Tác giả:

“Đến ga Liễu Thành rồi, các hành khách xuống ga Liễu Thành hãy cầm hành lý của mình chuẩn bị xuống tàu.” Nhân viên tàu nhìn tàu hỏa vào ga thì cao giọng hét lên. Lâm Phi Vũ đi từ vùng núi xa xôi đến Liễu Thành, ở đó không có đường sắt cao tốc nên phải đi tàu hỏa đến đây. Nghe thấy tiếng kêu của nhân viên tàu, Lâm Phi Vũ mang ba lô của mình, đi cùng đoàn người chuẩn bị xuống tàu. Liễu Thành là một thành phố lớn có đầy đủ tiềm năng phát triển, đi từ thôn xa xôi đến thành phố lớn, Lâm Phi Vũ rất khó thích ứng. Lối vào nhà ga chật kín các tài xế taxi dù đang mời chào khách hàng, họ nhìn đám đông bước ra và vẫy tay hào hứng như thể đang gặp lại mối tình đầu của mình, trông khá nhiệt tình. “Chàng trai, cậu muốn đi đâu?” Lâm Phi Vũ vừa đi ra thì đã có mấy tài xế sáp đến hỏi. “Không cần, cảm ơn” Nói đoạn, Lâm Phi Vũ liền xoay người đi đến trạm xe buýt, nơi anh muốn đi là tiểu khu Nguyện Phẩm năm ở đường vành đai thứ nhất của Liễu Thành. Sư phụ của Lâm Phi Vũ có một căn nhà ở đó, là Tam sư…

Chương 21: Hương Giang phải không?

