“ I love you, loving you, as the mouse so love the rice. Even every day……” Vào đầu hạ nắng nóng, bầu trời xanh thắm không gợn tí mây, những ánh nắng ấm vui đùa chiếu rọi khắp một góc sân đỏ rực. Trong phòng ký túc xá nào đó tại trường đại học Dạ Hoa bỗng vang lên thất thanh: “Oh yeah!!!cuối cùng cũng hè rồi.”-Tố Tố mừng rỡ hét lên, nắm lấy tay Thinh Thinh rồi bỗng lặng đi. Cả hai không hẹn mà cùng quay sang Ni Ni đang ngồi u rũ. “Thôi nào, chắc sẽ ổn mà”-Tố Tố vừa nói vừa lay lay vai cô bạn đáng thương đang thấp thỏm lo sợ kết quả thi của mình:” Thi thôi mà dù sao cũng qua rồi, phải tự tin lên chứ. Cậu nhìn Thinh Thinh kìa, mai cậu ấy thi mà bây giờ mặt vẫn tỉnh bơ thế kia.” “Này, này, ai bảo là tớ tỉnh bơ hả? Cậu không thấy tớ đang muốn phát điên lên vì cuốn sách đầy luật này à? Thật là.”- Cô vừa nói vừa lấy cuốn sách dày cộm gõ vào đầu Tố Tố đang ba hoa múa mép đằng kia. Tố Tố đáng thương nước mắt lưng tròng chưa kịp định hình thì hung thủ lại vênh váo tiếp lời:”Cậu tưởng ai cũng…
Chương 12
Tình Yêu À, Để Sau Nhé!Tác giả: zieny189 “ I love you, loving you, as the mouse so love the rice. Even every day……” Vào đầu hạ nắng nóng, bầu trời xanh thắm không gợn tí mây, những ánh nắng ấm vui đùa chiếu rọi khắp một góc sân đỏ rực. Trong phòng ký túc xá nào đó tại trường đại học Dạ Hoa bỗng vang lên thất thanh: “Oh yeah!!!cuối cùng cũng hè rồi.”-Tố Tố mừng rỡ hét lên, nắm lấy tay Thinh Thinh rồi bỗng lặng đi. Cả hai không hẹn mà cùng quay sang Ni Ni đang ngồi u rũ. “Thôi nào, chắc sẽ ổn mà”-Tố Tố vừa nói vừa lay lay vai cô bạn đáng thương đang thấp thỏm lo sợ kết quả thi của mình:” Thi thôi mà dù sao cũng qua rồi, phải tự tin lên chứ. Cậu nhìn Thinh Thinh kìa, mai cậu ấy thi mà bây giờ mặt vẫn tỉnh bơ thế kia.” “Này, này, ai bảo là tớ tỉnh bơ hả? Cậu không thấy tớ đang muốn phát điên lên vì cuốn sách đầy luật này à? Thật là.”- Cô vừa nói vừa lấy cuốn sách dày cộm gõ vào đầu Tố Tố đang ba hoa múa mép đằng kia. Tố Tố đáng thương nước mắt lưng tròng chưa kịp định hình thì hung thủ lại vênh váo tiếp lời:”Cậu tưởng ai cũng… Bàn tayấm áp khẽvuốt lên mũi cô bảo:”Thinh Thinh, sao em lại ngốc nghếch, ngờnghệch vậy cơchứ.”Sau bữa cơm hôm đó, Không biết là vì đã làm gì đắc tội với Boss hay do mất tín nhiệm mà công việc của Thinh Thinh cũng thuyên giảm dần.Cũng tốt dù gì thì cô chỉ là một thực tập sinh nhỏ nhoi mà thôi. Nhưng may ra ít nhiều cô cũng được cùng Nguyệt Hạ Nam tham gia vài cuộc họp hội nghị, được đến nghe khảo tại những phiên tòa lớn,…Xét về mọi phương diện đều ổn cả, nhưng không hiểu sao cô cứ thấy mọi