Sờ sờ túi, ai~ thuốc lá hết rồi, xem ra lại phải đi quãng đường dài mới mua được. Bạch Vĩnh không có mục đích đi đi lại lại trong khu vườn, quả nhiên là người có tiền, ngay cả khu vườn nhỏ này cũng đã ngang với tiêu chuẩn công viên quốc gia, nhất định tốn không ít tiền, cần gì phải làm thế chứ, thật quá lãng phí, số tiền này hẳn có thể mua được không ít thuốc lá ha. Bạch Vĩnh vừa đi vừa nghĩ tới nghĩ lui, bỗng nhìn thấy xa xa một người đang chậm rãi đi tới, bộ dáng lom khom liếc mắt một cái đã biết là ai, hôm nay thật là “may mắn”, Bạch Vĩnh cười khổ một chút sau đó liền thay bằng bộ mặt lưu manh tươi cười nghênh đón: “A, ông, không ngờ lại gặp ông ở đây, thời tiết hôm nay thật đẹp, ông ra ngoài đi dạo hả?” “Chát!” Một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên trong khu vườn yên tĩnh, khuôn mặt trắng nõn của Bạch Vĩnh ngay lập tức hiện lên hồng ấn hình năm ngón tay. “Phi! Cái từ ‘ông’ là để cho con chó như mày gọi sao? Cút ngay?” Vừa nói ông vừa cầm cây ba toong đẩy Bạch Vĩnh ra. Cái tát hết…

Chương 41

Cứu ThụcTác giả: Thượng Quan Tử ĐanTruyện Đam MỹSờ sờ túi, ai~ thuốc lá hết rồi, xem ra lại phải đi quãng đường dài mới mua được. Bạch Vĩnh không có mục đích đi đi lại lại trong khu vườn, quả nhiên là người có tiền, ngay cả khu vườn nhỏ này cũng đã ngang với tiêu chuẩn công viên quốc gia, nhất định tốn không ít tiền, cần gì phải làm thế chứ, thật quá lãng phí, số tiền này hẳn có thể mua được không ít thuốc lá ha. Bạch Vĩnh vừa đi vừa nghĩ tới nghĩ lui, bỗng nhìn thấy xa xa một người đang chậm rãi đi tới, bộ dáng lom khom liếc mắt một cái đã biết là ai, hôm nay thật là “may mắn”, Bạch Vĩnh cười khổ một chút sau đó liền thay bằng bộ mặt lưu manh tươi cười nghênh đón: “A, ông, không ngờ lại gặp ông ở đây, thời tiết hôm nay thật đẹp, ông ra ngoài đi dạo hả?” “Chát!” Một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên trong khu vườn yên tĩnh, khuôn mặt trắng nõn của Bạch Vĩnh ngay lập tức hiện lên hồng ấn hình năm ngón tay. “Phi! Cái từ ‘ông’ là để cho con chó như mày gọi sao? Cút ngay?” Vừa nói ông vừa cầm cây ba toong đẩy Bạch Vĩnh ra. Cái tát hết… Một nam nhân có khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết mang theo một mùi thơm lãnh đạm đang ngồi trên ghế cầm chén sững sờ.“Vĩnh Vĩnh, làm gì ở đây thế?” Mặc bộ âu phục, Liễu Linh Lăng cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán Bạch Vĩnh một cái.“Không có gì…” Từ hôm đi chơi công viên đến nay, tâm trạng Bạch Vĩnh đã sa sút một cách khó hiểu, hai tròng mắt cũng dần dần không nhìn thấy nữa, rõ ràng không phải do tác động bên ngoài, nhưng lý do vì sao đây… không biết… thật sự không hiểu nổi…“Ô…” Mỗi lần cố suy nghĩ là một lần đầu đau như búa bổ, Bạch Vĩnh cau mày khó chịu rên lên.“Đừng nghĩ nữa…” Liễu Lăng Linh từ đằng sau ôm lấy Bạch Vĩnh: “Đừng nghĩ, có thúc ở đây, cháu không sao đâu…”Như vừa được tiêm một liều thuốc an thần, Bạch Vĩnh dần thả lỏng, an tĩnh mà nằm trong lòng Liễu Lăng Linh: “Dạ… không nghĩ nữa…”Đúng vậy, thế này là đủ rồi… thật sự là đủ rồi…Thời gian chậm rãi trôi qua, không lưu lại một chút dấu vết nào, Bạch Vĩnh vẫn  lẳng lặng nằm trong lòng Liễu Lăng Linh, mặt trời dần ngả về phía tây, khung cảnh lúc này trông thấy yên ả và thanh bình.Năm 20xx“Bạch Vĩnh?”Liễu Linh Lăng cầm tấm ảnh chụp một nam nhân thanh tú trên tay.“Ừ, đúng vậy. Giao dịch lần này cẩn thận một chút….” Con ngươi xanh sẫm nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, trông có vẻ hơi hoảng hốt.“Ồ? Nhiễm Húc, ngươi lại muốn làm gì đây?” Liễu Linh Lăng cao ngạo châm chọc nam tử trước mặt.Dưới ánh đèn, khoen tai màu vàng lóe lên ánh sáng chói mắt, Nhiễm Húc ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nam nhân: “Dẫn rắn ra khỏi động…”“Đoạn Dịch sao? Ý kiến không tệ.”“Cho nên chuyện này ta đành nhờ ngươi rồi, sau khi thành công, một nửa cổ phần Đoạn Thị sẽ thuộc về ngươi.”“Một nửa… ta sẽ cố gắng hết sức. Bất quá, nhiệm vụ lần này… có trở ngại không?”“Có trở ngại nào ta không dự tính được đây?” Nhiễm Húc cười khẩy trả lời.“Ừ.” Con ngươi nhìn về phía sàn nhà, Liễu Lăng Linh nói: “Bạch Vĩnh, hắn sẽ là của ngươi…”Nhìn Bạch Vĩnh ngủ say trên giường, khóe miệng Liễu Linh Lăng hiện lên một nụ cười chế giễu.A, không sao cả.Chỉ cần có được số cổ phần đó…Dù là người thân ta cũng sẽ giết…

