Tô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng…
Chương 85
Thiên Hạ Đệ Nhất SủngTác giả: Vũ DuyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹTô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng… Xe ngựa chậm rãi tới gần, trên cửa thành khắc hai chữ『 Đại Lý 』vàng kim óng ánh, nhìn thật lóa mắt.“Tới rồi, rốt cục tới rồi!” A Ly cũng hưng phấn đứng lên, chòi nửa người ra ngoài cửa sổ, hận không thể lập tức chạy vào thành.“Cuối cùng có thể thoát ly khổ hải , sau khi vào thành, nhất định phải tìm quán trọ mát mẻ ngủ. Còn có, một bữa cơm no đủ! Ha ha.” Mạc Triêu Diêu đã sớm muốn nếm thử cá kho tộ của Đại Lý.“Thiếu gia, thỉnh chú ý thân thể, không cần rượu chè ăn uống quá độ nha.” Bạch Thiên Lý nhịn không được nhắc nhở hắn. Trong suốt thời gian ở trên xe, Mạc Triêu Diêu ăn ngủ, ngủ ăn, Bạch Thiên Lý thật lo lắng dạ dày của hắn sẽ hỏng mất.“Lo lắng bổn thiếu gia, còn không bằng lo lắng chính ngươi. Đến, Tiểu Bạch, ăn cây vải.” Mạc Triêu Diêu đem một trái vải đã lột vỏ xong nhét vào miệng Bạch Thiên Lý, làm quà thưởng chp hắn vì thuận lợi tìm được thành Đại Lý.Trong khi nói chuyện, xe ngựa đã hông qua cửa thành, chạy đến ngã tư đường tấp nập.Ngã tư đường của thành Đại Lý là bàn cờ vận mệnh, cửa hàng bằng đá tảng, phòng ốc bên đường đều là dùng đá tảng xây nên, cùng kinh thành quả nhiên không quá giống nhau. Kinh thành cậy nhiều, mà Đại Lý hoa nhiều. Không khí tràn ngập hương thơm, thơm đầy người. A Ly dựa vào cửa sổ, từng ngụm từng ngụm mà hít sâu , làm dịu đi cái khô nóng ở trong ngực.Không bao lâu, xe ngựa đứng trước một tửu lâu trong thành .Mạc Triêu Diêu giải quyết thủ tục dừng chân, Bạch Thiên Lý nghiên cứu thực đơn, A Ly không có chuyện gì để làm, ngồi chờ bên bàn cơm.Chỉ chốc lát sau, hảo tửu thức ăn ngon được dọn đầy cả bàn, nhưng nhìn mấy thứ nóng hổi này, ba người còn chưa ăn, mồ hôi cũng đã ướt đẫm . Đồ ăn thơm thì thơm, nhưng với khí trời nóng bức này —— thật sự làm cho người ta không thấy đói bụng nha.“Ta muốn…ăn kem quá…” A Ly lấy trạng thái bị dày vò dựa vào bàn, vô cùng hoài niệm văn minh hiện đại.“Kem, là gì ?” Mạc Triêu Diêu cùng Bạch Thiên Lý cũng không biết.“Đơn giản mà nói, gần giống giống băng.”“Ăn thật ngon sao?” Mạc Triêu Diêu tò mò.“Ít nhất thật lạnh.”“Là đồ ăn ở gia hương sao? A Ly ngươi không biết sao? Ta cũng muốn…ăn thử nha.” Mạc Triêu Diêu lộ mỉm cười nịnh nọt lấy lòng.“Vậy ngươi chuẩn bị cho ta cái tủ lạnh đi…” A Ly đâu cho hắn một cái rõ ràng mắt.“Thức ăn ở gia hương của ngươi thật kỳ quái.” Bạch Thiên Lý đột nhiên chen vào nói, “Ngay cả tên cũng kỳ như vậy, có cơ hội nhất định phải kiến thức kiến thức.”“A Ly, ta giúp ngươi mượn phòng bếp… Ngươi xuống bếp làm cho chúng ta…”
Xe ngựa chậm rãi tới gần, trên cửa thành khắc hai chữ『 Đại Lý 』vàng kim óng ánh, nhìn thật lóa mắt.
