CHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau…
Chương 45
Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 45Ngao hướng phía Bảo nhi bước tới, Bảo nhi biết hắn muốn trừng phạt mình, đột nhiên hô to một tiếng.-Ngươi dám bước tới đây, ta liền làm tiếp một cái bong bóng như buổi sáng cho bọn Bính Bính cùng xem một chút.Ngao nghe nói như thế, móng trước nâng lên lại hạ xuống.-Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?-Ai kêu ngươi không để cho ta đi hạ giới, bắt ta lại liền đem ta đè xuống đất không tha a?-Ta là làm cho ngươi thanh tỉnh một chút.-Ta là làm cho ngươi vận động một chút, hừ!Cẩu Thần Quân nằm trên mặt đất, cặp mắt bao hàm tức giận nhìn Bảo nhi.Bính Bính hỏi.-Bảo nhi ca ca cẩu hư khi dễ ngươi sao?-Ân, hắn tối hôm qua đè ép ta một đêm không để cho ta ra cửa, bất quá sáng sớm ta cũng không có để cho hắn yên lành, ta làm một bong bóng bên trong có hình ảnh hắn tr*n tr**ng thả ra cửa, sau đó qua một canh giờ mới nói cho hắn đuổi theo, ha ha.-Phốc! Ngao đáng thương.Lão hổ bật cười.-Bất quá huynh đệ bong bóng mộng ảo đều là hư ảo, bị người thấy một con cẩu tr*n tr**ng cũng không có gì.-Là con người, còn là một người tr*n tr**ng, hơn nữa còn là dựa theo tỷ lệ nguyên mẫu chế tạo ra.-A? Ngao không có bị ai thấy đi?Mặt mũi mười hai con giáp bọn họ muốn vứt sạch, nhìn trong cái bong bóng đó chứa hình ảnh tr*n tr**ng của cẩu Thần Quân đang chạy a.Lão cẩu nằm trên mặt đất, rất buồn bực nói.-Ta không biết, hy vọng không có ai dậy sớm, nếu không thật là không có mặt mũi ra ngoài gặp ai.Lão hổ vòng qua Ngao, kéo Bính Bính đi.-Ngày mai chúng ta đã đi xuống giới, để tránh phiền toái, chúng ta tạm thời sẽ ở lại hạ giới, chúng ta bây giờ phải về nhà dọn dẹp một chút.Nói lời tạm biệt với bạn bè làm bé thỏ phải chịu sự mệt mỏi buồn bã cả về thể xác và tinh thần, ra cửa, lão hổ càng nhìn Bính Bính càng cảm thấy thỏa mãn.Bính Bính mặc dù ngốc một chút, nhưng ít nhất sẽ không gây phiền toái cho hắn.Hai người mới ra cửa liền nghe trong cẩu quân thần điện truyền ra một tiếng hét thảm của Bảo nhi.-A!
CHƯƠNG 45
Ngao hướng phía Bảo nhi bước tới, Bảo nhi biết hắn muốn trừng phạt mình, đột nhiên hô to một tiếng.
-Ngươi dám bước tới đây, ta liền làm tiếp một cái bong bóng như buổi sáng cho bọn Bính Bính cùng xem một chút.
Ngao nghe nói như thế, móng trước nâng lên lại hạ xuống.
-Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?
-Ai kêu ngươi không để cho ta đi hạ giới, bắt ta lại liền đem ta đè xuống đất không tha a?
-Ta là làm cho ngươi thanh tỉnh một chút.
-Ta là làm cho ngươi vận động một chút, hừ!
Cẩu Thần Quân nằm trên mặt đất, cặp mắt bao hàm tức giận nhìn Bảo nhi.
Bính Bính hỏi.
-Bảo nhi ca ca cẩu hư khi dễ ngươi sao?
-Ân, hắn tối hôm qua đè ép ta một đêm không để cho ta ra cửa, bất quá sáng sớm ta cũng không có để cho hắn yên lành, ta làm một bong bóng bên trong có hình ảnh hắn tr*n tr**ng thả ra cửa, sau đó qua một canh giờ mới nói cho hắn đuổi theo, ha ha.
-Phốc! Ngao đáng thương.
Lão hổ bật cười.
-Bất quá huynh đệ bong bóng mộng ảo đều là hư ảo, bị người thấy một con cẩu tr*n tr**ng cũng không có gì.
-Là con người, còn là một người tr*n tr**ng, hơn nữa còn là dựa theo tỷ lệ nguyên mẫu chế tạo ra.
-A? Ngao không có bị ai thấy đi?
Mặt mũi mười hai con giáp bọn họ muốn vứt sạch, nhìn trong cái bong bóng đó chứa hình ảnh tr*n tr**ng của cẩu Thần Quân đang chạy a.
Lão cẩu nằm trên mặt đất, rất buồn bực nói.
-Ta không biết, hy vọng không có ai dậy sớm, nếu không thật là không có mặt mũi ra ngoài gặp ai.
Lão hổ vòng qua Ngao, kéo Bính Bính đi.
