Tác giả:

Tô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng…

Chương 89

Thiên Hạ Đệ Nhất SủngTác giả: Vũ DuyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹTô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng… Tuy rằng vào Thường Xuân viện, nhưng A Ly cùng Mạc Triêu Diêu hai người đều chỉ bồi hồi ở ngoài cửa, không có dũng khí đi gõ cửa. Mà ngay cả Đông Vân Tường Thụy muốn giúp bọn hắn gõ cửa, đều bị hai người A Ly cùng Mạc Triêu Diêu đồng lòng ngăn lại. Mạc Triêu Diêu ở ngoài cửa không ngừng hít sâu, nói là còn không có chuẩn bị tâm lý thật tốt.Thời gian chậm rãi qua đi, đột nhiên tiểu quận vương ra hiện tại bọn họ trước mắt.“Ngươi tới làm gì?” Đông Vân Tường Thụy nghiêm mặt, sợ hắn sẽ làm ồn đến Trân phi.Tiểu quận vương cầm quà táo đã gọt hảo của mình, lộ ra biểu tình nhu thuận ngượng ngùng khó có, “Ta muốn làm cho bác ăn.”“Không được, gọt quá khó coi!” Đông Vân Tường Thụy xụ mặt như trước.“Ô…” Tiểu quận vương lộ ra biểu tình ủy khuất khó gặp.Mạc Triêu Diêu ở một bên nhìn không được , vội vàng tiến lại, sờ sờ đầu tiểu quận vương, đối với Đông Vân Tường Thụy nói: “Ngươi thật sự là, đó cũng là tâm ý thôi.”“Đúng đúng.” A Ly cũng chạy tới hỗ trợ, còn hảo tâm đẩy cánh cửa, cho tiểu quận vương đi vào.Nhưng vào lúc này, đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng 『 ai nha! 』Mạc Triêu Diêu cùng A Ly nháy mắt hóa đá! .—— tao, không xong! Chút bất tri bất giác, thế nhưng đem cửa mở ra !Nói cách khác, Trân phi đã thấy bọn họ !『 bùm 』 một chút, Mạc Triêu Diêu vội vàng đè ngực lại, tự nói với mình phải trấn định phải trấn định, nhất định phải trấn định!“Bác…” Tiểu quận vương cầm cây táo vọt đi vào.“Nga, là Dực nhi…” Trân phi cười từ trên giường ngồi xuống.Tiểu quận vương nhào vào trong lòng của nàng, cầm cây táo nói: “Bác, ta gọt!””Vậy sao? Dực nhi thật là lợi hại ~” Trân phi tiếp nhận cắn một miếng, vẻ mặt tươi cười, một bên v**t v* đầu tiểu quận vương, nhưng lại chút bất tri bất giác rơi lệ.Mạc Triêu Diêu cùng A Ly đều bị nước mắt của nàng sợ tới mức ngây người!“Bác.” Đông Vân Tường Thụy vội vàng đi ra phía trước.“Không, không có việc gì…” Trân phi đem tầm mắt dời về phía nơi khác, một bên v**t v* tiểu quận vương tóc, vừa nói, “Không biết tại sao? Hiện tại nhìn đến tiểu hài tử, tổng muốn ôm ôm bọn chúng, cũng tổng nghĩ muốn đùa đùa bọn chúng, cùng bọn chúng nói chuyện… Chẳng lẽ ta thật sự đã sắp làm bà bà người ta rồi sao ? … Nếu hoàng nhi năm đó không chết… Cháu của ta, cũng có thể giống Dực nhi lớn như vậy đi? …”—— Kỳ thật, hài tử của ngươi đối với nữ nhân căn bản không có hứng thú!TBD: đúng đúng, “ai” cũng không có hứng thú, “ ai” đều có máu trung khuyển.A Ly chính nghĩ như vậy , trộm liếc nhìn Mạc Triêu Diêu một cái, mới phát hiện mặt của hắn quả thực tái nhợt tựa như một pho tượng tượng sáp.“Này, ngươi không sao chứ?” A Ly khẽ gọi một tiếng, mới để cho Mạc Triêu Diêu phục hồi tinh thần lại.Lúc này, Đông Vân Tường Thụy đã đi tới bên người bọn họ, vỗ vỗ bả vai Mạc Triêu Diêu cùng A Ly , ý bảo bọn họ cùng mình đi ra ngoài, lưu lại tiểu quận vương cùng Trân phi một chỗ.

Tuy rằng vào Thường Xuân viện, nhưng A Ly cùng Mạc Triêu Diêu hai người đều chỉ bồi hồi ở ngoài cửa, không có dũng khí đi gõ cửa. Mà ngay cả Đông Vân Tường Thụy muốn giúp bọn hắn gõ cửa, đều bị hai người A Ly cùng Mạc Triêu Diêu đồng lòng ngăn lại. Mạc Triêu Diêu ở ngoài cửa không ngừng hít sâu, nói là còn không có chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Thời gian chậm rãi qua đi, đột nhiên tiểu quận vương ra hiện tại bọn họ trước mắt.

