Chương Một : Gặp lại anh Va vấp tình yêu trong quá khứ khiến Khiết Băng hoàn toàn vô cảm với hai chữ này. Một cô gái 26 tuổi mặt luôn lạnh như băng, trai đẹp đi qua cô chẳng buồn liếc, suốt ngày vùi đầu vào công việc. Bố mẹ cô cũng đến là phiền lòng, con gái từng này tuổi mà chưa lấy chồng, cũng chưa thấy đưa người yêu về ra mắt. Một số hàng xóm lắm điều trêu chọc, nói bóng gió hay cô chỉ thích con gái thôi? Mỗi khi nghe được câu đó từ mấy bà hàng xóm, cô chỉ cười nhẹ, chẳng để tâm, mặc họ nói gì. Bố mẹ cô thoạt đầu cũng mặc kệ cho qua, nhưng càng ngày càng bất an, liền năm lần bảy lượt sắp xếp xem mặt cho cô. Khiết Băng bực bội dọn ra ở riêng, nhất định không phí thời gian vào mấy việc vớ vẩn yêu đương nhăng nhít. Một sáng tháng 6 nóng nực, cô lái chiếc xe màu bạc mới mua đến công ty. Cửa phòng làm việc vừa đóng, mấy nhân viên cấp dưới lại bàn tán xôn xao như thường lệ: “ Trời nóng 28 độ C, sếp vừa đến liền làm mát cả công ty luôn” “Tôi thấy lạnh cả người luôn rồi ” “ Phải đó, người…
Chương 9: Chương 9: Sao Đêm
Ký Ức Chiều TàTác giả: Ngôn Tiêu Linh LungChương Một : Gặp lại anh Va vấp tình yêu trong quá khứ khiến Khiết Băng hoàn toàn vô cảm với hai chữ này. Một cô gái 26 tuổi mặt luôn lạnh như băng, trai đẹp đi qua cô chẳng buồn liếc, suốt ngày vùi đầu vào công việc. Bố mẹ cô cũng đến là phiền lòng, con gái từng này tuổi mà chưa lấy chồng, cũng chưa thấy đưa người yêu về ra mắt. Một số hàng xóm lắm điều trêu chọc, nói bóng gió hay cô chỉ thích con gái thôi? Mỗi khi nghe được câu đó từ mấy bà hàng xóm, cô chỉ cười nhẹ, chẳng để tâm, mặc họ nói gì. Bố mẹ cô thoạt đầu cũng mặc kệ cho qua, nhưng càng ngày càng bất an, liền năm lần bảy lượt sắp xếp xem mặt cho cô. Khiết Băng bực bội dọn ra ở riêng, nhất định không phí thời gian vào mấy việc vớ vẩn yêu đương nhăng nhít. Một sáng tháng 6 nóng nực, cô lái chiếc xe màu bạc mới mua đến công ty. Cửa phòng làm việc vừa đóng, mấy nhân viên cấp dưới lại bàn tán xôn xao như thường lệ: “ Trời nóng 28 độ C, sếp vừa đến liền làm mát cả công ty luôn” “Tôi thấy lạnh cả người luôn rồi ” “ Phải đó, người… Chương 9:Sao ĐêmKhiết Băng yên vị ngồi hàng hai phòng chiếu phim Sao Đêm. Trương Kì từ xa tiến lại, dáng người anh cao lớn, khí chất phi phàm, Khiết Băng không tránh khỏi ngẩn ngơ .“ Nước đây, em uống đi”, Anh đã lại gần cô từ bao giờ, mỉm cười đưa đồ uống cho cô.Khiết Băng vươn tay cầm đồ uống :“ Cảm ơn”Phim bắt đầu chiếu , mở đầu là quảng cáo nhẫn kim cương. Kiểu dáng mới lạ, thiết kế tinh tế, cô bị chiếc nhẫn làm thu hút, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chăm lên màn hình. Trương Kì thấy cô có vẻ chú ý chiếc nhẫn thì khẽ cười, đôi môi lập tức ghé sát, thì thầm:“ Kiểu dáng này xấu lắm, không xứng với em. Yên tâm đi, ngày đính hôn, nhất định em sẽ sở hữu chiếc nhẫn đẹp gấp đôi cái kia”“ Chúng ta đang ngồi hàng ghế hai đấy!”, Khiết Băng tủm tỉm cười tránh né, sau đó nghiêm mặt: “ Chiếc nhẫn kia đang làm mưa làm gió, ai cũng ao ước. Sao anh dám thẳng thừng chê bai? Tiết lộ cho anh nhé, cái nhẫn kia là bạn em thiết kế, ý nghĩa của nó vô cùng đặc biệt…”Trương Kì nhướn mày.