CHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau…
Chương 40
Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 40Đương nhiên bị lão hổ l**m đến hạ thể cảm giác cũng giống nhau.Chỉ là bé thỏ nhỏ thủy chung không nghĩ ra, chỗ mình đi tiểu tại sao hổ ca ca lại đặc biệt thích.Lão hổ l**m hạ thể của bé đồng thời thân thể cũng đang biến nhỏ đi, bé thỏ nhỏ phát hiện hắn biến đổi lập tức xoay người muốn chạy, bởi vì bé biết tiếp theo bé sẽ bị đặt dưới thân, làm đau.Lão hổ trực tiếp đè trên người bé, hỏi bé.-Lại muốn chạy?-Bính Bính thích bị hổ ca ca l**m, không thích bị áp.-Nói với ngươi rất nhiều lần rồi, đây là bởi vì thích mới làm.-Thích không phải như vậy.Bính Bính quay đầu nhẹ nhàng ở bên miệng Khiếu hôn một cái, sau đó nói.-Như vậy mới là thích, thích muốn hôn hôn l**m l**m, khi dễ mới là áp áp.Trời ạ, thật là một sinh vật ngây thơ thuần khiết.-Bính Bính nhớ kỹ, cái này động vật gọi là ***, loài người gọi là yêu.-A!Bé thỏ nhỏ dùng sức giãy giụa hai chân sau cũng không thể đem Khiếu từ trên người đẩy xuống, cái đuôi ngắn ngủn nổi giận đến lông mao đều xù lên.-Hổ ca ca khi dễ Bính Bính là ca ca xấu.Lão hổ dùng đầu cọ cọ Bính Bính cố gắng trấn an bé.Bính Bính không cảm kích còn khóc lớn, lão hổ không có biện pháp, không thể làm gì hơn là dùng đầu lưỡi l**m khuôn mặt nhỏ bé, Bính Bính lúc này mới an tĩnh một chút, khóc rống đổi thành thút thít, sau đó mỗi lần thương yêu Bính Bính, Khiếu đều có cảm giác tội lỗi mãnh liệt, Bính Bính ngày thứ hai còn muốn trốn không để ý tới hắn.Ngày thứ hai Bính Bính theo lệ trốn phía dưới tượng thần không chịu đi ra.Khiếu kêu bé mấy tiếng, cũng nghe bé nói.-Hổ ca ca là ca ca hư, Bính Bính không để ý tới ngươi.Lão hổ than thở, hắn hôm nay phải đi gặp lão ngưu tiếp nhận nhiệm vụ, ngày mai sẽ bắt đầu năm con hổ, nên hắn phải đi tuần tra hạ giới, hắn rất muốn mang Bính Bính cùng đi ra cửa, có thể thấy tình huống này, Bính Bính vẫn còn giận hắn.Lão hổ đối với chuyện này nhẹ nhàng nói.-Bính Bính, ta phải đi làm ít chuyện, có lẽ tối nay sẽ trở về, thật không muốn đi với ta? Trong điện chỉ còn lại một mình ngươi.
CHƯƠNG 40
Đương nhiên bị lão hổ l**m đến hạ thể cảm giác cũng giống nhau.
Chỉ là bé thỏ nhỏ thủy chung không nghĩ ra, chỗ mình đi tiểu tại sao hổ ca ca lại đặc biệt thích.
Lão hổ l**m hạ thể của bé đồng thời thân thể cũng đang biến nhỏ đi, bé thỏ nhỏ phát hiện hắn biến đổi lập tức xoay người muốn chạy, bởi vì bé biết tiếp theo bé sẽ bị đặt dưới thân, làm đau.
Lão hổ trực tiếp đè trên người bé, hỏi bé.
-Lại muốn chạy?
-Bính Bính thích bị hổ ca ca l**m, không thích bị áp.
-Nói với ngươi rất nhiều lần rồi, đây là bởi vì thích mới làm.
-Thích không phải như vậy.
Bính Bính quay đầu nhẹ nhàng ở bên miệng Khiếu hôn một cái, sau đó nói.
-Như vậy mới là thích, thích muốn hôn hôn l**m l**m, khi dễ mới là áp áp.
Trời ạ, thật là một sinh vật ngây thơ thuần khiết.
-Bính Bính nhớ kỹ, cái này động vật gọi là ***, loài người gọi là yêu.
-A!
Bé thỏ nhỏ dùng sức giãy giụa hai chân sau cũng không thể đem Khiếu từ trên người đẩy xuống, cái đuôi ngắn ngủn nổi giận đến lông mao đều xù lên.
