Ngày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán…
Chương 5
Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Trầm Dịch ngồi ở trong phòng của mình rơi vào trầm tư.Hắn trở về là quyết định đúng sao? Hay là từ bước đầu tiên là hắn đã sai lầm rồi?Kỳ thật ba năm trước ở sân bay, khoảnh khắc nghe Sở Mặc thổ lộ với chính mình, tâm của hắn cũng rất rung động. Nhưng cứ cho là bản thân hắn quá nhát gan đi, không dám chấp nhận Sở Mặc, không dám cùng với cậu đối mặt tương lai. Chỉ có thể né cậu xa xa.Những ngày đầu ở nước ngoài rất không thoải mái, hắn nghĩ chỉ vì đã quen có cái đuôi lải nhải bên cạnh chính mình, qua mấy ngày này thì sẽ tốt thôi. Nhưng mà sau đó, hắn mới phát hiện bản thân vô cùng nhớ cái đuôi nhỏ tên Sở Mặc vẫn hay đi theo phía sau mình trước kia. Loại nhớ nhung này tích lũy qua ngày tháng, đã gần như muốn bùng nổ .Sở Mặc, tôi thua, tôi vì nhớ cậu mà đã thua mất, tôi trở về.Trầm Dịch nằm trên giường, dùng gối úp lên mặt mình. Thời điểm hắn xuất hiện trước mắt Sở Mặc có thể thấy thái độ cậu tựa hồ rất không thích. So với trước kia, cậu càng dễ tức giận hơn.Bạn bè ở nước ngoài biết chuyện giữa hai người bọn họ, dạy hắn làm như thế nào để đem tâm Sở Mặc quay trở về. Ngay bước đầu tiên đã thất bại?Thật ra mỗ bạn bè đã chỉ giáo hắn như này, trước tiên hãy thể hiện một bộ dạng ôn nhu săn sóc chậm rãi cảm hóa, sau đó thường thường lộ vẻ quyến rũ một chút.Chính là =_,= chiến thuật này mà cho cái tên mì chưa lên men Trầm Dịch sẽ thành công sao?!OTZQuên đi, vẫn là dựa vào chính mình.
Trầm Dịch ngồi ở trong phòng của mình rơi vào trầm tư.
Hắn trở về là quyết định đúng sao? Hay là từ bước đầu tiên là hắn đã sai lầm rồi?
Kỳ thật ba năm trước ở sân bay, khoảnh khắc nghe Sở Mặc thổ lộ với chính mình, tâm của hắn cũng rất rung động. Nhưng cứ cho là bản thân hắn quá nhát gan đi, không dám chấp nhận Sở Mặc, không dám cùng với cậu đối mặt tương lai. Chỉ có thể né cậu xa xa.
Những ngày đầu ở nước ngoài rất không thoải mái, hắn nghĩ chỉ vì đã quen có cái đuôi lải nhải bên cạnh chính mình, qua mấy ngày này thì sẽ tốt thôi. Nhưng mà sau đó, hắn mới phát hiện bản thân vô cùng nhớ cái đuôi nhỏ tên Sở Mặc vẫn hay đi theo phía sau mình trước kia. Loại nhớ nhung này tích lũy qua ngày tháng, đã gần như muốn bùng nổ .
Sở Mặc, tôi thua, tôi vì nhớ cậu mà đã thua mất, tôi trở về.
Trầm Dịch nằm trên giường, dùng gối úp lên mặt mình. Thời điểm hắn xuất hiện trước mắt Sở Mặc có thể thấy thái độ cậu tựa hồ rất không thích. So với trước kia, cậu càng dễ tức giận hơn.
Bạn bè ở nước ngoài biết chuyện giữa hai người bọn họ, dạy hắn làm như thế nào để đem tâm Sở Mặc quay trở về. Ngay bước đầu tiên đã thất bại?
Thật ra mỗ bạn bè đã chỉ giáo hắn như này, trước tiên hãy thể hiện một bộ dạng ôn nhu săn sóc chậm rãi cảm hóa, sau đó thường thường lộ vẻ quyến rũ một chút.
Chính là =_,= chiến thuật này mà cho cái tên mì chưa lên men Trầm Dịch sẽ thành công sao?!
OTZ
Quên đi, vẫn là dựa vào chính mình.
Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Trầm Dịch ngồi ở trong phòng của mình rơi vào trầm tư.Hắn trở về là quyết định đúng sao? Hay là từ bước đầu tiên là hắn đã sai lầm rồi?Kỳ thật ba năm trước ở sân bay, khoảnh khắc nghe Sở Mặc thổ lộ với chính mình, tâm của hắn cũng rất rung động. Nhưng cứ cho là bản thân hắn quá nhát gan đi, không dám chấp nhận Sở Mặc, không dám cùng với cậu đối mặt tương lai. Chỉ có thể né cậu xa xa.Những ngày đầu ở nước ngoài rất không thoải mái, hắn nghĩ chỉ vì đã quen có cái đuôi lải nhải bên cạnh chính mình, qua mấy ngày này thì sẽ tốt thôi. Nhưng mà sau đó, hắn mới phát hiện bản thân vô cùng nhớ cái đuôi nhỏ tên Sở Mặc vẫn hay đi theo phía sau mình trước kia. Loại nhớ nhung này tích lũy qua ngày tháng, đã gần như muốn bùng nổ .Sở Mặc, tôi thua, tôi vì nhớ cậu mà đã thua mất, tôi trở về.Trầm Dịch nằm trên giường, dùng gối úp lên mặt mình. Thời điểm hắn xuất hiện trước mắt Sở Mặc có thể thấy thái độ cậu tựa hồ rất không thích. So với trước kia, cậu càng dễ tức giận hơn.Bạn bè ở nước ngoài biết chuyện giữa hai người bọn họ, dạy hắn làm như thế nào để đem tâm Sở Mặc quay trở về. Ngay bước đầu tiên đã thất bại?Thật ra mỗ bạn bè đã chỉ giáo hắn như này, trước tiên hãy thể hiện một bộ dạng ôn nhu săn sóc chậm rãi cảm hóa, sau đó thường thường lộ vẻ quyến rũ một chút.Chính là =_,= chiến thuật này mà cho cái tên mì chưa lên men Trầm Dịch sẽ thành công sao?!OTZQuên đi, vẫn là dựa vào chính mình.