“ Phim bắt đầu rồi”. Cô cười, ra dấu bảo anh nhìn lên màn hình, cắt ngang câu chuyện dang dở.Sao Đêm là bộ phim điện ảnh dài hai tiếng , chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn mạng nổi tiếng Thùy Linh, biên kịch bộ phim cũng là cô ấy. Từ khi câu chuyện đăng tải trên mạng đã nhận được vô số sự quan tâm, đến khi chuyển thể cũng làm mưa làm gió, ai cũng mong chờ. Khiết Băng khẽ cười, Thùy Linh là bạn thân của cô, lâu ngày không gặp, chẳng biết ra sao rồi.Chợt có tin nhắn đến, Khiết Băng mở điện thoại, kinh ngạc phát hiện người gửi.Linh Quý phi: “ Êu, hôm nay cũng đến xem phim của bổn cung à. Giá vé đắt lắm đó, đúng là Bạch tiểu thư, chịu bỏ tiền ra vì phim của tớ, yêu ghê. Mà anh chàng đẹp trai cạnh cậu là ai đấy, chồng à?”Khiết Băng thoạt đầu hơi ngạc nhiên, nhìn xung quanh , sau đó vui vẻ nhắn lại: “ Thấy cậu rồi, mặc váy xanh in hoa chứ gì. Lâu ngày không gặp, xinh ra đấy. Tưởng cậu ở Bắc Kinh, hóa ra về rồi à?”Linh Quý phi: “ Ừ, tớ cũng đang bận viết kịch bản phim Hoa nở hoa tàn. Tại chồng tớ nằng nặc đòi về Việt xem phim, đành chiều anh ấy”Trương Kì quay sang nhìn Khiết Băng, thấy cô vừa cầm điện thoại vừa cười. Khuôn mặt mỹ lệ, khóe mắt cong cong, hai bên tóc rủ xuống, xinh đẹp mà phong tình. Anh liền đưa tay v**t v* tóc cô, cười nói:“ Em yêu, có chuyện gì mà vui thế?”“ Bạn em nhắn tin”, Cô ngước mắt nhìn anh, khẽ cười.Sao Đêm là tiểu thuyết Thùy Linh sáng tác năm cấp 3, nói về tình yêu của một cô gái tên Tư Cầm với Hồ Phong - bạn thanh mai trúc mã của cô ấy. Hồ Phong là thiếu gia nhà họ Hồ danh giá, chơi với Tư Cầm từ nhỏ, từ bé cậu đã phong lưu, tán tỉnh hết người này người nọ mà không nhận ra chân tình của Tư Cầm. Đến khi cậu ta tán tỉnh cả bạn thân của cô, cô bạn kia biết rõ tình cảm của Tư Cầm với Hồ Phong nhưng vẫn mặc kệ, đồng ý nhận lời với Hồ công tử. Tư Cầm không thể chịu đựng được nữa, lập tức sang Anh du học theo ý kiến của cha, việc mà vốn dĩ cô đã từ chối nhiều lần. Cô rời đi không nói một lời, thay số điện thoại, quyết định rời bỏ người cô yêu, chân thành lúc phúc cho bọn họ.Bốn năm sau cô trở về, đón cô ở sân bay là Hồ Phong. Tư Cầm chẳng buồn nhìn, lẳng lặng lướt qua mặt cậu ta. Hồ Phong chợt giữ cô lại, thổ lộ hết tình cảm của mình. Đại khái là cậu ta với cô bạn chẳng có gì, cô bạn kia chỉ là hợp tác với cậu ta để làm cô ghen tức, tự nói ra tình cảm của mình, không ngờ cô chẳng nói lời nào, tự dưng bỏ đi.