Tác giả:

Tôi được sinh ra vào một đêm mưa gió. Không hề có bất kì sự hân hoan chào đón nào. Vốn dĩ, sự hiện diện của tôi trên cõi đời này là hư ảo và mong manh. Hơn tất cả, tôi là một con quái vật đội lốp người. Tôi chưa từng có khái niệm về tình thương, bởi vì tôi không hề có ba mẹ. Mất mát đi niềm yêu thương ấy để đổi lại cuộc sống đến ngày hôm nay. Nó quả thực là một ân huệ vô cùng to lớn. Nhưng, suốt 17 năm qua, tôi lớn lên như một con thú hoang, được nuôi lớn như một con quái vật. Yêu thương chưa bao giờ được tồn tại. Và ước mơ duy nhất trong tôi là : Trở thành một con người thực sự. Tôi là ai !!! Một đứa con lai ma cà rồng, một thú vật khát máu !!! Mẹ tôi vốn dòng dõi quý tộc vampire , cũng chính là đứa con gái độc nhất của Ma Vương. Vốn đã có thể trở thành nữ vương quyền năng tại thế giới bóng đêm. Nhưng bà lại ngu ngốc yêu một con người. Trước khi chết, bà ấy sinh ra tôi. Trong cái rét giá lạnh của nhà băng. Dòng máu đen chảy xuống, hòa trong tiếng khóc của đứa trẻ. Tạo ra một đêm mưa…

Chương 25: Chương 24. Hội Trường Sinh Nhật

Pha Lê Trắng Tinh KhôiTác giả: Thảo Moon\'sTruyện Xuyên KhôngTôi được sinh ra vào một đêm mưa gió. Không hề có bất kì sự hân hoan chào đón nào. Vốn dĩ, sự hiện diện của tôi trên cõi đời này là hư ảo và mong manh. Hơn tất cả, tôi là một con quái vật đội lốp người. Tôi chưa từng có khái niệm về tình thương, bởi vì tôi không hề có ba mẹ. Mất mát đi niềm yêu thương ấy để đổi lại cuộc sống đến ngày hôm nay. Nó quả thực là một ân huệ vô cùng to lớn. Nhưng, suốt 17 năm qua, tôi lớn lên như một con thú hoang, được nuôi lớn như một con quái vật. Yêu thương chưa bao giờ được tồn tại. Và ước mơ duy nhất trong tôi là : Trở thành một con người thực sự. Tôi là ai !!! Một đứa con lai ma cà rồng, một thú vật khát máu !!! Mẹ tôi vốn dòng dõi quý tộc vampire , cũng chính là đứa con gái độc nhất của Ma Vương. Vốn đã có thể trở thành nữ vương quyền năng tại thế giới bóng đêm. Nhưng bà lại ngu ngốc yêu một con người. Trước khi chết, bà ấy sinh ra tôi. Trong cái rét giá lạnh của nhà băng. Dòng máu đen chảy xuống, hòa trong tiếng khóc của đứa trẻ. Tạo ra một đêm mưa… Bước vào đại sảnh của căn biệt thự. Mọi thứ thật khác xa so với những gì tôi đã tưởng tượngVẻ đẹp nơi đây thật xa hoa, nhưng không khí nơi đây thật chật hẹp và ô uế.Cái thối nát ở đây chính là những con ngưòi trong tầng lớp thượng lưu. Họ giao tiếp với nhau bằng gia thế, làm bạn với nhau bằng đồng tiền. Xung quanh họ phát ra mùi giả tạo.Nhưng tôi không thể không khẳng định, chính mối quan hệ này đã tạo nên 1 liên kết bền vững trong xã hội. Con người là vậy đó....Thực tại.Chúng tôi đi vào trong trung tâm bữa tiệc. Khải Minh thấy có điện thoại. Liền ra hiệu cho tôi đứng chờ rồi chạy đi.Một mình chơ trọi giữa chốn đông người. Tôi có cảm giác xung quanh thật đáng sợ. Không biết giờ này An Yên đang ở đâu.Lùi dần lùi dần. Nguời chen chúc nhau qua lại. Sau một hồi tôi bị đẩy đến cạnh bàn ăn lớn. Trên đó gồm vô số những món bắt mắt c*̀ng một số lại đồ uống . Trong đó có các loại rượi cao cấp.Bên cạnhnh tôi có một cậu bạn béo ú, trên tay cậu ta cầm một khay thức ăn rồi nhai chúng một cách ngon lành.Tôi nuốt nước bọt. Vẻ mặt thèm khát nhìn Béo Ú. Muốn ăn cũng đc thôi, nhưng tôi không muốn bị người đời soi mói, chúng thật khó chịu.Béo Ú có cảm giác ai đó nhìn mình. Cậu ta hướng mắt nhìn lên. Tôi quay đi." Nè ăn đi " Cậu ta giơ một cái đùi gà phía trướcTôi ngại ngùng vẩy tay" Cảm ơn, không cần đâu " Thâm tâm thì như vậy nhưng bụng tôi không nghe lời. Chúng sôi ục ục lên. Trời ơi mất mặt quá đi mất." Ăn đi " Béo Ú không quan tâm vẻ mặt bi thương của ai đó. Nhét miếng đùi gà vào tay tôi rồi khệ lệ bê đồ ăn đi.Bóng cậu ta xa khuất. Tôi sẵn sàng vứt bỏ cái nhân cách bấy lâu nay. Cầm khay đồ đầy ắp, chui xuống một góc tối rồi ngấu nghiến ăn. Giờ ai có nói gì cũng kệ. Cuộc sống không phải là việc làm hài lòng tất cả mọi thứ.Nhưng tại hôm nay tôi đen đủi hay vốn dĩ số tôi đã đen đủi. Chui xuống góc tối rồi mà vẫn bị phát hiện. Còn ai nữa là chàng hội trưởng tôi đã đắc tội lúc sáng.Mang theo âm khí nặng nề cậu ta tiến đến chỗ tôi. Đứng khoanh tay với vẻ mặt không mấy tươi cười." Tôi không nghĩ là những nguời như cô có thể chui súc góc nhà mà ăn vụng "Ngôn từ khó nghe. Đến giờ này tôi c*̃ng không thể hiểu tại sao tôi có thể va vào cậu ta nữa. Trái đất này tròn thật đó.Phía bên này, Đỗ Lam Phong c*̃ng có suy nghĩ tương tự.Tại sao đi đến đâu c*̃ng gặp cô ta thế không biết. Với lại mọi chuyện đã xảy ra, mình vẫn có thể hành động với cô ta như một con nngười bình thường. Chết tiệt...Hai ánh mắt giao nhau nảy lửa. Tôi biết mình không thể chống lại 1 tên cư lì như hội trưởng. Bèn lấy kế sách mà bỏ chạy lấy nguời" Í dô. Cái gì đằng sau kia " Tôi chỉ tay về phía sau lưng Đỗ Lam Phong.Mưu kế thành công. Cậu ta quay đầu lại. Tôi nhân cơ hội chạy đi.Nào đâu...Do đi giày cai gót không hợp chân cộng với việc ngồi quá lâu. Mới đứng lên tôi ngã xuốngKhổ một điều tôi ngã nguời về phía Đỗ Lam Phong. Cả hai nằm bẹt dưới đấtTuy chưa đến mức môi chạm môi nhưng tư thế này rất không đẹp mắt.Phía bên kia Khải Minh đi vào. Bên trên có An Yên đang đứng. Gần đó có chàng bác sĩ trẻ tuổi quan sátMa trận này thật phức tạp. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Bước vào đại sảnh của căn biệt thự. Mọi thứ thật khác xa so với những gì tôi đã tưởng tượng

