Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…
Chương 42: C42: Tôi còn hơn cả chúa glê-su
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “TỔ trưởng Lý, mời ngài hút thuốc!”“Gần đây Hoa Nguyệt có một nhóm kỹ sư mới tới, tư sắc và dáng người đều là hàng đầu, sau khi tan việc tôi làm chủ, tổ trưởng Lý nhất định phải nể mặt đấy!”Một người đàn ông trung niên nịnh nọt lấy lòng.Lý Trạch Vũ phảng phất có một loại cảm giác mình đã trở lại Tử Ngục, nơi đó đám đàn em cũng sẽ xum xoe như vậy.“Ông tên là gì?”“Tôi là Vương Đại Khai!”Lý Trạch Vũ vỗ vỗ vai của ông ta: “ông biết làm việc đấy, về sau ông chính là tổ phó tổ bảo vệ!”“A!”Vương Đại Khai sững sờ một lúc lâu, sau đó lại càng nịnh nọt hắn hơn: “Cảm ơn tổ trưởng Lý đã thưởng thức, sau này tôi nhất định sẽ vì tổ trưởng Lý mà cúc cung tận tụy, chết thì mới dừng, xông pha khói lửa không chối từ…”“Ra ngoài đi, đừng quấy ray tôi nghỉ trưa.”Lý Trạch Vũ không kiên nhẫn thúc giục nói.“Vâng vâng vâng…”Vương Đại Khai cúi người lui ra, như thể tiểu thái giám bên người Hoàng đế.Nhưng mà ông ta vừa đóng cửa phòng bảo vệ đã bị một ngườỉ che miệng,sau đó dùng sức kéo ông ta đến một góc nào đó.“Khá lắm, dám cướp cơ hội vuốt mông ngựa của hai anh em chúng tao, Phú Quý! Đến lượt cậu!”“Ai đây, mẹ nó dám đánh tôi, tôi lập tức sẽ là tổ phó tổ bảo vệ!”“Bôm bốp…”“Bang… Bang!”“Ai nha, tôi sai rồi, hai vị hảo hán tha mạng!”Vương Đại Khai được khuyến mạỉ một đôi mắt gấu trúc, chắp tay cầu xin tha thứ với hai người vừa đập ông ta.“Nhớ kỹ, về sau khi bọn tao ở bên cạnh thiếu gia thì đừng có mà cướp cơ hội vuốt mông ngựa.”“Ông có nghe thấy không?”Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong hung tợnuy h**p.Vương Đại Khai biết rõ thân phận của hai người, vội vàng tỏ vẻ về sau mình sẽ không dám nữa, cho dù muốn vuốt thì cũng chỉ vuốt mông ngựa của hai anh em bọn họ.“Quên đỉ, gã này cũng là kẻ biết việc, tha cho ông ta một lần đi!”“Cảm ơn anh cẩu, cảm ơn anh Vật!1′Sau khi đưa mắt nhìn hai vị “Đại hiệp1′ rời đi, Vương Đại Khai duỗi tay lau mồ hôi lạnh.Một lát sau.Cánh cửa phòng bảo vệ bị người đay ra.Lý Trạch Vũ bỗng nhiên mở mắt ra, không vui nói: “Hai ngươi quấy rầy tôi ngủ trưa, nếu không có một lời giải thích hợp lý, hừ hừ…”Vật Tương Vong nuốt một ngụm nước bọt, thấp thỏm nói: “Thiếu gia thứ tội, em thật sự có chuyện lớn muốn báo cáo với anh!”Cẩu Phú Quý gật đầu phụ họa theo: “Vừa rồi, Phượng Vệ bên kia truyền tin tức đến, đã tra được nhân vật lớn đằng sau Sói Đen!”“Vậy sao? Rốt cuộc đối phương là nhân vật lớn nào thế?”Lý Trạch Vũ hiếu kỳ hỏi.“Tập đoàn Thanh Dương!”