“ Tư Cầm, thật ra, tớ vẫn luôn yêu cậu. Ngày nào tớ cũng nhớ đến đôi mắt cậu, nhớ tới sự thuần khiết thiện lương ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Cậu như vì sao lấp lánh giữa đêm, lúc ẩn lúc hiện, cao quý như vật báu. Nhiều khi tớ muốn ôm cậu vào lòng, nhưng lại sợ cậu ẩn mất, sợ cậu mãi mãi rời xa, sợ không xứng với cậu. Tư Cầm, cho tớ một cơ hội, tớ nhất định cũng là một ngôi sao sáng, mãi mãi bên cậu, được không?”Nước mắt đầm đìa trên mặt Tư Cầm, đây cũng là đoạn làm khán giả cảm động nhất. Với diễn xuất thần thánh của diễn viên Lâm Y Mai, cộng thêm khuôn mặt đáng thương mong manh bẩm sinh của cô ta, không ít người đã bật khóc khi chiếu đến cảnh này.Cốt truyện cũng bình thường, không ngờ lại được cộng đồng chú ý nhiều đến vậy, đưa Thùy Linh từ một nhà văn mạng thành biên kịch nổi tiếng.Khiết Băng thích bộ phim này, sở dĩ vì cô rất thích Tư Cầm, thích cách mà cô ấy trao đi tình cảm, thích cách mà cô ấy yêu Hồ Phong. Cô ấy âm thầm ở bên người mà cô ấy cho là quan trọng nhất cuộc đời, lặng lẽ nhìn cậu ta hạnh phúc trong khi trái tim đau đớn vô hạn.Khiết Băng âm thầm cười, ở một khía cạnh nào đó, cô ấy giống cô.Lặng lẽ yêu, âm thầm chờ đợi. Cuối cùng liệu người ấy có nhận ra chân tình mà quay đầu?Quay đầu rồi, liệu có tiếp tục ra đi?Khiết Băng đau xót nhắm mắt, không dám nghĩ tiếp nữa. Hạnh phúc của cô tựa như làn sương mỏng, cô rất sợ sẽ có một ngày, anh lại rời đi.
Chương 9:
Sao Đêm
Khiết Băng yên vị ngồi hàng hai phòng chiếu phim Sao Đêm. Trương Kì từ xa tiến lại, dáng người anh cao lớn, khí chất phi phàm, Khiết Băng không tránh khỏi ngẩn ngơ .
“ Nước đây, em uống đi”, Anh đã lại gần cô từ bao giờ, mỉm cười đưa đồ uống cho cô.
Khiết Băng vươn tay cầm đồ uống :
“ Cảm ơn”
Phim bắt đầu chiếu , mở đầu là quảng cáo nhẫn kim cương. Kiểu dáng mới lạ, thiết kế tinh tế, cô bị chiếc nhẫn làm thu hút, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chăm lên màn hình. Trương Kì thấy cô có vẻ chú ý chiếc nhẫn thì khẽ cười, đôi môi lập tức ghé sát, thì thầm:
“ Kiểu dáng này xấu lắm, không xứng với em. Yên tâm đi, ngày đính hôn, nhất định em sẽ sở hữu chiếc nhẫn đẹp gấp đôi cái kia”
“ Chúng ta đang ngồi hàng ghế hai đấy!”, Khiết Băng tủm tỉm cười tránh né, sau đó nghiêm mặt: “ Chiếc nhẫn kia đang làm mưa làm gió, ai cũng ao ước. Sao anh dám thẳng thừng chê bai? Tiết lộ cho anh nhé, cái nhẫn kia là bạn em thiết kế, ý nghĩa của nó vô cùng đặc biệt…”
Trương Kì nhướn mày.
“ Phim bắt đầu rồi”. Cô cười, ra dấu bảo anh nhìn lên màn hình, cắt ngang câu chuyện dang dở.
Sao Đêm là bộ phim điện ảnh dài hai tiếng , chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn mạng nổi tiếng Thùy Linh, biên kịch bộ phim cũng là cô ấy. Từ khi câu chuyện đăng tải trên mạng đã nhận được vô số sự quan tâm, đến khi chuyển thể cũng làm mưa làm gió, ai cũng mong chờ. Khiết Băng khẽ cười, Thùy Linh là bạn thân của cô, lâu ngày không gặp, chẳng biết ra sao rồi.
Chợt có tin nhắn đến, Khiết Băng mở điện thoại, kinh ngạc phát hiện người gửi.
Linh Quý phi: “ Êu, hôm nay cũng đến xem phim của bổn cung à. Giá vé đắt lắm đó, đúng là Bạch tiểu thư, chịu bỏ tiền ra vì phim của tớ, yêu ghê. Mà anh chàng đẹp trai cạnh cậu là ai đấy, chồng à?”
Khiết Băng thoạt đầu hơi ngạc nhiên, nhìn xung quanh , sau đó vui vẻ nhắn lại: “ Thấy cậu rồi, mặc váy xanh in hoa chứ gì. Lâu ngày không gặp, xinh ra đấy. Tưởng cậu ở Bắc Kinh, hóa ra về rồi à?”
