Tội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi…

Chương 50: C50: Không có cách nào

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đều âm thầm lắc đầu.Con mẹ nó làm sao có thể có chuyện này được!“Dm, ông đây làm bậy rồi.”Lý Trạch Vũ đột nhiên lẩm bam.“Thiếu gia, có chuyện gì vậy?” Vật Tương Vong không hiểu hỏi.“Quên mất bảo tên chó chết này đưa tiền trước, ba mươi tỷ đấy!”Vẻ mặt Lý Trạch Vũ đau lòng không thôi.Cẩu Phú Quý lau mồ hôi lạnh, nhắc nhở: “Thiếu gia, chúng ta có thể đến thẳng nhà họ Hà đòi mà.”“Đúng thế, tôi có thể tìm Hà Thư Hoa đòi tiền!”Lý Trạch Vũ cười ha ha: “Sao mình lại thông minh như vậy chứ.”Rõ ràng là hắn nghĩ ra chủ ý này được không?Cẩu Phú Quý khinh bỉ nhìn qua thiếu gia nhà mình, suýt chút nữa định giơ ngón tay giữa lên.“Các cậu mang thi thể tên khốn này đến nhà họ Hà đòi tiền, nói cho bọn họ biết, nếu dám thiếu một xu nào thì ngày mai bản thiếu gia sẽ san bằng nhà họ Hà.”Lý Trạch Vũ khí thế ngất trời nói.Đương nhiên là hắn biết nếu mình làm như vậy sẽ hoàn toàn kết thù với nhà họ Hà, nhưng thế thì sao?Đối phương ngay từ đầu không phải làngười của nhà họ Lý của hắn, có gan thì cứ tới trả thù!Ai sợ kẻ đó là con rùa rụt đầu!Cứ như vậy, cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đến nhà họ Hà đòi nợ, mà Lý Trạch Vũ thì dẫn theo Sói Đen trở về Tuyên Thành.Sau hai giờ.Lý Trạch Vũ vừa trở lại tổ bảo vệ của khoa học kỹ thuật Vân Dương, tiếng chuông tan tầm vang lên.‘Tiền kiếm được hôm qua còn chưa xài hết, hôm nay lại thêm một trăm nhân dân tệ! Quả nhiên, kẻ có tiền sẽ trở nên càng ngày càng có tiền…”Lý Trạch Vũ thở dài.Ánh mắt Sói Đen đờ đẫn, khóe miệng co quắp mấy lần.Anh ta có nằm mơ cũng không ngờ đường đường là vương giả Tử Ngục, vậy mà lại làm bảo vệ ở một công ty nho nhỏ này.Nếu những kẻ ngang bướng trong Tử Ngục biết chuyện này, sợ là sẽ cười bay cả răng hàm mất!“Thế nào, có muốn đi làm với tôi haykhông?”Lý Trạch Vũ nhiệt tình đưa ra lời mời.Sói Đen không hề nghĩ ngợi đã đồng ý: “Đại đương gia ở đâu thì tôi ở đó.”Anh ta đã hạ quyết tâm từ trước, chỉ cần Lý Trạch Vũ không chê, đời này anh ta sẽ đi theo phía sau người này.“Anh em tốt!”Lý Trạch Vũ vỗ vai của anh ta, nói: “Yên tâm, đi theo tôi bảo đảm cậu ăn ngon uống say, buổi tối tôi sẽ dẫn cậu đến khách sạn quốc tế Sa Huyền ăn chực một bữa.”Đm…Sói Đen suýt nữa ngã sấp xuống đất.“Anh rể! Anh rể…”Đúng lúc này, Trần Thanh Dao người chưa đến tiếng tớỉ trước.Lý Trạch Vũ nghe tiếng nghênh đón thì nhìn thấy Trần Thanh Dao chạy chậm tới.Đàn ông đều háo sắc, không háo sắc thì không phải là đàn ông!Nhìn qua dáng người thướt tha mềm mại của Tran Thanh Dao, Lý Trạch Vũ không khỏi cảm thấy có chút bối rối.“Anh rể, anh đừng nhìn nữa.”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Thanh Dao ửng đỏ.Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, cười ha ha: “Không có cách nào, anh đây không kìm lòng nổi….”Đêm nay chị gái em sẽ thay mặt ông nội đi tham gia một bữa tiệc giao lưu thương nghiệp, đến lúc đó sẽ có rất nhiều ruồi muỗi làm cho nqườỉ ta chán qhét, anh đi cùnq chị em đỉ.

Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đều âm thầm lắc đầu.

Con mẹ nó làm sao có thể có chuyện này được!

“Dm, ông đây làm bậy rồi.”

Lý Trạch Vũ đột nhiên lẩm bam.

“Thiếu gia, có chuyện gì vậy?” Vật Tương Vong không hiểu hỏi.

“Quên mất bảo tên chó chết này đưa tiền trước, ba mươi tỷ đấy!”

Vẻ mặt Lý Trạch Vũ đau lòng không thôi.