“TỔ trưởng Lý, mời ngài hút thuốc!”
“Gần đây Hoa Nguyệt có một nhóm kỹ sư mới tới, tư sắc và dáng người đều là hàng đầu, sau khi tan việc tôi làm chủ, tổ trưởng Lý nhất định phải nể mặt đấy!”
Một người đàn ông trung niên nịnh nọt lấy lòng.
Lý Trạch Vũ phảng phất có một loại cảm giác mình đã trở lại Tử Ngục, nơi đó đám đàn em cũng sẽ xum xoe như vậy.
“Ông tên là gì?”
“Tôi là Vương Đại Khai!”
Lý Trạch Vũ vỗ vỗ vai của ông ta: “ông biết làm việc đấy, về sau ông chính là tổ phó tổ bảo vệ!”
“A!”
Vương Đại Khai sững sờ một lúc lâu, sau đó lại càng nịnh nọt hắn hơn: “Cảm ơn tổ trưởng Lý đã thưởng thức, sau này tôi nhất định sẽ vì tổ trưởng Lý mà cúc cung tận tụy, chết thì mới dừng, xông pha khói lửa không chối từ…”
“Ra ngoài đi, đừng quấy ray tôi nghỉ trưa.”
Lý Trạch Vũ không kiên nhẫn thúc giục nói.
“Vâng vâng vâng…”
Vương Đại Khai cúi người lui ra, như thể tiểu thái giám bên người Hoàng đế.
Nhưng mà ông ta vừa đóng cửa phòng bảo vệ đã bị một ngườỉ che miệng,sau đó dùng sức kéo ông ta đến một góc nào đó.
“Khá lắm, dám cướp cơ hội vuốt mông ngựa của hai anh em chúng tao, Phú Quý! Đến lượt cậu!”
“Ai đây, mẹ nó dám đánh tôi, tôi lập tức sẽ là tổ phó tổ bảo vệ!”
“Bôm bốp…”
“Bang… Bang!”
“Ai nha, tôi sai rồi, hai vị hảo hán tha mạng!”
Vương Đại Khai được khuyến mạỉ một đôi mắt gấu trúc, chắp tay cầu xin tha thứ với hai người vừa đập ông ta.
“Nhớ kỹ, về sau khi bọn tao ở bên cạnh thiếu gia thì đừng có mà cướp cơ hội vuốt mông ngựa.”
“Ông có nghe thấy không?”
Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong hung tợn
uy h**p.
Vương Đại Khai biết rõ thân phận của hai người, vội vàng tỏ vẻ về sau mình sẽ không dám nữa, cho dù muốn vuốt thì cũng chỉ vuốt mông ngựa của hai anh em bọn họ.
“Quên đỉ, gã này cũng là kẻ biết việc, tha cho ông ta một lần đi!”
“Cảm ơn anh cẩu, cảm ơn anh Vật!1′
Sau khi đưa mắt nhìn hai vị “Đại hiệp1′ rời đi, Vương Đại Khai duỗi tay lau mồ hôi lạnh.
Một lát sau.
Cánh cửa phòng bảo vệ bị người đay ra.
Lý Trạch Vũ bỗng nhiên mở mắt ra, không vui nói: “Hai ngươi quấy rầy tôi ngủ trưa, nếu không có một lời giải thích hợp lý, hừ hừ…”
Vật Tương Vong nuốt một ngụm nước bọt, thấp thỏm nói: “Thiếu gia thứ tội, em thật sự có chuyện lớn muốn báo cáo với anh!”
Cẩu Phú Quý gật đầu phụ họa theo: “Vừa rồi, Phượng Vệ bên kia truyền tin tức đến, đã tra được nhân vật lớn đằng sau Sói Đen!”
“Vậy sao? Rốt cuộc đối phương là nhân vật lớn nào thế?”
Lý Trạch Vũ hiếu kỳ hỏi.