Linh Quý phi: “ Ừ, tớ cũng đang bận viết kịch bản phim Hoa nở hoa tàn. Tại chồng tớ nằng nặc đòi về Việt xem phim, đành chiều anh ấy”
Trương Kì quay sang nhìn Khiết Băng, thấy cô vừa cầm điện thoại vừa cười. Khuôn mặt mỹ lệ, khóe mắt cong cong, hai bên tóc rủ xuống, xinh đẹp mà phong tình. Anh liền đưa tay v**t v* tóc cô, cười nói:
“ Em yêu, có chuyện gì mà vui thế?”
“ Bạn em nhắn tin”, Cô ngước mắt nhìn anh, khẽ cười.
Sao Đêm là tiểu thuyết Thùy Linh sáng tác năm cấp 3, nói về tình yêu của một cô gái tên Tư Cầm với Hồ Phong - bạn thanh mai trúc mã của cô ấy. Hồ Phong là thiếu gia nhà họ Hồ danh giá, chơi với Tư Cầm từ nhỏ, từ bé cậu đã phong lưu, tán tỉnh hết người này người nọ mà không nhận ra chân tình của Tư Cầm. Đến khi cậu ta tán tỉnh cả bạn thân của cô, cô bạn kia biết rõ tình cảm của Tư Cầm với Hồ Phong nhưng vẫn mặc kệ, đồng ý nhận lời với Hồ công tử. Tư Cầm không thể chịu đựng được nữa, lập tức sang Anh du học theo ý kiến của cha, việc mà vốn dĩ cô đã từ chối nhiều lần. Cô rời đi không nói một lời, thay số điện thoại, quyết định rời bỏ người cô yêu, chân thành lúc phúc cho bọn họ.
Bốn năm sau cô trở về, đón cô ở sân bay là Hồ Phong. Tư Cầm chẳng buồn nhìn, lẳng lặng lướt qua mặt cậu ta. Hồ Phong chợt giữ cô lại, thổ lộ hết tình cảm của mình. Đại khái là cậu ta với cô bạn chẳng có gì, cô bạn kia chỉ là hợp tác với cậu ta để làm cô ghen tức, tự nói ra tình cảm của mình, không ngờ cô chẳng nói lời nào, tự dưng bỏ đi.
“ Tư Cầm, thật ra, tớ vẫn luôn yêu cậu. Ngày nào tớ cũng nhớ đến đôi mắt cậu, nhớ tới sự thuần khiết thiện lương ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Cậu như vì sao lấp lánh giữa đêm, lúc ẩn lúc hiện, cao quý như vật báu. Nhiều khi tớ muốn ôm cậu vào lòng, nhưng lại sợ cậu ẩn mất, sợ cậu mãi mãi rời xa, sợ không xứng với cậu. Tư Cầm, cho tớ một cơ hội, tớ nhất định cũng là một ngôi sao sáng, mãi mãi bên cậu, được không?”
Nước mắt đầm đìa trên mặt Tư Cầm, đây cũng là đoạn làm khán giả cảm động nhất. Với diễn xuất thần thánh của diễn viên Lâm Y Mai, cộng thêm khuôn mặt đáng thương mong manh bẩm sinh của cô ta, không ít người đã bật khóc khi chiếu đến cảnh này.
Cốt truyện cũng bình thường, không ngờ lại được cộng đồng chú ý nhiều đến vậy, đưa Thùy Linh từ một nhà văn mạng thành biên kịch nổi tiếng.
Khiết Băng thích bộ phim này, sở dĩ vì cô rất thích Tư Cầm, thích cách mà cô ấy trao đi tình cảm, thích cách mà cô ấy yêu Hồ Phong. Cô ấy âm thầm ở bên người mà cô ấy cho là quan trọng nhất cuộc đời, lặng lẽ nhìn cậu ta hạnh phúc trong khi trái tim đau đớn vô hạn.
Khiết Băng âm thầm cười, ở một khía cạnh nào đó, cô ấy giống cô.
Lặng lẽ yêu, âm thầm chờ đợi. Cuối cùng liệu người ấy có nhận ra chân tình mà quay đầu?
Quay đầu rồi, liệu có tiếp tục ra đi?
Khiết Băng đau xót nhắm mắt, không dám nghĩ tiếp nữa. Hạnh phúc của cô tựa như làn sương mỏng, cô rất sợ sẽ có một ngày, anh lại rời đi.