Cẩu Phú Quý lau mồ hôi lạnh, nhắc nhở: “Thiếu gia, chúng ta có thể đến thẳng nhà họ Hà đòi mà.”

“Đúng thế, tôi có thể tìm Hà Thư Hoa đòi tiền!”

Lý Trạch Vũ cười ha ha: “Sao mình lại thông minh như vậy chứ.”

Rõ ràng là hắn nghĩ ra chủ ý này được không?

Cẩu Phú Quý khinh bỉ nhìn qua thiếu gia nhà mình, suýt chút nữa định giơ ngón tay giữa lên.

“Các cậu mang thi thể tên khốn này đến nhà họ Hà đòi tiền, nói cho bọn họ biết, nếu dám thiếu một xu nào thì ngày mai bản thiếu gia sẽ san bằng nhà họ Hà.”

Lý Trạch Vũ khí thế ngất trời nói.

Đương nhiên là hắn biết nếu mình làm như vậy sẽ hoàn toàn kết thù với nhà họ Hà, nhưng thế thì sao?

Đối phương ngay từ đầu không phải là

người của nhà họ Lý của hắn, có gan thì cứ tới trả thù!

Ai sợ kẻ đó là con rùa rụt đầu!

Cứ như vậy, cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đến nhà họ Hà đòi nợ, mà Lý Trạch Vũ thì dẫn theo Sói Đen trở về Tuyên Thành.

Sau hai giờ.

Lý Trạch Vũ vừa trở lại tổ bảo vệ của khoa học kỹ thuật Vân Dương, tiếng chuông tan tầm vang lên.

‘Tiền kiếm được hôm qua còn chưa xài hết, hôm nay lại thêm một trăm nhân dân tệ! Quả nhiên, kẻ có tiền sẽ trở nên càng ngày càng có tiền…”

Lý Trạch Vũ thở dài.

Ánh mắt Sói Đen đờ đẫn, khóe miệng co quắp mấy lần.

Anh ta có nằm mơ cũng không ngờ đường đường là vương giả Tử Ngục, vậy mà lại làm bảo vệ ở một công ty nho nhỏ này.

Nếu những kẻ ngang bướng trong Tử Ngục biết chuyện này, sợ là sẽ cười bay cả răng hàm mất!

“Thế nào, có muốn đi làm với tôi hay

không?”

Lý Trạch Vũ nhiệt tình đưa ra lời mời.

Sói Đen không hề nghĩ ngợi đã đồng ý: “Đại đương gia ở đâu thì tôi ở đó.”

Anh ta đã hạ quyết tâm từ trước, chỉ cần Lý Trạch Vũ không chê, đời này anh ta sẽ đi theo phía sau người này.

“Anh em tốt!”

Lý Trạch Vũ vỗ vai của anh ta, nói: “Yên tâm, đi theo tôi bảo đảm cậu ăn ngon uống say, buổi tối tôi sẽ dẫn cậu đến khách sạn quốc tế Sa Huyền ăn chực một bữa.”

Đm…

Sói Đen suýt nữa ngã sấp xuống đất.

“Anh rể! Anh rể…”

Đúng lúc này, Trần Thanh Dao người chưa đến tiếng tớỉ trước.

Lý Trạch Vũ nghe tiếng nghênh đón thì nhìn thấy Trần Thanh Dao chạy chậm tới.

Đàn ông đều háo sắc, không háo sắc thì không phải là đàn ông!

Nhìn qua dáng người thướt tha mềm mại của Tran Thanh Dao, Lý Trạch Vũ không khỏi cảm thấy có chút bối rối.

“Anh rể, anh đừng nhìn nữa.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Thanh Dao ửng đỏ.

Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, cười ha ha: “Không có cách nào, anh đây không kìm lòng nổi….”

Đêm nay chị gái em sẽ thay mặt ông nội đi tham gia một bữa tiệc giao lưu thương nghiệp, đến lúc đó sẽ có rất nhiều ruồi muỗi làm cho nqườỉ ta chán qhét, anh đi cùnq chị em đỉ.