-Ngày mai chúng ta đã đi xuống giới, để tránh phiền toái, chúng ta tạm thời sẽ ở lại hạ giới, chúng ta bây giờ phải về nhà dọn dẹp một chút.
Nói lời tạm biệt với bạn bè làm bé thỏ phải chịu sự mệt mỏi buồn bã cả về thể xác và tinh thần, ra cửa, lão hổ càng nhìn Bính Bính càng cảm thấy thỏa mãn.
Bính Bính mặc dù ngốc một chút, nhưng ít nhất sẽ không gây phiền toái cho hắn.
Hai người mới ra cửa liền nghe trong cẩu quân thần điện truyền ra một tiếng hét thảm của Bảo nhi.
-A!
Bé Thỏ Con Của Hổ ThầnTác giả: Đông TrùngTruyện Đam MỹCHƯƠNG 1 Năm nay không phải là năm con hổ cho nên hổ Thần Quân Khiếu trong mười hai con giáp rất nhàn nhã tìm địa phương hoa thơm chim hót lười biếng ngủ. Nơi này là Nhân Gian Giới phía nam Việt Quốc phụ cận có một thôn trang nhỏ cảnh quan rất mộc mạc thuần phác, hoa thơm chim hót nước chảy róc rách, mặt đất ẩm ướt. Không khí ở đây thật mát lạnh thoải mái. Khó có được mùa hè như thế, sau giờ ngọ, Khiếu xoay người một cái, thật thoải mái a. Đột nhiên trước mắt nhảy ra một cục bông màu trắng mượt như nhung, Khiếu nháy mắt mấy cái, cho là mình hoa mắt, nhắm mắt ngủ tiếp. Đột nhiên hắn phát hiện cục bông màu trắng ở trên đầu hắn hình như phát ra âm thanh. Người nào gan to như vậy, dám ở trên đầu lão hổ làm loạn? Khiếu mở mắt ra, thấy một bé thỏ nhỏ lông xù trắng trắng tròn tròn mềm mượt như nhung. -Ngươi là ai a? Bé thỏ nhỏ hỏi. -Ngươi chưa từng thấy qua ta? Bé thỏ nhỏ lắc đầu một cái. -Không có, mùi cũng không quen thuộc, ngươi là cái gì? -Ta là lão hổ, ta khuyên ngươi lần sau… CHƯƠNG 45Ngao hướng phía Bảo nhi bước tới, Bảo nhi biết hắn muốn trừng phạt mình, đột nhiên hô to một tiếng.-Ngươi dám bước tới đây, ta liền làm tiếp một cái bong bóng như buổi sáng cho bọn Bính Bính cùng xem một chút.Ngao nghe nói như thế, móng trước nâng lên lại hạ xuống.-Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?-Ai kêu ngươi không để cho ta đi hạ giới, bắt ta lại liền đem ta đè xuống đất không tha a?-Ta là làm cho ngươi thanh tỉnh một chút.-Ta là làm cho ngươi vận động một chút, hừ!Cẩu Thần Quân nằm trên mặt đất, cặp mắt bao hàm tức giận nhìn Bảo nhi.Bính Bính hỏi.-Bảo nhi ca ca cẩu hư khi dễ ngươi sao?-Ân, hắn tối hôm qua đè ép ta một đêm không để cho ta ra cửa, bất quá sáng sớm ta cũng không có để cho hắn yên lành, ta làm một bong bóng bên trong có hình ảnh hắn tr*n tr**ng thả ra cửa, sau đó qua một canh giờ mới nói cho hắn đuổi theo, ha ha.-Phốc! Ngao đáng thương.Lão hổ bật cười.-Bất quá huynh đệ bong bóng mộng ảo đều là hư ảo, bị người thấy một con cẩu tr*n tr**ng cũng không có gì.-Là con người, còn là một người tr*n tr**ng, hơn nữa còn là dựa theo tỷ lệ nguyên mẫu chế tạo ra.-A? Ngao không có bị ai thấy đi?Mặt mũi mười hai con giáp bọn họ muốn vứt sạch, nhìn trong cái bong bóng đó chứa hình ảnh tr*n tr**ng của cẩu Thần Quân đang chạy a.Lão cẩu nằm trên mặt đất, rất buồn bực nói.-Ta không biết, hy vọng không có ai dậy sớm, nếu không thật là không có mặt mũi ra ngoài gặp ai.Lão hổ vòng qua Ngao, kéo Bính Bính đi.-Ngày mai chúng ta đã đi xuống giới, để tránh phiền toái, chúng ta tạm thời sẽ ở lại hạ giới, chúng ta bây giờ phải về nhà dọn dẹp một chút.Nói lời tạm biệt với bạn bè làm bé thỏ phải chịu sự mệt mỏi buồn bã cả về thể xác và tinh thần, ra cửa, lão hổ càng nhìn Bính Bính càng cảm thấy thỏa mãn.Bính Bính mặc dù ngốc một chút, nhưng ít nhất sẽ không gây phiền toái cho hắn.Hai người mới ra cửa liền nghe trong cẩu quân thần điện truyền ra một tiếng hét thảm của Bảo nhi.-A!