Ngày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán…

Chương 8

Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Một hồi về đến nhà, Sở Mặc liền nằm úp sấp trên giường. Ngoài mặt im lặng nhưng bên trong lòng lại là một trận hỗn loạn gầm rú.Sở Mặc, mày đúng là cái đồ không biết xấu hổ! Năm đó rõ ràng nói sẽ không bao giờ … để ý cái tên mì chưa lên men mặt than đó nữa ! Thế mà hắn chỉ trở về chưa lâu thì mày đã biến trở về bộ dạng con chim sẻ ríu rít trước đây ! ! !〒_〒 Không biết xấu hổ ! Không biết xấu hổ!Không được! Không thể lại tiếp tục như vậy được ! ! !Sở Mặc đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc nắm chặt tay.Cái tên mì chưa lên men đó rõ ràng biết mày còn thích hắn, hắn còn trở về để làm gì ! ! !Sở Mặc liều mạng đánh gối ôm, biến gối ôm thành bản mặt tên mì chưa lên men .“Cả ngày toàn là bộ mặt than, khóe miệng động sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Nói thêm vài câu sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Cũng không bắt ngươi cười to! Ngay cả cười mỉm cũng không thấy! Ta thiếu ngươi tiền à ?!”Cuối cùng, Sở Mặc cảm thấy chưa hết giận, cho gối ôm đáp mặt vào cửa. Đột nhiên nghĩ buổi tối cần đến nó để ngủ, lại thấy mình đần độn đem gối ôm trở về.Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Sở Mặc mở ra, lại được nhìn thấy nửa thân trần của mỗ mặt than.(つ﹏⊂) “Chó má! Cậu lại không ăn mặc đàng hoàng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Lần này muốn cái gì? !” Sở Mặc che mắt, nhưng mà sau đó ngẫm lại dù sao cũng đều là nam, nhìn cũng chẳng sao cả, vì thế móng vuốt từ từ thả xuống.“Máy sấy rớt xuống bị hư rồi.” Cho dù Trầm Dịch tới là để quyến rũ, cũng có chút không ngờ Sở Mặc phản ứng dữ dội như vậy.“Chết tiệt! Biết là cái loại máy giá mười đồng tiền kia không phải hàng tốt gì mà! Hên là chưa có quăng giấy bảo hành!” Sở Mặc mắng một câu rồi sau đó đi vào phòng lấy từ trong tủ một cái khăn mặt sạch sẽ ném lên đầu Trầm Dịch.“Tự lau cho nó khô đi, đừng có dùng quạt điện.”“. . . . . .” Trầm Dịch đầu đội khăn mặt, im lặng.Mười đồng tiền – một cái máy sấy, chất lượng không tồi. Hắn cố phá lâu mới phá hư xong. . . . . .

Một hồi về đến nhà, Sở Mặc liền nằm úp sấp trên giường. Ngoài mặt im lặng nhưng bên trong lòng lại là một trận hỗn loạn gầm rú.

Sở Mặc, mày đúng là cái đồ không biết xấu hổ! Năm đó rõ ràng nói sẽ không bao giờ … để ý cái tên mì chưa lên men mặt than đó nữa ! Thế mà hắn chỉ trở về chưa lâu thì mày đã biến trở về bộ dạng con chim sẻ ríu rít trước đây ! ! !

〒_〒 Không biết xấu hổ ! Không biết xấu hổ!

Không được! Không thể lại tiếp tục như vậy được ! ! !

Sở Mặc đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc nắm chặt tay.

Cái tên mì chưa lên men đó rõ ràng biết mày còn thích hắn, hắn còn trở về để làm gì ! ! !

Sở Mặc liều mạng đánh gối ôm, biến gối ôm thành bản mặt tên mì chưa lên men .

“Cả ngày toàn là bộ mặt than, khóe miệng động sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Nói thêm vài câu sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Cũng không bắt ngươi cười to! Ngay cả cười mỉm cũng không thấy! Ta thiếu ngươi tiền à ?!”

