Tác giả:

CHƯƠNG 1 ” Ái Ái….. … .. Tiểu Ái… Chúng ta yêu em… . . .. Vĩnh viễn đều yêu em…” Một thanh âm trầm thấp dễ nghe vang lên trong không gian hắc ám, từ từ quanh quẩn trong bốn phía đen kịt, không gian trống không, sờ không thấy bất cứ cái gì, Thiên Ái chẳng biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể vô pháp cự tuyệt lắng nghe, cậu thế nào cũng nghĩ không ra, ý thức cứ như vậy bị vây ở địa phương này. Tỉnh lại! Nhanh lên một chút tỉnh lại! Thiên Ái, ngươi mau nhanh tỉnh lại! Lý trí bình thường của ngươi đâu mất rồi, sao lại chìm đắm ở chỗ này? Nhanh một chút tỉnh lại! Thật sự là một tình huống buồn cười! Thiên Ái biết, đây là một giấc mộng, bởi vì hoàn cảnh bốn phía cùng thanh âm của hai nam nhân không thể chạm thấy, chỉ nghe thấy tiếng nói trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai, cho dù muốn tỉnh lại cũng là không có khả năng! Thiên Ái bất lực ở tại trong bóng tối. Có một người, không, là hai người mỗi ngày mỗi đêm đều thâm nhập vào trong mộng của cậu, đối với cậu nói những lời ngọt ngào đến…