-Hổ ca ca khi dễ Bính Bính là ca ca xấu.
Lão hổ dùng đầu cọ cọ Bính Bính cố gắng trấn an bé.
Bính Bính không cảm kích còn khóc lớn, lão hổ không có biện pháp, không thể làm gì hơn là dùng đầu lưỡi l**m khuôn mặt nhỏ bé, Bính Bính lúc này mới an tĩnh một chút, khóc rống đổi thành thút thít, sau đó mỗi lần thương yêu Bính Bính, Khiếu đều có cảm giác tội lỗi mãnh liệt, Bính Bính ngày thứ hai còn muốn trốn không để ý tới hắn.
Ngày thứ hai Bính Bính theo lệ trốn phía dưới tượng thần không chịu đi ra.
Khiếu kêu bé mấy tiếng, cũng nghe bé nói.
-Hổ ca ca là ca ca hư, Bính Bính không để ý tới ngươi.
Lão hổ than thở, hắn hôm nay phải đi gặp lão ngưu tiếp nhận nhiệm vụ, ngày mai sẽ bắt đầu năm con hổ, nên hắn phải đi tuần tra hạ giới, hắn rất muốn mang Bính Bính cùng đi ra cửa, có thể thấy tình huống này, Bính Bính vẫn còn giận hắn.
Lão hổ đối với chuyện này nhẹ nhàng nói.
-Bính Bính, ta phải đi làm ít chuyện, có lẽ tối nay sẽ trở về, thật không muốn đi với ta? Trong điện chỉ còn lại một mình ngươi.
Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 40Đương nhiên bị lão hổ l**m đến hạ thể cảm giác cũng giống nhau.Chỉ là bé thỏ nhỏ thủy chung không nghĩ ra, chỗ mình đi tiểu tại sao hổ ca ca lại đặc biệt thích.Lão hổ l**m hạ thể của bé đồng thời thân thể cũng đang biến nhỏ đi, bé thỏ nhỏ phát hiện hắn biến đổi lập tức xoay người muốn chạy, bởi vì bé biết tiếp theo bé sẽ bị đặt dưới thân, làm đau.Lão hổ trực tiếp đè trên người bé, hỏi bé.-Lại muốn chạy?-Bính Bính thích bị hổ ca ca l**m, không thích bị áp.-Nói với ngươi rất nhiều lần rồi, đây là bởi vì thích mới làm.-Thích không phải như vậy.Bính Bính quay đầu nhẹ nhàng ở bên miệng Khiếu hôn một cái, sau đó nói.-Như vậy mới là thích, thích muốn hôn hôn l**m l**m, khi dễ mới là áp áp.Trời ạ, thật là một sinh vật ngây thơ thuần khiết.-Bính Bính nhớ kỹ, cái này động vật gọi là ***, loài người gọi là yêu.-A!Bé thỏ nhỏ dùng sức giãy giụa hai chân sau cũng không thể đem Khiếu từ trên người đẩy xuống, cái đuôi ngắn ngủn nổi giận đến lông mao đều xù lên.-Hổ ca ca khi dễ Bính Bính là ca ca xấu.Lão hổ dùng đầu cọ cọ Bính Bính cố gắng trấn an bé.Bính Bính không cảm kích còn khóc lớn, lão hổ không có biện pháp, không thể làm gì hơn là dùng đầu lưỡi l**m khuôn mặt nhỏ bé, Bính Bính lúc này mới an tĩnh một chút, khóc rống đổi thành thút thít, sau đó mỗi lần thương yêu Bính Bính, Khiếu đều có cảm giác tội lỗi mãnh liệt, Bính Bính ngày thứ hai còn muốn trốn không để ý tới hắn.Ngày thứ hai Bính Bính theo lệ trốn phía dưới tượng thần không chịu đi ra.Khiếu kêu bé mấy tiếng, cũng nghe bé nói.-Hổ ca ca là ca ca hư, Bính Bính không để ý tới ngươi.Lão hổ than thở, hắn hôm nay phải đi gặp lão ngưu tiếp nhận nhiệm vụ, ngày mai sẽ bắt đầu năm con hổ, nên hắn phải đi tuần tra hạ giới, hắn rất muốn mang Bính Bính cùng đi ra cửa, có thể thấy tình huống này, Bính Bính vẫn còn giận hắn.Lão hổ đối với chuyện này nhẹ nhàng nói.-Bính Bính, ta phải đi làm ít chuyện, có lẽ tối nay sẽ trở về, thật không muốn đi với ta? Trong điện chỉ còn lại một mình ngươi.