Tác giả:

1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù…

Chương 13: Đau

Love SchoolTác giả: Nhật Hạ1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù… Dạo này hình như chap đang ngày càng teo =D Yi bị nói dễ sợ TvTYi sẽ cố gắng hơn ạ:“> Arigato =)Enjoy~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZĐOÀNG...Lại một lần nữa. Tiếng súng lại vang lên trong đêm. Nó không dám nhìn nữa. Có một ai đó, chĩa súng vào nó, và bóp còi. Nhưng, khi tiếng súng vang lên, nó vẫn chưa bị gì.Từ từ mở mắt, nó thấy Mạnh Hoàng đã che chở cho nó. Anh đã đỡ lấy phát đạn đó giúp nó. Máu, lại máu. Nó ôm chặt anh vào lòng. Nó thấy lo, lo lắm.- Mạnh Hoàng................Gió khẽ lướt qua từng kẽ lá tạo ra những tiếng xào xạc lạnh lẽo. Nó giật mình tỉnh giấc, mơ sao? Nhìn sang giường bên cạnh, Hoàng vẫn còn ngủ [do anh Du nhà ta không cho ai vào phòng nên cả đám phải tập trung ở phòng của mấy nàng]. Nó nhớ lại giấc mơ ấy, không lẽ nó sẽ trở thành sự thật. Nó thật sự rất hoang mang, nó không muốn anh vì nó mà gặp nguy hiểm nữa.“Hay là... Có một người chắc giúp được mình...” nó nghĩ thầm rồi đánh liều sang phòng kia - lúc này chỉ có một mình hắn.“Cửa không khóa?” nó đánh liều nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn. Đập vào mắt nó là cảnh hắn đang “suýt bán n*d*” phần trên [-_-] và đang tự băng cách tay của chính mình. Đứng hình vài s, công nhận, hắn đẹp thật cơ đấy.“Cơ mà tay hắn bị gì ấy nhỉ?”Nó lấy lại tinh thần, quay ra ngoài, nói vọng vào...- Thiên Du, anh...anh mang áo vô được chứ?Hắn nghe nó nói vậy thì cũng làm theo. Băng lại cánh tay, mang áo xong xuôi rồi thì kêu nó vào.- Tôi... muốn nhờ anh một chuyện.- Cứ nói đi, tôi sẽ giúp.- Anh... anh có thể giúp tôi, bảo vệ anh Hoàng, được không?Giọng nó nhẹ như gió, nhưng hắn nghe như sét đánh ngang tai. Gì chứ, bảo vệ Hoàng? Tự nhiên hắn thấy đau, đau lắm. Không phải đau ở cánh tay, mà đau trong tim. Lời nói của nó như nhát dao cứa vào tim hắn. Thì ra bấy lâu nay nó luôn lo lắng cho Hoàng.- Tôi không muốn anh ấy vì tôi mà gặp nguy hiểm nữa... - nó nói tiếp- Vậy vết thương của Hoàng là vì...- Đúng. Vậy nên tôi không muốn chuyện đó xảy ra nữa. Tôi thấy lo cho anh ấy.- Được.Nó nghe hắn đồng ý xong thì cũng không nghĩ gì thêm, bước nhanh về phòng, để lại hắn ngồi đó với vô vàn suy nghĩ.Bảo vệ ột người đang yêu người mình yêu, đau thật [T/g: Yi thấy vô cùng vớ vẩn 凸(¬ ¬)凸 ]. Nó nói mà nó không để ý xem hắn như thế nào sao? Hắn đau, nó có nào hay. Ừ thì hắn yêu nó, nhưng thế nào được khi chính bản thân hắn hắn cũng không thể bảo vệ thì làm sao mà bảo vệ nó, không bảo vệ được nó làm sao hắn dám mở lời. Cả cảm giác đau đớn hắn cũng không còn, đôi khi bị thương đến ngất đi cũng không biết.Từ khi gặp nó, hắn luôn hi vọng một ngày nào đó hắn sẽ trở lại bình thường như bao nhiêu người khác, khi hắn tự biết cách bảo vệ mình. Hắn sẽ ngỏ lời với nó, sẽ giữ nó thật chặt. Nhưng ngờ đâu, cuộc đối thoại kia lại làm hi vọng của hắn như những giọt nước mưa, rơi xuống, vỡ tan, không còn dấu vết. Đây là lần đầu tiên, hắn đau đến như thế...Một đêm nữa lại trôi qua. Gió ngoài trời vẫn thổi. Nhưng không khí ngoài trời, có chắc là lạnh hơn tâm hồn của hắn...×××××××××××××××××××××××××××××××ו°YiYuo°•Đã in dấu dépP/s: theo kịch bản^T, tối nay hoặc chậm nhất là sáng mai Yi sẽ tung ngay và luôn

Dạo này hình như chap đang ngày càng teo =D Yi bị nói dễ sợ TvT

Yi sẽ cố gắng hơn ạ:“> Arigato =)

Enjoy

~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZ

ĐOÀNG...