hành động của Nguyệt Hạ Nam đều tỏ ra rất khác thường.Một ngày đẹp trời, luật sư Nam đột nhiên nhận được một vụ án lớn. Thế là cả cô, Diệu Diệu, Nguyệt Hạ Nam đều phải tăng ca. Nhưng Diệu Diệu do bận việc đột xuất nên đã giao phó một phần trách nhiệm cho Thinh Thinh nhà ta.Tuy thế, nhưng hầu như mọi việc đều do đích thân Nguyệt Hạ Nam tự tay làm lấy.Thấy vậy Thinh Thinh ũ rũ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đại Boss không tin tưởng mình? Chẳng lẽ mình thật sự vô dụng như vậy sao? Haizz…”Một lúc sau, Nguyệt Hạ Nam đột nhiên xuất hiện bảo:”Em nhập bản thảo này vào máy rồi photo ra cho anh hai phần.”…………………………….Văn bản đánh xong, photo cũng xong, ánh đèn trong phòng luật sư Nam vẫn chưa tắt,”rốt cuộc anh ấy làm gì mà đến giờ vẫn chưa xong nhỉ?”Đồng hồ giờ đã là 11:23, cô mệt mỏi gập đầu xuống bàn, thiếp đi lúc nào không hay.Giấc mơấy lại hiện về……..Ngoài trời, gió rét đang thổi lên từng cơn dữdội….Bàn tayấm áp khẽvuốt lên sóng mũi cô bảo:”Thinh Thinh, sao em lại ngốc nghếch, ngờnghệch vậy cơchứ?”Toàn thân Thinh Thinh lạnh run bần bật, miệng không ngừng lắp bắp:”Tại..tại.. anh bảo sẽđến, nên em đứng đợi.”Bất giác thân hình mảnh mai của cô bịhắn ôm gọn vào lòng, thì thầm:”Vậy sao em không gọi anh, em thật là ngốc…ngốc lắm.”Đúng vậy cô rất là ngốc, cô ngốc đến nỗi đã đứng đợi hắn hai tiếng đồng hồgiữa trời đông gió rét mà đến điện thoại cũng không dám gọi cho hắn. Nhưng cái lạnhấy chẳng là bao, chỉcần hắn âu yếm ôm cô nhưthế, tất cảcơn giận, cơn lạnh đều sẽtan biến ngay lập tức.Cô còn nhớnhưincái cảm giácấm ápấy, cảm giác nhưmọi thứđều trải đầy hoa hồng, rất tốt đẹp, rất hạnh phúc.Nhưng giờđây quá khứấy lại cứnhưquảboom không giờ, cứhiện hữu trong lòng cô, cứgiày xéo lên trái tim cô hết lần này đến lần khác,…Nó khiến cô đau đớn,đau đớn…rồi quằn quại nhưmột vết thương không bao giờnguôi, không bao giờlành lại…..Giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi.Lúc này đây Nguyệt Hạ Nam từ cửa phòng bước ra, tiến lại gần.Tay anh nắm chặt đặt lên bàn, đau lòng khom người về phía Thinh Thinh, đưa những ngón tay thon dài của mình vén đám tóc mây rối cho cô, dịu dàng thỏ thẻ: “Thinh Thinh à Thinh Thinh, rốt cuộc ai lại dám làm em đau khổ đến thế này.”Một lúc sau, Thinh Thinh khẽ giật mình đưa mắt ngờ nghệch nhìn Nguyệt Hạ Nam, rồi dụi dụi mắt, lẩm bẩm:“Luật sư Nam anh chưa về ạ?”“Ừ, anh đưa em về.”