Phương Diệc Nhiên thân thiết gật đầu với bảo vệ cửa, coi như là chào hỏi, đi ra khỏi cửa cao ốc, lắc lắc đầu như để rũ hết những gương mặt, màu vải bị nhồi nhét ra khỏi đầu. Hít sâu một ngụm không khí mát lạnh, để cho đầu óc đã làm việc một ngày được tỉnh táo hơn, chà xát tay, nhét vào túi áo, chuẩn bị chậm rãi đi bộ về nhà. Nhà Phương Diệc Nhiên nói xa cũng không phải xa, so với những đồng nghiệp phải đi xe cả tiếng đồ hồ mới tới, thì cũng là khá gần rồi, nhưng nói gần cũng không phải gần, đi bộ cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ, mà với tốc độ di chuyển này của Phương Diệc Nhiên thì ước chừng đi hết một tiếng cũng không phải việc khó. Không phải là Phương Diệc Nhiên không thể mua xe, có xe cũng tiện lợi hơn nhiều, nhưng y lại lười đi thi lấy bằng, có bằng lái thì phải làm tài xế, y không thích việc đó, hơn nữa lái xe thì không thể uống rượu, tuy y cũng không phải người mê rượu nhưng vẫn kiêng kỵ, vậy nên mãi mà Phương Diệc Nhiên cũng không có bằng lái. Như vậy cũng được, lúc tâm tình…
Chương 8
Ái KhuyểnTác giả: Ly Chi Nhược TốTruyện Đam MỹPhương Diệc Nhiên thân thiết gật đầu với bảo vệ cửa, coi như là chào hỏi, đi ra khỏi cửa cao ốc, lắc lắc đầu như để rũ hết những gương mặt, màu vải bị nhồi nhét ra khỏi đầu. Hít sâu một ngụm không khí mát lạnh, để cho đầu óc đã làm việc một ngày được tỉnh táo hơn, chà xát tay, nhét vào túi áo, chuẩn bị chậm rãi đi bộ về nhà. Nhà Phương Diệc Nhiên nói xa cũng không phải xa, so với những đồng nghiệp phải đi xe cả tiếng đồ hồ mới tới, thì cũng là khá gần rồi, nhưng nói gần cũng không phải gần, đi bộ cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ, mà với tốc độ di chuyển này của Phương Diệc Nhiên thì ước chừng đi hết một tiếng cũng không phải việc khó. Không phải là Phương Diệc Nhiên không thể mua xe, có xe cũng tiện lợi hơn nhiều, nhưng y lại lười đi thi lấy bằng, có bằng lái thì phải làm tài xế, y không thích việc đó, hơn nữa lái xe thì không thể uống rượu, tuy y cũng không phải người mê rượu nhưng vẫn kiêng kỵ, vậy nên mãi mà Phương Diệc Nhiên cũng không có bằng lái. Như vậy cũng được, lúc tâm tình… “Thưa ngài, thú cưng của của ngài có cần tắm rửa tỉa lông không?” Phương Diệc Nhiên vừamang cẩu cẩu tới khu vực bán đồ chơi cho thú nuôi, cô gái vừa nãy lại chạy lại hỏi han.Vốn Phương Diệc Nhiên cũng định để cẩu cẩu lại cửa hàng để họ tắm cho nó, dù sao thì ở đâycũng toàn người chuyên nghiệp, nhưng xem vừa rồi nó như vậy có lẽ rất khó khăn. Phương DiệcNhiên cúi đầu nhìn cẩu cẩu, đại gia hỏa đang nhe răng ra với cô gái, khiến Phương Diệc Nhiêncười khổ nhún vai: “Chỉ sợ là không cần nữa, ở đây có sữa tắm cho chó không?”Người của hàng thú cảnh đừng nói là tắm cho nó, đến đụng vào lông nó cũng không được phép.Cô gái trẻ thấy cẩu cẩu dọa nạt mình mà không giận, trái lại tươi cười nói: “Phía đằng này, tiênsinh đi theo tôi.”Trên kệ hàng tương tự với siêu thị có bày đủ loại sữa tắm cho thú nuôi, Phương Diệc Nhiên nhìnmà hoa mắt, không biết phải chọn cái nào, ngồi xổm xuống hỏi cẩu cẩu: “Ngươi thích cái nào?”Làm cho cô gái bên cạnh ‘Phì’ một cái bật cười, vừa rồi nghe bác sĩ thú y nói người này rất chiềuchuộng chú chó Béc giê, còn chưa tin nổi, bây giờ xem ra là sự thật… Cầm lấy một lọ sữa tắmtrên kệ, nói: “Tôi đề nghị dùng loại này, khá là dịu nhẹ, lại có thể khử bọ, mùi cũng dễ ngửi.”