Chương 25

Thú ÁiTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnCHƯƠNG 1 ” Ái Ái….. … .. Tiểu Ái… Chúng ta yêu em… . . .. Vĩnh viễn đều yêu em…” Một thanh âm trầm thấp dễ nghe vang lên trong không gian hắc ám, từ từ quanh quẩn trong bốn phía đen kịt, không gian trống không, sờ không thấy bất cứ cái gì, Thiên Ái chẳng biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể vô pháp cự tuyệt lắng nghe, cậu thế nào cũng nghĩ không ra, ý thức cứ như vậy bị vây ở địa phương này. Tỉnh lại! Nhanh lên một chút tỉnh lại! Thiên Ái, ngươi mau nhanh tỉnh lại! Lý trí bình thường của ngươi đâu mất rồi, sao lại chìm đắm ở chỗ này? Nhanh một chút tỉnh lại! Thật sự là một tình huống buồn cười! Thiên Ái biết, đây là một giấc mộng, bởi vì hoàn cảnh bốn phía cùng thanh âm của hai nam nhân không thể chạm thấy, chỉ nghe thấy tiếng nói trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai, cho dù muốn tỉnh lại cũng là không có khả năng! Thiên Ái bất lực ở tại trong bóng tối. Có một người, không, là hai người mỗi ngày mỗi đêm đều thâm nhập vào trong mộng của cậu, đối với cậu nói những lời ngọt ngào đến… CHƯƠNG 25Thiên Ái ăn no,căng da bụng trùng da mắt, cơn buồn ngủ kéo tới làm cả người bắt đầu uể oải,“Lý, ôm em lên giường, em buồn ngủ, các anh buổi chiều nhất định phải gọiem dậy đi học!”Lý Ân tất nhiênkhông từ chối, dễ dàng nâng Thiên Ái lên, “Ái Ái, em ngủ đi! Chúng ta bồibên cạnh em, không cần lo lắng!”“Ừm… . ..”Lý Ân ôm ThiênÁi thả lên giường lớn, đắp chăn cho cậu, còn Thiên Ái nghe Lý Ân nói, thỏa mãnphát ra tiếng nỉ non, cọ cọ chăn, lộ ra tươi cười vui vẻ, nhắm mắt lại chậm rãingủ say, hai người kia cũng thập phần ăn ý cùng lên giường, không có ngủ, chỉlà một trái một phải nằm trên giường, Lạc Tư vuốt má Thiên Ái, Lý Ân thì đều đềuxoa lưng cho cậu.Động tác củahai người cứ như vậy không hề ngừng, không nói một câu, trải qua khoảng thờigian yên lặng mà ấm áp, tới buổi chiều, Lạc Tư mới ôn nhu đánh thức Thiên Áiđang ngủ say dậy.“Tiểu Ái,rời giường! Đến giờ đi học rồi…. Ngoan… Đứng lên…. Tiểu Ái….”“Ngô…ân… . . .”Đối mặt với LạcTư nhẹ nhàng gọi, Thiên Ái phát sinh tiếng r*n r* nho nhỏ mang theo ngữ khí làmnũng, đôi mắt mông lung mở ra, nhìn thấy gương mặt Lạc Tư mới từ từ thanh tỉnh,“Lạc…. mệt…. em buồn ngủ…”“Tiểu Ái,em không phải nói muốn đi học sao? Đã 1 giờ hơn rồi!”“A! Được rồi,bây giờ đi học, buổi tối các anh muốn đi đâu?”Thiên Ái nghe lờirời giường, Lý Ân ở bên cạnh đương nhiên ôn nhu ôm lấy cậu, đặt cậu ngồi lên sôpha, lại giúp cậu chỉnh lại đồng phục bởi vì vừa ngủ dậy mà xộc xệch, Thiên Ái đểkệ cho Lý Ân làm, một bên hỏi hai người kia buổi tối muốn làm gì.“Ái Ái,chúng ta buổi tối trước mang em ra ngoài mua quần áo, sau đó đưa em đi ăn, đượckhông?”“Ừm… Cácanh quyết định là được rồi…. nhưng mà…. học sinh muốn đi ra ngoài đều phảicó sự đồng ý của hiệu trưởng mà?”Thiên Ái khônggiải thích được hỏi, ở trong ấn tượng của cậu, hiệu trưởng không phải người cóthể dễ dàng thả cho bọn họ đi ra ngoài như vậy.Hai người cườicười, “Tiểu Ái, nhân loại đều tham lam, chúng ta chỉ cần cấp cho học việnchút tiền, hiệu trưởng đương nhiên cái gì cũng đồng ý!”“Hả… . .. ? Các anh lấy tiền đâu ra?”“Ha ha….Ái Ái, em thật đáng yêu, em thật sự là học sinh giỏi nhất trường chứ? Tiềnđương nhiên là đi kiếm a!”Nghe được lờinói đùa giỡn của Lý Ân, Thiên Ái đỏ mặt, cũng không biết mình vì sao lại đi hỏicái vấn đề thiếu não đó!“Lý, đừngtrêu Tiểu Ái. Tiểu Ái, thực ra từ lúc biết em ở đây, chúng ta đã lập tức đếnnơi này, vì sợ em không quen với tập quán sinh hoạt ở Ma giới, chúng ta muốntrước để cho em ở lại nhân gian sống vài chục năm rồi mới mang em về Ma giới. Đểem sống thoải mái ở nhân gian, hai người chúng ta mới dùng một ít phương pháp mởrộng kinh doanh, hiện tại số tài sản đã đủ để em tiêu cả đời cũng không hết,cho nên, chút tiền này cũng là vì em mà kiếm!”Đừng nhìn vẻngoài băng lãnh cứng nhắc của Lạc Tư, lời nói ra hoàn toàn đâm chúng tử huyệt củaThiên Ái, cậu nhìn ánh mắt thâm tình của hai người, nhảy lên ôm cổ cả hai,“Em… em yêu hai người… vĩnh viễn…”Hai người cóchút kích động, Thiên Ái bình thường thường không nói ra lời yêu đương, thếnhưng chỉ cần biểu hiện ra ngoài liền có thể làm cả hai không thể chống lại!“Được rồi,được rồi, chúng ta đi học!”Thiên Ái phục hồitinh thần, nhẹ giọng gọi hai người kia, trên mặt hơi phiếm hồng làm hai ngườikia trong lòng lại rục rịch. Ba người ra khỏi phòng, Thiên Ái đi ở giữa, haingười một trái một phải tiêu sái chậm rãi đi bên cạnh cậu, cử chỉ săn sóc làm ThiênÁi ngọt ngào nói không nên lời… . . .Tới phòng học, ThiênÁi cũng không quản ánh mắt kinh ngạc của những người khác, thản nhiên đi tới chỗngồi, mở máy tính, bắt đầu đọc bài, hai người kia cũng ngồi xuống, không chớp mắtnhìn cậu, nhãn thần ôn nhu đến mức có thể g**t ch*t người khác.Thiên Ái tậptrung tinh thần đọc bài, hai tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím, chuyên tâm nhấttrí, không chút nào chú ý tới những ánh mắt công kích cường liệt xung quanh,bên cạnh cậu có hai người kia, cậu còn phải sợ cái gì?Thời gian học rấtnhanh trôi qua, tan học, Thiên Ái cùng hai người rời khỏi, mới đi được nửa đường,cậu bỗng nhiên nhớ ra mình quên đồ ở lớp, “Lạc, Lý, hai người về trước đi,em quên đồ ở phòng học rồi!”Hai người cònchưa kịp nói để mình giúp, Thiên Ái đã chạy về hướng ngược lại, cả hai cười cười,đang muốn đứng tại chỗ chờ cậu, Lạc Tư lại đột nhiên có cảm giác bất an,“Lý, ta cảm giác được sẽ có chút phiền phức nho nhỏ, chúng ta đuổi theo TiểuÁi đi!”“Vậy sao?Thế thì đi mau!”Ngay lúc haingười về tới phòng học liền thấy một đám người vây quanh Thiên Ái, trên người cậucòn nhỏ nước tí tách. Đùa chắc! Thời tiết bây giờ đã chuyển lạnh, cứ để như vậyÁi Ái sẽ bị cảm!Lý Ân đang muốntiến lên ngăn cản những người đó, Lạc Tư lại ngăn trở, “Lý, anh quên sao? TiểuÁi đã không còn là người bình thường! Em ấy sẽ không có việc gì, chúng ta cứyên tâm đứng nhìn thôi!”“…. . .. Được rồi! Tiện nghi cho bọn họ!”Hai người dùngtâm linh đối thoại, ẩn giấu thân ảnh của mình, không cho đám người trong phònghọc phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.“Đồ khôngbiết xấu hổ, cái loại ưu sinh như mày mà cũng dám quyến rũ hai người hoàn mỹnhư vậy sao?”“Mày là muốnbám lấy người có tiền nên mới cầu người ta thượng mày đi? Nhìn không ra nha,cái loại ưu sinh này không chỉ học hành tốt, đến *** đãng cũng tài trí hơn người!Mọi người nói, có đúng hay không? Ha ha ha… . . .”P/S: Đang ủ quà mừng 1 triệu view, đam mỹ YunJae, ai muốn đọc thì chăm chỉ lượn nhà ta đê, muahahahah….. =))Thú ái – chương 26

