Tác giả:

Cửa sau của nhà tù Vô Hồi. Một lão già cầm tấm thẻ đen vàng của Ngân hàng Thế giới đang quỳ trên mặt đất. Tên lão già là Triệu Phong Niên, tài sản cả trăm tỷ, là người sáng lập ra Tập đoàn Phong Niên, trước đó không lâu đã được chẩn đoán mắc bệnh nan y, ông ta đi tìm những bác sĩ nổi tiếng ở khắp nơi đều nhận được kết luận là không sống quá nổi nửa năm. Hôm qua ông ta biết được trong nhà tù Vô Hồi có một vị thần y đã từng chữa khỏi cho một người mắc chứng bệnh giống ông ta. Ông ta lập tức mang theo một khoản tiền lớn chừng một tỷ đến đây quỳ lạy thần y cứu mạng. Cánh cửa sắt mở ra, một tên cai ngục đi ra: "Chủ tịch Triệu, thần y vừa làm thủ tục ra tù, bây giờ ngài đi ra cửa trước là có thể gặp được." Ken két... Cửa chính nhà tủ mở ra. Diệp Trường Thanh đi ra khỏi cửa chính, giang hai cánh tay đón làn gió thoảng, cảm nhận được hơi thở của tự do. Cuối cùng cũng ra rồi. Ba năm trước, anh vào tù thay vợ, lúc mới vào tù thì gặp phải một lão già như điên như dại nói rằng mình bị thoái hoá…

