Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 37: C37: Không cần thiết

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Cô nam quả nữ ở chung một phòng, rất dễ khiến cho người ta hiểu lầm”"Lý Trạch Vũ cũng không ngẩng đầu lên, mở miệng. Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút thì một nam hai nữ ở chung một phòng, hình như cũng khiến cho người ta dễ liên tưởng giống như vậy."Tôi cảnh cáo anh, không được đánh chủ ý đến em gái của tôi"Trần Thanh Tuyết dùng giọng điệu rét lạnh cảnh cáo nói: "Nếu như anh còn dám tổn thương Thanh Dao, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua anh."“Chậc chậc!"Lý Trạch Vũ liếc mắt đảo qua cô một cái, tức giận nói: "Lời này của cô... Người không biết còn tưởng rằng tôi đã làm gì bội tình bạc nghĩa với cả hai chị em cô, xin nhờ, anh đây trông có giống loại người đó không?"Không phải giống, mà hoàn toàn là loại người đó!Trần Thanh Tuyết liếc mắt, cảnh tượng tối hôm qua chị em hai người bị đánh đòn còn rõ mồn một trước mắt, trong lúc nhất thời cô vừa thẹn vừa giận."Khụ khụ."Dường như Lý Trạch Vũ cũng nhớ tới hành vi cầm thú của mình, không khỏi nói sang chuyện khác: "Nói đi, cô muốn nói chuyện gì với tôi?""Hừ"Trần Thanh Tuyết chép miệng, nói: "Tôi là người ân oán rõ ràng, chuyện của công ty cám ơn anh.""Không cần thiết."Lý Trạch Vũ xua tay, ngắt lời nói: "Tôi chỉ xem trọng tương lai của khoa học kỹ thuật Vân Dương, lại vừa vặn có người muốn bán cổ phần ra, vậy có lý do gì mà tôi lại không mua đây?"Hả?Trần Thanh Tuyết nghe lời này thì giật mình.Khoa học kỹ thuật Vân Dương còn có tương lai? Phá sản chỉ là vấn đề thời gian thôi!Cổ đông người ta đã không chờ nổi mà vội bỏ chạy, chỉ có người cái gì cũng đều không hiểu, tục xưng đồ đần mới mua cổ phần khoa học kỹ thuật Vân Dương ở thời điểm này."Cô không nói tôi cũng quên mất, hiện tại tôi là đại cổ đông của khoa học kỹ thuật Vân Dương đấy, có chức vị nào thích hợp sắp xếp cho tôi một chút không?”Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.Trần Thanh Tuyết lần nữa khẽ giật mình, nói: "Anh còn định đi làm?”Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì không?""Hừ ~"Trần Thanh Tuyết cũng sẽ không tin chuyện ma quỷ của đối phương, thế là thuận miệng qua loa nói: "Tổ bảo vệ thiếu một cái đội trưởng, nếu anh có hứng thú thì tôi có thể tự mình xử lý thủ tục nhậm chức cho anh."Tổ bảo vệ!Nghe cô nói vậy, khóe miệng Lý Trạch Vũ co quắp mấy lần, dùng tay chỉ cái mũi của mình: "Cô nói cái gì? Để ông đây đi làm bảo vệ?"Thấy hắn phản ứng lớn như thế, Trần Thanh Tuyết nhất thời có chút chột dạ.

"Cô nam quả nữ ở chung một phòng, rất dễ khiến cho người ta hiểu lầm”"

Lý Trạch Vũ cũng không ngẩng đầu lên, mở miệng. Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút thì một nam hai nữ ở chung một phòng, hình như cũng khiến cho người ta dễ liên tưởng giống như vậy.

"Tôi cảnh cáo anh, không được đánh chủ ý đến em gái của tôi"

Trần Thanh Tuyết dùng giọng điệu rét lạnh cảnh cáo nói: "Nếu như anh còn dám tổn thương Thanh Dao, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua anh."

“Chậc chậc!"

Lý Trạch Vũ liếc mắt đảo qua cô một cái, tức giận nói: "Lời này của cô... Người không biết còn tưởng rằng tôi đã làm gì bội tình bạc nghĩa với cả hai chị em cô, xin nhờ, anh đây trông có giống loại người đó không?"

Không phải giống, mà hoàn toàn là loại người đó!

Trần Thanh Tuyết liếc mắt, cảnh tượng tối hôm qua chị em hai người bị đánh đòn còn rõ mồn một trước mắt, trong lúc nhất thời cô vừa thẹn vừa giận.

"Khụ khụ."

Dường như Lý Trạch Vũ cũng nhớ tới hành vi cầm thú của mình, không khỏi nói sang chuyện khác: "Nói đi, cô muốn nói chuyện gì với tôi?"

"Hừ"

Trần Thanh Tuyết chép miệng, nói: "Tôi là người ân oán rõ ràng, chuyện của công ty cám ơn anh."

"Không cần thiết."