“Tới rồi, rốt cục tới rồi!” A Ly cũng hưng phấn đứng lên, chòi nửa người ra ngoài cửa sổ, hận không thể lập tức chạy vào thành.
“Cuối cùng có thể thoát ly khổ hải , sau khi vào thành, nhất định phải tìm quán trọ mát mẻ ngủ. Còn có, một bữa cơm no đủ! Ha ha.” Mạc Triêu Diêu đã sớm muốn nếm thử cá kho tộ của Đại Lý.
“Thiếu gia, thỉnh chú ý thân thể, không cần rượu chè ăn uống quá độ nha.” Bạch Thiên Lý nhịn không được nhắc nhở hắn. Trong suốt thời gian ở trên xe, Mạc Triêu Diêu ăn ngủ, ngủ ăn, Bạch Thiên Lý thật lo lắng dạ dày của hắn sẽ hỏng mất.
“Lo lắng bổn thiếu gia, còn không bằng lo lắng chính ngươi. Đến, Tiểu Bạch, ăn cây vải.” Mạc Triêu Diêu đem một trái vải đã lột vỏ xong nhét vào miệng Bạch Thiên Lý, làm quà thưởng chp hắn vì thuận lợi tìm được thành Đại Lý.
Trong khi nói chuyện, xe ngựa đã hông qua cửa thành, chạy đến ngã tư đường tấp nập.
Ngã tư đường của thành Đại Lý là bàn cờ vận mệnh, cửa hàng bằng đá tảng, phòng ốc bên đường đều là dùng đá tảng xây nên, cùng kinh thành quả nhiên không quá giống nhau. Kinh thành cậy nhiều, mà Đại Lý hoa nhiều. Không khí tràn ngập hương thơm, thơm đầy người. A Ly dựa vào cửa sổ, từng ngụm từng ngụm mà hít sâu , làm dịu đi cái khô nóng ở trong ngực.
Không bao lâu, xe ngựa đứng trước một tửu lâu trong thành .
Mạc Triêu Diêu giải quyết thủ tục dừng chân, Bạch Thiên Lý nghiên cứu thực đơn, A Ly không có chuyện gì để làm, ngồi chờ bên bàn cơm.
Chỉ chốc lát sau, hảo tửu thức ăn ngon được dọn đầy cả bàn, nhưng nhìn mấy thứ nóng hổi này, ba người còn chưa ăn, mồ hôi cũng đã ướt đẫm . Đồ ăn thơm thì thơm, nhưng với khí trời nóng bức này —— thật sự làm cho người ta không thấy đói bụng nha.
“Ta muốn…ăn kem quá…” A Ly lấy trạng thái bị dày vò dựa vào bàn, vô cùng hoài niệm văn minh hiện đại.
“Kem, là gì ?” Mạc Triêu Diêu cùng Bạch Thiên Lý cũng không biết.
“Đơn giản mà nói, gần giống giống băng.”
“Ăn thật ngon sao?” Mạc Triêu Diêu tò mò.
“Ít nhất thật lạnh.”
“Là đồ ăn ở gia hương sao? A Ly ngươi không biết sao? Ta cũng muốn…ăn thử nha.” Mạc Triêu Diêu lộ mỉm cười nịnh nọt lấy lòng.
“Vậy ngươi chuẩn bị cho ta cái tủ lạnh đi…” A Ly đâu cho hắn một cái rõ ràng mắt.
“Thức ăn ở gia hương của ngươi thật kỳ quái.” Bạch Thiên Lý đột nhiên chen vào nói, “Ngay cả tên cũng kỳ như vậy, có cơ hội nhất định phải kiến thức kiến thức.”