Chương 65: Vậy mau đi tìm hắn thôi

Đệ Nhất Thần Y - Tịch LinhTác giả: Tịch LinhTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhCửa sau của nhà tù Vô Hồi. Một lão già cầm tấm thẻ đen vàng của Ngân hàng Thế giới đang quỳ trên mặt đất. Tên lão già là Triệu Phong Niên, tài sản cả trăm tỷ, là người sáng lập ra Tập đoàn Phong Niên, trước đó không lâu đã được chẩn đoán mắc bệnh nan y, ông ta đi tìm những bác sĩ nổi tiếng ở khắp nơi đều nhận được kết luận là không sống quá nổi nửa năm. Hôm qua ông ta biết được trong nhà tù Vô Hồi có một vị thần y đã từng chữa khỏi cho một người mắc chứng bệnh giống ông ta. Ông ta lập tức mang theo một khoản tiền lớn chừng một tỷ đến đây quỳ lạy thần y cứu mạng. Cánh cửa sắt mở ra, một tên cai ngục đi ra: "Chủ tịch Triệu, thần y vừa làm thủ tục ra tù, bây giờ ngài đi ra cửa trước là có thể gặp được." Ken két... Cửa chính nhà tủ mở ra. Diệp Trường Thanh đi ra khỏi cửa chính, giang hai cánh tay đón làn gió thoảng, cảm nhận được hơi thở của tự do. Cuối cùng cũng ra rồi. Ba năm trước, anh vào tù thay vợ, lúc mới vào tù thì gặp phải một lão già như điên như dại nói rằng mình bị thoái hoá… Diệp Trường Thanh hơi kinh ngạc: "Còn chuyện này nữa sao?”“Vậy mau đi tìm hắn thôi."Lưu Minh Huy dựa vào thân phận tiến sĩ, nếu như tên đó thông đồng với nhà báo, nói thuốc của tập đoàn bọn họ có khả năng khiến bệnh nhân thành người thực vật.Cho dù đó chỉ là lời dối trá thì bọn họ cũng sẽ xong đời.Diệp Trường Thanh đang muốn cùng Triệu Thu Yên đi về phía phòng y tế, vừa nhấc chân, đã nghe thấy Lưu Ngọc Đình ở phía sau gọi một tiếng: "Đứng lại,đừng đi."Diệp Trường Thanh dừng bước, khó hiểu nhìn Lưu Ngọc Đình: "Còn chuyện gì nữa?"Lưu Ngọc Đình nhìn Diệp Trường Thanh lắc đầu: "Anh không thể đi, vừa rồi anh đã xảy ra mâu thuẫn với hắn.”“Anh đi thì càng không thể nói chuyện được.” “Anh chỉ biết chọc giận người khác, làm hỏng việc."Diệp Trường Thanh không biết Lưu Ngọc Đình dựa vào cái gì mà nói anh như vậy.Nhưng anh cảm thấy mình nhất định phải đi: "Hai người đều không hiểu y thuật, tôi không đi, hai người giải quyết thế nào?"Lưu Ngọc Đình rất tự tin nói: "Anh đi theo mới không giải quyết được ấy.”“Ngoài việc chọc giận người khác, khiến tập đoàn gặp thêm phiền phức, anh có thể làm được gì?”“Có thể đừng gây rối nữa được không?” Này...Diệp Trường Thanh cho rằng mình biết y thuật, có thể từ phương diện y thuật nói chuyện một chút.Không ngờ trong mắt Lưu Ngọc Đình.Anh dường như ngoàic gây rối, thì chẳng có tác dụng gì! Thật sự rất quá đáng!Triệu Thu Yến cảm thấy hơi áy náy, hiếm khi nở một nụ cười: "Anh chịu khó ở đây đợi một lát.”Cảnh tượng này khiến Lưu Ngọc Đình lộ ra vẻ kinh ngạc. Triệu Thu Yên cười với đàn ông??. Truyện Teen HayTrời ạt!Thật sự là mặt trời mọc đăng tây.Lưu Ngọc Đình cùng Triệu Thu Diễm đi về phía phòng y tế, trên đường, Lưu Ngọc Đình áp sát vào Triệu Thu Yên, nhỏ giọng hỏi: "Sao cậu lại thay đổi thế?”