“Thích cái này không?” Phương Diệc Nhiên nhận lấy cái lọ từ tay cô, tùy tiện nhìn qua, dù sao ycũng chưa từng nghe nói tới, chỉ mở nắp để cho cẩu cẩu ngửi thử. Cẩu cẩu đương nhiên khôngthể phát biểu ý kiến, ngửi một chút liền l**m mặt Phương Diệc Nhiên, Phương Diệc Nhiên cườiđẩy đầu bự của nó ra: “Được rồi, chí ít thì có vẻ ngươi cũng không ghét, vậy lấy cái này đi, khitắm phải chú ý điều gì?”“Nó lớn như vậy rồi hẳn là không có vấn đề gì đặc biệt, lúc tắm rửa ngài chỉ cần cẩn thận chút,tốt nhất là lấy tay che mắt và lỗ tai của nó, nước vào trong tai có thể dẫn tới nhiễm trùng, xungquanh hậu môn cũng cần rửa sạch, sau khi tắm xong nhớ phải sấy khô lông cho nó, và khôngđược đưa nó ra ngoài ngay sau khi tắm.” Cô gái cũng nhìn ra Phương Diệc Nhiên là người mới,rất kiên trì chỉ dạy cho y cần chú ý gì.“Ừm.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, đem tất cả ghi nhớ, “Cô thấy còn cần phải mua gì nữakhông? Tôi vừa mới nuôi nó thôi.” phongmy.wordpress.com Page 24Cô gái liền che miệng cười: “Nhìn vẻ thân thiết giữa nó với ngài thì đâu có giống a, vậy ngài cầnmua ít thức ăn cho chó không? Hôm nay có một vài loại giá đặc biệt, cực kỳ tiết kiệm.”“Cái này chắc thôi, tôi cho nó ăn thức ăn cho chó hình như nó không chịu.”“Vậy không được đâu, ngài chiều hư nó mất, thức ăn cho chó và thịt thà có thể ăn thay phiên,nhưng không thể để nó ăn hoàn toàn thức ăn dành cho người được, hơn nữa dù là ăn giống đồmình ăn thì tốt nhất không nên cho gia vị, dù sao hệ tiêu hóa của cẩu cẩu cũng khác biệt, ngài cóthể thi thoảng cho nó ăn ít xương để nó mài răng. Nếu nó không chịu ăn thức ăn cho chó ngàicũng không thể để mặc nó tùy ý, có thể bỏ đói nó vài bữa.”“A?” Phương Diệc Nhiên nghĩ hình như là mình ăn gì thì liền cho cẩu cẩu ăn thứ đó, xấu hổ tớimức gật đầu biểu thị đã hiểu, lại v**t v* cẩu cẩu: “Về nhà sẽ cho ngươi ăn thức ăn riêng, khôngđược phép chê. Gọi Phương Diệc Nhiên là được rồi, cứ gọi ngài mãi tôi thấy không tự nhiên.”Câu sau là Phương Diệc Nhiên cười nói với cô gái.“Được, Phương tiên sinh, ngài có cần mấy thứ như là thảm hay chỗ cho nó ngủ không?”“Cần chứ.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, cô mà không nói thì bản thân y cũng không nghĩ tới.Cô gái lại đưa Phương Diệc Nhiên tới khu đồ cỡ lớn, “Nhà anh có sân chứ? Nếu có thì có thểmua một cái nhà nhỏ cho nó, anh xem cái này xem thế nào, nhà làm toàn bộ bằng gỗ, không gianbên trong đủ lớn, đảm bảo đại gia hỏa kia vào sẽ không bị gò bó.”“Cái này được chứ?” Như thường lệ Phương Diệc Nhiên lại hỏi cẩu cẩu, có điều cẩu cẩu khôngđể ý tới y, lười biếng nằm bẹp ra đất, hoàn toàn không quan tâm tới mấy món đồ chơi rực rỡ ởđây.Phương Diệc Nhiên cười khổ, đành tự chọn, nghe ý kiến của cô gái bán hàng chọn được nhà ở vàthảm, cô gái nọ lại hỏi: “Vẫn chưa biết đại gia hỏa này tên gọi là gì.”Hôm nay đây là lần thứ ba Phương Diệc Nhiên bị hỏi câu này, bất đắc dĩ lắc đầu, “Vẫn chưađặt.”Cô gái sửng sốt, thật đúng là lần đầu tiên gặp phải khách hàng chưa đặt tên cho thú cưng, nhưngcô cũng không hỏi tiếp, trái lại đổi chủ đề câu chuyện: “Tôi thấy nó cũng không mang vòng cổvà xích, cần tôi chọn hộ anh một cái không?”Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu ngoan cùng cực đang ghé vào bên chân mình, lắc đầu nói: “Cáinày chắc không cần đâu.” Kỳ thực Phương Diệc Nhiên căn bản là coi cẩu cẩu như một con ngườibình đẳng, chỉ cần là chuyện về cẩu cẩu thì đều hỏi ý kiến nói, tuy nó sẽ không trả lời; cũngkhông bắt nó miễn cưỡng làm bất cứ chuyện gì nó không thích, một người một chó tuy nói là chủnhân và thú nuôi, nhưng ngược lại càng giống bạn bè, vậy nên cho tới giờ Phương Diệc Nhiênkhông bắt nó đeo vòng cổ, dắt trong tay, thực sự là kỳ quái. phongmy.wordpress.com Page 25“Đừng xem bây giờ nó nghe lời như thế, nhỡ như có lúc nó bị chọc giận sẽ xảy ra tình huống bấtngờ anh sẽ không không chế được nó đâu. Đeo vòng cổ cũng có thể để người khác biết đây là thúnuôi có chủ, không phải chó hoang, hơn nữa nó mà chạy loạn thì anh cũng có thể kéo lại.” Côgái vẫn kiên trì khuyên y mua một cái vòng cổ để ngừa vạn nhất.Phương Diệc Nhiên vẫn cười lắc đầu biểu thị không cần, cô gái đành phải thôi, nhưng đúng lúcnày, cẩu cẩu vốn đang ghé vào bên chân Phương Diệc Nhiên ngủ bỗng đứng dậy, sau đó sảibước về phía trước.Phương Diệc Nhiên đang nói chuyện với cô gái liền kinh ngạc nhìn cẩu cẩu không để ý tới ai bỏđi, vội vã đuổi theo, thì thấy nó đã lấy một cái mặt nhỏ, rồi đặt vào trong tay Phương Diệc Nhiên,Phương Diệc Nhiên đón lấy nhìn, trên cái mặt vòng nho nhỏ là một chữ ‘Bát’, là thẻ tên chó.“Ngươi muốn cái này?” Phương Diệc Nhiên buồn bực, cẩu cẩu đối với cái gì cũng không quantâm tự nhiên lại đưa thẻ tên cho y, là có ý gì?”“Xem ra nó muốn anh đeo cho nó đấy, có đúng không, đại gia hỏa?” Cô gái học theo PhươngDiệc Nhiên ngồi xổm xuống, lại nhìn thẻ tên trong tay Phương Diệc Nhiên, giải thích “Khôngbiết Phương tiên sinh đã xem bộ phim《 Hachiko chú chó trung thành 》chưa?”Phương Diệc Nhiên lắc đầu.“Thứ này làm bắt chước theo thẻ tên của chú chó trong bộ phim đó, chú chó Akita đó rất trungthành, chủ nhân qua đời rồi nó vẫn một mực đợi ở trạm xe lửa mà trước kia chủ nhân đi làm mỗingày mặc gió mưa, đợi chủ nhân mười năm đến khi nó chết. Anh xem đại gia hỏa lại chọn đúngcái này, thật đúng là duyên phận đó, quả nhiên là một đứa bé ngoan, sau này cũng sẽ là một chúchó trung thành chỉ canh giữ bên chủ nhân thôi đúng không?” Cô gái nheo mắt cười hỏi.Phương Diệc Nhiên nhướn mày, hóa ra lại có câu chuyện cảm động như vậy, vỗ về lưng cẩu cẩu,mang theo tấm thẻ tên có chữ ‘Bát’ kia: “Ngươi đã thích thì mua vòng để đeo nhé, có điều saunày dù ta có mất, chỉ hy vọng ngươi sẽ tìm được một chủ nhân thật tốt, đừng giống Hachiko cứngốc nghếch chờ đợi ta.”“Tiên sinh thật thương nó quá, trên thẻ tên chó đó, chúng tôi có thể viết địa chỉ liên lạc của anh ởmặt sau, nếu cẩu cẩu có đi lạc sẽ có người tốt bụng đưa nó về hoặc liên lạc với anh, tiên sinh cócần khắc lên không?”Phương Diệc Nhiên gật đầu. Đợi cho người của cửa hàng khắc địa chỉ của Phương Diệc Nhiênthành một vòng, ở giữa là tên và số di động của Phương Diệc Nhiên, lên mặt sau thẻ tên xong,Phương Diệc Nhiên cũng chọn xong vòng cổ, là một cái vòng bằng da màu đen kiểu dáng đơngiản, móc thẻ tên vào rồi đeo lên cho cẩu cẩu.Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu mang chữ ‘Bát’ đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh nhìn mình,không khỏi bật cười ôm lấy cổ nó cọ cọ: “Nếu vậy sau này gọi ngươi là Tiểu Bát được không?”phongmy.wordpress.com Page 26***HachikoHachi trong bộ phim “Hachi: A Dog’s Tale” năm 2009Thực ra Hachiko là một chú chó Akita Inu màu trắng chứ không phải hung đỏ như phim 2009:”>:”ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
“Thưa ngài, thú cưng của của ngài có cần tắm rửa tỉa lông không?” Phương Diệc Nhiên vừa
mang cẩu cẩu tới khu vực bán đồ chơi cho thú nuôi, cô gái vừa nãy lại chạy lại hỏi han.
