Tác giả:

I: M.S.W 11 năm trước, tại một viện trẻ mồ côi ở Vermont - New England. - Hai...ba..... - A...thắng rồi.... Một nhóm trẻ đang chơi nhắm mắt, nhóm khác thì chơi đá bóng, nhóm thì ngồi nhìn nhóm khác chơi. Chỉ riêng một mình cô bé nọ ngồi ở một góc và nhìn mọi người. Trong đầu cô bé là hàng loạt những hình ảnh, giọng nói và những sự việc để cô bé phân thích lí giải vì sao lại vậy. Đó là sát thủ xinh đẹp tương lai của chúng ta - Ari. Cô bé là trẻ mồ côi không biết mặt ba mẹ mình là ai, thậm chí phần lớn những đứa trẻ ở đây đều như vậy. Ari mới có 6 tuổi, mái tóc màu nâu vàng của người con lai, đôi mắt xanh thờ ơ nhìn mọi thứ. - Hazzzz..... Cô bé thở dài rồi nhìn lên trời, rốt cuộc cô bé luôn tự hỏi "Cuộc đời này có gì thú vị ngoài đặt ra cho con người vô vàn câu hỏi mà không biết trả lời sao chứ?" Ngày nào cũng với cái hiện trạng đó và cuối cùng thì Ari là đứa trẻ kỳ cục nhất trong nhóm. Mùa đông năm đó, tuyết rơi có lẽ khá dày Ari đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, cô bé mặc thêm chiếc áo…