CHƯƠNG 25

Thiên Ái ăn no,

căng da bụng trùng da mắt, cơn buồn ngủ kéo tới làm cả người bắt đầu uể oải,

“Lý, ôm em lên giường, em buồn ngủ, các anh buổi chiều nhất định phải gọi

em dậy đi học!”

Lý Ân tất nhiên

không từ chối, dễ dàng nâng Thiên Ái lên, “Ái Ái, em ngủ đi! Chúng ta bồi

bên cạnh em, không cần lo lắng!”

“Ừm… . .

.”

Lý Ân ôm Thiên

Ái thả lên giường lớn, đắp chăn cho cậu, còn Thiên Ái nghe Lý Ân nói, thỏa mãn

phát ra tiếng nỉ non, cọ cọ chăn, lộ ra tươi cười vui vẻ, nhắm mắt lại chậm rãi

ngủ say, hai người kia cũng thập phần ăn ý cùng lên giường, không có ngủ, chỉ

là một trái một phải nằm trên giường, Lạc Tư vuốt má Thiên Ái, Lý Ân thì đều đều

xoa lưng cho cậu.

Động tác của

hai người cứ như vậy không hề ngừng, không nói một câu, trải qua khoảng thời

gian yên lặng mà ấm áp, tới buổi chiều, Lạc Tư mới ôn nhu đánh thức Thiên Ái

đang ngủ say dậy.