Vốn Phương Diệc Nhiên cũng định để cẩu cẩu lại cửa hàng để họ tắm cho nó, dù sao thì ở đây
cũng toàn người chuyên nghiệp, nhưng xem vừa rồi nó như vậy có lẽ rất khó khăn. Phương Diệc
Nhiên cúi đầu nhìn cẩu cẩu, đại gia hỏa đang nhe răng ra với cô gái, khiến Phương Diệc Nhiên
cười khổ nhún vai: “Chỉ sợ là không cần nữa, ở đây có sữa tắm cho chó không?”
Người của hàng thú cảnh đừng nói là tắm cho nó, đến đụng vào lông nó cũng không được phép.
Cô gái trẻ thấy cẩu cẩu dọa nạt mình mà không giận, trái lại tươi cười nói: “Phía đằng này, tiên
sinh đi theo tôi.”
Trên kệ hàng tương tự với siêu thị có bày đủ loại sữa tắm cho thú nuôi, Phương Diệc Nhiên nhìn
mà hoa mắt, không biết phải chọn cái nào, ngồi xổm xuống hỏi cẩu cẩu: “Ngươi thích cái nào?”
Làm cho cô gái bên cạnh ‘Phì’ một cái bật cười, vừa rồi nghe bác sĩ thú y nói người này rất chiều
chuộng chú chó Béc giê, còn chưa tin nổi, bây giờ xem ra là sự thật… Cầm lấy một lọ sữa tắm
trên kệ, nói: “Tôi đề nghị dùng loại này, khá là dịu nhẹ, lại có thể khử bọ, mùi cũng dễ ngửi.”
“Thích cái này không?” Phương Diệc Nhiên nhận lấy cái lọ từ tay cô, tùy tiện nhìn qua, dù sao y
cũng chưa từng nghe nói tới, chỉ mở nắp để cho cẩu cẩu ngửi thử. Cẩu cẩu đương nhiên không
thể phát biểu ý kiến, ngửi một chút liền l**m mặt Phương Diệc Nhiên, Phương Diệc Nhiên cười
đẩy đầu bự của nó ra: “Được rồi, chí ít thì có vẻ ngươi cũng không ghét, vậy lấy cái này đi, khi
tắm phải chú ý điều gì?”
“Nó lớn như vậy rồi hẳn là không có vấn đề gì đặc biệt, lúc tắm rửa ngài chỉ cần cẩn thận chút,
tốt nhất là lấy tay che mắt và lỗ tai của nó, nước vào trong tai có thể dẫn tới nhiễm trùng, xung
quanh hậu môn cũng cần rửa sạch, sau khi tắm xong nhớ phải sấy khô lông cho nó, và không
được đưa nó ra ngoài ngay sau khi tắm.” Cô gái cũng nhìn ra Phương Diệc Nhiên là người mới,
rất kiên trì chỉ dạy cho y cần chú ý gì.
“Ừm.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, đem tất cả ghi nhớ, “Cô thấy còn cần phải mua gì nữa
không? Tôi vừa mới nuôi nó thôi.” phongmy.wordpress.com Page 24
Cô gái liền che miệng cười: “Nhìn vẻ thân thiết giữa nó với ngài thì đâu có giống a, vậy ngài cần
mua ít thức ăn cho chó không? Hôm nay có một vài loại giá đặc biệt, cực kỳ tiết kiệm.”
“Cái này chắc thôi, tôi cho nó ăn thức ăn cho chó hình như nó không chịu.”
“Vậy không được đâu, ngài chiều hư nó mất, thức ăn cho chó và thịt thà có thể ăn thay phiên,
nhưng không thể để nó ăn hoàn toàn thức ăn dành cho người được, hơn nữa dù là ăn giống đồ
mình ăn thì tốt nhất không nên cho gia vị, dù sao hệ tiêu hóa của cẩu cẩu cũng khác biệt, ngài có
thể thi thoảng cho nó ăn ít xương để nó mài răng. Nếu nó không chịu ăn thức ăn cho chó ngài
cũng không thể để mặc nó tùy ý, có thể bỏ đói nó vài bữa.”
“A?” Phương Diệc Nhiên nghĩ hình như là mình ăn gì thì liền cho cẩu cẩu ăn thứ đó, xấu hổ tới
mức gật đầu biểu thị đã hiểu, lại v**t v* cẩu cẩu: “Về nhà sẽ cho ngươi ăn thức ăn riêng, không
được phép chê. Gọi Phương Diệc Nhiên là được rồi, cứ gọi ngài mãi tôi thấy không tự nhiên.”
Câu sau là Phương Diệc Nhiên cười nói với cô gái.
“Được, Phương tiên sinh, ngài có cần mấy thứ như là thảm hay chỗ cho nó ngủ không?”
“Cần chứ.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, cô mà không nói thì bản thân y cũng không nghĩ tới.