Vẻ đẹp nơi đây thật xa hoa, nhưng không khí nơi đây thật chật hẹp và ô uế.

Cái thối nát ở đây chính là những con ngưòi trong tầng lớp thượng lưu. Họ giao tiếp với nhau bằng gia thế, làm bạn với nhau bằng đồng tiền. Xung quanh họ phát ra mùi giả tạo.

Nhưng tôi không thể không khẳng định, chính mối quan hệ này đã tạo nên 1 liên kết bền vững trong xã hội. Con người là vậy đó.

...

Thực tại.

Chúng tôi đi vào trong trung tâm bữa tiệc. Khải Minh thấy có điện thoại. Liền ra hiệu cho tôi đứng chờ rồi chạy đi.

Một mình chơ trọi giữa chốn đông người. Tôi có cảm giác xung quanh thật đáng sợ. Không biết giờ này An Yên đang ở đâu.

Lùi dần lùi dần. Nguời chen chúc nhau qua lại. Sau một hồi tôi bị đẩy đến cạnh bàn ăn lớn. Trên đó gồm vô số những món bắt mắt c*̀ng một số lại đồ uống . Trong đó có các loại rượi cao cấp.

Bên cạnhnh tôi có một cậu bạn béo ú, trên tay cậu ta cầm một khay thức ăn rồi nhai chúng một cách ngon lành.

Tôi nuốt nước bọt. Vẻ mặt thèm khát nhìn Béo Ú. Muốn ăn cũng đc thôi, nhưng tôi không muốn bị người đời soi mói, chúng thật khó chịu.