“Tiểu Ái,

rời giường! Đến giờ đi học rồi…. Ngoan… Đứng lên…. Tiểu Ái….”

“Ngô…

ân… . . .”

Đối mặt với Lạc

Tư nhẹ nhàng gọi, Thiên Ái phát sinh tiếng r*n r* nho nhỏ mang theo ngữ khí làm

nũng, đôi mắt mông lung mở ra, nhìn thấy gương mặt Lạc Tư mới từ từ thanh tỉnh,

“Lạc…. mệt…. em buồn ngủ…”

“Tiểu Ái,

em không phải nói muốn đi học sao? Đã 1 giờ hơn rồi!”

“A! Được rồi,

bây giờ đi học, buổi tối các anh muốn đi đâu?”

Thiên Ái nghe lời

rời giường, Lý Ân ở bên cạnh đương nhiên ôn nhu ôm lấy cậu, đặt cậu ngồi lên sô

pha, lại giúp cậu chỉnh lại đồng phục bởi vì vừa ngủ dậy mà xộc xệch, Thiên Ái để

kệ cho Lý Ân làm, một bên hỏi hai người kia buổi tối muốn làm gì.

“Ái Ái,

chúng ta buổi tối trước mang em ra ngoài mua quần áo, sau đó đưa em đi ăn, được

không?”

“Ừm… Các

anh quyết định là được rồi…. nhưng mà…. học sinh muốn đi ra ngoài đều phải

có sự đồng ý của hiệu trưởng mà?”

Thiên Ái không

giải thích được hỏi, ở trong ấn tượng của cậu, hiệu trưởng không phải người có

thể dễ dàng thả cho bọn họ đi ra ngoài như vậy.

Hai người cười

cười, “Tiểu Ái, nhân loại đều tham lam, chúng ta chỉ cần cấp cho học viện

chút tiền, hiệu trưởng đương nhiên cái gì cũng đồng ý!”

“Hả… . .

. ? Các anh lấy tiền đâu ra?”

“Ha ha….

Ái Ái, em thật đáng yêu, em thật sự là học sinh giỏi nhất trường chứ? Tiền

đương nhiên là đi kiếm a!”

Nghe được lời

nói đùa giỡn của Lý Ân, Thiên Ái đỏ mặt, cũng không biết mình vì sao lại đi hỏi

cái vấn đề thiếu não đó!

“Lý, đừng

trêu Tiểu Ái. Tiểu Ái, thực ra từ lúc biết em ở đây, chúng ta đã lập tức đến

nơi này, vì sợ em không quen với tập quán sinh hoạt ở Ma giới, chúng ta muốn

trước để cho em ở lại nhân gian sống vài chục năm rồi mới mang em về Ma giới. Để

em sống thoải mái ở nhân gian, hai người chúng ta mới dùng một ít phương pháp mở

rộng kinh doanh, hiện tại số tài sản đã đủ để em tiêu cả đời cũng không hết,

cho nên, chút tiền này cũng là vì em mà kiếm!”

Đừng nhìn vẻ

ngoài băng lãnh cứng nhắc của Lạc Tư, lời nói ra hoàn toàn đâm chúng tử huyệt của

Thiên Ái, cậu nhìn ánh mắt thâm tình của hai người, nhảy lên ôm cổ cả hai,

“Em… em yêu hai người… vĩnh viễn…”

Hai người có

chút kích động, Thiên Ái bình thường thường không nói ra lời yêu đương, thế

nhưng chỉ cần biểu hiện ra ngoài liền có thể làm cả hai không thể chống lại!

“Được rồi,

được rồi, chúng ta đi học!”

Thiên Ái phục hồi

tinh thần, nhẹ giọng gọi hai người kia, trên mặt hơi phiếm hồng làm hai người

kia trong lòng lại rục rịch. Ba người ra khỏi phòng, Thiên Ái đi ở giữa, hai

người một trái một phải tiêu sái chậm rãi đi bên cạnh cậu, cử chỉ săn sóc làm Thiên

Ái ngọt ngào nói không nên lời… . . .

