Tác giả:

CHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau…

Chương 32

Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 32-Vậy ta có thể đi cùng hay không?Có lúc sinh vật chính là như vậy, tình nguyện bị đồng tộc khi dễ cũng không muốn bị ngoại tộc khi dễ, bé thỏ nhỏ nhận định Khiếu khi dễ bé, khi Khiếu áp bé so với việc ca ca tỷ tỷ vì giành thức ăn của bé mà đè lên người bé còn đau hơn.-Ngươi là một con thỏ đực?-Ân!-Vậy là không thể, những con thỏ đực kia thấy ngươi không phải là con của bọn chúng sẽ cắn chết ngươi.-Như vậy sao.Bé thỏ nhỏ thất vọng cúi đầu.Bính Bính biến trở về nguyên hình một thỏ trắng nho nhỏ ngồi trong giỏ hoa.-Vậy ta cùng lão hổ ca ca về nhà đi, mặc dù hắn cũng khi dễ Bính Bính, nhưng là ít nhất sẽ không cắn ta.Khiếu từ giã thổ địa gia, tha giỏ hoa lên mang Bính Bính bay về trời, dọc đường đi cố gắng cùng bé giải thích mình lần đó áp bé không phải là khi dễ bé, là yêu thích bé. Hiển nhiên là cùng một bé con nói chuyện này bé sẽ không hiểu.Trên đường đi về thần điện, bé thỏ nhỏ nói.-Vậy ngươi để cho ta cắn một cái, chúng ta coi như công bằng.Hổ ca ca làm bé đau, bé muốn cho hổ ca ca cũng bị đau, như vậy bé cũng không tức giận nữa, hai người huề nhau.Lão hổ đem bé để xuống, hỏi.-Ngươi muốn cắn chỗ nào?Bính Bính nhìn một chút, tựa hồ lỗ mũi tương đối dễ cắn còn không có lông mao ngăn cản.-Lỗ mũi.Lão hổ cúi đầu.-Đến đây đi, để cho ngươi cắn một cái.Bính Bính ôm lấy đầu lão hổ, cắn lên lỗ mũi, nói là cắn a, bất quá lòng dạ Bính Bính rất mềm, bé sợ cắn mạnh quá hổ ca ca sẽ đau, cho nên nhẹ nhàng cắn một cái, cắn xong còn dùng cái miệng nhỏ nhắn chà xát một chút, đột nhiên không biết người nào kêu một tiếng.-Ta thấy một con thỏ nhỏ hôn lão hổ.Khiếu tức giận trừng mắt, đây là hài tử nhà nào, thật đáng ghét, hắn cùng bé thỏ nhỏ mới vừa ấm áp một chút, người đó hô to một tiếng, liền đem bé thỏ dọa sợ đến trốn trở về trong giỏ hoa.Khiếu nhìn chung quanh không thấy người nào.Một con chó lớn vừa chạy đến, vỗ một cái trên mặt đất.

CHƯƠNG 32

-Vậy ta có thể đi cùng hay không?

Có lúc sinh vật chính là như vậy, tình nguyện bị đồng tộc khi dễ cũng không muốn bị ngoại tộc khi dễ, bé thỏ nhỏ nhận định Khiếu khi dễ bé, khi Khiếu áp bé so với việc ca ca tỷ tỷ vì giành thức ăn của bé mà đè lên người bé còn đau hơn.

-Ngươi là một con thỏ đực?

-Ân!

-Vậy là không thể, những con thỏ đực kia thấy ngươi không phải là con của bọn chúng sẽ cắn chết ngươi.

-Như vậy sao.

Bé thỏ nhỏ thất vọng cúi đầu.

Bính Bính biến trở về nguyên hình một thỏ trắng nho nhỏ ngồi trong giỏ hoa.

-Vậy ta cùng lão hổ ca ca về nhà đi, mặc dù hắn cũng khi dễ Bính Bính, nhưng là ít nhất sẽ không cắn ta.

Khiếu từ giã thổ địa gia, tha giỏ hoa lên mang Bính Bính bay về trời, dọc đường đi cố gắng cùng bé giải thích mình lần đó áp bé không phải là khi dễ bé, là yêu thích bé. Hiển nhiên là cùng một bé con nói chuyện này bé sẽ không hiểu.

Trên đường đi về thần điện, bé thỏ nhỏ nói.

-Vậy ngươi để cho ta cắn một cái, chúng ta coi như công bằng.