Tuyệt Phẩm Cuồng YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị“Đến ga Liễu Thành rồi, các hành khách xuống ga Liễu Thành hãy cầm hành lý của mình chuẩn bị xuống tàu.” Nhân viên tàu nhìn tàu hỏa vào ga thì cao giọng hét lên. Lâm Phi Vũ đi từ vùng núi xa xôi đến Liễu Thành, ở đó không có đường sắt cao tốc nên phải đi tàu hỏa đến đây. Nghe thấy tiếng kêu của nhân viên tàu, Lâm Phi Vũ mang ba lô của mình, đi cùng đoàn người chuẩn bị xuống tàu. Liễu Thành là một thành phố lớn có đầy đủ tiềm năng phát triển, đi từ thôn xa xôi đến thành phố lớn, Lâm Phi Vũ rất khó thích ứng. Lối vào nhà ga chật kín các tài xế taxi dù đang mời chào khách hàng, họ nhìn đám đông bước ra và vẫy tay hào hứng như thể đang gặp lại mối tình đầu của mình, trông khá nhiệt tình. “Chàng trai, cậu muốn đi đâu?” Lâm Phi Vũ vừa đi ra thì đã có mấy tài xế sáp đến hỏi. “Không cần, cảm ơn” Nói đoạn, Lâm Phi Vũ liền xoay người đi đến trạm xe buýt, nơi anh muốn đi là tiểu khu Nguyện Phẩm năm ở đường vành đai thứ nhất của Liễu Thành. Sư phụ của Lâm Phi Vũ có một căn nhà ở đó, là Tam sư… Vu Nhược Hy ngủ mơ mang đến tám giờ tối mới thức dậy.Buổi trưa ăn cơm ở khách sạn hơi sớm, hiện giờ đã tám giờ tối rồi nên bụng hơi đói.Vu Nhược Hy thoáng nhìn đồng hồ, trong lòng thâm oán giận: Thư ký đời sống gì chứ, ngay cả bữa tối cũng không biết gọi mình dậy ăn, ngày mai sẽ đuổi việc anh ta, hừ.Vu Nhược Hy nhìn thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, theo thứ tự gọi lại, hai số trước là chuyện ở công ty.Số điện thoại cuối cùng là bạn tốt của cha của cô, Vu Nhược Hy hơi buồn bực, tại sao chú Phùng lại gọi điện thoại cho mình.Vu Nhược Hy gọi lại cho người ta, sau khi kết nối bèn nói: “Chú Phùng, cháu mới ngủ dậy, không nghe thấy chuông điện thoại.”“Không sao, Nhược Hy vẫn đang ở Hương Giang phải không?” Phùng Lãng Khôn hỏi.“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?” Vu Nhược Hy trả lời và hỏi.“Chú nghe cha cháu nói rằng cháu phát triển công ty đến Hương Giang rồi, đúng lúc bên Hương Giang có dạ tiệc từ thiện, chú có thiệp mời, đưa cháu đi tham quan một chút, cháu vừa đến Hương Giang, làm quen với người ta sẽ có lợi cho cháu.”Phùng Lãng Khôn giải thích ý của mình một lượt.Vu Nhược Hy phát triển từ một công ty nhỏ đến một công ty lớn, không thể tách rời nguồn lực của cha cô.Giống như loại dạ tiệc mà Phùng Lãng Khôn vừa nói, Vu Nhược Hy vừa đến, làm sao có thể nhận được thiệp mời được.“Vâng, cảm ơn chú Phùng.” Vu Nhược Hy cảm ơn.“Còn khách sáo với chú làm gì chứ, cháu đến đây đi, chú đã ở đây rồi, đề chú gửi định vị cho cháu.” Phùng Lãng Khôn nói.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Trộm Yêu Người Tình Hờ Của Mẹ2. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em3. Sau Khi Xuyên Thành Bạch Liên Thái Tử Phi4. Là Anh Yêu Thầm Trước=====================================“Vâng, lát nữa gặp.”Hai người họ nói xong liền cúp điện thoại, sau đó Vu Nhược Hy nhận được tin nhắn Phùng Lãng Khôn gửi đến, ông ta gửi địa điểm dạ tiệc cho cô.Lúc này Vu Nhược Hy mới đứng dậy đến nhà vệ sinh sửa soạn một lúc, trang điểm xinh đẹp chuẩn bị ra ngoài.Vu Nhược Hy đi đến trước cửa phòng của Lâm Phi Vũ, cô gõ cửa mấy cái thật mạnh, cứ như thể cánh cửa đó là Lâm Phi Vũ, không đánh mấy cái thì trong lòng không được thoải mái.Lâm Phi Vũ mở cửa ra, nhìn thấy Vu Nhược Hy bèn nói: “Sếp Vu.”“Đi ra ngoài với tôi một chuyến.” Nói đoạn, Vu Nhược Hy lập tức ngoảnh mặt, xoay người giẫãm lên giày cao gót về phía thang máy.Lâm Phi Vũ lập tức đi theo.Hai người họ vừa vào thang máy, Vu Nhược Hy khẽ khịt mũi, lẩm bẩm một mình: “Hầy... Có thư ký đời sống mà như không có, buổi tối cũng không có người gọi mình dậy ăn.”Lâm Phi Vũ lúng túng sờ mũi, không định giải thích.Đúng sáu giờ anh đến gõ cửa phòng của Vu Nhược Hy mà cô ngủ như heo chết vậy.Tuy nhiên, Vu Nhược Hy là bà chủ, anh là nhân viên, để bà chủ sắp xếp một chút cũng không sao.Thấy Lâm Phi Vũ không để ý đến mình, Vu Nhược Hy quay người nhìn quảng cáo trong thang máy, giả vờ như không có chuyện gì.Sau khi ra khỏi khách sạn, Vu Nhược Hy chặn một chiếc xe taxi đi thẳng đến dạ tiệc từ thiện.Dạ tiệc từ thiện được tổ chức ở Thiển Thủy Loan, một câu lạc bộ tư nhân chuyên tổ chức dạ tiệc.Người khởi xướng bữa tiệc này là Dương Lượng, mời nhiều doanh nhân và người nổi tiếng đến ủng hộ mình.Sau khi Vu Nhược Hy đến nơi, cô gọi điện thoại cho Phùng Lãng Khôn.“Chú Phùng, cháu đến rồi.” Vu Nhược Hy vừa cầm điện thoại vừa liếc nhìn xung quanh.“Được, chú sẽ đi ra ngay.” Phùng Lãng Khôn nói.Không lâu sau, một người đàn ông trung niên hơi mập đi từ trong câu lạc bộ ra.“Chú Phùng.” Vu Nhược Hy bước tới gọi.

