1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù…
Chương 17: Mất tích
Love SchoolTác giả: Nhật Hạ1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù… Dạo này lượt vote và lượt view có vẻ tăng *tung bông* mong mọi người luôn ủng hộ Yi ạ *cười*Enjoy~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ- Chị, con hâm kia đâu rồi ạ? - nó về phòng, đóng cửa, nằn vật ra giường, nhìn quanh không thấy Chi đâu nên hỏi.- Chị không biết. Khi nãy ai gọi con bé ấy, nên đi ra ngoài rồi.- Vâng...Nó quay mặt về phía cửa sổ, nhìn những hạt mưa đang dần ngớt bên ngoài. “Quái lạ, hôm nay tên Thiên Du làm sao ấy nhỉ? Lo cho Hoàng? Hay thật...” - nó nghĩ một lúc lâu, rồi cũng ngủ không biết trời trăng mây đất gì cả....Diệu Chi mở cửa khe khẽ vào phòng, nhỏ không muốn ai thức giấc. Len lén nhìn xung quanh, thấy nó đã ngủ, còn Trâm Anh...- Em làm gì bây giờ mới về?- Hơ, chị, dạ em... - nhỏ giật mình, quay sang cô, gãi đầu cười trừ. Đúng là Trâm Anh, khó nắm bắt, không hổ danh là thành viên của tổ chức Black Wing.- Nói chị nghe...- Vâng... Blah...blah...blah...Hai chị em cứ ngồi nói chuyện đến sáng, nhỏ kể chuyện lúc nãy, Trâm Anh thì tiết lộ sự thật của cô cho nhỏ nghe, rồi “bổ sung chi tiết” vụ của hắn do Tuấn Kiệt kể thiếu,... Nó thì vẫn ngủ, ngủ, ngủ và ngủ.ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ- Anh Hoàng..! - nó lon ton chạy tới chỗ anh đang đứng. Coi như hôm nay đi chơi xả stress vậy- Băng Băng... Hôm nay em muốn đi chơi ở đâu nè. - anh nhẹ nhàng vuốt tóc nó. Thật vui vì nó đã đồng ý. Mai là sinh nhật của nó nên không đi riêng được, nên anh quyết định là hôm nay.- Ngọn hải đăng...!...Chiếc xe mui trần chở nó và anh lao vun vút trên đường, nó đứng dậy, hứng từng cơn gió mặn mùi biển khơi, hò hét không ngừng. Mái tóc nâu nhạt dưới nắng lại sáng lên màu bạch kim, ảo, mà đẹp.Dừng xe lại trước ngọn hải đăng, nó và anh quyết định sẽ đi bộ lên trên đỉnh. Để ngắm cảnh...!- Yaaaa, mát quá - nó dang tay, hét lên rồi lon ton chạy quanh ngắm cảnh- Anh rất vui vì thấy em vui như thế! - Hoàng nói, anh đứng dựa lưng vào lan tan, tay bỏ vào túi quần, nhìn nó.Hai người cứ đứng nói chuyện, đùa giỡn với nhau rất lâu. Trong một phút giây nào đó, nó vô tình quên mất hắn - bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy, trong bệnh viện...- Anh, em xuống dưới mua nước tí nhé!- Ừ, công nhận em khỏe thật đấy Băng.ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZBệnh viện trung tâm... Phòng 108- Trần Thiên Du, đến bao giờ mày mới chịu khỏe lại hả? - Tuấn Kiệt hiện giờ đang rất điên khi vừa nghe tin nó đi chơi với Hoàng.- Người yêu bình tĩnh - nhỏ lay lay vai cậu- Bình tĩnh làm sao được, cái thằng bò này đúng là, ngu hết chỗ nói, dầm mưa, mất máu, hazzzza, điên.I got a heartAnd I got a soulBelieve me I will use them bothWe made a startBe it a false one, I knowBaby, I don't want to feel alone[18 - One Direction]- Alô. Gì đó Hoàng?- Băng Băng, mất tích rồi...- Cái gì?- Tao nói con bé mất tích rồi.Cúp máy, Tuấn Kiệt kéo tay Chi ra xe, chạy nhanh về khách sạn. Câu nói của Kiệt lúc kéo tay nhỏ đi vẫn còn văng vẳng trong đầu nhỏ...“Băng Băng mất tích rồi. Đừng để Thiên Du biết...”+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-ωYiYuoωĐã in dấu dépP/s: Kyaaaa, cắt đứt cảm xúc của các thật vuôi ≧﹏≦ Chap này ngắn nên Yi sẽ bù. Ok đừng giận Yi nhá, moazzz *hôn gió*
Dạo này lượt vote và lượt view có vẻ tăng *tung bông* mong mọi người luôn ủng hộ Yi ạ *cười*
Enjoy
~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ
- Chị, con hâm kia đâu rồi ạ? - nó về phòng, đóng cửa, nằn vật ra giường, nhìn quanh không thấy Chi đâu nên hỏi.
- Chị không biết. Khi nãy ai gọi con bé ấy, nên đi ra ngoài rồi.
- Vâng...