Một nam nhân có khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết mang theo một mùi thơm lãnh đạm đang ngồi trên ghế cầm chén sững sờ.

“Vĩnh Vĩnh, làm gì ở đây thế?” Mặc bộ âu phục, Liễu Linh Lăng cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán Bạch Vĩnh một cái.

“Không có gì…” Từ hôm đi chơi công viên đến nay, tâm trạng Bạch Vĩnh đã sa sút một cách khó hiểu, hai tròng mắt cũng dần dần không nhìn thấy nữa, rõ ràng không phải do tác động bên ngoài, nhưng lý do vì sao đây… không biết… thật sự không hiểu nổi…

“Ô…” Mỗi lần cố suy nghĩ là một lần đầu đau như búa bổ, Bạch Vĩnh cau mày khó chịu rên lên.

“Đừng nghĩ nữa…” Liễu Lăng Linh từ đằng sau ôm lấy Bạch Vĩnh: “Đừng nghĩ, có thúc ở đây, cháu không sao đâu…”

Như vừa được tiêm một liều thuốc an thần, Bạch Vĩnh dần thả lỏng, an tĩnh mà nằm trong lòng Liễu Lăng Linh: “Dạ… không nghĩ nữa…”

Đúng vậy, thế này là đủ rồi… thật sự là đủ rồi…

Thời gian chậm rãi trôi qua, không lưu lại một chút dấu vết nào, Bạch Vĩnh vẫn  lẳng lặng nằm trong lòng Liễu Lăng Linh, mặt trời dần ngả về phía tây, khung cảnh lúc này trông thấy yên ả và thanh bình.

Năm 20xx

“Bạch Vĩnh?”

Liễu Linh Lăng cầm tấm ảnh chụp một nam nhân thanh tú trên tay.

“Ừ, đúng vậy. Giao dịch lần này cẩn thận một chút….” Con ngươi xanh sẫm nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, trông có vẻ hơi hoảng hốt.

“Ồ? Nhiễm Húc, ngươi lại muốn làm gì đây?” Liễu Linh Lăng cao ngạo châm chọc nam tử trước mặt.

Dưới ánh đèn, khoen tai màu vàng lóe lên ánh sáng chói mắt, Nhiễm Húc ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nam nhân: “Dẫn rắn ra khỏi động…”

“Đoạn Dịch sao? Ý kiến không tệ.”

“Cho nên chuyện này ta đành nhờ ngươi rồi, sau khi thành công, một nửa cổ phần Đoạn Thị sẽ thuộc về ngươi.”

“Một nửa… ta sẽ cố gắng hết sức. Bất quá, nhiệm vụ lần này… có trở ngại không?”

“Có trở ngại nào ta không dự tính được đây?” Nhiễm Húc cười khẩy trả lời.

“Ừ.” Con ngươi nhìn về phía sàn nhà, Liễu Lăng Linh nói: “Bạch Vĩnh, hắn sẽ là của ngươi…”

Nhìn Bạch Vĩnh ngủ say trên giường, khóe miệng Liễu Linh Lăng hiện lên một nụ cười chế giễu.

A, không sao cả.