“Vậy mà lại cười với anh ta?”“Hai người về thủ đô một chuyến, có phải đã xảy ra chuyện gì mà cậu vẫn giấu mình không?”Triệu Thu Yên cau mày: "Đừng quan tâm chuyện của mình nữa, chúng ta lo việc chính trước.”Lưu Ngọc Đình hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát: "Bỏ ra chút tiền là giải quyết được rồi, không phải chuyện gì khó khăn.”“Theo suy nghĩ của mình, cậu không cần đích thân ra mặt, mình đi là giải quyết được rồi."Triệu Thu Yên nhíu mày, cô ấy tiếp quản tập đoàn Phong Niên, những chuyện như thế này cô ấy phải có trách nhiệm gánh vác, đó là nghĩa vụ cơ bản:"Chuyện để lộ mặt mũi của công ty, mình có thể không đi.”“Nhưng loại chuyện này, sơ sẩy một chút, sẽ khiến công ty rơi vào cảnh vô cùng khó khăn.”“Mình nhất định phải ra mặt."Lưu Ngọc Đình cười hì hì nói cậu có tâm sự nghiệp mạnh mẽ.iết rồi, cậu là nữ doanh nhân tự lập tự cường,“Cậu và tên d* x*m kia rốt cuộc đã xxoo chưa?” “Cậu cứ nói cho mình biết đi!" Lưu Ngọc Đình hỏi như vậy, chính là cố ý trêu cho Triệu Thu Yên vui vẻ.Triệu Thu Yên trước kia chỉ lạnh mặt với đàn ông, từ khi làm chủ tịch tập đoàn Phong Niên, tình tình cô ấy càng thêm lạnh nhạt hơnCứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ thành bà cô ế chồng mất.Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng, Lưu Ngọc Đình sao cứ phải nói thẳng như vậy chứ, mỗi lần hai người ở chung, Lưu Ngọc Đình lại cứ hay hỏi mấy câu nhạy cảm như thế.Nói chuyện không kiêng nể gì, Triệu Thu Yên cũng không có nỡ trách mắng bạn thân, nhưng cô ấy biết nếu không thoả mãn Lưu Ngọc Đình thì cô nàng sẽ hỏi mãi không thôi.Bèn nói ra sự thật: "Chúng mình chỉ ngủ chung thôi.""Cái gì?""Ngủ cùng giường?"Lưu Ngọc Đình không thể tin được, Triệu Thu Yên cao ngạo như công chúa băng giá, coi đàn ông như không khí, vậy mà lại ngủ chung với tên d* x*m kia???Cái chính là Diệp Trường Thanh từng ngồi tù, từng ly hôn, còn có cả con riêng.Lại còn là một tên lưu manh! "Thu Yên, cậu... cậu nghĩ gì vậy?" "Sao cậu lại ngủ cùng cái tên d* x*m đó?”Giọng của Lưu Ngọc Đình khá lớn, thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và y tá đi ngang qua.Mọi người nhìn Triệu Thu Yên với ánh mắt kỳ lạ. Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng đến tận cổ.Cô ấy tức giận vỗ nhẹ Lưu Ngọc Đình một cái: "Nói bậy bạ gì đấy, không phải như cậu nghĩ đâu.”"Chỉ là ngủ cùng giường thôi."Lưu Ngọc Đình cũng nhận ra mình đã nói quá to, vội rụt cổ lại, lè lưỡi: "Thật không đấy?""Chỉ là ngủ cùng giường, một cô gái hơn hai mươi năm vẫn còn trong trắng như cậu, gặp đàn ông, cậu nhịn được sao?”Triệu Thu Yên giả vờ đánh tiếp, dọa Lưu Ngọc Đình vội vàng đổi giọng: "Cậu chắc chắn nhịn được, Diệp Trường Thanh nhịn được sao?""Người đẹp như cậu nằm bên cạnh.""Đàn ông nào mà nhịn được.""Trừ khi anh ta bất lực!"