Ký Ức Chiều TàTác giả: Ngôn Tiêu Linh LungChương Một : Gặp lại anh Va vấp tình yêu trong quá khứ khiến Khiết Băng hoàn toàn vô cảm với hai chữ này. Một cô gái 26 tuổi mặt luôn lạnh như băng, trai đẹp đi qua cô chẳng buồn liếc, suốt ngày vùi đầu vào công việc. Bố mẹ cô cũng đến là phiền lòng, con gái từng này tuổi mà chưa lấy chồng, cũng chưa thấy đưa người yêu về ra mắt. Một số hàng xóm lắm điều trêu chọc, nói bóng gió hay cô chỉ thích con gái thôi? Mỗi khi nghe được câu đó từ mấy bà hàng xóm, cô chỉ cười nhẹ, chẳng để tâm, mặc họ nói gì. Bố mẹ cô thoạt đầu cũng mặc kệ cho qua, nhưng càng ngày càng bất an, liền năm lần bảy lượt sắp xếp xem mặt cho cô. Khiết Băng bực bội dọn ra ở riêng, nhất định không phí thời gian vào mấy việc vớ vẩn yêu đương nhăng nhít. Một sáng tháng 6 nóng nực, cô lái chiếc xe màu bạc mới mua đến công ty. Cửa phòng làm việc vừa đóng, mấy nhân viên cấp dưới lại bàn tán xôn xao như thường lệ: “ Trời nóng 28 độ C, sếp vừa đến liền làm mát cả công ty luôn” “Tôi thấy lạnh cả người luôn rồi ” “ Phải đó, người… Chương 9:Sao ĐêmKhiết Băng yên vị ngồi hàng hai phòng chiếu phim Sao Đêm. Trương Kì từ xa tiến lại, dáng người anh cao lớn, khí chất phi phàm, Khiết Băng không tránh khỏi ngẩn ngơ .“ Nước đây, em uống đi”, Anh đã lại gần cô từ bao giờ, mỉm cười đưa đồ uống cho cô.Khiết Băng vươn tay cầm đồ uống :“ Cảm ơn”Phim bắt đầu chiếu , mở đầu là quảng cáo nhẫn kim cương. Kiểu dáng mới lạ, thiết kế tinh tế, cô bị chiếc nhẫn làm thu hút, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chăm lên màn hình. Trương Kì thấy cô có vẻ chú ý chiếc nhẫn thì khẽ cười, đôi môi lập tức ghé sát, thì thầm:“ Kiểu dáng này xấu lắm, không xứng với em. Yên tâm đi, ngày đính hôn, nhất định em sẽ sở hữu chiếc nhẫn đẹp gấp đôi cái kia”“ Chúng ta đang ngồi hàng ghế hai đấy!”, Khiết Băng tủm tỉm cười tránh né, sau đó nghiêm mặt: “ Chiếc nhẫn kia đang làm mưa làm gió, ai cũng ao ước. Sao anh dám thẳng thừng chê bai? Tiết lộ cho anh nhé, cái nhẫn kia là bạn em thiết kế, ý nghĩa của nó vô cùng đặc biệt…”Trương Kì nhướn mày.“ Phim bắt đầu rồi”. Cô cười, ra dấu bảo anh nhìn lên màn hình, cắt ngang câu chuyện dang dở.Sao Đêm là bộ phim điện ảnh dài hai tiếng , chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn mạng nổi tiếng Thùy Linh, biên kịch bộ phim cũng là cô ấy. Từ khi câu chuyện đăng tải trên mạng đã nhận được vô số sự quan tâm, đến khi chuyển thể cũng làm mưa làm gió, ai cũng mong chờ. Khiết Băng khẽ cười, Thùy Linh là bạn thân của cô, lâu ngày không gặp, chẳng biết ra sao rồi.Chợt có tin nhắn đến, Khiết Băng mở điện thoại, kinh ngạc phát hiện người gửi.Linh Quý phi: “ Êu, hôm nay cũng đến xem phim của bổn cung à. Giá vé đắt lắm đó, đúng là Bạch tiểu thư, chịu bỏ tiền ra vì phim của tớ, yêu ghê. Mà anh chàng đẹp trai cạnh cậu là ai đấy, chồng à?”Khiết Băng thoạt đầu hơi ngạc nhiên, nhìn xung quanh , sau đó vui vẻ nhắn lại: “ Thấy cậu rồi, mặc váy xanh in hoa chứ gì. Lâu ngày không gặp, xinh ra đấy. Tưởng cậu ở Bắc Kinh, hóa ra về rồi à?”Linh Quý phi: “ Ừ, tớ cũng đang bận viết kịch bản phim Hoa nở hoa tàn. Tại chồng tớ nằng nặc đòi về Việt xem phim, đành chiều anh ấy”Trương Kì quay sang nhìn Khiết Băng, thấy cô vừa cầm điện thoại vừa cười. Khuôn mặt mỹ lệ, khóe mắt cong cong, hai bên tóc rủ xuống, xinh đẹp mà phong tình. Anh liền đưa tay v**t v* tóc cô, cười nói:“ Em yêu, có chuyện gì mà vui thế?”