Đây là lần thứ hai anh đưa cô về kí túc, dường như mọi chuyện cũng trở nên khá quen thuộc. Thinh Thinh cũng không còn ngại ngần, e dè như lần đầu nữa, không biết vì sao cô cũng muốn biết thêm nhiều điều từ anh. Trông anh có cái gì đó gọi là gần gũi, một sư thân thuộc kì lạ nhưng cô lại không tài nào có thể biết được vì sao lại như vậy.Nhất là ánh mắt ấy, ánh mắt như có mị lực, cuốn hút cô đi sâu vào thế giới nội tâm anh, muốn tìm hiểu thêm về anh.Giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên: “Thật ra, mai em không cần đến phiên tòa với anh đâu.””Nhưng…” -Thinh Thinh ngập ngừng.Đột nhiên đại Boss mỉm cười, ánh mắt chăm chú lái xe bỗng quay sang nhìn cô bảo:”Không sao!! Dù gì thì mai đã có Diệu Diệu đến giúp anh, em đến công ty trễ một chút cũng được.”Thinh thinh nghe thế lòng bỗng cảm tạ đại Boss vô cùng, gật đầu lia lịa.Đại Boss thật là tốt bụng, thật là anh minh. =]]Nguyệt Hạ Nam lại im lặng, tiếp tục chăm chú lái xe.Thấy thế Thinh Thinh lo lắng “chẳng lẽ mình thành thật quá chăng, hay mình quá khích động nên đại Boss nghĩ mình lười biếng không muốn đi làm”. Đang suy nghĩ mông lung, chiếc xe bỗng dừng lại.”Khuya rồi, em ngủ ngon nhé.”Thinh Thinh bất giác giật mình, mơ màng:”Ngủ ngon.”Nghe thế Nguyệt Hạ Nam lịch sự gật đầu:”Tạm biệt.”Nói xong, chiếc xe phóng đi mất hút sau màn đêm mịt mù, không ngoảnh đầu lại.
Bàn tay ấ m áp kh ẽ vu ố t lên mũi cô b ả o:”Thinh Thinh, sao em l ạ i ng ố c ngh ế ch, ng ờ ngh ệ ch v ậ y c ơ ch ứ .”
Sau bữa cơm hôm đó, Không biết là vì đã làm gì đắc tội với Boss hay do mất tín nhiệm mà công việc của Thinh Thinh cũng thuyên giảm dần.
Cũng tốt dù gì thì cô chỉ là một thực tập sinh nhỏ nhoi mà thôi. Nhưng may ra ít nhiều cô cũng được cùng Nguyệt Hạ Nam tham gia vài cuộc họp hội nghị, được đến nghe khảo tại những phiên tòa lớn,…
Xét về mọi phương diện đều ổn cả, nhưng không hiểu sao cô cứ thấy mọi hành động của Nguyệt Hạ Nam đều tỏ ra rất khác thường.
Một ngày đẹp trời, luật sư Nam đột nhiên nhận được một vụ án lớn. Thế là cả cô, Diệu Diệu, Nguyệt Hạ Nam đều phải tăng ca. Nhưng Diệu Diệu do bận việc đột xuất nên đã giao phó một phần trách nhiệm cho Thinh Thinh nhà ta.
Tuy thế, nhưng hầu như mọi việc đều do đích thân Nguyệt Hạ Nam tự tay làm lấy.
Thấy vậy Thinh Thinh ũ rũ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đại Boss không tin tưởng mình? Chẳng lẽ mình thật sự vô dụng như vậy sao? Haizz…”
Một lúc sau, Nguyệt Hạ Nam đột nhiên xuất hiện bảo:”Em nhập bản thảo này vào máy rồi photo ra cho anh hai phần.”
…………………………….
Văn bản đánh xong, photo cũng xong, ánh đèn trong phòng luật sư Nam vẫn chưa tắt,”rốt cuộc anh ấy làm gì mà đến giờ vẫn chưa xong nhỉ?”
Đồng hồ giờ đã là 11:23, cô mệt mỏi gập đầu xuống bàn, thiếp đi lúc nào không hay.