Béo Ú có cảm giác ai đó nhìn mình. Cậu ta hướng mắt nhìn lên. Tôi quay đi.

" Nè ăn đi " Cậu ta giơ một cái đùi gà phía trước

Tôi ngại ngùng vẩy tay

" Cảm ơn, không cần đâu " Thâm tâm thì như vậy nhưng bụng tôi không nghe lời. Chúng sôi ục ục lên. Trời ơi mất mặt quá đi mất.

" Ăn đi " Béo Ú không quan tâm vẻ mặt bi thương của ai đó. Nhét miếng đùi gà vào tay tôi rồi khệ lệ bê đồ ăn đi.

Bóng cậu ta xa khuất. Tôi sẵn sàng vứt bỏ cái nhân cách bấy lâu nay. Cầm khay đồ đầy ắp, chui xuống một góc tối rồi ngấu nghiến ăn. Giờ ai có nói gì cũng kệ. Cuộc sống không phải là việc làm hài lòng tất cả mọi thứ.

Nhưng tại hôm nay tôi đen đủi hay vốn dĩ số tôi đã đen đủi. Chui xuống góc tối rồi mà vẫn bị phát hiện. Còn ai nữa là chàng hội trưởng tôi đã đắc tội lúc sáng.

Mang theo âm khí nặng nề cậu ta tiến đến chỗ tôi. Đứng khoanh tay với vẻ mặt không mấy tươi cười.

" Tôi không nghĩ là những nguời như cô có thể chui súc góc nhà mà ăn vụng "

Ngôn từ khó nghe. Đến giờ này tôi c*̃ng không thể hiểu tại sao tôi có thể va vào cậu ta nữa. Trái đất này tròn thật đó.

Phía bên này, Đỗ Lam Phong c*̃ng có suy nghĩ tương tự.

Tại sao đi đến đâu c*̃ng gặp cô ta thế không biết. Với lại mọi chuyện đã xảy ra, mình vẫn có thể hành động với cô ta như một con nngười bình thường. Chết tiệt

...

Hai ánh mắt giao nhau nảy lửa. Tôi biết mình không thể chống lại 1 tên cư lì như hội trưởng. Bèn lấy kế sách mà bỏ chạy lấy nguời

" Í dô. Cái gì đằng sau kia " Tôi chỉ tay về phía sau lưng Đỗ Lam Phong.

Mưu kế thành công. Cậu ta quay đầu lại. Tôi nhân cơ hội chạy đi.

Nào đâu...

Do đi giày cai gót không hợp chân cộng với việc ngồi quá lâu. Mới đứng lên tôi ngã xuống

Khổ một điều tôi ngã nguời về phía Đỗ Lam Phong. Cả hai nằm bẹt dưới đất

Tuy chưa đến mức môi chạm môi nhưng tư thế này rất không đẹp mắt.

Phía bên kia Khải Minh đi vào. Bên trên có An Yên đang đứng. Gần đó có chàng bác sĩ trẻ tuổi quan sát