Diệp Trường Thanh hơi kinh ngạc: "Còn chuyện này nữa sao?”

“Vậy mau đi tìm hắn thôi."

Lưu Minh Huy dựa vào thân phận tiến sĩ, nếu như tên đó thông đồng với nhà báo, nói thuốc của tập đoàn bọn họ có khả năng khiến bệnh nhân thành người thực vật.

Cho dù đó chỉ là lời dối trá thì bọn họ cũng sẽ xong đời.

Diệp Trường Thanh đang muốn cùng Triệu Thu Yên đi về phía phòng y tế, vừa nhấc chân, đã nghe thấy Lưu Ngọc Đình ở phía sau gọi một tiếng: "Đứng lại,

đừng đi."

Diệp Trường Thanh dừng bước, khó hiểu nhìn Lưu Ngọc Đình: "Còn chuyện gì nữa?"

Lưu Ngọc Đình nhìn Diệp Trường Thanh lắc đầu: "Anh không thể đi, vừa rồi anh đã xảy ra mâu thuẫn với hắn.”

“Anh đi thì càng không thể nói chuyện được.” “Anh chỉ biết chọc giận người khác, làm hỏng việc."

Diệp Trường Thanh không biết Lưu Ngọc Đình dựa vào cái gì mà nói anh như vậy.

Nhưng anh cảm thấy mình nhất định phải đi: "Hai người đều không hiểu y thuật, tôi không đi, hai người giải quyết thế nào?"

Lưu Ngọc Đình rất tự tin nói: "Anh đi theo mới không giải quyết được ấy.”

“Ngoài việc chọc giận người khác, khiến tập đoàn gặp thêm phiền phức, anh có thể làm được gì?”

“Có thể đừng gây rối nữa được không?” Này...

Diệp Trường Thanh cho rằng mình biết y thuật, có thể từ phương diện y thuật nói chuyện một chút.

Không ngờ trong mắt Lưu Ngọc Đình.

Anh dường như ngoài

c gây rối, thì chẳng có tác dụng gì! Thật sự rất quá đáng!

Triệu Thu Yến cảm thấy hơi áy náy, hiếm khi nở một nụ cười: "Anh chịu khó ở đây đợi một lát.”

Cảnh tượng này khiến Lưu Ngọc Đình lộ ra vẻ kinh ngạc. Triệu Thu Yên cười với đàn ông??. Truyện Teen Hay

Trời ạt!

Thật sự là mặt trời mọc đăng tây.

Lưu Ngọc Đình cùng Triệu Thu Diễm đi về phía phòng y tế, trên đường, Lưu Ngọc Đình áp sát vào Triệu Thu Yên, nhỏ giọng hỏi: "Sao cậu lại thay đổi thế?”