Gi ấ c m ơ ấ y l ạ i hi ệ n v ề …….. Ngoài tr ờ i, gió rét đang th ổ i lên t ừ ng c ơ n d ữ d ộ i…. Bàn tay ấ m áp kh ẽ vu ố t lên sóng m ũ i cô b ả o:”Thinh Thinh, sao em l ạ i ng ố c ngh ế ch, ng ờ ngh ệ ch v ậ y c ơ ch ứ ?” Toàn thân Thinh Thinh l ạ nh run b ầ n b ậ t, mi ệ ng không ng ừ ng l ắ p b ắ p:”T ạ i..t ạ i.. anh b ả o s ẽ đ ế n, nên em đ ứ ng đ ợ i.” B ấ t giác thân hình m ả nh mai c ủ a cô b ị h ắ n ôm g ọ n vào lòng, thì th ầ m:”V ậ y sao em không g ọ i anh, em th ậ t là ng ố c…ng ố c l ắ m.” Đúng v ậ y cô r ấ t là ng ố c, cô ng ố c đ ế n n ỗ i đã đ ứ ng đ ợ i h ắ n hai ti ế ng đ ồ ng h ồ gi ữ a tr ờ i đông gió rét mà đ ế n đi ệ n tho ạ i c ũ ng không dám g ọ i cho h ắ n. Nh ư ng cái l ạ nh ấ y ch ẳ ng là bao, ch ỉ c ầ n h ắ n âu y ế m ôm cô nh ư th ế , t ấ t c ả c ơ n gi ậ n, c ơ n l ạ nh đ ề u s ẽ tan bi ế n ngay l ậ p t ứ c. Cô còn nh ớ nh ư in c ái c ả m giác ấ m áp ấ y, c ả m giác nh ư m ọ i th ứ đ ề u tr ả i đ ầ y hoa h ồ ng, r ấ t t ố t đ ẹ p, r ấ t h ạ nh phúc. Nh ư ng gi ờ đây quá kh ứ ấ y l ạ i c ứ nh ư qu ả boom không gi ờ , c ứ hi ệ n h ữ u trong lòng cô, c ứ giày xéo lên trái tim cô h ế t l ầ n này đ ế n l ầ n khác,… Nó khi ế n cô đau đ ớ n, đau đ ớ n…r ồ i qu ằ n qu ạ i nh ư m ộ t v ế t th ươ ng không bao gi ờ nguôi, không bao gi ờ lành l ạ i…..
Giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi.
Lúc này đây Nguyệt Hạ Nam từ cửa phòng bước ra, tiến lại gần.
Tay anh nắm chặt đặt lên bàn, đau lòng khom người về phía Thinh Thinh, đưa những ngón tay thon dài của mình vén đám tóc mây rối cho cô, dịu dàng thỏ thẻ: “Thinh Thinh à Thinh Thinh, rốt cuộc ai lại dám làm em đau khổ đến thế này.”
Một lúc sau, Thinh Thinh khẽ giật mình đưa mắt ngờ nghệch nhìn Nguyệt Hạ Nam, rồi dụi dụi mắt, lẩm bẩm:
“Luật sư Nam anh chưa về ạ?”
“Ừ, anh đưa em về.”
Đây là lần thứ hai anh đưa cô về kí túc, dường như mọi chuyện cũng trở nên khá quen thuộc. Thinh Thinh cũng không còn ngại ngần, e dè như lần đầu nữa, không biết vì sao cô cũng muốn biết thêm nhiều điều từ anh. Trông anh có cái gì đó gọi là gần gũi, một sư thân thuộc kì lạ nhưng cô lại không tài nào có thể biết được vì sao lại như vậy.
Nhất là ánh mắt ấy, ánh mắt như có mị lực, cuốn hút cô đi sâu vào thế giới nội tâm anh, muốn tìm hiểu thêm về anh.
Giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên: “Thật ra, mai em không cần đến phiên tòa với anh đâu.”
”Nhưng…” -Thinh Thinh ngập ngừng.
Đột nhiên đại Boss mỉm cười, ánh mắt chăm chú lái xe bỗng quay sang nhìn cô bảo:”Không sao!! Dù gì thì mai đã có Diệu Diệu đến giúp anh, em đến công ty trễ một chút cũng được.”
Thinh thinh nghe thế lòng bỗng cảm tạ đại Boss vô cùng, gật đầu lia lịa.
Đại Boss thật là tốt bụng, thật là anh minh. =]]
Nguyệt Hạ Nam lại im lặng, tiếp tục chăm chú lái xe.
Thấy thế Thinh Thinh lo lắng “chẳng lẽ mình thành thật quá chăng, hay mình quá khích động nên đại Boss nghĩ mình lười biếng không muốn đi làm”. Đang suy nghĩ mông lung, chiếc xe bỗng dừng lại.
”Khuya rồi, em ngủ ngon nhé.”