Hổ ca ca làm bé đau, bé muốn cho hổ ca ca cũng bị đau, như vậy bé cũng không tức giận nữa, hai người huề nhau.

Lão hổ đem bé để xuống, hỏi.

-Ngươi muốn cắn chỗ nào?

Bính Bính nhìn một chút, tựa hồ lỗ mũi tương đối dễ cắn còn không có lông mao ngăn cản.

-Lỗ mũi.

Lão hổ cúi đầu.

-Đến đây đi, để cho ngươi cắn một cái.

Bính Bính ôm lấy đầu lão hổ, cắn lên lỗ mũi, nói là cắn a, bất quá lòng dạ Bính Bính rất mềm, bé sợ cắn mạnh quá hổ ca ca sẽ đau, cho nên nhẹ nhàng cắn một cái, cắn xong còn dùng cái miệng nhỏ nhắn chà xát một chút, đột nhiên không biết người nào kêu một tiếng.

-Ta thấy một con thỏ nhỏ hôn lão hổ.

Khiếu tức giận trừng mắt, đây là hài tử nhà nào, thật đáng ghét, hắn cùng bé thỏ nhỏ mới vừa ấm áp một chút, người đó hô to một tiếng, liền đem bé thỏ dọa sợ đến trốn trở về trong giỏ hoa.

Khiếu nhìn chung quanh không thấy người nào.

Một con chó lớn vừa chạy đến, vỗ một cái trên mặt đất.

Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ.  Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt.  Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái.  Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a.  Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh.  Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn?  Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung.  -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi.  -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái.  -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 32-Vậy ta có thể đi cùng hay không?Có lúc sinh vật chính là như vậy, tình nguyện bị đồng tộc khi dễ cũng không muốn bị ngoại tộc khi dễ, bé thỏ nhỏ nhận định Khiếu khi dễ bé, khi Khiếu áp bé so với việc ca ca tỷ tỷ vì giành thức ăn của bé mà đè lên người bé còn đau hơn.-Ngươi là một con thỏ đực?-Ân!-Vậy là không thể, những con thỏ đực kia thấy ngươi không phải là con của bọn chúng sẽ cắn chết ngươi.-Như vậy sao.Bé thỏ nhỏ thất vọng cúi đầu.Bính Bính biến trở về nguyên hình một thỏ trắng nho nhỏ ngồi trong giỏ hoa.-Vậy ta cùng lão hổ ca ca về nhà đi, mặc dù hắn cũng khi dễ Bính Bính, nhưng là ít nhất sẽ không cắn ta.Khiếu từ giã thổ địa gia, tha giỏ hoa lên mang Bính Bính bay về trời, dọc đường đi cố gắng cùng bé giải thích mình lần đó áp bé không phải là khi dễ bé, là yêu thích bé. Hiển nhiên là cùng một bé con nói chuyện này bé sẽ không hiểu.Trên đường đi về thần điện, bé thỏ nhỏ nói.-Vậy ngươi để cho ta cắn một cái, chúng ta coi như công bằng.Hổ ca ca làm bé đau, bé muốn cho hổ ca ca cũng bị đau, như vậy bé cũng không tức giận nữa, hai người huề nhau.Lão hổ đem bé để xuống, hỏi.-Ngươi muốn cắn chỗ nào?Bính Bính nhìn một chút, tựa hồ lỗ mũi tương đối dễ cắn còn không có lông mao ngăn cản.-Lỗ mũi.Lão hổ cúi đầu.-Đến đây đi, để cho ngươi cắn một cái.Bính Bính ôm lấy đầu lão hổ, cắn lên lỗ mũi, nói là cắn a, bất quá lòng dạ Bính Bính rất mềm, bé sợ cắn mạnh quá hổ ca ca sẽ đau, cho nên nhẹ nhàng cắn một cái, cắn xong còn dùng cái miệng nhỏ nhắn chà xát một chút, đột nhiên không biết người nào kêu một tiếng.-Ta thấy một con thỏ nhỏ hôn lão hổ.Khiếu tức giận trừng mắt, đây là hài tử nhà nào, thật đáng ghét, hắn cùng bé thỏ nhỏ mới vừa ấm áp một chút, người đó hô to một tiếng, liền đem bé thỏ dọa sợ đến trốn trở về trong giỏ hoa.Khiếu nhìn chung quanh không thấy người nào.Một con chó lớn vừa chạy đến, vỗ một cái trên mặt đất.

Chương 32