay đi công tác nữa chứ thành ra sáng chiều đi học nhưng những ngày nghỉ thì nó chơi 1 mình trong phòng về lâu dài chắc thành tự kỷ mất.

"Không sao, hằng ngày vẫn gặp cậu ấy mà" Nó tự an ủi bản thân rùi lại tươi tắn như mọi khi

Con Heo Xấu Xí Kia! Em Là Của Riêng AnhTác giả: Lâm Tú Vân6h30 mẹ nó cất tiếng ca cải lương có 1 ko 2 trong lịch sử: _ Nhã Uyên dậy ngay cho mẹ!!! Nó ngáp vài cái rùi bảo: _ 5 phút nữa mẹ ơi Rùi tiếp tục công việc nướng giòn chiếc giường công chúa _DẬY NHANHHHHH- mẹ nó hét toáng lên Nó lập tức bật dậy như lò xo xoắn phi thẳng vào nhà tắm vscn 30s rùi đi ra thở hổn hển giọng vẫn ngọt như mía lùi _ Con cảm tạ ông trời đã phú cho mẹ 1 giọng nói vang trời với tần số volume khác cao đấy- nó đăm chiêu suy nghĩ nhưng phát hiện khuôn mặt mami đang xẩm đen không lôi thôi nữa nó vơ vội chiếc cặp chạy ngay xuống nhà dắt xe đi học lun ( công nhận bà này có năng khiếu làm VĐV Maratong đó =_=) Nó đạp xe thật nhanh đến trương cộng thêm cái thời tiết màu hè nóng nực nó cố gắng hết sức nhưng sao nó cảm thấy con đường dài quá, mồ hôi mẹ mồ hôi con thì nhau chảy trên đôi má ửng hồng, ướt hết áo. Thế mà vẫn iu đời ghê tuy hơi mệt nhọc nhưng công việc ngắm cảnh thì nó không thể bỏ qua. Do tính hậu đậu nó tông vào 1 tên đẹp troai, cao to, mái tóc vuốt keo bóng… Nó uể oải về nhà, bước lên tầng thì thấy cái bóng đen thù lù đứng đó, nó hoảng quá_AAAA......MAAAAAAA!!!Thì nhận ngay lấy cái cốc vào đầu, đèn sáng nó mới hoàng hồn_Ma cỏ gì ở đây, lớp 11 rồi mà còn tin vớ vẩn ma thâyLà hắn chứ ai nữa, 12h đêm rùi còn đứng đây làm gì mà còn tắt đèn nữa, liên tưởng của người ta cũng cao chứ bộ, không nghĩ ma thì cũng quỷ thui_Ông làm tui đứng tim đó, mà sao không ngủ??? Ở đây làm gìThấy mắt nó đỏ hoe, 1 bọng nước còn thấm trên đôi má hồng hắn hỏi gấp_Bà đi đâu về??? Sao về muộn vậy? Mẹ bà bảo mua đồ gọi điện sao bà không về HẢ? Mắt bà sao thế kia?_Ah, tui lúc nãy đi ngoài kia gió mạnh quá bụi bay vào mắtHắn hỏi bao nhiêu câu vậy mà nó trả lời có câu duy nhất, nó sợ làm tổn thương tình bạn của hắn và cậu. Sợ nó lừa hắn nhanh nhảu nhòm ngoài cửa sổ, đúng là trời lạnh thật còn gió nữa!!!Nó hếch mũi vì hắn chả mở miệng được mà cãi lại hay tra vấn gì nữa, đang tự cao bản thân thì hắn bế phốc nó lên_AAAA_Tui không làm gì cả!!! Tui ở nhà bà mà làm gì bà được hả??? Động não heo 1 chút điThấy hắn có vẻ mặt nghiêm nghị và phân tích cũng đúng nên nó chỉ ầm ừ im lặng. Thấy hắn đỏ mặt, đỏ tai nó cứ nhìn chằm chằm làm hắn cáu_Nhìn gì mà nhìn ghê thế!!!