Thinh Thinh bất giác giật mình, mơ màng:”Ngủ ngon.”
Nghe thế Nguyệt Hạ Nam lịch sự gật đầu:”Tạm biệt.”
Nói xong, chiếc xe phóng đi mất hút sau màn đêm mịt mù, không ngoảnh đầu lại.
Tình Yêu À, Để Sau Nhé!Tác giả: zieny189 “ I love you, loving you, as the mouse so love the rice. Even every day……” Vào đầu hạ nắng nóng, bầu trời xanh thắm không gợn tí mây, những ánh nắng ấm vui đùa chiếu rọi khắp một góc sân đỏ rực. Trong phòng ký túc xá nào đó tại trường đại học Dạ Hoa bỗng vang lên thất thanh: “Oh yeah!!!cuối cùng cũng hè rồi.”-Tố Tố mừng rỡ hét lên, nắm lấy tay Thinh Thinh rồi bỗng lặng đi. Cả hai không hẹn mà cùng quay sang Ni Ni đang ngồi u rũ. “Thôi nào, chắc sẽ ổn mà”-Tố Tố vừa nói vừa lay lay vai cô bạn đáng thương đang thấp thỏm lo sợ kết quả thi của mình:” Thi thôi mà dù sao cũng qua rồi, phải tự tin lên chứ. Cậu nhìn Thinh Thinh kìa, mai cậu ấy thi mà bây giờ mặt vẫn tỉnh bơ thế kia.” “Này, này, ai bảo là tớ tỉnh bơ hả? Cậu không thấy tớ đang muốn phát điên lên vì cuốn sách đầy luật này à? Thật là.”- Cô vừa nói vừa lấy cuốn sách dày cộm gõ vào đầu Tố Tố đang ba hoa múa mép đằng kia. Tố Tố đáng thương nước mắt lưng tròng chưa kịp định hình thì hung thủ lại vênh váo tiếp lời:”Cậu tưởng ai cũng… Bàn tayấm áp khẽvuốt lên mũi cô bảo:”Thinh Thinh, sao em lại ngốc nghếch, ngờnghệch vậy cơchứ.”Sau bữa cơm hôm đó, Không biết là vì đã làm gì đắc tội với Boss hay do mất tín nhiệm mà công việc của Thinh Thinh cũng thuyên giảm dần.Cũng tốt dù gì thì cô chỉ là một thực tập sinh nhỏ nhoi mà thôi. Nhưng may ra ít nhiều cô cũng được cùng Nguyệt Hạ Nam tham gia vài cuộc họp hội nghị, được đến nghe khảo tại những phiên tòa lớn,…Xét về mọi phương diện đều ổn cả, nhưng không hiểu sao cô cứ thấy mọi hành động của Nguyệt Hạ Nam đều tỏ ra rất khác thường.Một ngày đẹp trời, luật sư Nam đột nhiên nhận được một vụ án lớn. Thế là cả cô, Diệu Diệu, Nguyệt Hạ Nam đều phải tăng ca. Nhưng Diệu Diệu do bận việc đột xuất nên đã giao phó một phần trách nhiệm cho Thinh Thinh nhà ta.Tuy thế, nhưng hầu như mọi việc đều do đích thân Nguyệt Hạ Nam tự tay làm lấy.Thấy vậy Thinh Thinh ũ rũ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đại Boss không tin tưởng mình? Chẳng lẽ mình thật sự vô dụng như vậy sao? Haizz…”Một lúc sau, Nguyệt Hạ Nam đột nhiên xuất hiện bảo:”Em nhập bản thảo này vào máy rồi photo ra cho anh hai phần.”…………………………….Văn bản đánh xong, photo cũng xong, ánh đèn trong phòng luật sư Nam vẫn chưa tắt,”rốt cuộc anh ấy làm gì mà đến giờ vẫn chưa xong nhỉ?”