Tới phòng học, Thiên

Ái cũng không quản ánh mắt kinh ngạc của những người khác, thản nhiên đi tới chỗ

ngồi, mở máy tính, bắt đầu đọc bài, hai người kia cũng ngồi xuống, không chớp mắt

nhìn cậu, nhãn thần ôn nhu đến mức có thể g**t ch*t người khác.

Thiên Ái tập

trung tinh thần đọc bài, hai tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím, chuyên tâm nhất

trí, không chút nào chú ý tới những ánh mắt công kích cường liệt xung quanh,

bên cạnh cậu có hai người kia, cậu còn phải sợ cái gì?

Thời gian học rất

nhanh trôi qua, tan học, Thiên Ái cùng hai người rời khỏi, mới đi được nửa đường,

cậu bỗng nhiên nhớ ra mình quên đồ ở lớp, “Lạc, Lý, hai người về trước đi,

em quên đồ ở phòng học rồi!”

Hai người còn

chưa kịp nói để mình giúp, Thiên Ái đã chạy về hướng ngược lại, cả hai cười cười,

đang muốn đứng tại chỗ chờ cậu, Lạc Tư lại đột nhiên có cảm giác bất an,

“Lý, ta cảm giác được sẽ có chút phiền phức nho nhỏ, chúng ta đuổi theo Tiểu

Ái đi!”

“Vậy sao?

Thế thì đi mau!”

Ngay lúc hai

người về tới phòng học liền thấy một đám người vây quanh Thiên Ái, trên người cậu

còn nhỏ nước tí tách. Đùa chắc! Thời tiết bây giờ đã chuyển lạnh, cứ để như vậy

Ái Ái sẽ bị cảm!

Lý Ân đang muốn

tiến lên ngăn cản những người đó, Lạc Tư lại ngăn trở, “Lý, anh quên sao? Tiểu

Ái đã không còn là người bình thường! Em ấy sẽ không có việc gì, chúng ta cứ

yên tâm đứng nhìn thôi!”

“…. . .

. Được rồi! Tiện nghi cho bọn họ!”

Hai người dùng

tâm linh đối thoại, ẩn giấu thân ảnh của mình, không cho đám người trong phòng

học phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.

“Đồ không

biết xấu hổ, cái loại ưu sinh như mày mà cũng dám quyến rũ hai người hoàn mỹ

như vậy sao?”

“Mày là muốn

bám lấy người có tiền nên mới cầu người ta thượng mày đi? Nhìn không ra nha,

cái loại ưu sinh này không chỉ học hành tốt, đến *** đãng cũng tài trí hơn người!

Mọi người nói, có đúng hay không? Ha ha ha… . . .”

P/S: Đang ủ quà mừng 1 triệu view, đam mỹ YunJae, ai muốn đọc thì chăm chỉ lượn nhà ta đê, muahahahah….. =))