“Vậy mà lại cười với anh ta?”

“Hai người về thủ đô một chuyến, có phải đã xảy ra chuyện gì mà cậu vẫn giấu mình không?”

Triệu Thu Yên cau mày: "Đừng quan tâm chuyện của mình nữa, chúng ta lo việc chính trước.”

Lưu Ngọc Đình hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát: "Bỏ ra chút tiền là giải quyết được rồi, không phải chuyện gì khó khăn.”

“Theo suy nghĩ của mình, cậu không cần đích thân ra mặt, mình đi là giải quyết được rồi."

Triệu Thu Yên nhíu mày, cô ấy tiếp quản tập đoàn Phong Niên, những chuyện như thế này cô ấy phải có trách nhiệm gánh vác, đó là nghĩa vụ cơ bản:

"Chuyện để lộ mặt mũi của công ty, mình có thể không đi.”

“Nhưng loại chuyện này, sơ sẩy một chút, sẽ khiến công ty rơi vào cảnh vô cùng khó khăn.”

“Mình nhất định phải ra mặt."

Lưu Ngọc Đình cười hì hì nói cậu có tâm sự nghiệp mạnh mẽ.

iết rồi, cậu là nữ doanh nhân tự lập tự cường,

“Cậu và tên d* x*m kia rốt cuộc đã xxoo chưa?” “Cậu cứ nói cho mình biết đi!" Lưu Ngọc Đình hỏi như vậy, chính là cố ý trêu cho Triệu Thu Yên vui vẻ.

Triệu Thu Yên trước kia chỉ lạnh mặt với đàn ông, từ khi làm chủ tịch tập đoàn Phong Niên, tình tình cô ấy càng thêm lạnh nhạt hơn

Cứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ thành bà cô ế chồng mất.

Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng, Lưu Ngọc Đình sao cứ phải nói thẳng như vậy chứ, mỗi lần hai người ở chung, Lưu Ngọc Đình lại cứ hay hỏi mấy câu nhạy cảm như thế.

Nói chuyện không kiêng nể gì, Triệu Thu Yên cũng không có nỡ trách mắng bạn thân, nhưng cô ấy biết nếu không thoả mãn Lưu Ngọc Đình thì cô nàng sẽ hỏi mãi không thôi.

Bèn nói ra sự thật: "Chúng mình chỉ ngủ chung thôi."

"Cái gì?"

"Ngủ cùng giường?"

Lưu Ngọc Đình không thể tin được, Triệu Thu Yên cao ngạo như công chúa băng giá, coi đàn ông như không khí, vậy mà lại ngủ chung với tên d* x*m kia???

Cái chính là Diệp Trường Thanh từng ngồi tù, từng ly hôn, còn có cả con riêng.

Lại còn là một tên lưu manh! "Thu Yên, cậu... cậu nghĩ gì vậy?" "Sao cậu lại ngủ cùng cái tên d* x*m đó?”

Giọng của Lưu Ngọc Đình khá lớn, thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và y tá đi ngang qua.

Mọi người nhìn Triệu Thu Yên với ánh mắt kỳ lạ. Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng đến tận cổ.

Cô ấy tức giận vỗ nhẹ Lưu Ngọc Đình một cái: "Nói bậy bạ gì đấy, không phải như cậu nghĩ đâu.”

"Chỉ là ngủ cùng giường thôi."

Lưu Ngọc Đình cũng nhận ra mình đã nói quá to, vội rụt cổ lại, lè lưỡi: "Thật không đấy?"

"Chỉ là ngủ cùng giường, một cô gái hơn hai mươi năm vẫn còn trong trắng như cậu, gặp đàn ông, cậu nhịn được sao?”

Triệu Thu Yên giả vờ đánh tiếp, dọa Lưu Ngọc Đình vội vàng đổi giọng: "Cậu chắc chắn nhịn được, Diệp Trường Thanh nhịn được sao?"

"Người đẹp như cậu nằm bên cạnh."

"Đàn ông nào mà nhịn được."

"Trừ khi anh ta bất lực!"