Lại một lần nữa. Tiếng súng lại vang lên trong đêm. Nó không dám nhìn nữa. Có một ai đó, chĩa súng vào nó, và bóp còi. Nhưng, khi tiếng súng vang lên, nó vẫn chưa bị gì.

Từ từ mở mắt, nó thấy Mạnh Hoàng đã che chở cho nó. Anh đã đỡ lấy phát đạn đó giúp nó. Máu, lại máu. Nó ôm chặt anh vào lòng. Nó thấy lo, lo lắm.

- Mạnh Hoàng.............

...

Gió khẽ lướt qua từng kẽ lá tạo ra những tiếng xào xạc lạnh lẽo. Nó giật mình tỉnh giấc, mơ sao? Nhìn sang giường bên cạnh, Hoàng vẫn còn ngủ [do anh Du nhà ta không cho ai vào phòng nên cả đám phải tập trung ở phòng của mấy nàng]. Nó nhớ lại giấc mơ ấy, không lẽ nó sẽ trở thành sự thật. Nó thật sự rất hoang mang, nó không muốn anh vì nó mà gặp nguy hiểm nữa.

“Hay là... Có một người chắc giúp được mình...” nó nghĩ thầm rồi đánh liều sang phòng kia - lúc này chỉ có một mình hắn.

“Cửa không khóa?” nó đánh liều nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn. Đập vào mắt nó là cảnh hắn đang “suýt bán n*d*” phần trên [-_-] và đang tự băng cách tay của chính mình. Đứng hình vài s, công nhận, hắn đẹp thật cơ đấy.

“Cơ mà tay hắn bị gì ấy nhỉ?”

Nó lấy lại tinh thần, quay ra ngoài, nói vọng vào...

- Thiên Du, anh...anh mang áo vô được chứ?

Hắn nghe nó nói vậy thì cũng làm theo. Băng lại cánh tay, mang áo xong xuôi rồi thì kêu nó vào.

- Tôi... muốn nhờ anh một chuyện.

- Cứ nói đi, tôi sẽ giúp.

- Anh... anh có thể giúp tôi, bảo vệ anh Hoàng, được không?

Giọng nó nhẹ như gió, nhưng hắn nghe như sét đánh ngang tai. Gì chứ, bảo vệ Hoàng? Tự nhiên hắn thấy đau, đau lắm. Không phải đau ở cánh tay, mà đau trong tim. Lời nói của nó như nhát dao cứa vào tim hắn. Thì ra bấy lâu nay nó luôn lo lắng cho Hoàng.

- Tôi không muốn anh ấy vì tôi mà gặp nguy hiểm nữa... - nó nói tiếp

- Vậy vết thương của Hoàng là vì...

- Đúng. Vậy nên tôi không muốn chuyện đó xảy ra nữa. Tôi thấy lo cho anh ấy.

- Được.

Nó nghe hắn đồng ý xong thì cũng không nghĩ gì thêm, bước nhanh về phòng, để lại hắn ngồi đó với vô vàn suy nghĩ.

Bảo vệ ột người đang yêu người mình yêu, đau thật [T/g: Yi thấy vô cùng vớ vẩn 凸(¬ ¬)凸 ]. Nó nói mà nó không để ý xem hắn như thế nào sao? Hắn đau, nó có nào hay. Ừ thì hắn yêu nó, nhưng thế nào được khi chính bản thân hắn hắn cũng không thể bảo vệ thì làm sao mà bảo vệ nó, không bảo vệ được nó làm sao hắn dám mở lời. Cả cảm giác đau đớn hắn cũng không còn, đôi khi bị thương đến ngất đi cũng không biết.

Từ khi gặp nó, hắn luôn hi vọng một ngày nào đó hắn sẽ trở lại bình thường như bao nhiêu người khác, khi hắn tự biết cách bảo vệ mình. Hắn sẽ ngỏ lời với nó, sẽ giữ nó thật chặt. Nhưng ngờ đâu, cuộc đối thoại kia lại làm hi vọng của hắn như những giọt nước mưa, rơi xuống, vỡ tan, không còn dấu vết. Đây là lần đầu tiên, hắn đau đến như thế...

Một đêm nữa lại trôi qua. Gió ngoài trời vẫn thổi. Nhưng không khí ngoài trời, có chắc là lạnh hơn tâm hồn của hắn...