Vu Nhược Hy ngủ mơ mang đến tám giờ tối mới thức dậy.

Buổi trưa ăn cơm ở khách sạn hơi sớm, hiện giờ đã tám giờ tối rồi nên bụng hơi đói.

Vu Nhược Hy thoáng nhìn đồng hồ, trong lòng thâm oán giận: Thư ký đời sống gì chứ, ngay cả bữa tối cũng không biết gọi mình dậy ăn, ngày mai sẽ đuổi việc anh ta, hừ.

Vu Nhược Hy nhìn thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, theo thứ tự gọi lại, hai số trước là chuyện ở công ty.

Số điện thoại cuối cùng là bạn tốt của cha của cô, Vu Nhược Hy hơi buồn bực, tại sao chú Phùng lại gọi điện thoại cho mình.

Vu Nhược Hy gọi lại cho người ta, sau khi kết nối bèn nói: “Chú Phùng, cháu mới ngủ dậy, không nghe thấy chuông điện thoại.”

“Không sao, Nhược Hy vẫn đang ở Hương Giang phải không?” Phùng Lãng Khôn hỏi.

“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?” Vu Nhược Hy trả lời và hỏi.

“Chú nghe cha cháu nói rằng cháu phát triển công ty đến Hương Giang rồi, đúng lúc bên Hương Giang có dạ tiệc từ thiện, chú có thiệp mời, đưa cháu đi tham quan một chút, cháu vừa đến Hương Giang, làm quen với người ta sẽ có lợi cho cháu.”

Phùng Lãng Khôn giải thích ý của mình một lượt.

Vu Nhược Hy phát triển từ một công ty nhỏ đến một công ty lớn, không thể tách rời nguồn lực của cha cô.

Giống như loại dạ tiệc mà Phùng Lãng Khôn vừa nói, Vu Nhược Hy vừa đến, làm sao có thể nhận được thiệp mời được.

“Vâng, cảm ơn chú Phùng.” Vu Nhược Hy cảm ơn.

“Còn khách sáo với chú làm gì chứ, cháu đến đây đi, chú đã ở đây rồi, đề chú gửi định vị cho cháu.” Phùng Lãng Khôn nói.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trộm Yêu Người Tình Hờ Của Mẹ

2. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em

3. Sau Khi Xuyên Thành Bạch Liên Thái Tử Phi

4. Là Anh Yêu Thầm Trước

=====================================

“Vâng, lát nữa gặp.”

Hai người họ nói xong liền cúp điện thoại, sau đó Vu Nhược Hy nhận được tin nhắn Phùng Lãng Khôn gửi đến, ông ta gửi địa điểm dạ tiệc cho cô.

Lúc này Vu Nhược Hy mới đứng dậy đến nhà vệ sinh sửa soạn một lúc, trang điểm xinh đẹp chuẩn bị ra ngoài.

Vu Nhược Hy đi đến trước cửa phòng của Lâm Phi Vũ, cô gõ cửa mấy cái thật mạnh, cứ như thể cánh cửa đó là Lâm Phi Vũ, không đánh mấy cái thì trong lòng không được thoải mái.

Lâm Phi Vũ mở cửa ra, nhìn thấy Vu Nhược Hy bèn nói: “Sếp Vu.”

“Đi ra ngoài với tôi một chuyến.” Nói đoạn, Vu Nhược Hy lập tức ngoảnh mặt, xoay người giẫãm lên giày cao gót về phía thang máy.

Lâm Phi Vũ lập tức đi theo.

Hai người họ vừa vào thang máy, Vu Nhược Hy khẽ khịt mũi, lẩm bẩm một mình: “Hầy... Có thư ký đời sống mà như không có, buổi tối cũng không có người gọi mình dậy ăn.”

Lâm Phi Vũ lúng túng sờ mũi, không định giải thích.