Đồng hồ giờ đã là 11:23, cô mệt mỏi gập đầu xuống bàn, thiếp đi lúc nào không hay.Giấc mơấy lại hiện về……..Ngoài trời, gió rét đang thổi lên từng cơn dữdội….Bàn tayấm áp khẽvuốt lên sóng mũi cô bảo:”Thinh Thinh, sao em lại ngốc nghếch, ngờnghệch vậy cơchứ?”Toàn thân Thinh Thinh lạnh run bần bật, miệng không ngừng lắp bắp:”Tại..tại.. anh bảo sẽđến, nên em đứng đợi.”Bất giác thân hình mảnh mai của cô bịhắn ôm gọn vào lòng, thì thầm:”Vậy sao em không gọi anh, em thật là ngốc…ngốc lắm.”Đúng vậy cô rất là ngốc, cô ngốc đến nỗi đã đứng đợi hắn hai tiếng đồng hồgiữa trời đông gió rét mà đến điện thoại cũng không dám gọi cho hắn. Nhưng cái lạnhấy chẳng là bao, chỉcần hắn âu yếm ôm cô nhưthế, tất cảcơn giận, cơn lạnh đều sẽtan biến ngay lập tức.Cô còn nhớnhưincái cảm giácấm ápấy, cảm giác nhưmọi thứđều trải đầy hoa hồng, rất tốt đẹp, rất hạnh phúc.Nhưng giờđây quá khứấy lại cứnhưquảboom không giờ, cứhiện hữu trong lòng cô, cứgiày xéo lên trái tim cô hết lần này đến lần khác,…Nó khiến cô đau đớn,đau đớn…rồi quằn quại nhưmột vết thương không bao giờnguôi, không bao giờlành lại…..Giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi.Lúc này đây Nguyệt Hạ Nam từ cửa phòng bước ra, tiến lại gần.Tay anh nắm chặt đặt lên bàn, đau lòng khom người về phía Thinh Thinh, đưa những ngón tay thon dài của mình vén đám tóc mây rối cho cô, dịu dàng thỏ thẻ: “Thinh Thinh à Thinh Thinh, rốt cuộc ai lại dám làm em đau khổ đến thế này.”Một lúc sau, Thinh Thinh khẽ giật mình đưa mắt ngờ nghệch nhìn Nguyệt Hạ Nam, rồi dụi dụi mắt, lẩm bẩm:“Luật sư Nam anh chưa về ạ?”“Ừ, anh đưa em về.”Đây là lần thứ hai anh đưa cô về kí túc, dường như mọi chuyện cũng trở nên khá quen thuộc. Thinh Thinh cũng không còn ngại ngần, e dè như lần đầu nữa, không biết vì sao cô cũng muốn biết thêm nhiều điều từ anh. Trông anh có cái gì đó gọi là gần gũi, một sư thân thuộc kì lạ nhưng cô lại không tài nào có thể biết được vì sao lại như vậy.Nhất là ánh mắt ấy, ánh mắt như có mị lực, cuốn hút cô đi sâu vào thế giới nội tâm anh, muốn tìm hiểu thêm về anh.Giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên: “Thật ra, mai em không cần đến phiên tòa với anh đâu.””Nhưng…” -Thinh Thinh ngập ngừng.Đột nhiên đại Boss mỉm cười, ánh mắt chăm chú lái xe bỗng quay sang nhìn cô bảo:”Không sao!! Dù gì thì mai đã có Diệu Diệu đến giúp anh, em đến công ty trễ một chút cũng được.”Thinh thinh nghe thế lòng bỗng cảm tạ đại Boss vô cùng, gật đầu lia lịa.Đại Boss thật là tốt bụng, thật là anh minh. =]]Nguyệt Hạ Nam lại im lặng, tiếp tục chăm chú lái xe.Thấy thế Thinh Thinh lo lắng “chẳng lẽ mình thành thật quá chăng, hay mình quá khích động nên đại Boss nghĩ mình lười biếng không muốn đi làm”. Đang suy nghĩ mông lung, chiếc xe bỗng dừng lại.”Khuya rồi, em ngủ ngon nhé.”Thinh Thinh bất giác giật mình, mơ màng:”Ngủ ngon.”Nghe thế Nguyệt Hạ Nam lịch sự gật đầu:”Tạm biệt.”Nói xong, chiếc xe phóng đi mất hút sau màn đêm mịt mù, không ngoảnh đầu lại.