Chỉ cần có được số cổ phần đó…

Dù là người thân ta cũng sẽ giết…

Cứu ThụcTác giả: Thượng Quan Tử ĐanTruyện Đam MỹSờ sờ túi, ai~ thuốc lá hết rồi, xem ra lại phải đi quãng đường dài mới mua được. Bạch Vĩnh không có mục đích đi đi lại lại trong khu vườn, quả nhiên là người có tiền, ngay cả khu vườn nhỏ này cũng đã ngang với tiêu chuẩn công viên quốc gia, nhất định tốn không ít tiền, cần gì phải làm thế chứ, thật quá lãng phí, số tiền này hẳn có thể mua được không ít thuốc lá ha. Bạch Vĩnh vừa đi vừa nghĩ tới nghĩ lui, bỗng nhìn thấy xa xa một người đang chậm rãi đi tới, bộ dáng lom khom liếc mắt một cái đã biết là ai, hôm nay thật là “may mắn”, Bạch Vĩnh cười khổ một chút sau đó liền thay bằng bộ mặt lưu manh tươi cười nghênh đón: “A, ông, không ngờ lại gặp ông ở đây, thời tiết hôm nay thật đẹp, ông ra ngoài đi dạo hả?” “Chát!” Một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên trong khu vườn yên tĩnh, khuôn mặt trắng nõn của Bạch Vĩnh ngay lập tức hiện lên hồng ấn hình năm ngón tay. “Phi! Cái từ ‘ông’ là để cho con chó như mày gọi sao? Cút ngay?” Vừa nói ông vừa cầm cây ba toong đẩy Bạch Vĩnh ra. Cái tát hết… Một nam nhân có khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết mang theo một mùi thơm lãnh đạm đang ngồi trên ghế cầm chén sững sờ.“Vĩnh Vĩnh, làm gì ở đây thế?” Mặc bộ âu phục, Liễu Linh Lăng cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán Bạch Vĩnh một cái.“Không có gì…” Từ hôm đi chơi công viên đến nay, tâm trạng Bạch Vĩnh đã sa sút một cách khó hiểu, hai tròng mắt cũng dần dần không nhìn thấy nữa, rõ ràng không phải do tác động bên ngoài, nhưng lý do vì sao đây… không biết… thật sự không hiểu nổi…“Ô…” Mỗi lần cố suy nghĩ là một lần đầu đau như búa bổ, Bạch Vĩnh cau mày khó chịu rên lên.“Đừng nghĩ nữa…” Liễu Lăng Linh từ đằng sau ôm lấy Bạch Vĩnh: “Đừng nghĩ, có thúc ở đây, cháu không sao đâu…”Như vừa được tiêm một liều thuốc an thần, Bạch Vĩnh dần thả lỏng, an tĩnh mà nằm trong lòng Liễu Lăng Linh: “Dạ… không nghĩ nữa…”Đúng vậy, thế này là đủ rồi… thật sự là đủ rồi…Thời gian chậm rãi trôi qua, không lưu lại một chút dấu vết nào, Bạch Vĩnh vẫn  lẳng lặng nằm trong lòng Liễu Lăng Linh, mặt trời dần ngả về phía tây, khung cảnh lúc này trông thấy yên ả và thanh bình.Năm 20xx“Bạch Vĩnh?”Liễu Linh Lăng cầm tấm ảnh chụp một nam nhân thanh tú trên tay.“Ừ, đúng vậy. Giao dịch lần này cẩn thận một chút….” Con ngươi xanh sẫm nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, trông có vẻ hơi hoảng hốt.“Ồ? Nhiễm Húc, ngươi lại muốn làm gì đây?” Liễu Linh Lăng cao ngạo châm chọc nam tử trước mặt.Dưới ánh đèn, khoen tai màu vàng lóe lên ánh sáng chói mắt, Nhiễm Húc ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nam nhân: “Dẫn rắn ra khỏi động…”“Đoạn Dịch sao? Ý kiến không tệ.”“Cho nên chuyện này ta đành nhờ ngươi rồi, sau khi thành công, một nửa cổ phần Đoạn Thị sẽ thuộc về ngươi.”“Một nửa… ta sẽ cố gắng hết sức. Bất quá, nhiệm vụ lần này… có trở ngại không?”“Có trở ngại nào ta không dự tính được đây?” Nhiễm Húc cười khẩy trả lời.“Ừ.” Con ngươi nhìn về phía sàn nhà, Liễu Lăng Linh nói: “Bạch Vĩnh, hắn sẽ là của ngươi…”Nhìn Bạch Vĩnh ngủ say trên giường, khóe miệng Liễu Linh Lăng hiện lên một nụ cười chế giễu.A, không sao cả.Chỉ cần có được số cổ phần đó…Dù là người thân ta cũng sẽ giết…

Chương 41