Thú ái – chương 26

Thú ÁiTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnCHƯƠNG 1 ” Ái Ái….. … .. Tiểu Ái… Chúng ta yêu em… . . .. Vĩnh viễn đều yêu em…” Một thanh âm trầm thấp dễ nghe vang lên trong không gian hắc ám, từ từ quanh quẩn trong bốn phía đen kịt, không gian trống không, sờ không thấy bất cứ cái gì, Thiên Ái chẳng biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể vô pháp cự tuyệt lắng nghe, cậu thế nào cũng nghĩ không ra, ý thức cứ như vậy bị vây ở địa phương này. Tỉnh lại! Nhanh lên một chút tỉnh lại! Thiên Ái, ngươi mau nhanh tỉnh lại! Lý trí bình thường của ngươi đâu mất rồi, sao lại chìm đắm ở chỗ này? Nhanh một chút tỉnh lại! Thật sự là một tình huống buồn cười! Thiên Ái biết, đây là một giấc mộng, bởi vì hoàn cảnh bốn phía cùng thanh âm của hai nam nhân không thể chạm thấy, chỉ nghe thấy tiếng nói trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai, cho dù muốn tỉnh lại cũng là không có khả năng! Thiên Ái bất lực ở tại trong bóng tối. Có một người, không, là hai người mỗi ngày mỗi đêm đều thâm nhập vào trong mộng của cậu, đối với cậu nói những lời ngọt ngào đến… CHƯƠNG 25Thiên Ái ăn no,căng da bụng trùng da mắt, cơn buồn ngủ kéo tới làm cả người bắt đầu uể oải,“Lý, ôm em lên giường, em buồn ngủ, các anh buổi chiều nhất định phải gọiem dậy đi học!”Lý Ân tất nhiênkhông từ chối, dễ dàng nâng Thiên Ái lên, “Ái Ái, em ngủ đi! Chúng ta bồibên cạnh em, không cần lo lắng!”“Ừm… . ..”Lý Ân ôm ThiênÁi thả lên giường lớn, đắp chăn cho cậu, còn Thiên Ái nghe Lý Ân nói, thỏa mãnphát ra tiếng nỉ non, cọ cọ chăn, lộ ra tươi cười vui vẻ, nhắm mắt lại chậm rãingủ say, hai người kia cũng thập phần ăn ý cùng lên giường, không có ngủ, chỉlà một trái một phải nằm trên giường, Lạc Tư vuốt má Thiên Ái, Lý Ân thì đều đềuxoa lưng cho cậu.Động tác củahai người cứ như vậy không hề ngừng, không nói một câu, trải qua khoảng thờigian yên lặng mà ấm áp, tới buổi chiều, Lạc Tư mới ôn nhu đánh thức Thiên Áiđang ngủ say dậy.“Tiểu Ái,rời giường! Đến giờ đi học rồi…. Ngoan… Đứng lên…. Tiểu Ái….”“Ngô…ân… . . .”Đối mặt với LạcTư nhẹ nhàng gọi, Thiên Ái phát sinh tiếng r*n r* nho nhỏ mang theo ngữ khí làmnũng, đôi mắt mông lung mở ra, nhìn thấy gương mặt Lạc Tư mới từ từ thanh tỉnh,“Lạc…. mệt…. em buồn ngủ…”“Tiểu Ái,em không phải nói muốn đi học sao? Đã 1 giờ hơn rồi!”“A! Được rồi,bây giờ đi học, buổi tối các anh muốn đi đâu?”Thiên Ái nghe lờirời giường, Lý Ân ở bên cạnh đương nhiên ôn nhu ôm lấy cậu, đặt cậu ngồi lên sôpha, lại giúp cậu chỉnh lại đồng phục bởi vì vừa ngủ dậy mà xộc xệch, Thiên Ái đểkệ cho Lý Ân làm, một bên hỏi hai người kia buổi tối muốn làm gì.“Ái Ái,chúng ta buổi tối trước mang em ra ngoài mua quần áo, sau đó đưa em đi ăn, đượckhông?”“Ừm… Cácanh quyết định là được rồi…. nhưng mà…. học sinh muốn đi ra ngoài đều phảicó sự đồng ý của hiệu trưởng mà?”Thiên Ái khônggiải thích được hỏi, ở trong ấn tượng của cậu, hiệu trưởng không phải người cóthể dễ dàng thả cho bọn họ đi ra ngoài như vậy.Hai người cườicười, “Tiểu Ái, nhân loại đều tham lam, chúng ta chỉ cần cấp cho học việnchút tiền, hiệu trưởng đương nhiên cái gì cũng đồng ý!”“Hả… . .. ? Các anh lấy tiền đâu ra?”“Ha ha….