Nó quay mặt về phía cửa sổ, nhìn những hạt mưa đang dần ngớt bên ngoài. “Quái lạ, hôm nay tên Thiên Du làm sao ấy nhỉ? Lo cho Hoàng? Hay thật...” - nó nghĩ một lúc lâu, rồi cũng ngủ không biết trời trăng mây đất gì cả.
...
Diệu Chi mở cửa khe khẽ vào phòng, nhỏ không muốn ai thức giấc. Len lén nhìn xung quanh, thấy nó đã ngủ, còn Trâm Anh...
- Em làm gì bây giờ mới về?
- Hơ, chị, dạ em... - nhỏ giật mình, quay sang cô, gãi đầu cười trừ. Đúng là Trâm Anh, khó nắm bắt, không hổ danh là thành viên của tổ chức Black Wing.
- Nói chị nghe...
- Vâng... Blah...blah...blah...
Hai chị em cứ ngồi nói chuyện đến sáng, nhỏ kể chuyện lúc nãy, Trâm Anh thì tiết lộ sự thật của cô cho nhỏ nghe, rồi “bổ sung chi tiết” vụ của hắn do Tuấn Kiệt kể thiếu,... Nó thì vẫn ngủ, ngủ, ngủ và ngủ.
ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ
- Anh Hoàng..! - nó lon ton chạy tới chỗ anh đang đứng. Coi như hôm nay đi chơi xả stress vậy
- Băng Băng... Hôm nay em muốn đi chơi ở đâu nè. - anh nhẹ nhàng vuốt tóc nó. Thật vui vì nó đã đồng ý. Mai là sinh nhật của nó nên không đi riêng được, nên anh quyết định là hôm nay.
- Ngọn hải đăng...!
...
Chiếc xe mui trần chở nó và anh lao vun vút trên đường, nó đứng dậy, hứng từng cơn gió mặn mùi biển khơi, hò hét không ngừng. Mái tóc nâu nhạt dưới nắng lại sáng lên màu bạch kim, ảo, mà đẹp.
Dừng xe lại trước ngọn hải đăng, nó và anh quyết định sẽ đi bộ lên trên đỉnh. Để ngắm cảnh...!
- Yaaaa, mát quá - nó dang tay, hét lên rồi lon ton chạy quanh ngắm cảnh
- Anh rất vui vì thấy em vui như thế! - Hoàng nói, anh đứng dựa lưng vào lan tan, tay bỏ vào túi quần, nhìn nó.
Hai người cứ đứng nói chuyện, đùa giỡn với nhau rất lâu. Trong một phút giây nào đó, nó vô tình quên mất hắn - bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy, trong bệnh viện...
- Anh, em xuống dưới mua nước tí nhé!
- Ừ, công nhận em khỏe thật đấy Băng.
ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ
Bệnh viện trung tâm... Phòng 108
- Trần Thiên Du, đến bao giờ mày mới chịu khỏe lại hả? - Tuấn Kiệt hiện giờ đang rất điên khi vừa nghe tin nó đi chơi với Hoàng.
- Người yêu bình tĩnh - nhỏ lay lay vai cậu
- Bình tĩnh làm sao được, cái thằng bò này đúng là, ngu hết chỗ nói, dầm mưa, mất máu, hazzzza, điên.
I got a heart
And I got a soul
Believe me I will use them both
We made a start
Be it a false one, I know
Baby, I don't want to feel alone
[18 - One Direction]
- Alô. Gì đó Hoàng?
- Băng Băng, mất tích rồi...
- Cái gì?
- Tao nói con bé mất tích rồi.
Cúp máy, Tuấn Kiệt kéo tay Chi ra xe, chạy nhanh về khách sạn. Câu nói của Kiệt lúc kéo tay nhỏ đi vẫn còn văng vẳng trong đầu nhỏ...
“Băng Băng mất tích rồi. Đừng để Thiên Du biết...”