Cô gái lại đưa Phương Diệc Nhiên tới khu đồ cỡ lớn, “Nhà anh có sân chứ? Nếu có thì có thể
mua một cái nhà nhỏ cho nó, anh xem cái này xem thế nào, nhà làm toàn bộ bằng gỗ, không gian
bên trong đủ lớn, đảm bảo đại gia hỏa kia vào sẽ không bị gò bó.”
“Cái này được chứ?” Như thường lệ Phương Diệc Nhiên lại hỏi cẩu cẩu, có điều cẩu cẩu không
để ý tới y, lười biếng nằm bẹp ra đất, hoàn toàn không quan tâm tới mấy món đồ chơi rực rỡ ở
đây.
Phương Diệc Nhiên cười khổ, đành tự chọn, nghe ý kiến của cô gái bán hàng chọn được nhà ở và
thảm, cô gái nọ lại hỏi: “Vẫn chưa biết đại gia hỏa này tên gọi là gì.”
Hôm nay đây là lần thứ ba Phương Diệc Nhiên bị hỏi câu này, bất đắc dĩ lắc đầu, “Vẫn chưa
đặt.”
Cô gái sửng sốt, thật đúng là lần đầu tiên gặp phải khách hàng chưa đặt tên cho thú cưng, nhưng
cô cũng không hỏi tiếp, trái lại đổi chủ đề câu chuyện: “Tôi thấy nó cũng không mang vòng cổ
và xích, cần tôi chọn hộ anh một cái không?”
Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu ngoan cùng cực đang ghé vào bên chân mình, lắc đầu nói: “Cái
này chắc không cần đâu.” Kỳ thực Phương Diệc Nhiên căn bản là coi cẩu cẩu như một con người
bình đẳng, chỉ cần là chuyện về cẩu cẩu thì đều hỏi ý kiến nói, tuy nó sẽ không trả lời; cũng
không bắt nó miễn cưỡng làm bất cứ chuyện gì nó không thích, một người một chó tuy nói là chủ
nhân và thú nuôi, nhưng ngược lại càng giống bạn bè, vậy nên cho tới giờ Phương Diệc Nhiên
không bắt nó đeo vòng cổ, dắt trong tay, thực sự là kỳ quái. phongmy.wordpress.com Page 25
“Đừng xem bây giờ nó nghe lời như thế, nhỡ như có lúc nó bị chọc giận sẽ xảy ra tình huống bất
ngờ anh sẽ không không chế được nó đâu. Đeo vòng cổ cũng có thể để người khác biết đây là thú
nuôi có chủ, không phải chó hoang, hơn nữa nó mà chạy loạn thì anh cũng có thể kéo lại.” Cô
gái vẫn kiên trì khuyên y mua một cái vòng cổ để ngừa vạn nhất.
Phương Diệc Nhiên vẫn cười lắc đầu biểu thị không cần, cô gái đành phải thôi, nhưng đúng lúc
này, cẩu cẩu vốn đang ghé vào bên chân Phương Diệc Nhiên ngủ bỗng đứng dậy, sau đó sải
bước về phía trước.
Phương Diệc Nhiên đang nói chuyện với cô gái liền kinh ngạc nhìn cẩu cẩu không để ý tới ai bỏ
đi, vội vã đuổi theo, thì thấy nó đã lấy một cái mặt nhỏ, rồi đặt vào trong tay Phương Diệc Nhiên,
Phương Diệc Nhiên đón lấy nhìn, trên cái mặt vòng nho nhỏ là một chữ ‘Bát’, là thẻ tên chó.
“Ngươi muốn cái này?” Phương Diệc Nhiên buồn bực, cẩu cẩu đối với cái gì cũng không quan
tâm tự nhiên lại đưa thẻ tên cho y, là có ý gì?”
“Xem ra nó muốn anh đeo cho nó đấy, có đúng không, đại gia hỏa?” Cô gái học theo Phương
Diệc Nhiên ngồi xổm xuống, lại nhìn thẻ tên trong tay Phương Diệc Nhiên, giải thích “Không
biết Phương tiên sinh đã xem bộ phim《 Hachiko chú chó trung thành 》chưa?”
Phương Diệc Nhiên lắc đầu.
“Thứ này làm bắt chước theo thẻ tên của chú chó trong bộ phim đó, chú chó Akita đó rất trung
thành, chủ nhân qua đời rồi nó vẫn một mực đợi ở trạm xe lửa mà trước kia chủ nhân đi làm mỗi
ngày mặc gió mưa, đợi chủ nhân mười năm đến khi nó chết. Anh xem đại gia hỏa lại chọn đúng
cái này, thật đúng là duyên phận đó, quả nhiên là một đứa bé ngoan, sau này cũng sẽ là một chú
chó trung thành chỉ canh giữ bên chủ nhân thôi đúng không?” Cô gái nheo mắt cười hỏi.