“ Bạn em nhắn tin”, Cô ngước mắt nhìn anh, khẽ cười.Sao Đêm là tiểu thuyết Thùy Linh sáng tác năm cấp 3, nói về tình yêu của một cô gái tên Tư Cầm với Hồ Phong - bạn thanh mai trúc mã của cô ấy. Hồ Phong là thiếu gia nhà họ Hồ danh giá, chơi với Tư Cầm từ nhỏ, từ bé cậu đã phong lưu, tán tỉnh hết người này người nọ mà không nhận ra chân tình của Tư Cầm. Đến khi cậu ta tán tỉnh cả bạn thân của cô, cô bạn kia biết rõ tình cảm của Tư Cầm với Hồ Phong nhưng vẫn mặc kệ, đồng ý nhận lời với Hồ công tử. Tư Cầm không thể chịu đựng được nữa, lập tức sang Anh du học theo ý kiến của cha, việc mà vốn dĩ cô đã từ chối nhiều lần. Cô rời đi không nói một lời, thay số điện thoại, quyết định rời bỏ người cô yêu, chân thành lúc phúc cho bọn họ.Bốn năm sau cô trở về, đón cô ở sân bay là Hồ Phong. Tư Cầm chẳng buồn nhìn, lẳng lặng lướt qua mặt cậu ta. Hồ Phong chợt giữ cô lại, thổ lộ hết tình cảm của mình. Đại khái là cậu ta với cô bạn chẳng có gì, cô bạn kia chỉ là hợp tác với cậu ta để làm cô ghen tức, tự nói ra tình cảm của mình, không ngờ cô chẳng nói lời nào, tự dưng bỏ đi.“ Tư Cầm, thật ra, tớ vẫn luôn yêu cậu. Ngày nào tớ cũng nhớ đến đôi mắt cậu, nhớ tới sự thuần khiết thiện lương ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Cậu như vì sao lấp lánh giữa đêm, lúc ẩn lúc hiện, cao quý như vật báu. Nhiều khi tớ muốn ôm cậu vào lòng, nhưng lại sợ cậu ẩn mất, sợ cậu mãi mãi rời xa, sợ không xứng với cậu. Tư Cầm, cho tớ một cơ hội, tớ nhất định cũng là một ngôi sao sáng, mãi mãi bên cậu, được không?”Nước mắt đầm đìa trên mặt Tư Cầm, đây cũng là đoạn làm khán giả cảm động nhất. Với diễn xuất thần thánh của diễn viên Lâm Y Mai, cộng thêm khuôn mặt đáng thương mong manh bẩm sinh của cô ta, không ít người đã bật khóc khi chiếu đến cảnh này.Cốt truyện cũng bình thường, không ngờ lại được cộng đồng chú ý nhiều đến vậy, đưa Thùy Linh từ một nhà văn mạng thành biên kịch nổi tiếng.Khiết Băng thích bộ phim này, sở dĩ vì cô rất thích Tư Cầm, thích cách mà cô ấy trao đi tình cảm, thích cách mà cô ấy yêu Hồ Phong. Cô ấy âm thầm ở bên người mà cô ấy cho là quan trọng nhất cuộc đời, lặng lẽ nhìn cậu ta hạnh phúc trong khi trái tim đau đớn vô hạn.Khiết Băng âm thầm cười, ở một khía cạnh nào đó, cô ấy giống cô.Lặng lẽ yêu, âm thầm chờ đợi. Cuối cùng liệu người ấy có nhận ra chân tình mà quay đầu?Quay đầu rồi, liệu có tiếp tục ra đi?Khiết Băng đau xót nhắm mắt, không dám nghĩ tiếp nữa. Hạnh phúc của cô tựa như làn sương mỏng, cô rất sợ sẽ có một ngày, anh lại rời đi.