- nghe thế nó quay đi chỗ khác lunHắn bế nó lên tầng làm gì nhỉ??? Nó cũng tò mò lắm!!! Cảnh này nhìn như Hoàng tử trong truyện cứu công chúa khỏi tay quỷ dữ không bằng ý ( Nó chỉ giỏi sống ảo)Lát sau thì nó mới biết hắn bế nó lên sân thượng đến bên chiếc xích đu rồi nhẹ nhàng đặt nó ngồi xuống, ôi diễm phúc bảy đời mới thấy hắn làm như vậy nha!!! Nó tròn trịa đôi mắt_Lên sân thượng mà tưởng đi đâu cơ, thế thì để tui đi làm gì mà bế chứ???_Tính bà thất thường, sợ bà không muốn lên nên bế thui mà bà cũng thích mà heheCứ ngồi đôi co với hắn chỉ tổ loạn óc ra thui chứ ngắm cảnh còn hay hơn, hôm nay sao nhiều mà tỏa sáng lung linh, đẹp quá. Ánh trăng dát vàng chiếu ánh sáng nhẹ nhàng tỏa khắp 1 vùng. Nó ngước nhìn lên trời "Ồ" lên 1 tiếng vì vẻ đẹp này chăng??? Chắc vậy!!! Hắn nghĩ rùi mỉm cười_Nè, giữa tui, Hoàng và Minh thì bà quý ai nhất_Tui quý cả 3 mà heehe_Chọn 1 người thui hiểu chưa???Nó thì người nào cũng quý hết trơn ý vì ai cũng tốt với nó mà, bây giờ chọn 1 nó biết nói ai bây giờ, không khéo nói quý hắn thì ngày mai 2 tên kia mà biết thì mình chỉ có mà tha hồ nhận ánh mắt căm thù ah!!!_Tui....tui...._Sao??? Ah, không quý tui chứ gì. Ghê nhỉ??? Chọn 1 mà cũng phải chần chờ mãi ah??? Tình cảm với 2 tên kia ghê nhỉ???Hắn hôm nay sao vậy nhỉ??? Hay thấy nó thân thiết với 2 tên kia mà đâm ra khùng khùng điên điên vậy trời!!! Chẳng lẽ ghen ah!!! Không, hắn khẳng định mình không hề ghen ( bày đặt chối )_Mà sao ông hỏi làm gì???_Ngày mai tui về nhà tui ở rùi không ở đây nữa bà tha hồ mà chơi với chả quý 2 tên hốt bôi kia nháHắn bực, bỏ đi luôn_Ông không ở đây được ah???- nó nắm tay hắn lại vẻ năn nỉ, hắn liếc nhìn cũng thấy ấm áp bèn ngồi cạnh nó_Không, ba mẹ tui công tác về rùi muốn có thời gian bên con cái và tui không thể làm phiền gia đình bà mãi được_Tui sẽ rất nhớ ông đấy mặc dù chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên ở lớp nhưng ở nhà tui tha hồ mà đấu khẩu với ông hjhj_Vậy bà thấy có tình cảm gì không???_Tình cảm gì cơ???_Ngốc quá, nghĩ sâu xa tí điKhổ nỗi hôm nay nó có nghĩ được gì đâu, hắn rõ ràng gợi ý vậy mà bộ não nó chả suy luận câu nói hắn có ý gì cả!!! Chậc!!! Chả trách hắn điên là đúng..._Thôi khỏi nghĩ!!! Cũng chả ra đâuRồi 2 đứa cùng ngắm sao trên trời, ngước nhìn vì sao sáng 2 đứa chạm mắt nhìn nhau, ngại quá quay đi nhưng đâu có biết rằng 2 người cùng tâm trạng đang buồn chứ!!!Từ ngày hắn đi về nhà gia đình nó buồn rượi rượi, dạo này bố mẹ nó cũng hay đi công tác nữa chứ thành ra sáng chiều đi học nhưng những ngày nghỉ thì nó chơi 1 mình trong phòng về lâu dài chắc thành tự kỷ mất."Không sao, hằng ngày vẫn gặp cậu ấy mà" Nó tự an ủi bản thân rùi lại tươi tắn như mọi khi

Chương 37: Chương 37