Phương Diệc Nhiên nhướn mày, hóa ra lại có câu chuyện cảm động như vậy, vỗ về lưng cẩu cẩu,
mang theo tấm thẻ tên có chữ ‘Bát’ kia: “Ngươi đã thích thì mua vòng để đeo nhé, có điều sau
này dù ta có mất, chỉ hy vọng ngươi sẽ tìm được một chủ nhân thật tốt, đừng giống Hachiko cứ
ngốc nghếch chờ đợi ta.”
“Tiên sinh thật thương nó quá, trên thẻ tên chó đó, chúng tôi có thể viết địa chỉ liên lạc của anh ở
mặt sau, nếu cẩu cẩu có đi lạc sẽ có người tốt bụng đưa nó về hoặc liên lạc với anh, tiên sinh có
cần khắc lên không?”
Phương Diệc Nhiên gật đầu. Đợi cho người của cửa hàng khắc địa chỉ của Phương Diệc Nhiên
thành một vòng, ở giữa là tên và số di động của Phương Diệc Nhiên, lên mặt sau thẻ tên xong,
Phương Diệc Nhiên cũng chọn xong vòng cổ, là một cái vòng bằng da màu đen kiểu dáng đơn
giản, móc thẻ tên vào rồi đeo lên cho cẩu cẩu.
Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu mang chữ ‘Bát’ đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh nhìn mình,
không khỏi bật cười ôm lấy cổ nó cọ cọ: “Nếu vậy sau này gọi ngươi là Tiểu Bát được không?”
phongmy.wordpress.com Page 26
***
Hachiko
Hachi trong bộ phim “Hachi: A Dog’s Tale” năm 2009
Thực ra Hachiko là một chú chó Akita Inu màu trắng chứ không phải hung đỏ như phim 2009
:”>
:”
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Ái KhuyểnTác giả: Ly Chi Nhược TốTruyện Đam MỹPhương Diệc Nhiên thân thiết gật đầu với bảo vệ cửa, coi như là chào hỏi, đi ra khỏi cửa cao ốc, lắc lắc đầu như để rũ hết những gương mặt, màu vải bị nhồi nhét ra khỏi đầu. Hít sâu một ngụm không khí mát lạnh, để cho đầu óc đã làm việc một ngày được tỉnh táo hơn, chà xát tay, nhét vào túi áo, chuẩn bị chậm rãi đi bộ về nhà. Nhà Phương Diệc Nhiên nói xa cũng không phải xa, so với những đồng nghiệp phải đi xe cả tiếng đồ hồ mới tới, thì cũng là khá gần rồi, nhưng nói gần cũng không phải gần, đi bộ cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ, mà với tốc độ di chuyển này của Phương Diệc Nhiên thì ước chừng đi hết một tiếng cũng không phải việc khó. Không phải là Phương Diệc Nhiên không thể mua xe, có xe cũng tiện lợi hơn nhiều, nhưng y lại lười đi thi lấy bằng, có bằng lái thì phải làm tài xế, y không thích việc đó, hơn nữa lái xe thì không thể uống rượu, tuy y cũng không phải người mê rượu nhưng vẫn kiêng kỵ, vậy nên mãi mà Phương Diệc Nhiên cũng không có bằng lái. Như vậy cũng được, lúc tâm tình… “Thưa ngài, thú cưng của của ngài có cần tắm rửa tỉa lông không?” Phương Diệc Nhiên vừamang cẩu cẩu tới khu vực bán đồ chơi cho thú nuôi, cô gái vừa nãy lại chạy lại hỏi han.Vốn Phương Diệc Nhiên cũng định để cẩu cẩu lại cửa hàng để họ tắm cho nó, dù sao thì ở đâycũng toàn người chuyên nghiệp, nhưng xem vừa rồi nó như vậy có lẽ rất khó khăn. Phương DiệcNhiên cúi đầu nhìn cẩu cẩu, đại gia hỏa đang nhe răng ra với cô gái, khiến Phương Diệc Nhiêncười khổ nhún vai: “Chỉ sợ là không cần nữa, ở đây có sữa tắm cho chó không?”Người của hàng thú cảnh đừng nói là tắm cho nó, đến đụng vào lông nó cũng không được phép.Cô gái trẻ thấy cẩu cẩu dọa nạt mình mà không giận, trái lại tươi cười nói: “Phía đằng này, tiênsinh đi theo tôi.”Trên kệ hàng tương tự với siêu thị có bày đủ loại sữa tắm cho thú nuôi, Phương Diệc Nhiên nhìnmà hoa mắt, không biết phải chọn cái nào, ngồi xổm xuống hỏi cẩu cẩu: “Ngươi thích cái nào?”Làm cho cô gái bên cạnh ‘Phì’ một cái bật cười, vừa rồi nghe bác sĩ thú y nói người này rất chiềuchuộng chú chó Béc giê, còn chưa tin nổi, bây giờ xem ra là sự thật… Cầm lấy một lọ sữa tắmtrên kệ, nói: “Tôi đề nghị dùng loại này, khá là dịu nhẹ, lại có thể khử bọ, mùi cũng dễ ngửi.”