Lý Trạch Vũ xua tay, ngắt lời nói: "Tôi chỉ xem trọng tương lai của khoa học kỹ thuật Vân Dương, lại vừa vặn có người muốn bán cổ phần ra, vậy có lý do gì mà tôi lại không mua đây?"

Hả?

Trần Thanh Tuyết nghe lời này thì giật mình.

Khoa học kỹ thuật Vân Dương còn có tương lai? Phá sản chỉ là vấn đề thời gian thôi!

Cổ đông người ta đã không chờ nổi mà vội bỏ chạy, chỉ có người cái gì cũng đều không hiểu, tục xưng đồ đần mới mua cổ phần khoa học kỹ thuật Vân Dương ở thời điểm này.

"Cô không nói tôi cũng quên mất, hiện tại tôi là đại cổ đông của khoa học kỹ thuật Vân Dương đấy, có chức vị nào thích hợp sắp xếp cho tôi một chút không?”

Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.

Trần Thanh Tuyết lần nữa khẽ giật mình, nói: "Anh còn định đi làm?”

Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì không?"

"Hừ ~"

Trần Thanh Tuyết cũng sẽ không tin chuyện ma quỷ của đối phương, thế là thuận miệng qua loa nói: "Tổ bảo vệ thiếu một cái đội trưởng, nếu anh có hứng thú thì tôi có thể tự mình xử lý thủ tục nhậm chức cho anh."

Tổ bảo vệ!

Nghe cô nói vậy, khóe miệng Lý Trạch Vũ co quắp mấy lần, dùng tay chỉ cái mũi của mình: "Cô nói cái gì? Để ông đây đi làm bảo vệ?"

Thấy hắn phản ứng lớn như thế, Trần Thanh Tuyết nhất thời có chút chột dạ.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… "Cô nam quả nữ ở chung một phòng, rất dễ khiến cho người ta hiểu lầm”"Lý Trạch Vũ cũng không ngẩng đầu lên, mở miệng. Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút thì một nam hai nữ ở chung một phòng, hình như cũng khiến cho người ta dễ liên tưởng giống như vậy."Tôi cảnh cáo anh, không được đánh chủ ý đến em gái của tôi"Trần Thanh Tuyết dùng giọng điệu rét lạnh cảnh cáo nói: "Nếu như anh còn dám tổn thương Thanh Dao, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua anh."“Chậc chậc!"Lý Trạch Vũ liếc mắt đảo qua cô một cái, tức giận nói: "Lời này của cô... Người không biết còn tưởng rằng tôi đã làm gì bội tình bạc nghĩa với cả hai chị em cô, xin nhờ, anh đây trông có giống loại người đó không?"Không phải giống, mà hoàn toàn là loại người đó!Trần Thanh Tuyết liếc mắt, cảnh tượng tối hôm qua chị em hai người bị đánh đòn còn rõ mồn một trước mắt, trong lúc nhất thời cô vừa thẹn vừa giận."Khụ khụ."Dường như Lý Trạch Vũ cũng nhớ tới hành vi cầm thú của mình, không khỏi nói sang chuyện khác: "Nói đi, cô muốn nói chuyện gì với tôi?""Hừ"Trần Thanh Tuyết chép miệng, nói: "Tôi là người ân oán rõ ràng, chuyện của công ty cám ơn anh.""Không cần thiết."Lý Trạch Vũ xua tay, ngắt lời nói: "Tôi chỉ xem trọng tương lai của khoa học kỹ thuật Vân Dương, lại vừa vặn có người muốn bán cổ phần ra, vậy có lý do gì mà tôi lại không mua đây?"Hả?Trần Thanh Tuyết nghe lời này thì giật mình.Khoa học kỹ thuật Vân Dương còn có tương lai? Phá sản chỉ là vấn đề thời gian thôi!Cổ đông người ta đã không chờ nổi mà vội bỏ chạy, chỉ có người cái gì cũng đều không hiểu, tục xưng đồ đần mới mua cổ phần khoa học kỹ thuật Vân Dương ở thời điểm này."Cô không nói tôi cũng quên mất, hiện tại tôi là đại cổ đông của khoa học kỹ thuật Vân Dương đấy, có chức vị nào thích hợp sắp xếp cho tôi một chút không?”Lý Trạch Vũ bình tĩnh hỏi.Trần Thanh Tuyết lần nữa khẽ giật mình, nói: "Anh còn định đi làm?”Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì không?""Hừ ~"Trần Thanh Tuyết cũng sẽ không tin chuyện ma quỷ của đối phương, thế là thuận miệng qua loa nói: "Tổ bảo vệ thiếu một cái đội trưởng, nếu anh có hứng thú thì tôi có thể tự mình xử lý thủ tục nhậm chức cho anh."Tổ bảo vệ!Nghe cô nói vậy, khóe miệng Lý Trạch Vũ co quắp mấy lần, dùng tay chỉ cái mũi của mình: "Cô nói cái gì? Để ông đây đi làm bảo vệ?"Thấy hắn phản ứng lớn như thế, Trần Thanh Tuyết nhất thời có chút chột dạ.

Chương 37: C37: Không cần thiết