Cuối cùng, Sở Mặc cảm thấy chưa hết giận, cho gối ôm đáp mặt vào cửa. Đột nhiên nghĩ buổi tối cần đến nó để ngủ, lại thấy mình đần độn đem gối ôm trở về.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Sở Mặc mở ra, lại được nhìn thấy nửa thân trần của mỗ mặt than.

(つ﹏⊂) “Chó má! Cậu lại không ăn mặc đàng hoàng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Lần này muốn cái gì? !” Sở Mặc che mắt, nhưng mà sau đó ngẫm lại dù sao cũng đều là nam, nhìn cũng chẳng sao cả, vì thế móng vuốt từ từ thả xuống.

“Máy sấy rớt xuống bị hư rồi.” Cho dù Trầm Dịch tới là để quyến rũ, cũng có chút không ngờ Sở Mặc phản ứng dữ dội như vậy.

“Chết tiệt! Biết là cái loại máy giá mười đồng tiền kia không phải hàng tốt gì mà! Hên là chưa có quăng giấy bảo hành!” Sở Mặc mắng một câu rồi sau đó đi vào phòng lấy từ trong tủ một cái khăn mặt sạch sẽ ném lên đầu Trầm Dịch.

“Tự lau cho nó khô đi, đừng có dùng quạt điện.”

“. . . . . .” Trầm Dịch đầu đội khăn mặt, im lặng.

Mười đồng tiền – một cái máy sấy, chất lượng không tồi. Hắn cố phá lâu mới phá hư xong. . . . . .

Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Một hồi về đến nhà, Sở Mặc liền nằm úp sấp trên giường. Ngoài mặt im lặng nhưng bên trong lòng lại là một trận hỗn loạn gầm rú.Sở Mặc, mày đúng là cái đồ không biết xấu hổ! Năm đó rõ ràng nói sẽ không bao giờ … để ý cái tên mì chưa lên men mặt than đó nữa ! Thế mà hắn chỉ trở về chưa lâu thì mày đã biến trở về bộ dạng con chim sẻ ríu rít trước đây ! ! !〒_〒 Không biết xấu hổ ! Không biết xấu hổ!Không được! Không thể lại tiếp tục như vậy được ! ! !Sở Mặc đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc nắm chặt tay.Cái tên mì chưa lên men đó rõ ràng biết mày còn thích hắn, hắn còn trở về để làm gì ! ! !Sở Mặc liều mạng đánh gối ôm, biến gối ôm thành bản mặt tên mì chưa lên men .“Cả ngày toàn là bộ mặt than, khóe miệng động sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Nói thêm vài câu sẽ chết sao ?! Sẽ chết sao ?! Cũng không bắt ngươi cười to! Ngay cả cười mỉm cũng không thấy! Ta thiếu ngươi tiền à ?!”Cuối cùng, Sở Mặc cảm thấy chưa hết giận, cho gối ôm đáp mặt vào cửa. Đột nhiên nghĩ buổi tối cần đến nó để ngủ, lại thấy mình đần độn đem gối ôm trở về.Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Sở Mặc mở ra, lại được nhìn thấy nửa thân trần của mỗ mặt than.(つ﹏⊂) “Chó má! Cậu lại không ăn mặc đàng hoàng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Lần này muốn cái gì? !” Sở Mặc che mắt, nhưng mà sau đó ngẫm lại dù sao cũng đều là nam, nhìn cũng chẳng sao cả, vì thế móng vuốt từ từ thả xuống.“Máy sấy rớt xuống bị hư rồi.” Cho dù Trầm Dịch tới là để quyến rũ, cũng có chút không ngờ Sở Mặc phản ứng dữ dội như vậy.“Chết tiệt! Biết là cái loại máy giá mười đồng tiền kia không phải hàng tốt gì mà! Hên là chưa có quăng giấy bảo hành!” Sở Mặc mắng một câu rồi sau đó đi vào phòng lấy từ trong tủ một cái khăn mặt sạch sẽ ném lên đầu Trầm Dịch.“Tự lau cho nó khô đi, đừng có dùng quạt điện.”“. . . . . .” Trầm Dịch đầu đội khăn mặt, im lặng.Mười đồng tiền – một cái máy sấy, chất lượng không tồi. Hắn cố phá lâu mới phá hư xong. . . . . .

Chương 8