“Ngươi tới làm gì?” Đông Vân Tường Thụy nghiêm mặt, sợ hắn sẽ làm ồn đến Trân phi.

Tiểu quận vương cầm quà táo đã gọt hảo của mình, lộ ra biểu tình nhu thuận ngượng ngùng khó có, “Ta muốn làm cho bác ăn.”

“Không được, gọt quá khó coi!” Đông Vân Tường Thụy xụ mặt như trước.

“Ô…” Tiểu quận vương lộ ra biểu tình ủy khuất khó gặp.

Mạc Triêu Diêu ở một bên nhìn không được , vội vàng tiến lại, sờ sờ đầu tiểu quận vương, đối với Đông Vân Tường Thụy nói: “Ngươi thật sự là, đó cũng là tâm ý thôi.”

“Đúng đúng.” A Ly cũng chạy tới hỗ trợ, còn hảo tâm đẩy cánh cửa, cho tiểu quận vương đi vào.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng 『 ai nha! 』

Mạc Triêu Diêu cùng A Ly nháy mắt hóa đá! .

—— tao, không xong! Chút bất tri bất giác, thế nhưng đem cửa mở ra !

Nói cách khác, Trân phi đã thấy bọn họ !

『 bùm 』 một chút, Mạc Triêu Diêu vội vàng đè ngực lại, tự nói với mình phải trấn định phải trấn định, nhất định phải trấn định!

“Bác…” Tiểu quận vương cầm cây táo vọt đi vào.

“Nga, là Dực nhi…” Trân phi cười từ trên giường ngồi xuống.

Tiểu quận vương nhào vào trong lòng của nàng, cầm cây táo nói: “Bác, ta gọt!”

”Vậy sao? Dực nhi thật là lợi hại ~” Trân phi tiếp nhận cắn một miếng, vẻ mặt tươi cười, một bên v**t v* đầu tiểu quận vương, nhưng lại chút bất tri bất giác rơi lệ.

Mạc Triêu Diêu cùng A Ly đều bị nước mắt của nàng sợ tới mức ngây người!

“Bác.” Đông Vân Tường Thụy vội vàng đi ra phía trước.

“Không, không có việc gì…” Trân phi đem tầm mắt dời về phía nơi khác, một bên v**t v* tiểu quận vương tóc, vừa nói, “Không biết tại sao? Hiện tại nhìn đến tiểu hài tử, tổng muốn ôm ôm bọn chúng, cũng tổng nghĩ muốn đùa đùa bọn chúng, cùng bọn chúng nói chuyện… Chẳng lẽ ta thật sự đã sắp làm bà bà người ta rồi sao ? … Nếu hoàng nhi năm đó không chết… Cháu của ta, cũng có thể giống Dực nhi lớn như vậy đi? …”

—— Kỳ thật, hài tử của ngươi đối với nữ nhân căn bản không có hứng thú!

TBD: đúng đúng, “ai” cũng không có hứng thú, “ ai” đều có máu trung khuyển.

A Ly chính nghĩ như vậy , trộm liếc nhìn Mạc Triêu Diêu một cái, mới phát hiện mặt của hắn quả thực tái nhợt tựa như một pho tượng tượng sáp.

“Này, ngươi không sao chứ?” A Ly khẽ gọi một tiếng, mới để cho Mạc Triêu Diêu phục hồi tinh thần lại.

Lúc này, Đông Vân Tường Thụy đã đi tới bên người bọn họ, vỗ vỗ bả vai Mạc Triêu Diêu cùng A Ly , ý bảo bọn họ cùng mình đi ra ngoài, lưu lại tiểu quận vương cùng Trân phi một chỗ.