“Tập đoàn Thanh Dương!”
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… “TỔ trưởng Lý, mời ngài hút thuốc!”“Gần đây Hoa Nguyệt có một nhóm kỹ sư mới tới, tư sắc và dáng người đều là hàng đầu, sau khi tan việc tôi làm chủ, tổ trưởng Lý nhất định phải nể mặt đấy!”Một người đàn ông trung niên nịnh nọt lấy lòng.Lý Trạch Vũ phảng phất có một loại cảm giác mình đã trở lại Tử Ngục, nơi đó đám đàn em cũng sẽ xum xoe như vậy.“Ông tên là gì?”“Tôi là Vương Đại Khai!”Lý Trạch Vũ vỗ vỗ vai của ông ta: “ông biết làm việc đấy, về sau ông chính là tổ phó tổ bảo vệ!”“A!”Vương Đại Khai sững sờ một lúc lâu, sau đó lại càng nịnh nọt hắn hơn: “Cảm ơn tổ trưởng Lý đã thưởng thức, sau này tôi nhất định sẽ vì tổ trưởng Lý mà cúc cung tận tụy, chết thì mới dừng, xông pha khói lửa không chối từ…”“Ra ngoài đi, đừng quấy ray tôi nghỉ trưa.”Lý Trạch Vũ không kiên nhẫn thúc giục nói.“Vâng vâng vâng…”Vương Đại Khai cúi người lui ra, như thể tiểu thái giám bên người Hoàng đế.Nhưng mà ông ta vừa đóng cửa phòng bảo vệ đã bị một ngườỉ che miệng,sau đó dùng sức kéo ông ta đến một góc nào đó.“Khá lắm, dám cướp cơ hội vuốt mông ngựa của hai anh em chúng tao, Phú Quý! Đến lượt cậu!”“Ai đây, mẹ nó dám đánh tôi, tôi lập tức sẽ là tổ phó tổ bảo vệ!”“Bôm bốp…”“Bang… Bang!”“Ai nha, tôi sai rồi, hai vị hảo hán tha mạng!”Vương Đại Khai được khuyến mạỉ một đôi mắt gấu trúc, chắp tay cầu xin tha thứ với hai người vừa đập ông ta.“Nhớ kỹ, về sau khi bọn tao ở bên cạnh thiếu gia thì đừng có mà cướp cơ hội vuốt mông ngựa.”“Ông có nghe thấy không?”Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong hung tợnuy h**p.Vương Đại Khai biết rõ thân phận của hai người, vội vàng tỏ vẻ về sau mình sẽ không dám nữa, cho dù muốn vuốt thì cũng chỉ vuốt mông ngựa của hai anh em bọn họ.“Quên đỉ, gã này cũng là kẻ biết việc, tha cho ông ta một lần đi!”“Cảm ơn anh cẩu, cảm ơn anh Vật!1′Sau khi đưa mắt nhìn hai vị “Đại hiệp1′ rời đi, Vương Đại Khai duỗi tay lau mồ hôi lạnh.Một lát sau.Cánh cửa phòng bảo vệ bị người đay ra.Lý Trạch Vũ bỗng nhiên mở mắt ra, không vui nói: “Hai ngươi quấy rầy tôi ngủ trưa, nếu không có một lời giải thích hợp lý, hừ hừ…”Vật Tương Vong nuốt một ngụm nước bọt, thấp thỏm nói: “Thiếu gia thứ tội, em thật sự có chuyện lớn muốn báo cáo với anh!”Cẩu Phú Quý gật đầu phụ họa theo: “Vừa rồi, Phượng Vệ bên kia truyền tin tức đến, đã tra được nhân vật lớn đằng sau Sói Đen!”“Vậy sao? Rốt cuộc đối phương là nhân vật lớn nào thế?”Lý Trạch Vũ hiếu kỳ hỏi.“Tập đoàn Thanh Dương!”