Ma trận này thật phức tạp

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Pha Lê Trắng Tinh KhôiTác giả: Thảo Moon\'sTruyện Xuyên KhôngTôi được sinh ra vào một đêm mưa gió. Không hề có bất kì sự hân hoan chào đón nào. Vốn dĩ, sự hiện diện của tôi trên cõi đời này là hư ảo và mong manh. Hơn tất cả, tôi là một con quái vật đội lốp người. Tôi chưa từng có khái niệm về tình thương, bởi vì tôi không hề có ba mẹ. Mất mát đi niềm yêu thương ấy để đổi lại cuộc sống đến ngày hôm nay. Nó quả thực là một ân huệ vô cùng to lớn. Nhưng, suốt 17 năm qua, tôi lớn lên như một con thú hoang, được nuôi lớn như một con quái vật. Yêu thương chưa bao giờ được tồn tại. Và ước mơ duy nhất trong tôi là : Trở thành một con người thực sự. Tôi là ai !!! Một đứa con lai ma cà rồng, một thú vật khát máu !!! Mẹ tôi vốn dòng dõi quý tộc vampire , cũng chính là đứa con gái độc nhất của Ma Vương. Vốn đã có thể trở thành nữ vương quyền năng tại thế giới bóng đêm. Nhưng bà lại ngu ngốc yêu một con người. Trước khi chết, bà ấy sinh ra tôi. Trong cái rét giá lạnh của nhà băng. Dòng máu đen chảy xuống, hòa trong tiếng khóc của đứa trẻ. Tạo ra một đêm mưa… Bước vào đại sảnh của căn biệt thự. Mọi thứ thật khác xa so với những gì tôi đã tưởng tượngVẻ đẹp nơi đây thật xa hoa, nhưng không khí nơi đây thật chật hẹp và ô uế.Cái thối nát ở đây chính là những con ngưòi trong tầng lớp thượng lưu. Họ giao tiếp với nhau bằng gia thế, làm bạn với nhau bằng đồng tiền. Xung quanh họ phát ra mùi giả tạo.Nhưng tôi không thể không khẳng định, chính mối quan hệ này đã tạo nên 1 liên kết bền vững trong xã hội. Con người là vậy đó....Thực tại.Chúng tôi đi vào trong trung tâm bữa tiệc. Khải Minh thấy có điện thoại. Liền ra hiệu cho tôi đứng chờ rồi chạy đi.Một mình chơ trọi giữa chốn đông người. Tôi có cảm giác xung quanh thật đáng sợ. Không biết giờ này An Yên đang ở đâu.Lùi dần lùi dần. Nguời chen chúc nhau qua lại. Sau một hồi tôi bị đẩy đến cạnh bàn ăn lớn. Trên đó gồm vô số những món bắt mắt c*̀ng một số lại đồ uống . Trong đó có các loại rượi cao cấp.Bên cạnhnh tôi có một cậu bạn béo ú, trên tay cậu ta cầm một khay thức ăn rồi nhai chúng một cách ngon lành.Tôi nuốt nước bọt. Vẻ mặt thèm khát nhìn Béo Ú. Muốn ăn cũng đc thôi, nhưng tôi không muốn bị người đời soi mói, chúng thật khó chịu.Béo Ú có cảm giác ai đó nhìn mình. Cậu ta hướng mắt nhìn lên. Tôi quay đi." Nè ăn đi " Cậu ta giơ một cái đùi gà phía trướcTôi ngại ngùng vẩy tay" Cảm ơn, không cần đâu " Thâm tâm thì như vậy nhưng bụng tôi không nghe lời. Chúng sôi ục ục lên. Trời ơi mất mặt quá đi mất." Ăn đi " Béo Ú không quan tâm vẻ mặt bi thương của ai đó. Nhét miếng đùi gà vào tay tôi rồi khệ lệ bê đồ ăn đi.Bóng cậu ta xa khuất. Tôi sẵn sàng vứt bỏ cái nhân cách bấy lâu nay. Cầm khay đồ đầy ắp, chui xuống một góc tối rồi ngấu nghiến ăn. Giờ ai có nói gì cũng kệ. Cuộc sống không phải là việc làm hài lòng tất cả mọi thứ.Nhưng tại hôm nay tôi đen đủi hay vốn dĩ số tôi đã đen đủi. Chui xuống góc tối rồi mà vẫn bị phát hiện. Còn ai nữa là chàng hội trưởng tôi đã đắc tội lúc sáng.Mang theo âm khí nặng nề cậu ta tiến đến chỗ tôi. Đứng khoanh tay với vẻ mặt không mấy tươi cười." Tôi không nghĩ là những nguời như cô có thể chui súc góc nhà mà ăn vụng "Ngôn từ khó nghe. Đến giờ này tôi c*̃ng không thể hiểu tại sao tôi có thể va vào cậu ta nữa. Trái đất này tròn thật đó.Phía bên này, Đỗ Lam Phong c*̃ng có suy nghĩ tương tự.Tại sao đi đến đâu c*̃ng gặp cô ta thế không biết. Với lại mọi chuyện đã xảy ra, mình vẫn có thể hành động với cô ta như một con nngười bình thường. Chết tiệt...Hai ánh mắt giao nhau nảy lửa. Tôi biết mình không thể chống lại 1 tên cư lì như hội trưởng. Bèn lấy kế sách mà bỏ chạy lấy nguời" Í dô. Cái gì đằng sau kia " Tôi chỉ tay về phía sau lưng Đỗ Lam Phong.Mưu kế thành công. Cậu ta quay đầu lại. Tôi nhân cơ hội chạy đi.Nào đâu...Do đi giày cai gót không hợp chân cộng với việc ngồi quá lâu. Mới đứng lên tôi ngã xuốngKhổ một điều tôi ngã nguời về phía Đỗ Lam Phong. Cả hai nằm bẹt dưới đấtTuy chưa đến mức môi chạm môi nhưng tư thế này rất không đẹp mắt.Phía bên kia Khải Minh đi vào. Bên trên có An Yên đang đứng. Gần đó có chàng bác sĩ trẻ tuổi quan sátMa trận này thật phức tạp. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Chương 25: Chương 24. Hội Trường Sinh Nhật