“Thích cái này không?” Phương Diệc Nhiên nhận lấy cái lọ từ tay cô, tùy tiện nhìn qua, dù sao ycũng chưa từng nghe nói tới, chỉ mở nắp để cho cẩu cẩu ngửi thử. Cẩu cẩu đương nhiên khôngthể phát biểu ý kiến, ngửi một chút liền l**m mặt Phương Diệc Nhiên, Phương Diệc Nhiên cườiđẩy đầu bự của nó ra: “Được rồi, chí ít thì có vẻ ngươi cũng không ghét, vậy lấy cái này đi, khitắm phải chú ý điều gì?”“Nó lớn như vậy rồi hẳn là không có vấn đề gì đặc biệt, lúc tắm rửa ngài chỉ cần cẩn thận chút,tốt nhất là lấy tay che mắt và lỗ tai của nó, nước vào trong tai có thể dẫn tới nhiễm trùng, xungquanh hậu môn cũng cần rửa sạch, sau khi tắm xong nhớ phải sấy khô lông cho nó, và khôngđược đưa nó ra ngoài ngay sau khi tắm.” Cô gái cũng nhìn ra Phương Diệc Nhiên là người mới,rất kiên trì chỉ dạy cho y cần chú ý gì.“Ừm.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, đem tất cả ghi nhớ, “Cô thấy còn cần phải mua gì nữakhông? Tôi vừa mới nuôi nó thôi.” phongmy.wordpress.com Page 24Cô gái liền che miệng cười: “Nhìn vẻ thân thiết giữa nó với ngài thì đâu có giống a, vậy ngài cầnmua ít thức ăn cho chó không? Hôm nay có một vài loại giá đặc biệt, cực kỳ tiết kiệm.”“Cái này chắc thôi, tôi cho nó ăn thức ăn cho chó hình như nó không chịu.”“Vậy không được đâu, ngài chiều hư nó mất, thức ăn cho chó và thịt thà có thể ăn thay phiên,nhưng không thể để nó ăn hoàn toàn thức ăn dành cho người được, hơn nữa dù là ăn giống đồmình ăn thì tốt nhất không nên cho gia vị, dù sao hệ tiêu hóa của cẩu cẩu cũng khác biệt, ngài cóthể thi thoảng cho nó ăn ít xương để nó mài răng. Nếu nó không chịu ăn thức ăn cho chó ngàicũng không thể để mặc nó tùy ý, có thể bỏ đói nó vài bữa.”“A?” Phương Diệc Nhiên nghĩ hình như là mình ăn gì thì liền cho cẩu cẩu ăn thứ đó, xấu hổ tớimức gật đầu biểu thị đã hiểu, lại v**t v* cẩu cẩu: “Về nhà sẽ cho ngươi ăn thức ăn riêng, khôngđược phép chê. Gọi Phương Diệc Nhiên là được rồi, cứ gọi ngài mãi tôi thấy không tự nhiên.”Câu sau là Phương Diệc Nhiên cười nói với cô gái.“Được, Phương tiên sinh, ngài có cần mấy thứ như là thảm hay chỗ cho nó ngủ không?”“Cần chứ.” Phương Diệc Nhiên gật đầu, cô mà không nói thì bản thân y cũng không nghĩ tới.Cô gái lại đưa Phương Diệc Nhiên tới khu đồ cỡ lớn, “Nhà anh có sân chứ? Nếu có thì có thểmua một cái nhà nhỏ cho nó, anh xem cái này xem thế nào, nhà làm toàn bộ bằng gỗ, không gianbên trong đủ lớn, đảm bảo đại gia hỏa kia vào sẽ không bị gò bó.”“Cái này được chứ?” Như thường lệ Phương Diệc Nhiên lại hỏi cẩu cẩu, có điều cẩu cẩu khôngđể ý tới y, lười biếng nằm bẹp ra đất, hoàn toàn không quan tâm tới mấy món đồ chơi rực rỡ ởđây.Phương Diệc Nhiên cười khổ, đành tự chọn, nghe ý kiến của cô gái bán hàng chọn được nhà ở vàthảm, cô gái nọ lại hỏi: “Vẫn chưa biết đại gia hỏa này tên gọi là gì.”Hôm nay đây là lần thứ ba Phương Diệc Nhiên bị hỏi câu này, bất đắc dĩ lắc đầu, “Vẫn chưađặt.”Cô gái sửng sốt, thật đúng là lần đầu tiên gặp phải khách hàng chưa đặt tên cho thú cưng, nhưngcô cũng không hỏi tiếp, trái lại đổi chủ đề câu chuyện: “Tôi thấy nó cũng không mang vòng cổvà xích, cần tôi chọn hộ anh một cái không?”Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu ngoan cùng cực đang ghé vào bên chân mình, lắc đầu nói: “Cáinày chắc không cần đâu.” Kỳ thực Phương Diệc Nhiên căn bản là coi cẩu cẩu như một con ngườibình đẳng, chỉ cần là chuyện về cẩu cẩu thì đều hỏi ý kiến nói, tuy nó sẽ không trả lời; cũngkhông bắt nó miễn cưỡng làm bất cứ chuyện gì nó không thích, một người một chó tuy nói là chủnhân và thú nuôi, nhưng ngược lại càng giống bạn bè, vậy nên cho tới giờ Phương Diệc Nhiênkhông bắt nó đeo vòng cổ, dắt trong tay, thực sự là kỳ quái. phongmy.wordpress.com Page 25“Đừng xem bây giờ nó nghe lời như thế, nhỡ như có lúc nó bị chọc giận sẽ xảy ra tình huống bấtngờ anh sẽ không không chế được nó đâu. Đeo vòng cổ cũng có thể để người khác biết đây là thúnuôi có chủ, không phải chó hoang, hơn nữa nó mà chạy loạn thì anh cũng có thể kéo lại.” Côgái vẫn kiên trì khuyên y mua một cái vòng cổ để ngừa vạn nhất.Phương Diệc Nhiên vẫn cười lắc đầu biểu thị không cần, cô gái đành phải thôi, nhưng đúng lúcnày, cẩu cẩu vốn đang ghé vào bên chân Phương Diệc Nhiên ngủ bỗng đứng dậy, sau đó sảibước về phía trước.Phương Diệc Nhiên đang nói chuyện với cô gái liền kinh ngạc nhìn cẩu cẩu không để ý tới ai bỏđi, vội vã đuổi theo, thì thấy nó đã lấy một cái mặt nhỏ, rồi đặt vào trong tay Phương Diệc Nhiên,Phương Diệc Nhiên đón lấy nhìn, trên cái mặt vòng nho nhỏ là một chữ ‘Bát’, là thẻ tên chó.“Ngươi muốn cái này?” Phương Diệc Nhiên buồn bực, cẩu cẩu đối với cái gì cũng không quantâm tự nhiên lại đưa thẻ tên cho y, là có ý gì?”“Xem ra nó muốn anh đeo cho nó đấy, có đúng không, đại gia hỏa?” Cô gái học theo PhươngDiệc Nhiên ngồi xổm xuống, lại nhìn thẻ tên trong tay Phương Diệc Nhiên, giải thích “Khôngbiết Phương tiên sinh đã xem bộ phim《 Hachiko chú chó trung thành 》chưa?”Phương Diệc Nhiên lắc đầu.“Thứ này làm bắt chước theo thẻ tên của chú chó trong bộ phim đó, chú chó Akita đó rất trungthành, chủ nhân qua đời rồi nó vẫn một mực đợi ở trạm xe lửa mà trước kia chủ nhân đi làm mỗingày mặc gió mưa, đợi chủ nhân mười năm đến khi nó chết. Anh xem đại gia hỏa lại chọn đúngcái này, thật đúng là duyên phận đó, quả nhiên là một đứa bé ngoan, sau này cũng sẽ là một chúchó trung thành chỉ canh giữ bên chủ nhân thôi đúng không?” Cô gái nheo mắt cười hỏi.Phương Diệc Nhiên nhướn mày, hóa ra lại có câu chuyện cảm động như vậy, vỗ về lưng cẩu cẩu,mang theo tấm thẻ tên có chữ ‘Bát’ kia: “Ngươi đã thích thì mua vòng để đeo nhé, có điều saunày dù ta có mất, chỉ hy vọng ngươi sẽ tìm được một chủ nhân thật tốt, đừng giống Hachiko cứngốc nghếch chờ đợi ta.”“Tiên sinh thật thương nó quá, trên thẻ tên chó đó, chúng tôi có thể viết địa chỉ liên lạc của anh ởmặt sau, nếu cẩu cẩu có đi lạc sẽ có người tốt bụng đưa nó về hoặc liên lạc với anh, tiên sinh cócần khắc lên không?”Phương Diệc Nhiên gật đầu. Đợi cho người của cửa hàng khắc địa chỉ của Phương Diệc Nhiênthành một vòng, ở giữa là tên và số di động của Phương Diệc Nhiên, lên mặt sau thẻ tên xong,Phương Diệc Nhiên cũng chọn xong vòng cổ, là một cái vòng bằng da màu đen kiểu dáng đơngiản, móc thẻ tên vào rồi đeo lên cho cẩu cẩu.Phương Diệc Nhiên nhìn cẩu cẩu mang chữ ‘Bát’ đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh nhìn mình,không khỏi bật cười ôm lấy cổ nó cọ cọ: “Nếu vậy sau này gọi ngươi là Tiểu Bát được không?”phongmy.wordpress.com Page 26***HachikoHachi trong bộ phim “Hachi: A Dog’s Tale” năm 2009Thực ra Hachiko là một chú chó Akita Inu màu trắng chứ không phải hung đỏ như phim 2009:”>:”ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.