Chương 39: Chương 40

M.S.W - Ba Nữ Sát Thủ Xinh ĐẹpTác giả: Nucy ThảoI: M.S.W 11 năm trước, tại một viện trẻ mồ côi ở Vermont - New England. - Hai...ba..... - A...thắng rồi.... Một nhóm trẻ đang chơi nhắm mắt, nhóm khác thì chơi đá bóng, nhóm thì ngồi nhìn nhóm khác chơi. Chỉ riêng một mình cô bé nọ ngồi ở một góc và nhìn mọi người. Trong đầu cô bé là hàng loạt những hình ảnh, giọng nói và những sự việc để cô bé phân thích lí giải vì sao lại vậy. Đó là sát thủ xinh đẹp tương lai của chúng ta - Ari. Cô bé là trẻ mồ côi không biết mặt ba mẹ mình là ai, thậm chí phần lớn những đứa trẻ ở đây đều như vậy. Ari mới có 6 tuổi, mái tóc màu nâu vàng của người con lai, đôi mắt xanh thờ ơ nhìn mọi thứ. - Hazzzz..... Cô bé thở dài rồi nhìn lên trời, rốt cuộc cô bé luôn tự hỏi "Cuộc đời này có gì thú vị ngoài đặt ra cho con người vô vàn câu hỏi mà không biết trả lời sao chứ?" Ngày nào cũng với cái hiện trạng đó và cuối cùng thì Ari là đứa trẻ kỳ cục nhất trong nhóm. Mùa đông năm đó, tuyết rơi có lẽ khá dày Ari đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, cô bé mặc thêm chiếc áo… Tại phòng riêng của Sam, Ari mở toang cửa và chạy vào trong đó, nhìn Sam với ánh mắt nảy lửa như muốn ăn tươi nuốt sống.- Sao vậy Jane?- Sao anh lại dấu em chuyện anh đi tìm Wendy?Mặt Ari trông khó coi, Sam không hiểu sao Ari lại biết được chuyện đó. Ari tiến đến, Maria đứng bên ngoài đóng cửa lại.- Chỉ là khi chưa tìm ra thì anh không muốn.....- CẬU ẤY CHẾT RỒI.- CÔ TA CHƯA CHẾT.Hai anh em họ to tiếng với nhau, cả hai im lặng rồi không nói gì nữa. Sam nhìn Ari.- Anh đã cho người đi tìm rồi, hiện tại cô ta đang sống cùng bố mẹ tại ngôi nhà cũ đó.- Sao lại.....- Họ đã cứu sống được cô ta nhưng đã lừa em nên......- Vậy thì hãy đưa cậu ấy đến đây đi. Em còn chưa tặng quà cho cậu ấy mà. Chỉ cần tìm cậu ấy về đây thì bất kể anh muốn gì em cũng làm. Chỉ cần đưa cậu ấy đến đây thôi.....Nước mắt Ari chảy dài, Sam ôm chầm lấy Ari an ủi cô bé. Đứa em gái bé bỏng của cậu lại khóc rồi. Một lúc lâu sau Ari đã ổn định lại, cô bé ngồi trên ghế và ôm chiếc balo.- Trước khi đưa Wendy tới đây thì anh muốn nhờ em một chuyện đó Jane.- Là gì vậy?- Anh muốn nhờ em đến gặp một người từng ở tổ chức cũ của em. Em có thể khiến người đó về pha chúng ta hoàn toàn chứ?- Ừm, em sẽ làm vì em biết Sam luôn đúng. Sam đã đúng về họ.- Đừng buồn Jane, vì nếu thành công sau vụ này thì em sẽ không bao giờ phải khóc.- Vâng, đưa em đến chỗ người đó đi.Cả hai người cùng bước ra ngoài thì Maria đã ở đó, Maria nhìn Sam.- Cậu chủ e là không đi gặp người đó được...- Tại sao?- Chuyện này.....ngài Norton đang đợi ở nhà hàng.- Cậu ta về rồi sao?- Dạ vâng.Maria gật đầu, Sam quay qua Ari.- Jane, bây giờ em đi cùng anh gặp một người rồi chúng ta mới đi gặp Venus.- Vâng.Ari mỉm cười "Venus sao? Bà ấy còn sống? Mình tưởng bà ấy chết rồi cơ?" Họ đến cái nhà hàng lần trước, khi vừa gặp người đó thì Ari khẽ ngạc nhiên nhưng cũng chẳng biểu hiện ra mặt.- Lâu rồi không gặp Howl....- Ờ....em gái cậu dễ thương thật đấy Sam.Howl mỉm cười nhìn Ari đầy ẩn ý thì Ari lườm sáo Howl. Ngồi xuống, họ gọi món, Howl nhìn Maria.- Hey, Maria....- Vâng thưa ngài Norton.- Vừa nãy cô làm gì mà không thèm để ý đến ta vậy?- Dạ vừa nãy.- Là người ngồi cùng bàn với tôi.Ari lên tiếng, Maria khẽ ngạc nhiên nhưng quả thực lúc đó tiểu thư Ari nhà ta đang giận nên Maria cũng không để ý thấy có cả Howl ở đó. Howl tặc lưỡi.- Hazzz chán nhỉ, nếu không phải cô với Sam một cặp thì có khi tôi sẽ nhận cô làm bạn gái đấy Maria.- Đồ điên.Ari nhìn Howl khó chịu, Howl nói câu nào là Ari băm bổ câu đó. Sam nhìn Ari.- Jane, đừng vô lễ như vậy chứ? Đó là Howl Norton bạn của anh.- Em không thích bạn của Sam chút nào hết.Ari khoanh tay trước ngực vẻ phụng phịu. Đôi khi Ari cũng biết làm nũng đấy chứ.

Tại phòng riêng của Sam, Ari mở toang cửa và chạy vào trong đó, nhìn Sam với ánh mắt nảy lửa như muốn ăn tươi nuốt sống.

- Sao vậy Jane?

- Sao anh lại dấu em chuyện anh đi tìm Wendy?

Mặt Ari trông khó coi, Sam không hiểu sao Ari lại biết được chuyện đó. Ari tiến đến, Maria đứng bên ngoài đóng cửa lại.

- Chỉ là khi chưa tìm ra thì anh không muốn.....

- CẬU ẤY CHẾT RỒI.

- CÔ TA CHƯA CHẾT.

Hai anh em họ to tiếng với nhau, cả hai im lặng rồi không nói gì nữa. Sam nhìn Ari.

- Anh đã cho người đi tìm rồi, hiện tại cô ta đang sống cùng bố mẹ tại ngôi nhà cũ đó.

- Sao lại.....

- Họ đã cứu sống được cô ta nhưng đã lừa em nên......

- Vậy thì hãy đưa cậu ấy đến đây đi. Em còn chưa tặng quà cho cậu ấy mà. Chỉ cần tìm cậu ấy về đây thì bất kể anh muốn gì em cũng làm. Chỉ cần đưa cậu ấy đến đây thôi.....