Thiên Hạ Đệ Nhất SủngTác giả: Vũ DuyTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹTô A Ly, nam, mười bảy tuổi. Một thân nhu hòa, khuôn mặt đáng yêu, nhưng thật ra là truyền nhân võ đạo thế gia hàng thật giá thật. Mặc kệ là Hàng Long Thập Bát Chưởng, hay là phật sơn vô ảnh cước, tín thủ niêm lại, bất tại thoại hạ. Không chỉ có như thế, hòa khí đạo, nhu đạo, kiếm đạo, thai quyền đạo(1), tất cả đều luyện qua. Có thể nói thế này, chỉ cần có quan hệ với võ đạo, Tô A Ly vô sở bất tu(2). Tuy nhiên Tô A Ly năm mười lăm tuổi đã sớm đánh ngàn dặm không có địch thủ. Nhưng cái gọi là bi ai của cao thủ, chính là không tìm thấy đối thủ. Năm Tô A Ly mười bảy tuổi, cho dù muốn tìm người so chiêu, thì thường thường nếu không phải đối thủ tự động nhận thua, thì cũng là đánh không lại mà thua, không quá hai chiêu, đối thủ liền bất tỉnh nhân sự, biến thành hắn thặng hưng nhi khứ, bại hưng nhi quy(3). Chung vu, ngày 6 tháng 4 năm 2006, Tô A Ly vận mệnh sinh ra phúc khí ngất trời liền thay đổi. Ngày đó thời tiết tình lãng(4), ngàn dặm không mây. Tô A Ly cao cao hưng hưng, nhàn hạ đủng… Tuy rằng vào Thường Xuân viện, nhưng A Ly cùng Mạc Triêu Diêu hai người đều chỉ bồi hồi ở ngoài cửa, không có dũng khí đi gõ cửa. Mà ngay cả Đông Vân Tường Thụy muốn giúp bọn hắn gõ cửa, đều bị hai người A Ly cùng Mạc Triêu Diêu đồng lòng ngăn lại. Mạc Triêu Diêu ở ngoài cửa không ngừng hít sâu, nói là còn không có chuẩn bị tâm lý thật tốt.Thời gian chậm rãi qua đi, đột nhiên tiểu quận vương ra hiện tại bọn họ trước mắt.“Ngươi tới làm gì?” Đông Vân Tường Thụy nghiêm mặt, sợ hắn sẽ làm ồn đến Trân phi.Tiểu quận vương cầm quà táo đã gọt hảo của mình, lộ ra biểu tình nhu thuận ngượng ngùng khó có, “Ta muốn làm cho bác ăn.”“Không được, gọt quá khó coi!” Đông Vân Tường Thụy xụ mặt như trước.“Ô…” Tiểu quận vương lộ ra biểu tình ủy khuất khó gặp.Mạc Triêu Diêu ở một bên nhìn không được , vội vàng tiến lại, sờ sờ đầu tiểu quận vương, đối với Đông Vân Tường Thụy nói: “Ngươi thật sự là, đó cũng là tâm ý thôi.”“Đúng đúng.” A Ly cũng chạy tới hỗ trợ, còn hảo tâm đẩy cánh cửa, cho tiểu quận vương đi vào.Nhưng vào lúc này, đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng 『 ai nha! 』Mạc Triêu Diêu cùng A Ly nháy mắt hóa đá! .—— tao, không xong! Chút bất tri bất giác, thế nhưng đem cửa mở ra !Nói cách khác, Trân phi đã thấy bọn họ !『 bùm 』 một chút, Mạc Triêu Diêu vội vàng đè ngực lại, tự nói với mình phải trấn định phải trấn định, nhất định phải trấn định!“Bác…” Tiểu quận vương cầm cây táo vọt đi vào.“Nga, là Dực nhi…” Trân phi cười từ trên giường ngồi xuống.Tiểu quận vương nhào vào trong lòng của nàng, cầm cây táo nói: “Bác, ta gọt!””Vậy sao? Dực nhi thật là lợi hại ~” Trân phi tiếp nhận cắn một miếng, vẻ mặt tươi cười, một bên v**t v* đầu tiểu quận vương, nhưng lại chút bất tri bất giác rơi lệ.Mạc Triêu Diêu cùng A Ly đều bị nước mắt của nàng sợ tới mức ngây người!“Bác.” Đông Vân Tường Thụy vội vàng đi ra phía trước.“Không, không có việc gì…” Trân phi đem tầm mắt dời về phía nơi khác, một bên v**t v* tiểu quận vương tóc, vừa nói, “Không biết tại sao? Hiện tại nhìn đến tiểu hài tử, tổng muốn ôm ôm bọn chúng, cũng tổng nghĩ muốn đùa đùa bọn chúng, cùng bọn chúng nói chuyện… Chẳng lẽ ta thật sự đã sắp làm bà bà người ta rồi sao ? … Nếu hoàng nhi năm đó không chết… Cháu của ta, cũng có thể giống Dực nhi lớn như vậy đi? …”—— Kỳ thật, hài tử của ngươi đối với nữ nhân căn bản không có hứng thú!TBD: đúng đúng, “ai” cũng không có hứng thú, “ ai” đều có máu trung khuyển.A Ly chính nghĩ như vậy , trộm liếc nhìn Mạc Triêu Diêu một cái, mới phát hiện mặt của hắn quả thực tái nhợt tựa như một pho tượng tượng sáp.“Này, ngươi không sao chứ?” A Ly khẽ gọi một tiếng, mới để cho Mạc Triêu Diêu phục hồi tinh thần lại.Lúc này, Đông Vân Tường Thụy đã đi tới bên người bọn họ, vỗ vỗ bả vai Mạc Triêu Diêu cùng A Ly , ý bảo bọn họ cùng mình đi ra ngoài, lưu lại tiểu quận vương cùng Trân phi một chỗ.

Chương 89