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch RồiTác giả: Chấp Niệm Thành MaTruyện Đô ThịTội Thành, Tử Ngục. Đúng như tên gọi, đây là một nhà tù đầy tội ác, đồng thời cũng là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Là nơi có một không hai. Nhà chính trị có quyền lực nhất, người giàu có vô cùng, hay chiến thần dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi chiến đấu... đều có thể tìm thấy trong nhà tù này. Những người này đều từng phạm những tội ác tày trời, nhưng vì thân phận khá đặc biệt của họ nên chính phủ các nước vẫn không thể xử tử, chỉ có thể bỏ tù vô thời hạn. "Thưa đại đương gia, lão Hắc đã đưa hai cô gái từ nước Anh Hoa tới. Dáng người và mặt mũi đều tuyệt vời, hơn nữa còn là xử nữ, đêm nay bảo họ đến phục vụ ngài nhé?" Một người đàn ông nhỏ gầy, mặt mũi có vẻ hèn hạ nịnh nọt nói. Ngồi trước mặt gã là một thanh niên da vàng, độ tuổi ngoài đôi mươi, dáng người cao lớn, đường nét ngũ quan sắc nét. Nếu đặt cái xác này ở ngoài giới giải trí, chäc chẳn có thể khiến vô số cô gái phát cuồng. Lý Trạch Vũ, ông hoàng vô đối trong Tử Ngục. Là một cậu ấm quần là áo lượt rất nổi… Cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đều âm thầm lắc đầu.Con mẹ nó làm sao có thể có chuyện này được!“Dm, ông đây làm bậy rồi.”Lý Trạch Vũ đột nhiên lẩm bam.“Thiếu gia, có chuyện gì vậy?” Vật Tương Vong không hiểu hỏi.“Quên mất bảo tên chó chết này đưa tiền trước, ba mươi tỷ đấy!”Vẻ mặt Lý Trạch Vũ đau lòng không thôi.Cẩu Phú Quý lau mồ hôi lạnh, nhắc nhở: “Thiếu gia, chúng ta có thể đến thẳng nhà họ Hà đòi mà.”“Đúng thế, tôi có thể tìm Hà Thư Hoa đòi tiền!”Lý Trạch Vũ cười ha ha: “Sao mình lại thông minh như vậy chứ.”Rõ ràng là hắn nghĩ ra chủ ý này được không?Cẩu Phú Quý khinh bỉ nhìn qua thiếu gia nhà mình, suýt chút nữa định giơ ngón tay giữa lên.“Các cậu mang thi thể tên khốn này đến nhà họ Hà đòi tiền, nói cho bọn họ biết, nếu dám thiếu một xu nào thì ngày mai bản thiếu gia sẽ san bằng nhà họ Hà.”Lý Trạch Vũ khí thế ngất trời nói.Đương nhiên là hắn biết nếu mình làm như vậy sẽ hoàn toàn kết thù với nhà họ Hà, nhưng thế thì sao?Đối phương ngay từ đầu không phải làngười của nhà họ Lý của hắn, có gan thì cứ tới trả thù!Ai sợ kẻ đó là con rùa rụt đầu!Cứ như vậy, cẩu Phú Quý và Vật Tương Vong đến nhà họ Hà đòi nợ, mà Lý Trạch Vũ thì dẫn theo Sói Đen trở về Tuyên Thành.Sau hai giờ.Lý Trạch Vũ vừa trở lại tổ bảo vệ của khoa học kỹ thuật Vân Dương, tiếng chuông tan tầm vang lên.‘Tiền kiếm được hôm qua còn chưa xài hết, hôm nay lại thêm một trăm nhân dân tệ! Quả nhiên, kẻ có tiền sẽ trở nên càng ngày càng có tiền…”Lý Trạch Vũ thở dài.Ánh mắt Sói Đen đờ đẫn, khóe miệng co quắp mấy lần.Anh ta có nằm mơ cũng không ngờ đường đường là vương giả Tử Ngục, vậy mà lại làm bảo vệ ở một công ty nho nhỏ này.Nếu những kẻ ngang bướng trong Tử Ngục biết chuyện này, sợ là sẽ cười bay cả răng hàm mất!“Thế nào, có muốn đi làm với tôi haykhông?”Lý Trạch Vũ nhiệt tình đưa ra lời mời.Sói Đen không hề nghĩ ngợi đã đồng ý: “Đại đương gia ở đâu thì tôi ở đó.”Anh ta đã hạ quyết tâm từ trước, chỉ cần Lý Trạch Vũ không chê, đời này anh ta sẽ đi theo phía sau người này.“Anh em tốt!”Lý Trạch Vũ vỗ vai của anh ta, nói: “Yên tâm, đi theo tôi bảo đảm cậu ăn ngon uống say, buổi tối tôi sẽ dẫn cậu đến khách sạn quốc tế Sa Huyền ăn chực một bữa.”Đm…Sói Đen suýt nữa ngã sấp xuống đất.“Anh rể! Anh rể…”Đúng lúc này, Trần Thanh Dao người chưa đến tiếng tớỉ trước.Lý Trạch Vũ nghe tiếng nghênh đón thì nhìn thấy Trần Thanh Dao chạy chậm tới.Đàn ông đều háo sắc, không háo sắc thì không phải là đàn ông!Nhìn qua dáng người thướt tha mềm mại của Tran Thanh Dao, Lý Trạch Vũ không khỏi cảm thấy có chút bối rối.“Anh rể, anh đừng nhìn nữa.”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Thanh Dao ửng đỏ.Lý Trạch Vũ gãi đầu một cái, cười ha ha: “Không có cách nào, anh đây không kìm lòng nổi….”Đêm nay chị gái em sẽ thay mặt ông nội đi tham gia một bữa tiệc giao lưu thương nghiệp, đến lúc đó sẽ có rất nhiều ruồi muỗi làm cho nqườỉ ta chán qhét, anh đi cùnq chị em đỉ.

Chương 50: C50: Không có cách nào