Nước mắt Ari chảy dài, Sam ôm chầm lấy Ari an ủi cô bé. Đứa em gái bé bỏng của cậu lại khóc rồi. Một lúc lâu sau Ari đã ổn định lại, cô bé ngồi trên ghế và ôm chiếc balo.

- Trước khi đưa Wendy tới đây thì anh muốn nhờ em một chuyện đó Jane.

- Là gì vậy?

- Anh muốn nhờ em đến gặp một người từng ở tổ chức cũ của em. Em có thể khiến người đó về pha chúng ta hoàn toàn chứ?

- Ừm, em sẽ làm vì em biết Sam luôn đúng. Sam đã đúng về họ.

- Đừng buồn Jane, vì nếu thành công sau vụ này thì em sẽ không bao giờ phải khóc.

- Vâng, đưa em đến chỗ người đó đi.

Cả hai người cùng bước ra ngoài thì Maria đã ở đó, Maria nhìn Sam.

- Cậu chủ e là không đi gặp người đó được...

- Tại sao?

- Chuyện này.....ngài Norton đang đợi ở nhà hàng.

- Cậu ta về rồi sao?

- Dạ vâng.

Maria gật đầu, Sam quay qua Ari.

- Jane, bây giờ em đi cùng anh gặp một người rồi chúng ta mới đi gặp Venus.

- Vâng.

Ari mỉm cười "Venus sao? Bà ấy còn sống? Mình tưởng bà ấy chết rồi cơ?" Họ đến cái nhà hàng lần trước, khi vừa gặp người đó thì Ari khẽ ngạc nhiên nhưng cũng chẳng biểu hiện ra mặt.

- Lâu rồi không gặp Howl....

- Ờ....em gái cậu dễ thương thật đấy Sam.

Howl mỉm cười nhìn Ari đầy ẩn ý thì Ari lườm sáo Howl. Ngồi xuống, họ gọi món, Howl nhìn Maria.

- Hey, Maria....

- Vâng thưa ngài Norton.

- Vừa nãy cô làm gì mà không thèm để ý đến ta vậy?

- Dạ vừa nãy.

- Là người ngồi cùng bàn với tôi.

Ari lên tiếng, Maria khẽ ngạc nhiên nhưng quả thực lúc đó tiểu thư Ari nhà ta đang giận nên Maria cũng không để ý thấy có cả Howl ở đó. Howl tặc lưỡi.

- Hazzz chán nhỉ, nếu không phải cô với Sam một cặp thì có khi tôi sẽ nhận cô làm bạn gái đấy Maria.

- Đồ điên.

Ari nhìn Howl khó chịu, Howl nói câu nào là Ari băm bổ câu đó. Sam nhìn Ari.

- Jane, đừng vô lễ như vậy chứ? Đó là Howl Norton bạn của anh.

- Em không thích bạn của Sam chút nào hết.

Ari khoanh tay trước ngực vẻ phụng phịu. Đôi khi Ari cũng biết làm nũng đấy chứ.