Đúng sáu giờ anh đến gõ cửa phòng của Vu Nhược Hy mà cô ngủ như heo chết vậy.

Tuy nhiên, Vu Nhược Hy là bà chủ, anh là nhân viên, để bà chủ sắp xếp một chút cũng không sao.

Thấy Lâm Phi Vũ không để ý đến mình, Vu Nhược Hy quay người nhìn quảng cáo trong thang máy, giả vờ như không có chuyện gì.

Sau khi ra khỏi khách sạn, Vu Nhược Hy chặn một chiếc xe taxi đi thẳng đến dạ tiệc từ thiện.

Dạ tiệc từ thiện được tổ chức ở Thiển Thủy Loan, một câu lạc bộ tư nhân chuyên tổ chức dạ tiệc.

Người khởi xướng bữa tiệc này là Dương Lượng, mời nhiều doanh nhân và người nổi tiếng đến ủng hộ mình.

Sau khi Vu Nhược Hy đến nơi, cô gọi điện thoại cho Phùng Lãng Khôn.

“Chú Phùng, cháu đến rồi.” Vu Nhược Hy vừa cầm điện thoại vừa liếc nhìn xung quanh.

“Được, chú sẽ đi ra ngay.” Phùng Lãng Khôn nói.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên hơi mập đi từ trong câu lạc bộ ra.

“Chú Phùng.” Vu Nhược Hy bước tới gọi.

