Tác giả:

Trước căn nhà cỏ tranh bốn vách tường đều lọt gió, tiểu thiếu niên gầy trơ xương thấp hơn cả cái bàn, đang cật lực kéo cành củi vào bếp. Ở đằng sau tiểu thiếu niên còn có một lão phụ nhân đầu tóc rối bù mặt mũi lem luốc bẩn thỉu, lão phụ nhân hai mắt đục ngầu đi lại lảo đảo, dường như hai mắt đã mù. Lão phụ nhân tay trái cầm hòn đá, tay phải nắm bùn, miệng lải nhải: “Con trai ơi, ăn cơm.” Tiểu thiếu niên đi đằng trước khóe miệng thoáng co giật: “Mẫu thân, đó là hòn đá không thể ăn.” Lão phụ nhân phảng phất như không nghe thấy, vẫn thản nhiên nói: “Con trai ơi, uống nước đi.” Thiếu niên đầu cũng không quay lại, trả lời: “Mẫu thân, đó là bùn không được uống.” Lão phụ nhân lướt qua tiểu thiếu niên đang kéo nhánh cây, ngồi xuống ghế, đặt cục đá và đống bùn lên bàn, dùng hai tay bẩn hề hề s* s**ng, vỗ vỗ lên vị trí trống không bên cạnh: “Con trai ơi, không được bướng, lại đây ăn cơm đi.” Thiếu niên bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái: người mới bướng ấy, con đang bận, cầu đừng nháo.…

Quyển 2 - Chương 18

[Thử Miêu Đồng Nhân] Hoàng Thượng Vạn TuếTác giả: Khôi HàiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTrước căn nhà cỏ tranh bốn vách tường đều lọt gió, tiểu thiếu niên gầy trơ xương thấp hơn cả cái bàn, đang cật lực kéo cành củi vào bếp. Ở đằng sau tiểu thiếu niên còn có một lão phụ nhân đầu tóc rối bù mặt mũi lem luốc bẩn thỉu, lão phụ nhân hai mắt đục ngầu đi lại lảo đảo, dường như hai mắt đã mù. Lão phụ nhân tay trái cầm hòn đá, tay phải nắm bùn, miệng lải nhải: “Con trai ơi, ăn cơm.” Tiểu thiếu niên đi đằng trước khóe miệng thoáng co giật: “Mẫu thân, đó là hòn đá không thể ăn.” Lão phụ nhân phảng phất như không nghe thấy, vẫn thản nhiên nói: “Con trai ơi, uống nước đi.” Thiếu niên đầu cũng không quay lại, trả lời: “Mẫu thân, đó là bùn không được uống.” Lão phụ nhân lướt qua tiểu thiếu niên đang kéo nhánh cây, ngồi xuống ghế, đặt cục đá và đống bùn lên bàn, dùng hai tay bẩn hề hề s* s**ng, vỗ vỗ lên vị trí trống không bên cạnh: “Con trai ơi, không được bướng, lại đây ăn cơm đi.” Thiếu niên bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái: người mới bướng ấy, con đang bận, cầu đừng nháo.… Sáng sớm đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện có một hắc ảnh cao lớn đứng bên giường, ngươi sẽ có phản ứng gì?Lớn tiếng rít gào? Sợ hãi một thân mồ hôi lạnh? Hay chộp lấy gối đầu đập chết hắn?Triệu Trăn cùng hắc ảnh nhìn nhau 30 giây, câu đầu tiên mở miệng cư nhiên là — “Ăn chưa?”Hắc ảnh nghiêng đầu nghĩ nghĩ, xoa xoa cái bụng tròn vo: “Bần tăng hảo đói nha ~~” (Jer: Sư tổ cũng hảo moe moe nha >///

Sáng sớm đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện có một hắc ảnh cao lớn đứng bên giường, ngươi sẽ có phản ứng gì?

Lớn tiếng rít gào? Sợ hãi một thân mồ hôi lạnh? Hay chộp lấy gối đầu đập chết hắn?

Triệu Trăn cùng hắc ảnh nhìn nhau 30 giây, câu đầu tiên mở miệng cư nhiên là — “Ăn chưa?”

Hắc ảnh nghiêng đầu nghĩ nghĩ, xoa xoa cái bụng tròn vo: “Bần tăng hảo đói nha ~~” (Jer: Sư tổ cũng hảo moe moe nha >///

[Thử Miêu Đồng Nhân] Hoàng Thượng Vạn TuếTác giả: Khôi HàiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTrước căn nhà cỏ tranh bốn vách tường đều lọt gió, tiểu thiếu niên gầy trơ xương thấp hơn cả cái bàn, đang cật lực kéo cành củi vào bếp. Ở đằng sau tiểu thiếu niên còn có một lão phụ nhân đầu tóc rối bù mặt mũi lem luốc bẩn thỉu, lão phụ nhân hai mắt đục ngầu đi lại lảo đảo, dường như hai mắt đã mù. Lão phụ nhân tay trái cầm hòn đá, tay phải nắm bùn, miệng lải nhải: “Con trai ơi, ăn cơm.” Tiểu thiếu niên đi đằng trước khóe miệng thoáng co giật: “Mẫu thân, đó là hòn đá không thể ăn.” Lão phụ nhân phảng phất như không nghe thấy, vẫn thản nhiên nói: “Con trai ơi, uống nước đi.” Thiếu niên đầu cũng không quay lại, trả lời: “Mẫu thân, đó là bùn không được uống.” Lão phụ nhân lướt qua tiểu thiếu niên đang kéo nhánh cây, ngồi xuống ghế, đặt cục đá và đống bùn lên bàn, dùng hai tay bẩn hề hề s* s**ng, vỗ vỗ lên vị trí trống không bên cạnh: “Con trai ơi, không được bướng, lại đây ăn cơm đi.” Thiếu niên bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái: người mới bướng ấy, con đang bận, cầu đừng nháo.… Sáng sớm đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện có một hắc ảnh cao lớn đứng bên giường, ngươi sẽ có phản ứng gì?Lớn tiếng rít gào? Sợ hãi một thân mồ hôi lạnh? Hay chộp lấy gối đầu đập chết hắn?Triệu Trăn cùng hắc ảnh nhìn nhau 30 giây, câu đầu tiên mở miệng cư nhiên là — “Ăn chưa?”Hắc ảnh nghiêng đầu nghĩ nghĩ, xoa xoa cái bụng tròn vo: “Bần tăng hảo đói nha ~~” (Jer: Sư tổ cũng hảo moe moe nha >///

Quyển 2 - Chương 18