M.S.W - Ba Nữ Sát Thủ Xinh ĐẹpTác giả: Nucy ThảoI: M.S.W 11 năm trước, tại một viện trẻ mồ côi ở Vermont - New England. - Hai...ba..... - A...thắng rồi.... Một nhóm trẻ đang chơi nhắm mắt, nhóm khác thì chơi đá bóng, nhóm thì ngồi nhìn nhóm khác chơi. Chỉ riêng một mình cô bé nọ ngồi ở một góc và nhìn mọi người. Trong đầu cô bé là hàng loạt những hình ảnh, giọng nói và những sự việc để cô bé phân thích lí giải vì sao lại vậy. Đó là sát thủ xinh đẹp tương lai của chúng ta - Ari. Cô bé là trẻ mồ côi không biết mặt ba mẹ mình là ai, thậm chí phần lớn những đứa trẻ ở đây đều như vậy. Ari mới có 6 tuổi, mái tóc màu nâu vàng của người con lai, đôi mắt xanh thờ ơ nhìn mọi thứ. - Hazzzz..... Cô bé thở dài rồi nhìn lên trời, rốt cuộc cô bé luôn tự hỏi "Cuộc đời này có gì thú vị ngoài đặt ra cho con người vô vàn câu hỏi mà không biết trả lời sao chứ?" Ngày nào cũng với cái hiện trạng đó và cuối cùng thì Ari là đứa trẻ kỳ cục nhất trong nhóm. Mùa đông năm đó, tuyết rơi có lẽ khá dày Ari đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, cô bé mặc thêm chiếc áo… Tại phòng riêng của Sam, Ari mở toang cửa và chạy vào trong đó, nhìn Sam với ánh mắt nảy lửa như muốn ăn tươi nuốt sống.- Sao vậy Jane?- Sao anh lại dấu em chuyện anh đi tìm Wendy?Mặt Ari trông khó coi, Sam không hiểu sao Ari lại biết được chuyện đó. Ari tiến đến, Maria đứng bên ngoài đóng cửa lại.- Chỉ là khi chưa tìm ra thì anh không muốn.....- CẬU ẤY CHẾT RỒI.- CÔ TA CHƯA CHẾT.Hai anh em họ to tiếng với nhau, cả hai im lặng rồi không nói gì nữa. Sam nhìn Ari.- Anh đã cho người đi tìm rồi, hiện tại cô ta đang sống cùng bố mẹ tại ngôi nhà cũ đó.- Sao lại.....- Họ đã cứu sống được cô ta nhưng đã lừa em nên......- Vậy thì hãy đưa cậu ấy đến đây đi. Em còn chưa tặng quà cho cậu ấy mà. Chỉ cần tìm cậu ấy về đây thì bất kể anh muốn gì em cũng làm. Chỉ cần đưa cậu ấy đến đây thôi.....Nước mắt Ari chảy dài, Sam ôm chầm lấy Ari an ủi cô bé. Đứa em gái bé bỏng của cậu lại khóc rồi. Một lúc lâu sau Ari đã ổn định lại, cô bé ngồi trên ghế và ôm chiếc balo.- Trước khi đưa Wendy tới đây thì anh muốn nhờ em một chuyện đó Jane.- Là gì vậy?- Anh muốn nhờ em đến gặp một người từng ở tổ chức cũ của em. Em có thể khiến người đó về pha chúng ta hoàn toàn chứ?- Ừm, em sẽ làm vì em biết Sam luôn đúng. Sam đã đúng về họ.- Đừng buồn Jane, vì nếu thành công sau vụ này thì em sẽ không bao giờ phải khóc.- Vâng, đưa em đến chỗ người đó đi.Cả hai người cùng bước ra ngoài thì Maria đã ở đó, Maria nhìn Sam.- Cậu chủ e là không đi gặp người đó được...- Tại sao?- Chuyện này.....ngài Norton đang đợi ở nhà hàng.- Cậu ta về rồi sao?- Dạ vâng.Maria gật đầu, Sam quay qua Ari.- Jane, bây giờ em đi cùng anh gặp một người rồi chúng ta mới đi gặp Venus.- Vâng.Ari mỉm cười "Venus sao? Bà ấy còn sống? Mình tưởng bà ấy chết rồi cơ?" Họ đến cái nhà hàng lần trước, khi vừa gặp người đó thì Ari khẽ ngạc nhiên nhưng cũng chẳng biểu hiện ra mặt.- Lâu rồi không gặp Howl....- Ờ....em gái cậu dễ thương thật đấy Sam.Howl mỉm cười nhìn Ari đầy ẩn ý thì Ari lườm sáo Howl. Ngồi xuống, họ gọi món, Howl nhìn Maria.- Hey, Maria....- Vâng thưa ngài Norton.- Vừa nãy cô làm gì mà không thèm để ý đến ta vậy?- Dạ vừa nãy.- Là người ngồi cùng bàn với tôi.Ari lên tiếng, Maria khẽ ngạc nhiên nhưng quả thực lúc đó tiểu thư Ari nhà ta đang giận nên Maria cũng không để ý thấy có cả Howl ở đó. Howl tặc lưỡi.- Hazzz chán nhỉ, nếu không phải cô với Sam một cặp thì có khi tôi sẽ nhận cô làm bạn gái đấy Maria.- Đồ điên.Ari nhìn Howl khó chịu, Howl nói câu nào là Ari băm bổ câu đó. Sam nhìn Ari.- Jane, đừng vô lễ như vậy chứ? Đó là Howl Norton bạn của anh.- Em không thích bạn của Sam chút nào hết.Ari khoanh tay trước ngực vẻ phụng phịu. Đôi khi Ari cũng biết làm nũng đấy chứ.

Chương 39: Chương 40