Tuyệt Phẩm Cuồng YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị“Đến ga Liễu Thành rồi, các hành khách xuống ga Liễu Thành hãy cầm hành lý của mình chuẩn bị xuống tàu.” Nhân viên tàu nhìn tàu hỏa vào ga thì cao giọng hét lên. Lâm Phi Vũ đi từ vùng núi xa xôi đến Liễu Thành, ở đó không có đường sắt cao tốc nên phải đi tàu hỏa đến đây. Nghe thấy tiếng kêu của nhân viên tàu, Lâm Phi Vũ mang ba lô của mình, đi cùng đoàn người chuẩn bị xuống tàu. Liễu Thành là một thành phố lớn có đầy đủ tiềm năng phát triển, đi từ thôn xa xôi đến thành phố lớn, Lâm Phi Vũ rất khó thích ứng. Lối vào nhà ga chật kín các tài xế taxi dù đang mời chào khách hàng, họ nhìn đám đông bước ra và vẫy tay hào hứng như thể đang gặp lại mối tình đầu của mình, trông khá nhiệt tình. “Chàng trai, cậu muốn đi đâu?” Lâm Phi Vũ vừa đi ra thì đã có mấy tài xế sáp đến hỏi. “Không cần, cảm ơn” Nói đoạn, Lâm Phi Vũ liền xoay người đi đến trạm xe buýt, nơi anh muốn đi là tiểu khu Nguyện Phẩm năm ở đường vành đai thứ nhất của Liễu Thành. Sư phụ của Lâm Phi Vũ có một căn nhà ở đó, là Tam sư… Vu Nhược Hy ngủ mơ mang đến tám giờ tối mới thức dậy.Buổi trưa ăn cơm ở khách sạn hơi sớm, hiện giờ đã tám giờ tối rồi nên bụng hơi đói.Vu Nhược Hy thoáng nhìn đồng hồ, trong lòng thâm oán giận: Thư ký đời sống gì chứ, ngay cả bữa tối cũng không biết gọi mình dậy ăn, ngày mai sẽ đuổi việc anh ta, hừ.Vu Nhược Hy nhìn thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, theo thứ tự gọi lại, hai số trước là chuyện ở công ty.Số điện thoại cuối cùng là bạn tốt của cha của cô, Vu Nhược Hy hơi buồn bực, tại sao chú Phùng lại gọi điện thoại cho mình.Vu Nhược Hy gọi lại cho người ta, sau khi kết nối bèn nói: “Chú Phùng, cháu mới ngủ dậy, không nghe thấy chuông điện thoại.”“Không sao, Nhược Hy vẫn đang ở Hương Giang phải không?” Phùng Lãng Khôn hỏi.“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?” Vu Nhược Hy trả lời và hỏi.“Chú nghe cha cháu nói rằng cháu phát triển công ty đến Hương Giang rồi, đúng lúc bên Hương Giang có dạ tiệc từ thiện, chú có thiệp mời, đưa cháu đi tham quan một chút, cháu vừa đến Hương Giang, làm quen với người ta sẽ có lợi cho cháu.”Phùng Lãng Khôn giải thích ý của mình một lượt.Vu Nhược Hy phát triển từ một công ty nhỏ đến một công ty lớn, không thể tách rời nguồn lực của cha cô.Giống như loại dạ tiệc mà Phùng Lãng Khôn vừa nói, Vu Nhược Hy vừa đến, làm sao có thể nhận được thiệp mời được.“Vâng, cảm ơn chú Phùng.” Vu Nhược Hy cảm ơn.“Còn khách sáo với chú làm gì chứ, cháu đến đây đi, chú đã ở đây rồi, đề chú gửi định vị cho cháu.” Phùng Lãng Khôn nói.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Trộm Yêu Người Tình Hờ Của Mẹ2. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em3. Sau Khi Xuyên Thành Bạch Liên Thái Tử Phi4. Là Anh Yêu Thầm Trước=====================================“Vâng, lát nữa gặp.”Hai người họ nói xong liền cúp điện thoại, sau đó Vu Nhược Hy nhận được tin nhắn Phùng Lãng Khôn gửi đến, ông ta gửi địa điểm dạ tiệc cho cô.Lúc này Vu Nhược Hy mới đứng dậy đến nhà vệ sinh sửa soạn một lúc, trang điểm xinh đẹp chuẩn bị ra ngoài.Vu Nhược Hy đi đến trước cửa phòng của Lâm Phi Vũ, cô gõ cửa mấy cái thật mạnh, cứ như thể cánh cửa đó là Lâm Phi Vũ, không đánh mấy cái thì trong lòng không được thoải mái.Lâm Phi Vũ mở cửa ra, nhìn thấy Vu Nhược Hy bèn nói: “Sếp Vu.”“Đi ra ngoài với tôi một chuyến.” Nói đoạn, Vu Nhược Hy lập tức ngoảnh mặt, xoay người giẫãm lên giày cao gót về phía thang máy.Lâm Phi Vũ lập tức đi theo.Hai người họ vừa vào thang máy, Vu Nhược Hy khẽ khịt mũi, lẩm bẩm một mình: “Hầy... Có thư ký đời sống mà như không có, buổi tối cũng không có người gọi mình dậy ăn.”Lâm Phi Vũ lúng túng sờ mũi, không định giải thích.Đúng sáu giờ anh đến gõ cửa phòng của Vu Nhược Hy mà cô ngủ như heo chết vậy.Tuy nhiên, Vu Nhược Hy là bà chủ, anh là nhân viên, để bà chủ sắp xếp một chút cũng không sao.Thấy Lâm Phi Vũ không để ý đến mình, Vu Nhược Hy quay người nhìn quảng cáo trong thang máy, giả vờ như không có chuyện gì.Sau khi ra khỏi khách sạn, Vu Nhược Hy chặn một chiếc xe taxi đi thẳng đến dạ tiệc từ thiện.Dạ tiệc từ thiện được tổ chức ở Thiển Thủy Loan, một câu lạc bộ tư nhân chuyên tổ chức dạ tiệc.Người khởi xướng bữa tiệc này là Dương Lượng, mời nhiều doanh nhân và người nổi tiếng đến ủng hộ mình.Sau khi Vu Nhược Hy đến nơi, cô gọi điện thoại cho Phùng Lãng Khôn.“Chú Phùng, cháu đến rồi.” Vu Nhược Hy vừa cầm điện thoại vừa liếc nhìn xung quanh.“Được, chú sẽ đi ra ngay.” Phùng Lãng Khôn nói.Không lâu sau, một người đàn ông trung niên hơi mập đi từ trong câu lạc bộ ra.“Chú Phùng.” Vu Nhược Hy bước tới gọi.

Chương 21: Hương Giang phải không?