“A Ly, ta giúp ngươi mượn phòng bếp… Ngươi xuống bếp làm cho chúng ta…”
Thiên Hạ Đệ Nhất SủngTác giả: Vũ DuyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹTô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng… Xe ngựa chậm rãi tới gần, trên cửa thành khắc hai chữ『 Đại Lý 』vàng kim óng ánh, nhìn thật lóa mắt.“Tới rồi, rốt cục tới rồi!” A Ly cũng hưng phấn đứng lên, chòi nửa người ra ngoài cửa sổ, hận không thể lập tức chạy vào thành.“Cuối cùng có thể thoát ly khổ hải , sau khi vào thành, nhất định phải tìm quán trọ mát mẻ ngủ. Còn có, một bữa cơm no đủ! Ha ha.” Mạc Triêu Diêu đã sớm muốn nếm thử cá kho tộ của Đại Lý.“Thiếu gia, thỉnh chú ý thân thể, không cần rượu chè ăn uống quá độ nha.” Bạch Thiên Lý nhịn không được nhắc nhở hắn. Trong suốt thời gian ở trên xe, Mạc Triêu Diêu ăn ngủ, ngủ ăn, Bạch Thiên Lý thật lo lắng dạ dày của hắn sẽ hỏng mất.“Lo lắng bổn thiếu gia, còn không bằng lo lắng chính ngươi. Đến, Tiểu Bạch, ăn cây vải.” Mạc Triêu Diêu đem một trái vải đã lột vỏ xong nhét vào miệng Bạch Thiên Lý, làm quà thưởng chp hắn vì thuận lợi tìm được thành Đại Lý.Trong khi nói chuyện, xe ngựa đã hông qua cửa thành, chạy đến ngã tư đường tấp nập.Ngã tư đường của thành Đại Lý là bàn cờ vận mệnh, cửa hàng bằng đá tảng, phòng ốc bên đường đều là dùng đá tảng xây nên, cùng kinh thành quả nhiên không quá giống nhau. Kinh thành cậy nhiều, mà Đại Lý hoa nhiều. Không khí tràn ngập hương thơm, thơm đầy người. A Ly dựa vào cửa sổ, từng ngụm từng ngụm mà hít sâu , làm dịu đi cái khô nóng ở trong ngực.Không bao lâu, xe ngựa đứng trước một tửu lâu trong thành .Mạc Triêu Diêu giải quyết thủ tục dừng chân, Bạch Thiên Lý nghiên cứu thực đơn, A Ly không có chuyện gì để làm, ngồi chờ bên bàn cơm.Chỉ chốc lát sau, hảo tửu thức ăn ngon được dọn đầy cả bàn, nhưng nhìn mấy thứ nóng hổi này, ba người còn chưa ăn, mồ hôi cũng đã ướt đẫm . Đồ ăn thơm thì thơm, nhưng với khí trời nóng bức này —— thật sự làm cho người ta không thấy đói bụng nha.“Ta muốn…ăn kem quá…” A Ly lấy trạng thái bị dày vò dựa vào bàn, vô cùng hoài niệm văn minh hiện đại.“Kem, là gì ?” Mạc Triêu Diêu cùng Bạch Thiên Lý cũng không biết.“Đơn giản mà nói, gần giống giống băng.”“Ăn thật ngon sao?” Mạc Triêu Diêu tò mò.“Ít nhất thật lạnh.”“Là đồ ăn ở gia hương sao? A Ly ngươi không biết sao? Ta cũng muốn…ăn thử nha.” Mạc Triêu Diêu lộ mỉm cười nịnh nọt lấy lòng.“Vậy ngươi chuẩn bị cho ta cái tủ lạnh đi…” A Ly đâu cho hắn một cái rõ ràng mắt.“Thức ăn ở gia hương của ngươi thật kỳ quái.” Bạch Thiên Lý đột nhiên chen vào nói, “Ngay cả tên cũng kỳ như vậy, có cơ hội nhất định phải kiến thức kiến thức.”“A Ly, ta giúp ngươi mượn phòng bếp… Ngươi xuống bếp làm cho chúng ta…”