Ái Ái, em thật đáng yêu, em thật sự là học sinh giỏi nhất trường chứ? Tiềnđương nhiên là đi kiếm a!”Nghe được lờinói đùa giỡn của Lý Ân, Thiên Ái đỏ mặt, cũng không biết mình vì sao lại đi hỏicái vấn đề thiếu não đó!“Lý, đừngtrêu Tiểu Ái. Tiểu Ái, thực ra từ lúc biết em ở đây, chúng ta đã lập tức đếnnơi này, vì sợ em không quen với tập quán sinh hoạt ở Ma giới, chúng ta muốntrước để cho em ở lại nhân gian sống vài chục năm rồi mới mang em về Ma giới. Đểem sống thoải mái ở nhân gian, hai người chúng ta mới dùng một ít phương pháp mởrộng kinh doanh, hiện tại số tài sản đã đủ để em tiêu cả đời cũng không hết,cho nên, chút tiền này cũng là vì em mà kiếm!”Đừng nhìn vẻngoài băng lãnh cứng nhắc của Lạc Tư, lời nói ra hoàn toàn đâm chúng tử huyệt củaThiên Ái, cậu nhìn ánh mắt thâm tình của hai người, nhảy lên ôm cổ cả hai,“Em… em yêu hai người… vĩnh viễn…”Hai người cóchút kích động, Thiên Ái bình thường thường không nói ra lời yêu đương, thếnhưng chỉ cần biểu hiện ra ngoài liền có thể làm cả hai không thể chống lại!“Được rồi,được rồi, chúng ta đi học!”Thiên Ái phục hồitinh thần, nhẹ giọng gọi hai người kia, trên mặt hơi phiếm hồng làm hai ngườikia trong lòng lại rục rịch. Ba người ra khỏi phòng, Thiên Ái đi ở giữa, haingười một trái một phải tiêu sái chậm rãi đi bên cạnh cậu, cử chỉ săn sóc làm ThiênÁi ngọt ngào nói không nên lời… . . .Tới phòng học, ThiênÁi cũng không quản ánh mắt kinh ngạc của những người khác, thản nhiên đi tới chỗngồi, mở máy tính, bắt đầu đọc bài, hai người kia cũng ngồi xuống, không chớp mắtnhìn cậu, nhãn thần ôn nhu đến mức có thể g**t ch*t người khác.Thiên Ái tậptrung tinh thần đọc bài, hai tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím, chuyên tâm nhấttrí, không chút nào chú ý tới những ánh mắt công kích cường liệt xung quanh,bên cạnh cậu có hai người kia, cậu còn phải sợ cái gì?Thời gian học rấtnhanh trôi qua, tan học, Thiên Ái cùng hai người rời khỏi, mới đi được nửa đường,cậu bỗng nhiên nhớ ra mình quên đồ ở lớp, “Lạc, Lý, hai người về trước đi,em quên đồ ở phòng học rồi!”Hai người cònchưa kịp nói để mình giúp, Thiên Ái đã chạy về hướng ngược lại, cả hai cười cười,đang muốn đứng tại chỗ chờ cậu, Lạc Tư lại đột nhiên có cảm giác bất an,“Lý, ta cảm giác được sẽ có chút phiền phức nho nhỏ, chúng ta đuổi theo TiểuÁi đi!”“Vậy sao?Thế thì đi mau!”Ngay lúc haingười về tới phòng học liền thấy một đám người vây quanh Thiên Ái, trên người cậucòn nhỏ nước tí tách. Đùa chắc! Thời tiết bây giờ đã chuyển lạnh, cứ để như vậyÁi Ái sẽ bị cảm!Lý Ân đang muốntiến lên ngăn cản những người đó, Lạc Tư lại ngăn trở, “Lý, anh quên sao? TiểuÁi đã không còn là người bình thường! Em ấy sẽ không có việc gì, chúng ta cứyên tâm đứng nhìn thôi!”“…. . .. Được rồi! Tiện nghi cho bọn họ!”Hai người dùngtâm linh đối thoại, ẩn giấu thân ảnh của mình, không cho đám người trong phònghọc phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.“Đồ khôngbiết xấu hổ, cái loại ưu sinh như mày mà cũng dám quyến rũ hai người hoàn mỹnhư vậy sao?”“Mày là muốnbám lấy người có tiền nên mới cầu người ta thượng mày đi? Nhìn không ra nha,cái loại ưu sinh này không chỉ học hành tốt, đến *** đãng cũng tài trí hơn người!Mọi người nói, có đúng hay không? Ha ha ha… . . .”P/S: Đang ủ quà mừng 1 triệu view, đam mỹ YunJae, ai muốn đọc thì chăm chỉ lượn nhà ta đê, muahahahah….. =))Thú ái – chương 26

Chương 25