Tác giả:

CHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau…

Chương 20

Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 20Trên hay dưới, bé thỏ nhỏ biến thành người sau này cũng chưa từng c** đ*, lão hổ mất một phen công phu mới dùng miệng cởi ra. Bé thỏ nhỏ nhìn thân thể chính mình quang lõa cũng thật tò mò, vẫn còn cúi đầu nhìn.Thì ra là trên thân người thật là trơn nhẵn không có lông mao a. Đầu lưỡi to của hổ ca ca lướt qua thân thể có chút cảm giác gai gai chơi thật tốt. Đạp chân đạp chân, bé thỏ nhỏ dùng đôi chân ngắn đạp đầu lão hổ, đạp đạp đạp đạp, bé thỏ nhỏ như muốn dùng đôi chân ngắn đem mặt lão hổ đạp đến thay đổi hình dạng. -Hắc hắc!Bé thỏ nhỏ đang chơi rất vui vẻ, đầu lưỡi to của lão hổ đã l**m một cái đến cái mông của bé. Bé thỏ nhỏ nằm xuống đem cái mông nâng cao, nó nhớ trước kia mụ mụ tựa hồ đã l**m cái mông giống như vậy cho nó. Xem đến cái đuôi thỏ ngắn ngắn, cái mông trắng trắng, thịt phấn nộn tựa hồ trong suốt. Khiếu biến thành hình người, đem bé thỏ nhỏ ôm vào trong ngực, hắn cơ hồ sẽ phải động thủ ăn tiểu bạch thỏ này.Đem bé ôm trong ngực một khắc này đột nhiên ý thức được, cho dù mình biến thành một người cùng tỷ lệ với bé, cũng so với bé lớn hơn rất nhiều, như vậy có vẻ, tuổi tác hình dáng bé thỏ chỉ tương đương với đứa trẻ loài người khoảng ba, bốn tuổi. Oh! Ta đang làm gì a.Khiếu đột nhiên ý thức được mình mất khống chế nhìn lại bé thỏ nhỏ trong ngực đang gọi giỏ hoa của bé. Giỏ hoa bay tới gần, bé thỏ nhỏ từ giỏ hoa trong lấy ra một cây rau đứng lên nhai. Phát ra âm thanh“rột rột rột rột”. Thời điểm khi bé phát hiện lão hổ đang nhìn bé, bé rất xấu hổ nói. -Ta đói bụng.Lão hổ đem bé để xuống, bé trực tiếp chờ giỏ hoa hạ xuống nhảy vào, vùi vào trong đám rau cỏ. Chờ bé ăn được một lúc, bắt đầu lục lọi trong đám rau cỏ. Sau đó thất vọng leo xuống. Lão hổ hỏi bé.-Làm sao vậy?-Ăn hết củ cà rốt rồi.-Không quan trọng có thể đến chỗ Bách Thảo tiên tìm thêm.

CHƯƠNG 20

Trên hay dưới, bé thỏ nhỏ biến thành người sau này cũng chưa từng c** đ*, lão hổ mất một phen công phu mới dùng miệng cởi ra.

 

Bé thỏ nhỏ nhìn thân thể chính mình quang lõa cũng thật tò mò, vẫn còn cúi đầu nhìn.

Thì ra là trên thân người thật là trơn nhẵn không có lông mao a. 

Đầu lưỡi to của hổ ca ca lướt qua thân thể có chút cảm giác gai gai chơi thật tốt. 

Đạp chân đạp chân, bé thỏ nhỏ dùng đôi chân ngắn đạp đầu lão hổ, đạp đạp đạp đạp, bé thỏ nhỏ như muốn dùng đôi chân ngắn đem mặt lão hổ đạp đến thay đổi hình dạng. 

-Hắc hắc!

Bé thỏ nhỏ đang chơi rất vui vẻ, đầu lưỡi to của lão hổ đã l**m một cái đến cái mông của bé. 

Bé thỏ nhỏ nằm xuống đem cái mông nâng cao, nó nhớ trước kia mụ mụ tựa hồ đã l**m cái mông giống như vậy cho nó. 

Xem đến cái đuôi thỏ ngắn ngắn, cái mông trắng trắng, thịt phấn nộn tựa hồ trong suốt. 