××××××××××××××××××××××××××××××××

•°YiYuo°•

Đã in dấu dép

P/s: theo kịch bản^T, tối nay hoặc chậm nhất là sáng mai Yi sẽ tung ngay và luôn

Love SchoolTác giả: Nhật Hạ1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù… Dạo này hình như chap đang ngày càng teo =D Yi bị nói dễ sợ TvTYi sẽ cố gắng hơn ạ:“> Arigato =)Enjoy~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZĐOÀNG...Lại một lần nữa. Tiếng súng lại vang lên trong đêm. Nó không dám nhìn nữa. Có một ai đó, chĩa súng vào nó, và bóp còi. Nhưng, khi tiếng súng vang lên, nó vẫn chưa bị gì.Từ từ mở mắt, nó thấy Mạnh Hoàng đã che chở cho nó. Anh đã đỡ lấy phát đạn đó giúp nó. Máu, lại máu. Nó ôm chặt anh vào lòng. Nó thấy lo, lo lắm.- Mạnh Hoàng................Gió khẽ lướt qua từng kẽ lá tạo ra những tiếng xào xạc lạnh lẽo. Nó giật mình tỉnh giấc, mơ sao? Nhìn sang giường bên cạnh, Hoàng vẫn còn ngủ [do anh Du nhà ta không cho ai vào phòng nên cả đám phải tập trung ở phòng của mấy nàng]. Nó nhớ lại giấc mơ ấy, không lẽ nó sẽ trở thành sự thật. Nó thật sự rất hoang mang, nó không muốn anh vì nó mà gặp nguy hiểm nữa.“Hay là... Có một người chắc giúp được mình...” nó nghĩ thầm rồi đánh liều sang phòng kia - lúc này chỉ có một mình hắn.“Cửa không khóa?” nó đánh liều nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn. Đập vào mắt nó là cảnh hắn đang “suýt bán n*d*” phần trên [-_-] và đang tự băng cách tay của chính mình. Đứng hình vài s, công nhận, hắn đẹp thật cơ đấy.“Cơ mà tay hắn bị gì ấy nhỉ?”Nó lấy lại tinh thần, quay ra ngoài, nói vọng vào...- Thiên Du, anh...anh mang áo vô được chứ?Hắn nghe nó nói vậy thì cũng làm theo. Băng lại cánh tay, mang áo xong xuôi rồi thì kêu nó vào.- Tôi... muốn nhờ anh một chuyện.- Cứ nói đi, tôi sẽ giúp.- Anh... anh có thể giúp tôi, bảo vệ anh Hoàng, được không?Giọng nó nhẹ như gió, nhưng hắn nghe như sét đánh ngang tai. Gì chứ, bảo vệ Hoàng? Tự nhiên hắn thấy đau, đau lắm. Không phải đau ở cánh tay, mà đau trong tim. Lời nói của nó như nhát dao cứa vào tim hắn. Thì ra bấy lâu nay nó luôn lo lắng cho Hoàng.- Tôi không muốn anh ấy vì tôi mà gặp nguy hiểm nữa... - nó nói tiếp- Vậy vết thương của Hoàng là vì...- Đúng. Vậy nên tôi không muốn chuyện đó xảy ra nữa. Tôi thấy lo cho anh ấy.- Được.Nó nghe hắn đồng ý xong thì cũng không nghĩ gì thêm, bước nhanh về phòng, để lại hắn ngồi đó với vô vàn suy nghĩ.Bảo vệ ột người đang yêu người mình yêu, đau thật [T/g: Yi thấy vô cùng vớ vẩn 凸(¬ ¬)凸 ]. Nó nói mà nó không để ý xem hắn như thế nào sao? Hắn đau, nó có nào hay. Ừ thì hắn yêu nó, nhưng thế nào được khi chính bản thân hắn hắn cũng không thể bảo vệ thì làm sao mà bảo vệ nó, không bảo vệ được nó làm sao hắn dám mở lời. Cả cảm giác đau đớn hắn cũng không còn, đôi khi bị thương đến ngất đi cũng không biết.Từ khi gặp nó, hắn luôn hi vọng một ngày nào đó hắn sẽ trở lại bình thường như bao nhiêu người khác, khi hắn tự biết cách bảo vệ mình. Hắn sẽ ngỏ lời với nó, sẽ giữ nó thật chặt. Nhưng ngờ đâu, cuộc đối thoại kia lại làm hi vọng của hắn như những giọt nước mưa, rơi xuống, vỡ tan, không còn dấu vết. Đây là lần đầu tiên, hắn đau đến như thế...Một đêm nữa lại trôi qua. Gió ngoài trời vẫn thổi. Nhưng không khí ngoài trời, có chắc là lạnh hơn tâm hồn của hắn...×××××××××××××××××××××××××××××××ו°YiYuo°•Đã in dấu dépP/s: theo kịch bản^T, tối nay hoặc chậm nhất là sáng mai Yi sẽ tung ngay và luôn

Chương 13: Đau