+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-
ωYiYuoω
Đã in dấu dép
P/s: Kyaaaa, cắt đứt cảm xúc của các thật vuôi ≧﹏≦ Chap này ngắn nên Yi sẽ bù. Ok đừng giận Yi nhá, moazzz *hôn gió*
Love SchoolTác giả: Nhật Hạ1. Trần Thiên Du (nam) _Là người lớn tuổi nhất nhóm nhưng lại đi thích con nhỏ tuổi nhất và thường xuyên bị "con bé” nhỏ tuổi kia kêu là ‘hâm’ _Tuổi 18 _Thân thế: Mẹ là một nữ giám đốc tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ba là mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Một người thích đi xa gia đình, sống tự lập, vì vậy cậu sở hữu riêng một căn biệt thự và sống cùng hai thằng bạn thân. _Tính cách: ham ăn (nhưng không biết tại sao vẫn giữ được cái chức hotboy nhất nhóm, body vẫn chuẩn -.-), bướng bỉnh một cách đáng yêu, rất quan tâm bạn bè, đôi lúc hâm hâm. _Ngoại hình: cao 1m8, đẹp trai dữ dội, tóc nâu, mắt nâu [T/g: sẽ có ngoại truyện phỏng vấn riêng anh Thiên Du nha, tới lúc đó sẽ thấy vẻ đẹp troai của anh í ~.~] 2. Nguyễn Mạnh Hoàng (nam) _Lớn ngang bằng Thiên Du, bạn thân từ thời "cởi chuồng tắm mưa” của Thiên Du và Tuấn Kiệt. Cũng thích cô bé nhỏ nhất nhóm [nhưng sau này sẽ khác] _Tuổi: 18 _Thân Thế: Không rõ, chỉ biết là mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha, mẹ anh để lại cho anh 1 gia tài kết xù… Dạo này lượt vote và lượt view có vẻ tăng *tung bông* mong mọi người luôn ủng hộ Yi ạ *cười*Enjoy~ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ- Chị, con hâm kia đâu rồi ạ? - nó về phòng, đóng cửa, nằn vật ra giường, nhìn quanh không thấy Chi đâu nên hỏi.- Chị không biết. Khi nãy ai gọi con bé ấy, nên đi ra ngoài rồi.- Vâng...Nó quay mặt về phía cửa sổ, nhìn những hạt mưa đang dần ngớt bên ngoài. “Quái lạ, hôm nay tên Thiên Du làm sao ấy nhỉ? Lo cho Hoàng? Hay thật...” - nó nghĩ một lúc lâu, rồi cũng ngủ không biết trời trăng mây đất gì cả....Diệu Chi mở cửa khe khẽ vào phòng, nhỏ không muốn ai thức giấc. Len lén nhìn xung quanh, thấy nó đã ngủ, còn Trâm Anh...- Em làm gì bây giờ mới về?- Hơ, chị, dạ em... - nhỏ giật mình, quay sang cô, gãi đầu cười trừ. Đúng là Trâm Anh, khó nắm bắt, không hổ danh là thành viên của tổ chức Black Wing.- Nói chị nghe...- Vâng... Blah...blah...blah...Hai chị em cứ ngồi nói chuyện đến sáng, nhỏ kể chuyện lúc nãy, Trâm Anh thì tiết lộ sự thật của cô cho nhỏ nghe, rồi “bổ sung chi tiết” vụ của hắn do Tuấn Kiệt kể thiếu,... Nó thì vẫn ngủ, ngủ, ngủ và ngủ.ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ- Anh Hoàng..! - nó lon ton chạy tới chỗ anh đang đứng. Coi như hôm nay đi chơi xả stress vậy- Băng Băng... Hôm nay em muốn đi chơi ở đâu nè. - anh nhẹ nhàng vuốt tóc nó. Thật vui vì nó đã đồng ý. Mai là sinh nhật của nó nên không đi riêng được, nên anh quyết định là hôm nay.- Ngọn hải đăng...!...Chiếc xe mui trần chở nó và anh lao vun vút trên đường, nó đứng dậy, hứng từng cơn gió mặn mùi biển khơi, hò hét không ngừng. Mái tóc nâu nhạt dưới nắng lại sáng lên màu bạch kim, ảo, mà đẹp.Dừng xe lại trước ngọn hải đăng, nó và anh quyết định sẽ đi bộ lên trên đỉnh. Để ngắm cảnh...!- Yaaaa, mát quá - nó dang tay, hét lên rồi lon ton chạy quanh ngắm cảnh- Anh rất vui vì thấy em vui như thế! - Hoàng nói, anh đứng dựa lưng vào lan tan, tay bỏ vào túi quần, nhìn nó.Hai người cứ đứng nói chuyện, đùa giỡn với nhau rất lâu. Trong một phút giây nào đó, nó vô tình quên mất hắn - bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy, trong bệnh viện...- Anh, em xuống dưới mua nước tí nhé!- Ừ, công nhận em khỏe thật đấy Băng.ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZBệnh viện trung tâm... Phòng 108- Trần Thiên Du, đến bao giờ mày mới chịu khỏe lại hả? - Tuấn Kiệt hiện giờ đang rất điên khi vừa nghe tin nó đi chơi với Hoàng.- Người yêu bình tĩnh - nhỏ lay lay vai cậu- Bình tĩnh làm sao được, cái thằng bò này đúng là, ngu hết chỗ nói, dầm mưa, mất máu, hazzzza, điên.I got a heartAnd I got a soulBelieve me I will use them bothWe made a startBe it a false one, I knowBaby, I don't want to feel alone[18 - One Direction]- Alô. Gì đó Hoàng?- Băng Băng, mất tích rồi...- Cái gì?- Tao nói con bé mất tích rồi.Cúp máy, Tuấn Kiệt kéo tay Chi ra xe, chạy nhanh về khách sạn. Câu nói của Kiệt lúc kéo tay nhỏ đi vẫn còn văng vẳng trong đầu nhỏ...“Băng Băng mất tích rồi. Đừng để Thiên Du biết...”+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-ωYiYuoωĐã in dấu dépP/s: Kyaaaa, cắt đứt cảm xúc của các thật vuôi ≧﹏≦ Chap này ngắn nên Yi sẽ bù. Ok đừng giận Yi nhá, moazzz *hôn gió*