Khiếu biến thành hình người, đem bé thỏ nhỏ ôm vào trong ngực, hắn cơ hồ sẽ phải động thủ ăn tiểu bạch thỏ này.

Đem bé ôm trong ngực một khắc này đột nhiên ý thức được, cho dù mình biến thành một người cùng tỷ lệ với bé, cũng so với bé lớn hơn rất nhiều, như vậy có vẻ, tuổi tác hình dáng bé thỏ chỉ tương đương với đứa trẻ loài người khoảng ba, bốn tuổi.

 

Oh! Ta đang làm gì a.

Khiếu đột nhiên ý thức được mình mất khống chế nhìn lại bé thỏ nhỏ trong ngực đang gọi giỏ hoa của bé. 

Giỏ hoa bay tới gần, bé thỏ nhỏ từ giỏ hoa trong lấy ra một cây rau đứng lên nhai. Phát ra âm thanh“rột rột rột rột”. Thời điểm khi bé phát hiện lão hổ đang nhìn bé, bé rất xấu hổ nói.

 

-Ta đói bụng.

Lão hổ đem bé để xuống, bé trực tiếp chờ giỏ hoa hạ xuống nhảy vào, vùi vào trong đám rau cỏ. Chờ bé ăn được một lúc, bắt đầu lục lọi trong đám rau cỏ. Sau đó thất vọng leo xuống.

 

Lão hổ hỏi bé.

-Làm sao vậy?

-Ăn hết củ cà rốt rồi.

-Không quan trọng có thể đến chỗ Bách Thảo tiên tìm thêm.

Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 20Trên hay dưới, bé thỏ nhỏ biến thành người sau này cũng chưa từng c** đ*, lão hổ mất một phen công phu mới dùng miệng cởi ra. Bé thỏ nhỏ nhìn thân thể chính mình quang lõa cũng thật tò mò, vẫn còn cúi đầu nhìn.Thì ra là trên thân người thật là trơn nhẵn không có lông mao a. Đầu lưỡi to của hổ ca ca lướt qua thân thể có chút cảm giác gai gai chơi thật tốt. Đạp chân đạp chân, bé thỏ nhỏ dùng đôi chân ngắn đạp đầu lão hổ, đạp đạp đạp đạp, bé thỏ nhỏ như muốn dùng đôi chân ngắn đem mặt lão hổ đạp đến thay đổi hình dạng. -Hắc hắc!Bé thỏ nhỏ đang chơi rất vui vẻ, đầu lưỡi to của lão hổ đã l**m một cái đến cái mông của bé. Bé thỏ nhỏ nằm xuống đem cái mông nâng cao, nó nhớ trước kia mụ mụ tựa hồ đã l**m cái mông giống như vậy cho nó. Xem đến cái đuôi thỏ ngắn ngắn, cái mông trắng trắng, thịt phấn nộn tựa hồ trong suốt. Khiếu biến thành hình người, đem bé thỏ nhỏ ôm vào trong ngực, hắn cơ hồ sẽ phải động thủ ăn tiểu bạch thỏ này.Đem bé ôm trong ngực một khắc này đột nhiên ý thức được, cho dù mình biến thành một người cùng tỷ lệ với bé, cũng so với bé lớn hơn rất nhiều, như vậy có vẻ, tuổi tác hình dáng bé thỏ chỉ tương đương với đứa trẻ loài người khoảng ba, bốn tuổi. Oh! Ta đang làm gì a.Khiếu đột nhiên ý thức được mình mất khống chế nhìn lại bé thỏ nhỏ trong ngực đang gọi giỏ hoa của bé. Giỏ hoa bay tới gần, bé thỏ nhỏ từ giỏ hoa trong lấy ra một cây rau đứng lên nhai. Phát ra âm thanh“rột rột rột rột”. Thời điểm khi bé phát hiện lão hổ đang nhìn bé, bé rất xấu hổ nói. -Ta đói bụng.Lão hổ đem bé để xuống, bé trực tiếp chờ giỏ hoa hạ xuống nhảy vào, vùi vào trong đám rau cỏ. Chờ bé ăn được một lúc, bắt đầu lục lọi trong đám rau cỏ. Sau đó thất vọng leo xuống. Lão hổ hỏi bé.-Làm sao vậy?-Ăn hết củ cà rốt rồi.-Không quan trọng có thể đến chỗ Bách Thảo tiên tìm thêm.

Chương 20