Đệ Nhất Thần Y - Tịch LinhTác giả: Tịch LinhTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhCửa sau của nhà tù Vô Hồi. Một lão già cầm tấm thẻ đen vàng của Ngân hàng Thế giới đang quỳ trên mặt đất. Tên lão già là Triệu Phong Niên, tài sản cả trăm tỷ, là người sáng lập ra Tập đoàn Phong Niên, trước đó không lâu đã được chẩn đoán mắc bệnh nan y, ông ta đi tìm những bác sĩ nổi tiếng ở khắp nơi đều nhận được kết luận là không sống quá nổi nửa năm. Hôm qua ông ta biết được trong nhà tù Vô Hồi có một vị thần y đã từng chữa khỏi cho một người mắc chứng bệnh giống ông ta. Ông ta lập tức mang theo một khoản tiền lớn chừng một tỷ đến đây quỳ lạy thần y cứu mạng. Cánh cửa sắt mở ra, một tên cai ngục đi ra: "Chủ tịch Triệu, thần y vừa làm thủ tục ra tù, bây giờ ngài đi ra cửa trước là có thể gặp được." Ken két... Cửa chính nhà tủ mở ra. Diệp Trường Thanh đi ra khỏi cửa chính, giang hai cánh tay đón làn gió thoảng, cảm nhận được hơi thở của tự do. Cuối cùng cũng ra rồi. Ba năm trước, anh vào tù thay vợ, lúc mới vào tù thì gặp phải một lão già như điên như dại nói rằng mình bị thoái hoá… Diệp Trường Thanh hơi kinh ngạc: "Còn chuyện này nữa sao?”“Vậy mau đi tìm hắn thôi."Lưu Minh Huy dựa vào thân phận tiến sĩ, nếu như tên đó thông đồng với nhà báo, nói thuốc của tập đoàn bọn họ có khả năng khiến bệnh nhân thành người thực vật.Cho dù đó chỉ là lời dối trá thì bọn họ cũng sẽ xong đời.Diệp Trường Thanh đang muốn cùng Triệu Thu Yên đi về phía phòng y tế, vừa nhấc chân, đã nghe thấy Lưu Ngọc Đình ở phía sau gọi một tiếng: "Đứng lại,đừng đi."Diệp Trường Thanh dừng bước, khó hiểu nhìn Lưu Ngọc Đình: "Còn chuyện gì nữa?"Lưu Ngọc Đình nhìn Diệp Trường Thanh lắc đầu: "Anh không thể đi, vừa rồi anh đã xảy ra mâu thuẫn với hắn.”“Anh đi thì càng không thể nói chuyện được.” “Anh chỉ biết chọc giận người khác, làm hỏng việc."Diệp Trường Thanh không biết Lưu Ngọc Đình dựa vào cái gì mà nói anh như vậy.Nhưng anh cảm thấy mình nhất định phải đi: "Hai người đều không hiểu y thuật, tôi không đi, hai người giải quyết thế nào?"Lưu Ngọc Đình rất tự tin nói: "Anh đi theo mới không giải quyết được ấy.”“Ngoài việc chọc giận người khác, khiến tập đoàn gặp thêm phiền phức, anh có thể làm được gì?”“Có thể đừng gây rối nữa được không?” Này...Diệp Trường Thanh cho rằng mình biết y thuật, có thể từ phương diện y thuật nói chuyện một chút.Không ngờ trong mắt Lưu Ngọc Đình.Anh dường như ngoàic gây rối, thì chẳng có tác dụng gì! Thật sự rất quá đáng!Triệu Thu Yến cảm thấy hơi áy náy, hiếm khi nở một nụ cười: "Anh chịu khó ở đây đợi một lát.”Cảnh tượng này khiến Lưu Ngọc Đình lộ ra vẻ kinh ngạc. Triệu Thu Yên cười với đàn ông??. Truyện Teen HayTrời ạt!Thật sự là mặt trời mọc đăng tây.Lưu Ngọc Đình cùng Triệu Thu Diễm đi về phía phòng y tế, trên đường, Lưu Ngọc Đình áp sát vào Triệu Thu Yên, nhỏ giọng hỏi: "Sao cậu lại thay đổi thế?”“Vậy mà lại cười với anh ta?”“Hai người về thủ đô một chuyến, có phải đã xảy ra chuyện gì mà cậu vẫn giấu mình không?”Triệu Thu Yên cau mày: "Đừng quan tâm chuyện của mình nữa, chúng ta lo việc chính trước.”Lưu Ngọc Đình hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát: "Bỏ ra chút tiền là giải quyết được rồi, không phải chuyện gì khó khăn.”“Theo suy nghĩ của mình, cậu không cần đích thân ra mặt, mình đi là giải quyết được rồi."Triệu Thu Yên nhíu mày, cô ấy tiếp quản tập đoàn Phong Niên, những chuyện như thế này cô ấy phải có trách nhiệm gánh vác, đó là nghĩa vụ cơ bản:"Chuyện để lộ mặt mũi của công ty, mình có thể không đi.”“Nhưng loại chuyện này, sơ sẩy một chút, sẽ khiến công ty rơi vào cảnh vô cùng khó khăn.”“Mình nhất định phải ra mặt."Lưu Ngọc Đình cười hì hì nói cậu có tâm sự nghiệp mạnh mẽ.iết rồi, cậu là nữ doanh nhân tự lập tự cường,“Cậu và tên d* x*m kia rốt cuộc đã xxoo chưa?” “Cậu cứ nói cho mình biết đi!" Lưu Ngọc Đình hỏi như vậy, chính là cố ý trêu cho Triệu Thu Yên vui vẻ.Triệu Thu Yên trước kia chỉ lạnh mặt với đàn ông, từ khi làm chủ tịch tập đoàn Phong Niên, tình tình cô ấy càng thêm lạnh nhạt hơnCứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ thành bà cô ế chồng mất.Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng, Lưu Ngọc Đình sao cứ phải nói thẳng như vậy chứ, mỗi lần hai người ở chung, Lưu Ngọc Đình lại cứ hay hỏi mấy câu nhạy cảm như thế.Nói chuyện không kiêng nể gì, Triệu Thu Yên cũng không có nỡ trách mắng bạn thân, nhưng cô ấy biết nếu không thoả mãn Lưu Ngọc Đình thì cô nàng sẽ hỏi mãi không thôi.Bèn nói ra sự thật: "Chúng mình chỉ ngủ chung thôi.""Cái gì?""Ngủ cùng giường?"Lưu Ngọc Đình không thể tin được, Triệu Thu Yên cao ngạo như công chúa băng giá, coi đàn ông như không khí, vậy mà lại ngủ chung với tên d* x*m kia???Cái chính là Diệp Trường Thanh từng ngồi tù, từng ly hôn, còn có cả con riêng.Lại còn là một tên lưu manh! "Thu Yên, cậu... cậu nghĩ gì vậy?" "Sao cậu lại ngủ cùng cái tên d* x*m đó?”Giọng của Lưu Ngọc Đình khá lớn, thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và y tá đi ngang qua.Mọi người nhìn Triệu Thu Yên với ánh mắt kỳ lạ. Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng đến tận cổ.Cô ấy tức giận vỗ nhẹ Lưu Ngọc Đình một cái: "Nói bậy bạ gì đấy, không phải như cậu nghĩ đâu.”"Chỉ là ngủ cùng giường thôi."Lưu Ngọc Đình cũng nhận ra mình đã nói quá to, vội rụt cổ lại, lè lưỡi: "Thật không đấy?""Chỉ là ngủ cùng giường, một cô gái hơn hai mươi năm vẫn còn trong trắng như cậu, gặp đàn ông, cậu nhịn được sao?”Triệu Thu Yên giả vờ đánh tiếp, dọa Lưu Ngọc Đình vội vàng đổi giọng: "Cậu chắc chắn nhịn được, Diệp Trường Thanh nhịn được sao?""Người đẹp như cậu nằm bên cạnh.""Đàn ông nào mà nhịn được.""Trừ khi anh ta bất lực!"

Chương 65: Vậy mau đi tìm hắn thôi